Cốc Chủ
Đồng bằng ven sông mở ra sau bốn ngày rời phế tích, phẳng lì, trống trải, lau sậy cao ngang ngực, và gió thổi từ đông sang tây không vật gì cản, mang theo mùi bùn ẩm, mùi cỏ chín, mùi thứ gì đó tanh như máu cũ. Con sông chảy giữa, rộng nhưng cạn, nước đục, bờ đá lởm chởm, và ở hai bên bờ, không một bóng người.
Trầm Chu nhìn. Thiên mệnh nơi này trống. Không phải trống như Phế Vong Thành, nơi thiên mệnh bị xóa sạch để lại vệt hằn. Trống tự nhiên. Không có người, không có thiên mệnh. Chỉ có đất, nước, cỏ, gió, và bốn người đi trên con đường mòn dọc bờ sông.
Tiểu Vũ dừng bước.
Cô dừng trước cả khi Trầm Chu kịp nhận ra lý do. Tay cô đã nằm trên chuôi kiếm, vai hơi nghiêng, đầu ngả sang trái, tư thế mà hắn đã thấy nhiều lần nhưng chưa bao giờ quen, tư thế của kẻ nghe thấy nguy hiểm trước khi mắt nhìn thấy.
– Bao vây, cô nói. Hai bên. Trong lau.
Trầm Chu nhìn lau sậy. Không thấy gì. Rồi thấy. Thiên mệnh. Hai mươi sợi, hai mươi người, giấu trong lau ở cả hai bên đường, mười bên trái, mười bên phải, xếp hình bán nguyệt, bịt lối trước, lối sau để mở nhưng phía sau là sông. Bẫy sạch sẽ, không vội vã, không tùy tiện, bẫy của kẻ biết bày trận.
Bạch Tẫn đứng im. Không phản ứng. Cô biết từ sớm hơn Tiểu Vũ, có lẽ từ trước khi đặt chân vào đồng bằng, nhưng không nói, vì cô đánh giá trước khi cảnh báo, và cô đánh giá rằng hai mươi người này không có ý giết.
Lau sậy rẽ ra.
Hai mươi người bước lên đường mòn. Áo đen, mặt che, kiếm đeo lưng, tu vi đều ở Trúc Cơ trung kỳ trở lên, ba người trong đó ở Trúc Cơ đỉnh phong. Trầm Chu đọc thiên mệnh: hai mươi dòng chữ khác nhau nhưng cùng một gốc, cùng thuộc về một tổ chức, cùng một kiểu viết gọn, sắc, lạnh.
Huyết Nguyên Cốc.
Cốc Chủ Lục Dạ muốn bắt. Đệ tử hắn tấn công ở Tam Hà, giết Uẩn Nương, chém cánh tay Tiểu Vũ. Bây giờ toàn lực bao vây.
Nhưng họ không tấn công.
Hai mươi người đứng im, tay không chạm kiếm, mắt nhìn thẳng nhưng không mang sát khí. Đội hình bao vây nhưng không xiết. Như lính canh mở đường cho ai đó đi qua, không phải chặn đường kẻ khác.
Rồi hắn bước ra.
Từ phía bắc, từ sau lưng đội hình, một người bước qua lau sậy mà cỏ hai bên tự rạp xuống, không phải vì gió, mà vì áp lực linh khí tỏa ra từ người đó nặng đến mức cỏ cây không đứng thẳng được. Đàn ông trung niên, dáng cao, vai rộng, tóc bạch kim buộc gọn sau gáy, mắt đỏ máu, không phải đỏ vì giận mà đỏ tự nhiên, đỏ như thạch lựu chín, đỏ như thứ gì đó đã thấm vào huyết mạch từ lâu đến mức thành bản chất. Tu vi: Nguyên Anh.
Trầm Chu cảm nhận trước khi đọc thiên mệnh. Áp lực đè xuống vai, nặng, đều, không hung hãn nhưng không thể phớt lờ, như đứng dưới đáy hồ nước sâu mười trượng, không đau nhưng không thể giả vờ không có. Nguyên Anh. Mạnh nhất mà nhóm từng đối mặt trực tiếp. Kim Đan ở Tam Hà đã gần giết Tiểu Vũ. Nguyên Anh cách Kim Đan một bậc, nhưng bậc đó rộng bằng vực.
Cốc Chủ dừng cách họ mười bước. Nhìn.
Không nhìn Lục Dạ.
Nhìn Trầm Chu.
– Ngươi là kẻ sửa thiên mệnh.
Không phải câu hỏi. Là khẳng định. Giọng trầm, chậm, mỗi chữ nặng như đá đặt xuống bàn.
Trầm Chu nhìn lại. Đọc thiên mệnh Cốc Chủ. Và lần đầu tiên kể từ khi có năng lực, hắn thấy thiên mệnh một người NHẤP NHÁY.
Dòng chữ trên đầu Cốc Chủ không đứng yên. Nó hiện rồi mờ, rõ rồi nhòe, như đèn sắp hết dầu, như chữ viết trên mặt nước bị sóng xô. Hai phiên bản chồng lên nhau, tranh nhau hiện:
"Nguyên Anh. Thọ 500 năm. Chết yên ổn trên giường."
"Chết trong 3 năm. Nguyên nhân: hệ thống sụp đổ. Thiên mệnh mất hiệu lực."
Hai tương lai. Cùng một người. Hệ thống đang viết lại thiên mệnh kẻ mạnh, vì kẻ mạnh sống lâu nhất, phụ thuộc thiên mệnh nhiều nhất. Khi hệ thống sụp, thiên mệnh năm trăm năm thọ mất ý nghĩa, và Cốc Chủ Huyết Nguyên Cốc, Nguyên Anh trấn một phương, sẽ chết không khác gì phàm nhân bệnh nặng.
Ông ta sợ.
Trầm Chu hiểu. Không phải đuổi theo Lục Dạ. Không phải trả thù vì Tam Hà. Cốc Chủ đến đây vì ông ta đang chết, chết chậm, chết từ bên trong thiên mệnh, và ông ta cần kẻ sửa thiên mệnh.
– Ta tìm ngươi, Cốc Chủ nói, không phải thằng nhóc. Mắt đỏ dời sang Lục Dạ một thoáng rồi quay lại Trầm Chu. Thằng nhóc là chuyện cũ. Ngươi mới là chuyện quan trọng.
Tiểu Vũ đứng nửa bước trước Trầm Chu, kiếm rút một phần ba, lưỡi sáng lạnh dưới nắng chiều. Cô không nói. Không cần nói. Tư thế đã nói thay: ai muốn chạm Trầm Chu, qua cô trước.
Bạch Tẫn đứng cách xa ba bước, mặt bình thản, tay buông hai bên. Nhưng không khí quanh cô đang lạnh đi. Không phải phong hàn, không phải linh khí lạnh, mà là thứ gì đó sâu hơn, thứ mà Trầm Chu đã thấy khi cô xóa thiên mệnh: khoảng trống. Không gian quanh Bạch Tẫn đang trở nên trống, như mọi thứ dần rút ra khỏi vùng cô đứng, kể cả nhiệt.
Cốc Chủ nhìn Bạch Tẫn. Mắt ông ta nheo lại.
– Kẻ xóa. Nghe nói ngươi xóa được thiên mệnh, ông ta nói, giọng không hề sợ nhưng có thận trọng. Thú vị. Nhưng ta đến đây không phải để đánh.
Ông ta nhìn lại Trầm Chu.
– Ta đề nghị. Ngươi sửa thiên mệnh ta. Ổn định nó, ngừng nhấp nháy, cho ta lại cái thọ năm trăm năm. Đổi lại: ta cho ngươi biết Tô Huyền Cơ đang xây cái gì ở Thiên Kính. Cụ thể. Chi tiết. Hơn bất kỳ thứ gì ngươi nghe được từ kẻ khác.
Im lặng. Gió thổi lau sậy rạp xuống rồi thẳng lên, rạp xuống rồi thẳng lên, đều đặn, như thở.
Trầm Chu nhìn thiên mệnh Cốc Chủ nhấp nháy. Nhìn hai phiên bản tranh nhau. Năm trăm năm. Ba năm. Năm trăm năm. Ba năm. Như đồng xu tung lên không ngừng mà không chịu rơi xuống.
Hắn hiểu giá trị thông tin. Thiên Cơ Đài, thứ Tô Huyền Cơ xây, thứ mà Trần Mạc chỉ biết mơ hồ trước khi chết. Nếu biết cụ thể, nhóm sẽ có hướng, có mục tiêu, có kế hoạch thay vì lang thang.
Nhưng sửa thiên mệnh nghĩa là gì?
Nghĩa là Hiệu Ứng Cân Bằng. Nghĩa là ở đâu đó, người chết. Nghĩa là sóng lan ra, và hệ thống vốn đã mỏng sẽ mỏng hơn, và thiên mệnh vốn đã lệch sẽ lệch thêm. Sửa cho Cốc Chủ, giết vài trăm người vô tội. Đổi lấy thông tin.
– Không.
Một chữ. Trầm Chu nói, giọng bình thản, không cần giải thích, vì giải thích với Nguyên Anh là thừa, và vì hắn đã quyết từ trước khi Cốc Chủ mở miệng. Hắn không sửa nữa. Không sửa cho ai. Không sửa vì bất kỳ lý do gì.
Cốc Chủ nhìn hắn. Lâu. Mắt đỏ không chớp.
– Ngươi nghĩ ngươi có quyền từ chối.
Không phải câu hỏi. Là nhận định. Và sau nhận định, áp lực xuống.
Nặng. Gấp mười lần lúc nãy. Trầm Chu cảm thấy vai chìm, đầu gối muốn khuỵu, thần thức bị ép như bàn tay vô hình nắm lấy não. Hai mươi đệ tử xung quanh đồng loạt bước vào một bước, thu hẹp vòng vây. Lau sậy rạp sát đất. Mặt sông gợn sóng dù không có gió.
Tiểu Vũ rút kiếm hoàn toàn. Lưỡi kiếm run nhẹ, không phải vì sợ, mà vì linh khí cô bơm vào lưỡi thép đang chống lại áp lực Nguyên Anh. Cô bước lên, đứng giữa Trầm Chu và Cốc Chủ, lưng thẳng, vai mở, kiếm ngang ngực. Tư thế phòng thủ. Không phải tư thế tấn công, vì cô biết mình không thắng được Nguyên Anh, nhưng cô đứng đó, và đứng đó là đủ.
Bạch Tẫn không di chuyển. Nhưng không khí quanh cô lạnh hơn. Cỏ quanh chân cô khô dần, như bị rút hết nước, hết sức sống, hết thiên mệnh. Nếu Cốc Chủ tấn công, cô sẽ xóa. Không phải xóa thiên mệnh ông ta, vì ông ta ở Nguyên Anh, cô không chắc xóa nổi. Nhưng cô sẽ xóa mọi thứ xung quanh, tạo khoảng trống đủ lớn để nhóm chạy.
Trầm Chu chống lại áp lực. Đứng thẳng. Nhìn Cốc Chủ.
Ông ta không muốn giết. Ông ta muốn ép. Giết ta thì không ai sửa cho ông ta.
– Ta nói không, hắn lặp lại. Sửa thiên mệnh gây chết người. Ông biết điều đó. Ta không đổi mạng người lấy thông tin.
Cốc Chủ nghiêng đầu. Mắt đỏ nhìn hắn như nhìn con vật lạ, nửa tò mò, nửa khinh.
– Ngươi sửa thiên mệnh cả làng Bạch Lộ chết. Ngươi sửa cho kiếm nữ kia, dịch bệnh ba thị trấn. Giờ đạo đức lớn rồi?
Trầm Chu không trả lời. Vì không có gì để trả lời. Cốc Chủ nói đúng. Hắn đã sửa. Hắn đã giết. Và hắn không sửa nữa chính vì vậy.
Im lặng kéo dài. Áp lực vẫn đè. Hai mươi đệ tử vẫn đứng. Tiểu Vũ vẫn giơ kiếm. Bạch Tẫn vẫn im.
Lục Dạ bước ra.
Không ai ngờ. Hắn đứng phía sau Trầm Chu từ đầu, im lặng, nhỏ bé giữa bốn người lớn, và không ai để ý hắn di chuyển cho đến khi hắn đã đứng trước mặt Cốc Chủ, giữa khoảng trống mười bước, đứa trẻ mười bốn tuổi đối diện Nguyên Anh.
– Ta đi với ông.
Giọng hắn bình tĩnh. Quá bình tĩnh cho mười bốn tuổi. Quá bình tĩnh cho kẻ đang đối mặt người có thể giết hắn bằng một ngón tay.
Trầm Chu:
– Không.
Lục Dạ không quay lại. Nhìn thẳng Cốc Chủ.
– Ông muốn ta từ đầu. Ba tháng trước ông phái người bắt ta ở Tam Hà. Bây giờ ông đến tận nơi. Ta về Cốc, ông rút người.
Cốc Chủ nhìn Lục Dạ. Mắt đỏ thu hẹp, không phải giận, mà là đánh giá. Và hắn thấy: đồng tử Lục Dạ có viền tối, viền đen nhạt quanh tròng đen, không phải bệnh, không phải tà khí, mà là dấu vết của khối đen, dấu vết của ngôn ngữ Người Viết, dấu vết của thứ mà Cốc Chủ không hiểu nhưng CẢM NHẬN được, vì tu vi Nguyên Anh cho phép ông ta nhạy với mọi dao động linh khí, và thứ này không phải linh khí thông thường.
Đứa trẻ này khác. Khác so với ba tháng trước.
Cốc Chủ đã gặp Lục Dạ gián tiếp, qua báo cáo đệ tử, qua mô tả: đứa trẻ có năng lực cắt sợi dây, Tử Mệnh, Ma Đế tương lai. Nhưng đứa trẻ đứng trước mặt ông ta bây giờ không phải đứa trẻ trong báo cáo. Đứa trẻ này nhìn ông ta mà không sợ, không vì liều, mà vì hắn đã nhìn thấy thứ lớn hơn Nguyên Anh, thứ mà cả Nguyên Anh cũng chỉ là sợi dây trong mạng.
– Ngươi tự nguyện, Cốc Chủ nói.
– Ta đổi, Lục Dạ nói. Ta về Cốc. Ba ngày. Ông tha ba người này và cho họ đi. Sau ba ngày ta tự rời.
– Nếu ta không cho rời?
– Ông sẽ cho.
Lục Dạ nói như nói thời tiết. Không thách thức. Không đe dọa. Chỉ là sự thật. Và sự tự tin đó, sự tự tin của kẻ mười bốn tuổi đứng trước Nguyên Anh mà nói "ông sẽ cho" không phải ngạo mạn, mà là thứ gì đó khác, thứ mà Cốc Chủ nhận ra nhưng không đặt tên được.
Trầm Chu bước lên. Tay nắm vai Lục Dạ.
– Không đi, hắn nói, giọng thấp, gấp.
Lục Dạ quay lại. Nhìn hắn. Mắt bình tĩnh, viền tối nhạt quanh đồng tử, và trong ánh mắt đó Trầm Chu thấy thứ hắn không muốn thấy: quyết định. Không phải quyết định bốc đồng. Quyết định đã cân nhắc, đã suy tính, đã tính xong trước khi bước ra.
– Tạ đại ca. Tin ta lần này.
Năm chữ. Giọng nhẹ. Nhưng mắt hắn nặng.
Trầm Chu nhìn. Nhìn sợi dây (qua trí nhớ từ những lần Lục Dạ mô tả mạng lưới). Sợi nối Lục Dạ với Cốc Chủ: mỏng, không bền, sợi trao đổi tạm thời. Sợi nối Lục Dạ với nhóm: sáng, chắc, vẫn đó. Hắn sẽ quay lại. Sợi nói thế.
Nhưng sợi dây có thể sai. Thiên mệnh có thể lệch. Mọi thứ trong thế giới này đều có thể sai.
Hắn buông vai Lục Dạ.
Tiểu Vũ nhìn. Kiếm hạ xuống một phân, rồi giơ lên lại, rồi hạ, như tay cô đang đánh nhau với đầu cô. Cô muốn chặn Lục Dạ. Cô muốn chém Cốc Chủ. Cô muốn làm gì đó. Nhưng cô nhìn mắt Lục Dạ, và cô thấy thứ mà cô thấy ở chính mình mỗi khi quyết định liều: ý chí đã chốt.
Cô thu kiếm.
Cốc Chủ nhìn cả nhóm. Rồi nhìn Lục Dạ. Gật.
– Được. Thằng nhóc theo ta. Ba ngày. Nhưng nếu nó làm trò, ta giết.
– Ông không giết được.
Lục Dạ nói, vẫn bình thản, vẫn như nói thời tiết. Cốc Chủ nhìn hắn, và lần đầu tiên trong cuộc đối thoại, mắt đỏ Cốc Chủ có thứ gì đó khác: không phải sợ, không phải giận, mà là thận trọng thực sự, kiểu thận trọng mà Nguyên Anh dành cho thứ ông ta chưa hiểu.
Lục Dạ bước về phía đoàn đệ tử. Nhỏ bé. Áo cũ, tóc rối, mười bốn tuổi giữa hai mươi bóng đen. Trước khi khuất vào đội hình, hắn quay lại.
Nhìn Trầm Chu.
– Ba ngày. Ta sẽ lấy thông tin và quay lại.
Gật đầu. Rồi quay đi.
Hai mươi đệ tử đổi đội hình, mở đường cho Cốc Chủ, khép lại sau Lục Dạ. Đoàn người đi về phía bắc, lau sậy rẽ ra trước mặt họ rồi khép lại sau lưng, và trong vài phút, đồng bằng nuốt chửng họ, chỉ còn lại tiếng gió, tiếng sông, tiếng lau sậy va nhau.
Tiểu Vũ đứng nhìn theo. Tay nắm chặt chuôi kiếm đến mức đốt ngón trắng bệch. Không nói. Mắt cô nhìn hướng bắc, nơi Lục Dạ vừa biến mất, và ánh mắt đó Trầm Chu đã thấy trước: ánh mắt của người giữ lời hứa, vì ở Tam Hà cô đã nói "thì ta đi tìm", và bây giờ cô đang đếm, ba ngày, không hơn, không kém.
Bạch Tẫn thả tay. Không khí quanh cô ấm lại, cỏ thôi khô, khoảng trống thu hẹp. Cô nhìn hướng Lục Dạ đi, mắt phẳng, giọng phẳng.
– Đứa trẻ này gan.
Trầm Chu nhìn theo. Nhìn lau sậy đã khép lại. Nhìn con đường trống.
– Hoặc ngu.
Bạch Tẫn nhìn hắn.
– Cùng một thứ.
Im lặng. Ba người đứng trên đường mòn ven sông, gió thổi, lau sậy rạp, và ở phía bắc, đứa trẻ mười bốn tuổi đang đi vào hang cọp vì hắn tin rằng cọp sẽ không ăn hắn.
Trầm Chu mở sổ. Viết.
"Lục Dạ vào Huyết Nguyên Cốc. Tự nguyện. Ba ngày. Hắn tự tin vì hắn biết thứ gì đó mà ta không biết, hoặc vì hắn mười bốn tuổi và mười bốn tuổi chưa biết sợ đúng thứ cần sợ. Cốc Chủ thiên mệnh nhấp nháy, hệ thống sụp đến kẻ Nguyên Anh cũng không thoát. Ba năm. Nếu đúng, ba năm nữa không chỉ Cốc Chủ chết, mà mọi kẻ tu luyện phụ thuộc thiên mệnh đều chết. Sóng Cân Bằng không phải trừng phạt. Là triệu chứng. Người Viết đang chết, và thế giới chết theo."
Hắn gấp sổ. Nhìn bầu trời. Trong, xanh, mây trắng bình thường, nắng chiều bình thường, gió bình thường. Thế giới trông bình thường. Nhưng dưới lớp bình thường đó, thiên mệnh đang mục, sợi dây đang đứt, mạng lưới đang mỏng đi từng ngày, và ở đâu đó phía kinh đô Thiên Kính, Tô Huyền Cơ đang xây thứ gì đó để thay thế Người Viết.
Ba ngày. Chờ Lục Dạ. Rồi quyết.
Tiểu Vũ ngồi xuống bờ sông. Đặt kiếm ngang đùi. Nhìn nước chảy.
Bạch Tẫn ngồi xa hơn, trên phiến đá, lưng quay lại, mặt hướng bắc.
Ba người chờ.