Thế Giới Đang Mục
Hai tuần không dừng lại.
Trầm Chu đếm bằng nhật ký, bằng những dòng chữ mỗi đêm viết vội dưới ánh lửa tàn, vì ký ức không còn đáng tin. Mười bốn ngày, chín thị trấn đi qua, không ở quá hai đêm, vì đêm thứ ba là lúc thời gian bắt đầu lệch. Mưa trước mây. Trẻ con già trước tuổi trên thiên mệnh. Bóng người lệch khỏi chân nửa bước.
Hắn là tâm chấn. Ở đâu lâu, nơi đó méo.
Bốn người di chuyển như đoàn lữ hành không đích, dọc theo con đường thương lái vùng đông nam, qua những thị trấn nhỏ mà trước đây hắn sẽ không nhớ tên, bây giờ thì viết vào nhật ký rồi cũng quên. Tiểu Vũ đi bên trái, kiếm sắt đeo lưng, bước chậm hơn trước, vì cánh tay trái chưa lành hẳn từ trận Tam Hà, và lời nguyền vẫn gặm nhấm đều đặn, mỗi ngày một chút, như mối ăn gỗ. Bạch Tẫn đi phía sau, tóc trắng buộc thấp, mắt mở nhưng không nhìn gì cụ thể, bước đều như người đi trong mơ. Lục Dạ đi trước, mắt có viền tối quanh đồng tử, thỉnh thoảng dừng lại nhìn khoảng không rồi lắc đầu nhẹ, như đuổi ruồi, nhưng Trầm Chu biết hắn đang nhìn thứ không ai thấy.
Đêm thứ mười hai, Trầm Chu kiểm tra ký ức.
Ngồi ven suối, mở nhật ký, đọc lại từ đầu, đối chiếu với những gì còn trong đầu. Thanh Vân Tông: biết tên, biết mình từng ở đó, biết thư khố có mùi gỗ mục và giấy cũ. Nhưng mùi gỗ mục là mùi gì? Hắn viết câu đó trong nhật ký tháng trước, bây giờ đọc lại, chữ "gỗ mục" nằm trên giấy như hai từ trong sách dược liệu, không gợi mùi, không gợi hình, không gợi cảm giác đứng trong phòng tối giữa những giá sách cao hơn đầu.
Mất thêm rồi. Lần này mất cả phần trước khi năng lực thức tỉnh. Hồi nhỏ ở tông, những năm chỉ là đứa trẻ mồ côi quét sân, ăn cơm thừa, đọc sách lén. Biết mình từng làm những việc đó. Không nhớ cảm giác.
Hắn gấp nhật ký. Nhìn lửa.
Tiểu Vũ ngồi đối diện, đang mài kiếm. Cô mài chậm, đều, tay phải giữ lưỡi, tay trái đè cán, và mỗi nhịp mài đều có khoảng dừng ngắn, vì lời nguyền khiến cơ bắp cánh tay trái co thắt bất chợt, không theo ý muốn. Cô không nhăn mặt. Quen rồi.
– Ngươi mất thêm gì? cô hỏi, không ngẩng lên.
– Hồi nhỏ. Trước khi thấy thiên mệnh lần đầu.
Im lặng. Tiếng mài kim loại trên đá. Suối chảy.
– Quan trọng không?
Trầm Chu nghĩ. Câu hỏi đó, nếu hỏi ba tháng trước, hắn sẽ nói quan trọng. Bây giờ hắn không biết. Mất một thứ mà không nhớ nó quan trọng ra sao, thì có gọi là mất không?
– Ta không biết.
Tiểu Vũ gật. Không hỏi thêm. Cô hiểu rằng có những câu trả lời trung thực nhất là "không biết", và ép hỏi thêm chỉ khiến người ta bịa ra câu trả lời cho bớt trống.
· · ·
Thị trấn Vạn Lý.
Ba trăm hộ dân, chợ nhỏ, quán trà, lò rèn, đền thổ thần ở ngã ba đường. Bình thường. Quá bình thường. Trầm Chu nhận ra điều bất thường khi hắn bước qua cổng thị trấn và nhìn lên.
Thiên mệnh.
Ba trăm người. Cùng một thiên mệnh.
Không phải cặp đôi trùng như Hoàng Khê, không phải từng nhóm nhỏ. Toàn bộ. Mỗi người đi ngang qua hắn trên phố, từ ông lão bán rau đến đứa trẻ chạy chơi đến bà cụ ngồi vá áo trước hiên, trên đầu đều hiện cùng một dòng chữ. Cùng khuôn, cùng nội dung, cùng nét bút, cùng màu. Bạch Mệnh nhạt, mờ, run nhẹ. Và ghi:
"Dân số 7-A. Tồn tại đến khi hệ thống tái phân bổ."
Không tên. Không tuổi. Không sự kiện. Không số phận cá nhân. Chỉ một mã. Một dãy ký tự hành chính, lạnh lùng, như nhãn dán trên hàng hóa trong kho.
Trầm Chu dừng giữa phố. Nhìn trái, nhìn phải. Người đi lại, mua bán, nói cười, trẻ con đuổi nhau, chó sủa, khói bếp bay lên từ mái ngói. Mọi thứ trông bình thường. Nhưng khi hắn nhìn kỹ, nhìn bằng đôi mắt đã quen đọc thiên mệnh mười bốn tháng, hắn thấy: cử chỉ lặp lại. Ông bán rau gãi mũi cùng nhịp với bà bán vải. Hai đứa trẻ chạy cùng quỹ đạo, cùng tốc độ, rẽ cùng góc. Bà cụ vá áo, mũi kim lên xuống đều như máy, không sai một nhịp.
Không phải người. Là khuôn mẫu.
– Hệ thống hết tài nguyên, hắn nói, giọng thấp. Tiểu Vũ đứng cạnh, tay trên chuôi kiếm. Đang dùng thiên mệnh mẫu. Không viết riêng cho từng người nữa, mà dán cùng một bản lên tất cả.
Lục Dạ bước tới. Mắt nhìn xuống phố, đồng tử giãn.
– Sợi dây cũng giống nhau, hắn nói. Tất cả. Cùng độ dày, cùng hướng, cùng nhịp rung. Như ai đó sao chép sợi dây rồi dán lên ba trăm người.
Bạch Tẫn đứng ở rìa cổng thị trấn, không bước vào. Cô nhìn dân trong phố bằng đôi mắt không biểu cảm, rồi quay sang Trầm Chu.
– Khi ta xóa thiên mệnh, người ta mất bản ngã. Khi hệ thống dán thiên mệnh mẫu, người ta mất bản ngã mà không biết.
Cô dừng.
– Cái nào tàn nhẫn hơn?
Trầm Chu không trả lời. Hắn nhìn đứa trẻ chạy ngang, mắt sáng, má đỏ, cười toe toét. Trên đầu nó: "Dân số 7-A. Tồn tại đến khi hệ thống tái phân bổ." Đứa trẻ này không biết mình không có số phận riêng, không biết nụ cười của nó là nụ cười sao chép, không biết quỹ đạo chạy chơi trên phố đã được đúc từ cùng một khuôn.
Hắn quay đi. Bước ra khỏi thị trấn.
Không dừng ở đây. Không dừng ở đâu.
· · ·
Đêm, trại ngoài rìa rừng thưa, cách Vạn Lý nửa canh giờ đi bộ.
Lục Dạ ngồi cạnh lửa, lục túi hành lý. Hắn dọn đồ thường xuyên, thói quen từ ngày ở Huyết Nguyên Cốc, nơi không có gì là của mình thì phải giữ kỹ những gì có. Tay hắn chạm vào đáy túi linh thạch, túi mà Trưởng lão Lâm đưa cho Trầm Chu ngày rời Thanh Vân Tông, mà Trầm Chu giao cho hắn giữ từ khi chia nhóm, vì hắn cẩn thận hơn.
Linh thạch gần hết. Còn bảy viên, nằm lỏng lẻo trong đáy vải. Nhưng dưới lớp linh thạch, ngón tay hắn chạm vào thứ gì đó cứng, nhỏ, vuông, bọc trong lớp vải mỏng.
– Tạ đại ca, hắn gọi. Trong túi này có thứ gì.
Trầm Chu bước tới. Lục Dạ đặt vật nhỏ lên lòng bàn tay. Gỡ vải.
Mảnh ngọc.
Nhỏ bằng hai đốt ngón tay, hình vuông, đen tuyền, bóng như gương. Nặng hơn kích thước gợi ý, nặng đến mức lạ, như bên trong chứa thứ gì dày đặc hơn đá. Trên bề mặt, khắc chìm bằng nét rất nhỏ, rất cũ, mòn nhưng vẫn đọc được: ba chữ cổ văn.
"Chìa khóa thứ hai."
Trầm Chu cầm lên. Lật. Mặt sau trơn, không khắc gì. Nhưng khi hắn chạm ngón tay vào mặt trước, nơi ba chữ nằm, có cảm giác rất nhẹ, rất mỏng, như luồng khí lạnh chạy qua đầu ngón tay rồi biến mất. Không phải linh lực. Không phải thiên đạo. Thứ gì đó cũ hơn cả hai.
Trưởng lão Lâm. Ông giấu thứ này dưới lớp linh thạch. Không nói. Chỉ đưa túi rồi dặn "Đừng chết."
Hắn nhìn mảnh ngọc. Đen. Thẻ ngọc đệ tử Thiên Cơ Các mà Phó Tịnh tặng hắn ở Trấn Bắc Hoang là màu trắng, hình chữ nhật, khắc tên Phó Tịnh. Mảnh này hình vuông, đen, khắc "chìa khóa thứ hai" thay vì tên người.
Chìa khóa thứ hai. Vậy thứ nhất là gì?
Hắn lấy thẻ trắng Phó Tịnh từ ngăn trong áo. Đặt cạnh mảnh đen. Hai thứ nằm trên phiến đá phẳng, một trắng một đen, một chữ nhật một vuông, cả hai cũ kỹ, cả hai mang cùng chất liệu ngọc kỳ lạ nặng hơn bình thường.
Tiểu Vũ bước tới. Nhìn.
– Cùng loại ngọc?
– Cùng loại. Trầm Chu gật. Thẻ trắng là của Thiên Cơ Các, Phó Tịnh đưa. Mảnh đen này, Trưởng lão Lâm giấu trong túi linh thạch.
Im lặng.
– Trưởng lão Lâm liên quan đến Thiên Cơ Các?
Trầm Chu không trả lời ngay. Hắn mở nhật ký, lật về những trang đầu tiên, những trang viết từ Thanh Vân Tông, chữ còn rõ ràng, còn đều đặn, thuộc về con người hắn từng là. Đọc. Tìm bất kỳ dòng nào nhắc đến Trưởng lão Lâm và Thiên Cơ Các.
Không có.
Ông ấy không nói. Hoặc ta quên mất ông ấy đã nói.
Cả hai khả năng đều đáng sợ. Một là bí mật, hai là lỗ hổng ký ức đã nuốt mất thông tin quan trọng.
Bạch Tẫn bước tới lửa. Cô hiếm khi chủ động đến gần, thường ngồi xa, trên đá hoặc cành cây, nhìn trời. Nhưng lần này cô đến. Nhìn xuống hai mảnh ngọc trên đá.
Mắt cô giật.
Nhẹ. Nhanh. Nếu không phải Trầm Chu, người quen đọc biến đổi nhỏ nhất trên khuôn mặt người khác, sẽ không nhận ra. Nhưng hắn thấy. Đồng tử cô co lại, vai cô cứng nửa nhịp thở, tay cô siết rồi buông.
– Ngươi biết mảnh ngọc này?
Bạch Tẫn nhìn mảnh đen. Lâu. Rồi ngồi xuống, chậm, như người già ngồi xuống ghế quen thuộc sau nhiều năm xa nhà.
– Đây là từ phòng thí nghiệm. Cô nói. Giọng phẳng, nhưng phẳng theo kiểu cố giữ cho phẳng, không phải tự nhiên. Nơi họ xóa thiên mệnh ta.
Im lặng quanh lửa.
– Mảnh ngọc này nằm trên bàn đá, ngày ta bị xóa. Cạnh tay ta. Ta nhớ vì nó lạnh. Mọi thứ lúc đó đều lạnh, nhưng mảnh ngọc lạnh khác, lạnh từ bên trong, lạnh như thứ gì đó đang ngủ.
Cô nhìn lên. Mắt trong, không cảm xúc, hoặc đã từng có cảm xúc mà giờ không biết biểu đạt nữa.
– Hai mươi năm. Nó vẫn lạnh vậy phải không?
Trầm Chu gật. Lạnh. Đúng. Luồng khí lạnh khi chạm vào.
Lục Dạ ngồi xổm bên cạnh, nhìn hai mảnh ngọc. Mắt hắn nheo lại, viền tối quanh đồng tử đậm hơn. Hắn đang nhìn bằng lớp sâu, lớp mà chỉ hắn thấy.
– Có sợi dây, hắn nói. Nhỏ. Rất nhỏ. Nối giữa hai mảnh. Không phải sợi quan hệ, không phải sợi mệnh lệnh, không phải sợi thiên mệnh. Loại sợi ta chưa thấy bao giờ. Cũ. Cũ hơn mạng.
Trầm Chu nhìn hắn.
– Cũ hơn mạng?
– Mạng có tuổi. Sợi dây trong mạng có tuổi. Loại sợi nối hai mảnh ngọc này, cũ hơn cả cái mạng đó. Như xương hóa thạch nằm dưới nền nhà.
Trầm Chu nhìn lại hai mảnh ngọc. Trắng và đen. Phó Tịnh và Trưởng lão Lâm. Quan sát và can thiệp. Hai cựu đệ tử Thiên Cơ Các, hai mảnh chìa khóa, giấu ở hai nơi khác nhau, trao cho hai người khác nhau, nhưng cuối cùng đều nằm trên tay hắn.
Thiên Cơ Các chia chìa khóa trước khi giải tán. Mỗi người giữ một phần. Phải gom đủ để mở... cái gì?
– Có bao nhiêu mảnh? Tiểu Vũ hỏi.
Trầm Chu lắc đầu. Không biết.
Bạch Tẫn nhìn mảnh đen. Giọng cô nhẹ, nhẹ hơn bình thường, như nói với chính mình nhiều hơn nói với người khác.
– Cổng vào phòng Người Viết.
Ba người nhìn cô.
– Khi ta bị xóa thiên mệnh, lúc năm tuổi, trên bàn đá trong phòng thí nghiệm, có ba người đứng quanh. Ta nhớ mặt một người, mờ, nhưng nhớ giọng rõ hơn. Ông ấy nói với người bên cạnh: "Nếu thành công, đây sẽ là chìa khóa thứ ba. Ba chìa khóa mở cổng." Rồi ta bất tỉnh. Khi tỉnh dậy, thiên mệnh ta đã không còn.
Cô dừng. Nhìn lửa.
– Ba chìa khóa. Mở cổng đến nơi Người Viết ở.
Trầm Chu nhìn hai mảnh ngọc trên đá. Trắng và đen. Chìa khóa thứ nhất, chìa khóa thứ hai. Chìa khóa thứ ba ở đâu? Ở phòng thí nghiệm, nơi Bạch Tẫn bị xóa thiên mệnh hai mươi năm trước?
– Ngươi nhớ nơi đó ở đâu không? hắn hỏi.
Bạch Tẫn gật. Chậm.
– Nhớ. Ký ức đó ta giữ được vì nó được viết bằng đau, không phải bằng chữ. Phía đông nam. Bốn ngày đường từ đây. Phế tích, đền thờ bỏ hoang trong thung lũng.
Trầm Chu nhìn Tiểu Vũ. Cô gật nhẹ. Nhìn Lục Dạ. Hắn đứng dậy, phủi bụi đầu gối.
– Bốn ngày thì đi. Hắn nói.
Trầm Chu gói hai mảnh ngọc vào vải, cất vào ngăn trong áo, cạnh nhật ký. Hai thứ quan trọng nhất hắn có: ký ức viết trên giấy, và chìa khóa mở đường đến kẻ viết số phận.
Hắn viết thêm một dòng vào nhật ký trước khi ngủ:
"Trưởng lão Lâm biết về Thiên Cơ Các. Ông giấu chìa khóa cho ta. Ông biết ta sẽ cần nó, hay ông biết ta sẽ đi đến đây? Nhật ký không ghi ông đã nói gì. Có thể ông không nói. Có thể ta đã quên.
Cả hai khả năng đều khiến ta sợ."
Gấp sổ. Nằm xuống. Nhìn sao.
Bên kia lửa, Bạch Tẫn vẫn ngồi, mắt mở, nhìn mảnh ngọc đen đã được gói lại nhưng cô vẫn nhìn chỗ nó vừa nằm, như nhìn vào hai mươi năm trước, vào phòng đá lạnh, vào bàn thí nghiệm, vào đứa trẻ năm tuổi khóc không ra tiếng.
Lần đầu tiên sau nhiều ngày, cô không rời đi ngồi xa. Cô ở lại bên lửa. Gần hơn bình thường.
Thế giới bên ngoài tiếp tục mục. Thiên mệnh tiếp tục bị khuôn mẫu hóa, bản sao tiếp tục rải rác, sợi dây tiếp tục đứt, và Người Viết, ở đâu đó phía sau lưới, tiếp tục nhìn. Nhưng bốn người quanh đống lửa nhỏ giữa rừng thưa vùng đông nam có thêm một thứ mà trước đó không có.
Hướng đi.
Bốn ngày.