Kẻ Chỉnh Sửa Thiên Mệnh
Chương 18: Cô Gái Trả Giá
Chương 18

Cô Gái Trả Giá

Mười ngày sau Vân Khê, Trầm Chu bắt đầu đếm.

Không phải đếm ngày, ngày thì ai cũng đếm, bằng mặt trời lên và xuống, bằng bữa ăn sáng tối, bằng số dặm đi được trước khi trời tối. Hắn đếm thứ khác.

Đếm bao nhiêu lần Tiểu Vũ bị thương.

Ngày thứ hai sau Vân Khê, nhóm qua cây cầu gỗ trên suối cạn, ván mục gãy dưới chân cô, cô trượt xuống suối, trầy xước đầu gối. Trần Mạc đi sau cô hai bước, ván không gãy.

Ngày thứ tư, nấu cơm bên đường, lửa bất ngờ bùng to khi gió đổi hướng, tàn bay trúng mu tay cô. Bỏng nhẹ, phồng rộp một đốt ngón tay.

Ngày thứ sáu, rắn độc trong bụi cỏ, đúng chỗ cô ngồi nghỉ. Cô phản ứng nhanh, rút kiếm chém đứt đầu rắn trước khi nó cắn, nhưng Trầm Chu nhìn thấy: con rắn nằm cuộn ở đó ít nhất một canh giờ, cả hắn và Trần Mạc đi ngang qua mà không bị, riêng cô ngồi xuống đúng chỗ.

Ngày thứ tám, đá lở trên vách núi, một tảng nhỏ bằng nắm tay rơi xuống trúng vai phải cô. Vai phải, bên lành, không phải vai trái đang hồi phục. Bầm, không gãy, nhưng đau đủ để cô nhăn mặt khi cầm kiếm.

Mỗi lần, nhỏ. Vết xước. Vết bỏng. Vết bầm. Không có gì đe dọa tính mạng. Nhưng tần suất, tần suất thì sai. Không ai xui đến mức hai ngày bị một lần, mười ngày bốn lần, mỗi lần đều là cô chứ không phải người khác.

Trầm Chu đếm. Và mỗi lần đếm, hắn nhìn lên, nhìn thiên mệnh trên đầu cô.

【Ninh Tiểu Vũ, Kim Mệnh】

Dòng chữ vàng kim vẫn ở đó, sáng, rõ, đẹp, đẹp hơn bất kỳ thiên mệnh nào hắn từng thấy. Nhưng phía dưới, dòng thiên đạo thêm vào, dòng mà hắn gây ra, đang thay đổi.

"Trở thành người luôn phải trả giá thay người khác."

Lần đầu hắn thấy dòng này, ở dưỡng thương đường Thanh Vân Tông, nét chữ mảnh, nhạt, như ai viết bằng đầu kim trên giấy mỏng. Bây giờ, mười ngày sau, bốn lần "trả giá" sau, nét chữ đậm hơn. Rõ hơn. Sâu hơn. Như ai đó lấy bút lông thấm mực viết đè lên nét kim, trùng từng nét, chính xác đến từng gạch.

Mỗi lần cô trả giá, dòng này mạnh thêm.

Mỗi lần mạnh thêm, lần sau sẽ nặng hơn.

Vết xước hôm nay. Vết thương ngày mai. Mạng sống ngày kia.

Hắn không nói với ai. Không nói với Tiểu Vũ, vì nói nghĩa là giải thích tại sao, và tại sao nghĩa là tất cả. Không nói với Trần Mạc, vì Trần Mạc không phải người để tin. Hắn chỉ đếm. Và nghĩ.

· · ·

Sông Xích Thủy chảy từ tây sang đông, cắt ngang đường bắc ở nơi rừng dày nhất. Nước đỏ, không phải máu, mà vì đất đỏ ở thượng nguồn, giống loại đất đã gây ra sơn hồng lũ ở Bạch Lộ. Trầm Chu nhìn dòng nước đỏ và nghĩ đến làng Bạch Lộ, hai trăm xác, bùn đỏ, thiên mệnh phai thành vệt xám. Hắn quay mặt đi.

Con đường chạy dọc sông, hẹp, hai bên là rừng tạp rậm rạp, tán cây che kín trời. Buổi chiều mà tối như chạng vạng. Ẩm. Nóng. Muỗi nhiều. Không có ai đi đường, suốt ba ngày qua không gặp bóng người.

Trần Mạc đi đầu, tay đặt trên chuôi kiếm, thói quen mới, kể từ khi vào rừng. Hắn không nói, nhưng bước chân cẩn thận hơn, mắt quét hai bên.

Tiểu Vũ đi giữa. Vai phải vẫn bầm, cô xoa nhẹ lúc nghỉ chân nhưng không kêu đau. Không bao giờ kêu đau.

Trầm Chu đi sau. Nhìn lưng cô. Nhìn thiên mệnh trên đầu cô, vàng kim pha vệt xám, lấp lánh trong bóng tối rừng.

Họ đi được nửa canh giờ thì Trần Mạc dừng lại.

— Có người, — hắn nói, giọng thấp.

Trầm Chu nhìn về phía trước, chưa thấy gì. Nhưng hắn tin Trần Mạc, tu vi Luyện Khí tầng 5, thần thức nhạy hơn hắn nhiều.

Rồi, tiếng cười. Từ phía trước. Tiếng cười đàn ông, nhiều người, vang trong rừng, có phần cố ý, tiếng cười của kẻ muốn người khác nghe.

Bảy người bước ra từ rừng hai bên.

Lưu khấu. Thổ phỉ rừng bắc. Ăn mặc lôi thôi, hỗn hợp giữa y phục dân thường và áo giáp da thú, kiếm gỉ, rìu cùn, cung tên. Nhưng không nên xem thường, dáng đứng vững, bước chân nhẹ, mắt sắc. Tu vi: Trúc Cơ sơ kỳ, ít nhất ba tên. Cao hơn Trầm Chu nhiều bậc.

Tên đứng đầu, mặt rỗ, sẹo ngang mũi, cười:

— Ba vị đi đâu mà qua rừng Xích Thủy? Đường này từ lâu có lệ: qua phải để lại "lộ phí."

Trần Mạc rút kiếm. Không nói. Kiếm ra vỏ, tiếng thép lạnh, ngắn.

Tên đầu đàn nhìn kiếm. Nhìn Trần Mạc. Rồi nhìn sang, Tiểu Vũ. Mắt hắn dừng ở cô lâu hơn cần thiết.

— A, có cả cô nương. Ngoại môn phục sức mà kiếm tốt thế, kiếm nội môn à?

Tiểu Vũ rút kiếm.

Không nói. Không cần nói. Kiếm của cô, kiếm nội môn Thanh Vân Tông, thép trắng, chuôi quấn da cá, ra vỏ êm hơn kiếm Trần Mạc, và ánh thép sáng hơn, và tay cầm vững hơn.

— Nhường đường, — cô nói. Hai chữ. Lạnh.

Tên đầu đàn cười. Rồi vẫy tay.

Bảy tên xông vào.

· · ·

Trận đánh ngắn.

Tiểu Vũ hạ ba tên trong chưa đầy mười nhịp thở, kiếm pháp của cô nhanh, gọn, không thừa chiêu. Đâm, rút, chém, bước. Mỗi động tác chính xác đến mức Trầm Chu, đứng sát vách đá, tránh xa chiến trường vì hắn vô dụng trong đánh nhau, nghe được tiếng kiếm cắt gió, đều đặn như nhịp trống.

Trần Mạc hạ hai tên. Kiếm pháp khác, nặng hơn, chậm hơn, nhưng mỗi nhát chém đều nhắm đúng chỗ hiểm. Không giết, đánh gãy tay, đá vào đầu gối, hạ gục. Kiếm pháp của người đã đánh nhau thật nhiều lần, không phải luyện trên sân.

Tên đầu đàn và tên còn lại bỏ chạy.

Trận đánh kết thúc.

Và rồi, mũi tên.

Trầm Chu không thấy nó bay. Chỉ nghe, tiếng "phựt" nhẹ, tiếng dây cung bật, rồi tiếng Tiểu Vũ hít vào sắc.

Mũi tên cắm vào cánh tay phải cô. Phía trên khuỷu, xuyên qua vải đạo bào, ngập nửa thân mũi. Máu thấm đỏ.

Cô quay lại, kiếm giơ, mắt quét, nhưng không có ai. Không có kẻ bắn. Trầm Chu nhìn theo hướng mũi tên bay đến, và thấy: một trong ba tên Tiểu Vũ hạ gục, nằm sấp trên đất, tay vẫn nắm cung. Hắn đã chết, cô chém trúng cổ, máu đã ngưng chảy, nhưng khi gã ngã, tay co giật, ngón kéo cung, dây bật, mũi tên bay.

Mũi tên từ xác chết.

Xác suất, Trầm Chu tính trong đầu, nhanh, tự động, gần bằng không. Cung phải ở đúng góc, dây phải đủ căng, ngón tay phải co đúng lực, và mũi tên phải bay đúng hướng cô đứng. Mười nghìn lần thử có thể không xảy ra một lần.

Nhưng nó xảy ra. Với cô. Lần thứ năm trong mười ngày.

Không phải xui.

Là thiên mệnh.

Trần Mạc bước tới, nhổ cung khỏi tay xác chết, nhặt mũi tên cô rút ra, xem đầu mũi. Bình thường, sắt thường, không tẩm độc.

— Xui thật, sư muội, — hắn nói. Giọng nhẹ, thờ ơ, như mọi khi.

Tiểu Vũ siết miệng vết thương bằng tay trái. Máu rỉ qua kẽ ngón. Cô không nhăn mặt, hoặc nhăn rồi dừng trước khi ai kịp thấy.

— Không sao, — cô nói. Vết xước.

Không phải vết xước. Mũi tên ngập nửa thân, ít nhất hai phân vào cơ bắp. Sẽ đau khi cầm kiếm vài ngày. Nhưng cô gọi là vết xước, vì cô không than, không kêu, không bao giờ.

Trầm Chu bước tới. Tay hắn run, hắn nắm chặt để ngừng, không được, nắm chặt hơn.

— Để ta băng.

Cô nhìn hắn. Rồi gật đầu, nhẹ, ngắn. Ngồi xuống tảng đá ven đường.

Hắn ngồi xuống cạnh cô. Lấy vải sạch từ tay nải, vải mà hắn đã chuẩn bị sẵn, rất nhiều, vì hắn biết sẽ cần, vì cô sẽ bị thương, vì lời nguyền đó không dừng. Rửa vết thương bằng nước, cô hít nhẹ khi nước chạm thịt sống, nhưng không rút tay. Quấn vải, buộc chặt, gọn.

Và trong lúc băng, hắn nhìn lên. Nhìn thiên mệnh cô.

Dòng chữ:

"Trở thành người luôn phải trả giá thay người khác."

Đậm hơn. Rõ hơn. Nét chữ dày gấp đôi so với lần đầu hắn thấy ở dưỡng thương đường. Như ai viết lại bằng bút lớn hơn, mực đặc hơn, ấn mạnh hơn. Và, hắn nhìn kỹ, có vệt xám loang ở rìa chữ, giống vệt xám trên thiên mệnh người chết, nhưng nhạt hơn, mỏng hơn.

Vệt xám.

Trên thiên mệnh người SỐNG.

Nghĩa là gì?

Hắn không biết. Chưa biết. Nhưng bụng hắn lạnh, lạnh hơn bất kỳ lần nào trước, lạnh hơn cả khi đứng trước hai trăm xác ở Bạch Lộ, bởi vì lần này, thứ đang bị phá hủy không phải làng mạc hay thị trấn, mà là cô.

— Xong rồi, — hắn nói. Buông tay cô ra. Đứng dậy.

— Đa tạ, — cô nói. Nhìn vết băng. Rồi nhìn hắn.

Mắt cô, sáng, tĩnh, kiên định, nhưng có gì đó khác. Không phải nghi ngờ, cô đã nghi ngờ từ lâu. Mà là tự hỏi. Tự hỏi điều gì đó mà cô chưa nói thành lời.

— Trầm Chu, — cô gọi tên hắn. Không phải "Tạ sư đệ" như trước, tên. Lần đầu trên đường.

— Hm.

— Tại sao luôn là ta?

Hắn đứng yên. Nhìn cô.

— Cầu gãy, ta. Lửa bùng, ta. Rắn, ta. Đá lở, ta. Mũi tên, ta. Cô liệt kê, giọng bình thản, như đọc danh sách mua hàng. Trần sư huynh không xước da. Ngươi không xước da. Chỉ ta.

Cô dừng. Hít vào.

— Ta không yếu, — cô nói. Không phải tự hào, là sự thật, trình bày lạnh, rõ. Ta mạnh nhất trong nhóm. Vậy tại sao, luôn là ta?

Trầm Chu nhìn cô. Và muốn, khẩn thiết, đau đớn, mỗi sợi thần kinh trong cơ thể hắn đều muốn, mở miệng và nói: vì ta. Vì ta sửa thiên mệnh ngươi. Vì ta cứu ngươi khỏi cái chết, nhưng cái giá là lời nguyền khiến ngươi phải trả giá thay người khác suốt đời. Vì mỗi vết xước ngươi chịu là MỘT PHẦN cái giá mà thiên đạo bắt ngươi trả thay cho việc ngươi còn sống.

Nhưng hắn không nói. Vì nói, nói sự thật, nghĩa là cô sẽ biết rằng hắn là nguyên nhân. Rằng mỗi vết thương trên cơ thể cô, vết trầy, vết bỏng, vết bầm, mũi tên, đều bắt nguồn từ hắn. Rằng hắn cứu cô khỏi cái chết nhưng đẩy cô vào lời nguyền.

Và cô sẽ hỏi: tại sao?

Và hắn sẽ phải nói: vì ta không chịu nổi việc ngươi chết.

Và câu đó, câu đó nặng hơn tất cả.

— Ta không biết, — hắn nói. Nói dối. Lần thứ bao nhiêu, hắn đã mất đếm.

Cô nhìn hắn. Lâu. Rồi gật đầu, cái gật quen thuộc, chấp nhận nhưng không tin, chờ nhưng không vô hạn.

— Được, — cô nói. Đứng dậy. Cầm kiếm bằng tay trái, tay phải đau. Đi tiếp.

· · ·

Đêm, bên sông Xích Thủy.

Lửa cháy nhỏ. Trần Mạc ngủ, hoặc giả ngủ, Trầm Chu không bao giờ chắc. Tiểu Vũ ngồi ở mép nước, mài kiếm.

Trầm Chu ngồi cách cô mười bước, tựa lưng vào gốc cây. Nhìn cô.

Cô ngồi xoay lưng lại hắn. Tóc xõa, lần hiếm hoi cô không buộc, vì tay phải đau, buộc bằng tay trái không quen. Tóc đen dài, chạm lưng, lẫn trong bóng tối. Vai hẹp, lưng thẳng, dáng ngồi vững, dáng của người luyện kiếm mười năm, xương sống thẳng như kiếm.

Tay trái cô cầm đá mài, đưa đều trên lưỡi kiếm. Tiếng sột soạt nhẹ, đều, chậm, kiên nhẫn. Ánh lửa phản chiếu trên thép, lấp lánh mỗi khi cô đổi góc mài.

Và phía trên đầu cô, thiên mệnh phát sáng nhẹ trong đêm.

Vàng kim. Đẹp. Sáng nhất trong bóng tối, như ngọn đèn nhỏ treo giữa không trung. Nhưng, hắn nhìn kỹ, nhìn lâu, nhìn đến khi mắt đau, có vệt xám loang ở rìa, mỏng như sương, lan chậm, như vết ẩm trên giấy trắng.

Vàng kim pha xám.

Kim Mệnh đang bị lời nguyền ăn mòn.

Hắn nhắm mắt. Mở ra.

Cô vẫn mài kiếm. Tiếng sột soạt không dừng. Sông Xích Thủy chảy bên cạnh, nước đỏ trong đêm trông đen, lấp lánh ánh sao.

Hắn đứng dậy. Đi về phía Trần Mạc.

Trần Mạc nằm nghiêng, mắt nhắm, thở đều. Nhưng khi Trầm Chu ngồi xuống cạnh, hắn mở mắt, nhanh, tỉnh, không có vẻ vừa ngủ.

— Sư đệ, — Trần Mạc nói, giọng thấp. Không ngủ à.

— Từ nay, — Trầm Chu nói, giọng nhẹ hơn tiếng nước, — khi chiến đấu, ngươi đứng gần Ninh sư tỷ.

Trần Mạc nhíu mày.

— Để làm gì?

— Để nếu có chuyện, hai người chắn nhau.

Trần Mạc nhìn hắn. Mắt tối, tối hơn trong đêm, sâu, đọc không ra.

— Ngươi muốn ta bảo vệ cô ấy, — hắn nói. Không phải câu hỏi.

— Ta muốn ngươi đứng gần cô ấy, — Trầm Chu sửa. Khác nhau.

Trần Mạc im lặng. Năm giây. Mười giây. Rồi gật, nhẹ, như không có gì.

— Được. Hắn nằm xuống lại. Nhắm mắt. Sư đệ, ngươi lo nhiều quá. Ninh sư muội mạnh hơn ta. Cô ấy không cần ai bảo vệ.

Đúng. Cô không cần ai bảo vệ. Cô mạnh nhất.

Nhưng lời nguyền không quan tâm cô mạnh hay yếu. Nó chỉ quan tâm, ai đang đứng gần nhất khi tai họa đến.

Nếu Trần Mạc đứng gần cô, có thể tai họa chia cho hai người thay vì một. Có thể lời nguyền không tập trung toàn bộ vào cô. Có thể, có thể, gã sẽ hứng một phần.

Có thể.

Ta không biết nó hoạt động thế nào. Ta không biết gì cả. Ta chỉ đang đoán. Đang thử. Đang hy vọng.

Và hy vọng, ở một kẻ đã gây ra ba nghìn ba trăm cái chết và đang đếm ngược, thật tàn nhẫn.

Trầm Chu quay lại chỗ cũ. Ngồi xuống. Tựa lưng vào gốc cây.

Nhìn cô.

Tiểu Vũ mài xong kiếm. Cất đá mài vào túi. Lau lưỡi kiếm bằng vạt áo, thói quen cô giữ từ lần luyện kiếm đầu tiên, vết sẹo ở cổ tay trái là chứng nhân. Rồi cô ngồi yên, kiếm đặt ngang đùi, nhìn sông.

Mặt nước đỏ đen. Sao phản chiếu lấp lánh. Gió nhẹ, ấm, mùi đất ẩm và lá mục. Đêm tĩnh, tĩnh đến mức nghe được tiếng thở của cô, đều, nhẹ, bình yên.

Bình yên.

Cô không biết. Không biết trên đầu mình có dòng chữ vàng kim pha xám, đang bị ăn mòn mỗi ngày. Không biết mỗi vết xước cô chịu là lời nguyền kích hoạt. Không biết kẻ ngồi cách mười bước phía sau, kẻ đang nhìn cô, là nguyên nhân.

Cô chỉ ngồi đó. Nhìn sông. Mài xong kiếm. Bình yên.

Và Trầm Chu, kẻ biết tất cả, kẻ không thể nói, ngồi nhìn cô bình yên, và tự hỏi:

Bao lâu nữa?

Bao lâu nữa trước khi "trả giá thay người khác" không còn là vết xước?

Bao lâu nữa trước khi nó là mạng sống?

Gió thổi. Tóc cô bay nhẹ, vài sợi lạc, vướng trên vai, trên cánh tay đang băng. Cô không gạt.

Trầm Chu nhắm mắt.

Ta sẽ tìm được cách. Ở Trấn Bắc Hoang. Ở Thiên Cơ Các. Ở bất kỳ đâu.

Ta sẽ gỡ lời nguyền này khỏi đầu ngươi. Dù phải trả bất kỳ giá nào.

Dù giá đó là ta.

Đêm trôi. Sông chảy. Lửa tàn dần.

Và dòng chữ trên đầu Ninh Tiểu Vũ, vàng kim pha xám, đẹp và đáng sợ, lấp lánh trong bóng tối, im lặng, kiên nhẫn, như lời nguyền luôn vậy, chờ.

Ch.18/20
2.797 từ