Kẻ Chỉnh Sửa Thiên Mệnh
Chương 24: Bóng Ma Trong Di Chỉ
Chương 24

Bóng Ma Trong Di Chỉ

Họ ở lại.

Trầm Chu biết không nên. Phó Tịnh nói rõ: không ở qua đêm. Nhưng ba cuốn sổ tay dày hơn hắn tưởng, hàng trăm cuộn trục trên giá chưa mở, và bản đồ trên tường vẫn còn hàng chục dấu chấm hắn chưa đọc hết ghi chú. Kiến thức hai trăm năm của cả một tổ chức nằm cách tay hắn vài bước. Rời đi bây giờ là bỏ lại thứ mà có thể hắn không bao giờ tìm lại được.

— Một đêm,, hắn nói với Phó Tịnh. Sáng sớm mai rời đi.

Phó Tịnh đứng ở cửa phòng chính, cây gậy chống trên đá, mắt trái nhìn hắn lâu. Ánh đèn dầu hắt bóng ông lên tường, gầy, dài, run nhẹ theo ngọn lửa.

— Lão đã cảnh báo,, ông nói.

— Vâng.

— Ngươi vẫn ở.

— Vâng.

Phó Tịnh thở ra. Không giận. Không sợ. Chỉ mệt mỏi, thứ mệt mỏi của người đã thấy quá nhiều kẻ trẻ tuổi không nghe lời.

— Vậy thì nhớ: đừng mở cuộn trục có dấu đỏ. Đừng đọc bất kỳ thứ gì trên bàn đá phòng hội họp. Và nếu thần thức ngươi bắt đầu đau, dừng ngay lập tức.

Trầm Chu gật.

· · ·

Đêm trong di chỉ khác hẳn đêm ngoài trời.

Không có gió. Không có tiếng côn trùng. Không có trăng sao. Chỉ có đá, bụi, và ánh sáng vàng nhạt từ ba ngọn đèn dầu đặt ở ba góc phòng chính. Âm thanh duy nhất là tiếng giấy cũ sột soạt khi Trầm Chu lật cuộn trục, và tiếng thở đều đặn của Tiểu Vũ ở phòng nghỉ cách đó hai cánh cửa.

Trần Mạc không ngủ. Hắn ngồi ở hành lang bát giác, lưng tựa trụ đá, kiếm đặt ngang đùi, mắt nhắm nhưng Trầm Chu biết hắn tỉnh. Canh gác. Thói quen kể từ đêm giết hai đặc vụ ở Thanh Hà.

Phó Tịnh nằm ở phòng nghỉ phía tây, phòng cũ của ông ba mươi năm trước. Hơi thở đều nhưng nông, giấc ngủ của người già sống quá lâu trong cảnh giác.

Trầm Chu đọc.

Cuộn trục thứ nhất: ghi chép về vùng Đông Hải, thiên mệnh của ba mươi hai ngư dân trong một thôn nhỏ. Hai trăm năm trước, ai đó đã kiên nhẫn ghi lại cuộc đời từng người, từ sinh đến tử, rồi so sánh với thực tế. Tỉ lệ chính xác: mười trên mười. Thiên mệnh không sai. Không một lần.

Cuộn thứ hai: vùng Tây Hoang, cùng thời kỳ. Ba trăm mục tiêu quan sát. Kết quả tương tự. Một ghi chú bên lề: "Nếu thiên mệnh luôn đúng, thì tự do ý chí có tồn tại không?"

Cuộn thứ ba: một bản phân tích dài về cấu trúc ngôn ngữ của thiên mệnh. Người viết cuộn trục này đã nhận ra điều mà Trầm Chu mất nhiều tháng mới nhận ra: thiên mệnh có ngữ pháp, có cú pháp, có phong cách viết nhất quán. Không phải quy luật tự nhiên. Là văn bản.

Hai trăm năm. Hai mươi ba người. Hàng vạn cuộn trục.

Và tất cả chỉ để chứng minh một điều: ai đó đang viết.

Hắn đặt cuộn thứ ba xuống. Lấy cuộn thứ tư.

· · ·

Canh hai.

Trầm Chu đã đọc mười bảy cuộn. Mắt mỏi, thần thức âm ỉ đau. Nhưng hắn không dừng. Mỗi cuộn mở ra thêm một mảnh ghép, nhỏ, rời rạc, nhưng đủ để hắn thấy hình dạng tổng thể đang hiện ra dần.

Thiên Cơ Các không chỉ nghiên cứu xem thiên mệnh có thật hay không. Họ đã đi xa hơn. Họ tìm cách CAN THIỆP.

Cuộn trục thứ mười lăm ghi lại ba thí nghiệm can thiệp gián tiếp: thay đổi hoàn cảnh xung quanh mục tiêu (di chuyển nhà, đổi nghề, cắt quan hệ) để xem thiên mệnh có thay đổi không. Kết quả: không. Thiên mệnh không phản ứng với hoàn cảnh. Nó tự điều chỉnh sự kiện để kết quả vẫn đúng. Người được đổi nghề thì gặp tai nạn ở nghề mới. Người được chuyển nhà thì chết ở nhà mới, cùng ngày, cùng cách.

Thiên mệnh không ghi kết quả của hoàn cảnh. Nó ghi kết quả của CHÍNH NÓ.

Cuộn thứ mười sáu: đánh dấu đỏ.

Trầm Chu nhìn dấu sáp đỏ trên miệng cuộn. Nhớ lời Phó Tịnh: đừng mở cuộn trục có dấu đỏ. Đó là vật bị phong ấn.

Hắn đặt xuống. Lấy cuộn tiếp theo.

Cuộn thứ mười bảy: cũng dấu đỏ.

Mười tám: dấu đỏ.

Hắn nhìn giá sách. Ở khu vực phía trong, gần trần, toàn bộ cuộn trục đều có dấu đỏ. Hàng chục cuộn. Có lẽ cả trăm. Phong ấn.

Vật bị phong ấn. Nhưng phong ấn bởi ai? Và để bảo vệ khỏi gì?

Hắn bỏ qua. Tìm cuộn không đánh dấu. Ít dần. Những cuộn còn lại chủ yếu là ghi chép hành chính: danh sách đệ tử, lịch trình nghiên cứu, phân công vùng quan sát. Không có thông tin hắn cần.

Trầm Chu ngồi lại. Nhìn hàng cuộn trục dấu đỏ. Nhìn ba cuốn sổ tay trong hành lý (đã đọc qua, cần đọc kỹ hơn nhưng có thể mang đi). Rồi nhìn lại giá sách.

Có một cuộn, ở góc thấp nhất, gần sát đất, không có dấu đỏ. Hắn suýt bỏ qua vì nó nằm khuất sau một chồng cuộn khác. Bụi phủ dày hơn các cuộn còn lại, như thể ai đó cố ý đẩy nó vào chỗ khuất.

Hắn rút ra. Phủi bụi. Nhãn ghi bằng mực đen, nét chữ nhỏ, khác với phong cách ghi chép trên các cuộn khác. Chữ này quen. Giống nét chữ trong ba cuốn sổ tay ở phòng bí mật.

Cùng một người viết.

Nhãn ghi:

"Phương pháp can thiệp thiên mệnh, bản gốc."

· · ·

Tay Trầm Chu dừng lại trên cuộn trục.

Phương pháp can thiệp.

Bản gốc.

Hắn đã SỬA hai lần. Bằng bản năng. Bằng ý chí qua đầu ngón tay. Không có kỹ thuật, không có lý thuyết, không có phương pháp. Và cả hai lần, Hiệu Ứng Cân Bằng đã cướp đi hơn ba nghìn mạng.

Nếu cuộn trục này chứa phương pháp khác, phương pháp mà ai đó đã nghiên cứu và ghi chép, phương pháp có thể sửa mà KHÔNG kích hoạt Hiệu Ứng...

Hắn mở.

Da cũ, mỏng, giòn ở mép. Mực đỏ, nét chữ nhỏ, chặt, viết kín cả hai mặt. Trang đầu tiên:

"Ghi chú: tài liệu này KHÔNG được phép phổ biến. Mọi bản sao phải tiêu hủy. Nếu Người Viết nhận ra có kẻ đang tìm cách can thiệp, hậu quả vượt khỏi phạm vi bất kỳ thí nghiệm nào đã thực hiện."

Trầm Chu đọc tiếp.

Trang hai: phân loại ba hình thức can thiệp thiên mệnh đã biết. Một: sửa (thay đổi nội dung). Hai: xóa (loại bỏ toàn bộ). Ba: viết thêm (bổ sung nội dung mới). Mỗi hình thức đều kích hoạt Hiệu Ứng Cân Bằng ở mức độ khác nhau.

"Sửa: Hiệu Ứng tỷ lệ thuận với MỨC ĐỘ thay đổi ('chết' → 'sống' = tối đa, 'chết' → 'trọng thương' = trung bình). Xóa: Hiệu Ứng KHÔNG rõ ràng, trường hợp duy nhất thành công (#7) không cho thấy Cân Bằng quy mô lớn, nhưng tác dụng phụ LAN ra môi trường xung quanh trong nhiều năm."

Trang ba: giả thuyết.

"Hiệu Ứng Cân Bằng không phải trừng phạt. Là cơ chế tự sửa. Nếu thiên mệnh bị can thiệp, hệ thống tái phân bổ 'trọng lượng số phận' sang các thiên mệnh lân cận để duy trì tổng cân bằng. Giống nước: múc nước ra khỏi ao, nước xung quanh chảy vào lấp đầy."

Hắn lật nhanh. Trang bốn, năm, sáu. Dữ liệu, bảng, sơ đồ. Phân tích mười hai trường hợp can thiệp (sáu do người thí nghiệm này thực hiện, sáu do Thiên Cơ Các ghi nhận từ nguồn khác). Mỗi trường hợp đều có Hiệu Ứng.

Rồi trang bảy. Dòng cuối cùng trên trang bảy.

Mực đỏ, viết đậm hơn, nét mạnh hơn, như thể người viết ấn bút xuống da với toàn bộ sức lực:

"Hiệu Ứng Cân Bằng có thể bị triệt tiêu nếu—"

Thần thức Trầm Chu NỔ.

· · ·

Đau.

Không phải đau thần thức khi sửa thiên mệnh. Không phải bỏng, không phải lửa, không phải kim xuyên. Mà là thứ gì đó khác. Sâu hơn. Rộng hơn. Như thể toàn bộ không gian trong di chỉ vừa rung lên một nhịp, và nhịp rung đó đi xuyên qua hắn, xuyên qua xương, qua mạch linh lực, qua thần thức.

Mắt hắn đỏ ngầu.

Và hắn THẤY.

Thiên mệnh. Không phải của một người. Của TẤT CẢ.

Phó Tịnh ở phòng nghỉ: chữ trên đầu ông bùng sáng, dòng Bạch Mệnh đơn giản "Chết yên bình trong giấc ngủ" lóe lên trắng lạnh rồi tắt.

Trần Mạc ở hành lang: Huyết Mệnh của hắn rực đỏ, dòng xám "giết 2 đồng môn" nhấp nháy rồi tắt, dòng mới bên dưới vẫn mờ nhưng sáng hơn một khoảnh khắc, đủ để Trầm Chu đọc thêm một chữ: "...gặp lại ở Phế..."

Tiểu Vũ ở phòng nghỉ: Kim Mệnh bùng lên dữ dội nhất, vàng kim chói mắt, dòng lời nguyền "trả giá thay người khác" sáng rực, vệt xám ở rìa loang ra rồi co lại. Cô giật mình tỉnh giấc.

Và bên ngoài. Xa hơn. Trầm Chu cảm nhận được, lần đầu tiên, thiên mệnh không chỉ ở TRÊN ĐẦU người mà ở KHẮP NƠI. Trong đá. Trong bụi. Trong không khí. Cả di chỉ rung lên, hàng trăm cuộn trục trên giá sách phát ra ánh sáng mờ, như thể bên trong mỗi cuộn là một cuộc đời đang thức dậy.

Hệ thống quét.

Hệ thống nhận ra có kẻ đang đọc quá sâu.

— DẸP LẠI!

Phó Tịnh. Từ phòng nghỉ lao ra, linh lực Kim Đan bùng phát, gậy chống đập xuống đá kêu đoàng. Ông không chạy. Ông bay. Tóc trắng tung, mắt trái mở to, ánh sáng linh lực xanh nhạt bao quanh cơ thể ông như áo giáp. Trong khoảnh khắc đó, ông không phải ẩn sĩ tám mươi tuổi. Ông là Kim Đan tu sĩ.

Ông đến trước mặt Trầm Chu. Một tay gạt cuộn trục ra khỏi tay hắn. Tay kia ấn vào trán hắn, linh lực truyền vào thần thức, lạnh, mạnh, như nước băng dội xuống lửa.

— Đóng mắt!, ông hét. ĐÓNG MẮT NGAY!

Trầm Chu nhắm mắt.

Thế giới tắt.

Ánh sáng thiên mệnh biến mất. Tiếng rung dừng lại. Cuộn trục trên giá tối đi. Nhưng cơn đau vẫn còn, âm ỉ, sâu, ở nơi nào đó sau gáy mà hắn không gọi tên được.

Phó Tịnh không bỏ tay. Linh lực ông tiếp tục truyền, ổn định thần thức Trầm Chu từng lớp, từ ngoài vào trong. Thô bạo nhưng hiệu quả. Đau giảm. Nhịp thở chậm lại.

— Đây,, Phó Tịnh nói, giọng khàn, mắt nhìn cuộn trục nằm trên sàn đá. Đây là lý do Thiên Cơ Các phải giải tán.

Im lặng.

— Đọc quá sâu,, ông nói tiếp. Quan sát quá lâu. Thiên đạo không có ý thức. Nhưng nó có CƠ CHẾ TỰ VỆ. Khi có ai đó chạm vào lõi, vào phương pháp can thiệp, vào thứ mà hệ thống không cho phép biết... nó phản hồi. Quét. Đánh dấu.

— Đánh dấu?

— Ngươi nghĩ Thiên Cơ Các giải tán vì SỢ à?, Phó Tịnh cười, khô, ngắn. Trưởng lão không sợ. Ông ấy bị QUÉT. Đọc quá sâu. Thiên mệnh ông ấy bị viết lại trong một đêm, từ Bạch Mệnh thành Huyết Mệnh. Và ba ngày sau ông ấy chết.

Tay Phó Tịnh rời trán Trầm Chu. Run.

— Lão là người tìm thấy xác.

· · ·

Tiểu Vũ đứng ở cửa phòng chính. Kiếm đã rút. Mắt cô lướt qua căn phòng, qua Phó Tịnh, qua Trầm Chu đang ngồi trên sàn, qua cuộn trục mở trên đá.

— Chuyện gì xảy ra?, Giọng cô bình tĩnh. Nhưng tay nắm kiếm trắng đốt ngón.

— Hắn đọc thứ không nên đọc,, Phó Tịnh nói. Ngươi có bị gì không?

— Tỉnh giấc vì... cô dừng. Nhíu mày. Cảm giác kỳ lạ. Như thể có ai nhìn. Không phải từ bên ngoài. Từ bên trong.

Cô cũng cảm nhận được.

Trần Mạc bước vào từ hành lang. Kiếm trong tay. Mắt hắn không nhìn Phó Tịnh hay Tiểu Vũ. Hắn nhìn Trầm Chu.

— Ngươi.

Một chữ. Giọng thấp. Mắt hắn sáng khác thường trong ánh đèn dầu.

Trầm Chu nhìn lên.

— Khi đó,, Trần Mạc nói. Chữ trên đầu ta sáng lên. Ta THẤY ánh sáng.

Im lặng kéo dài.

— Ngươi thật sự nhìn thấy. Không phải câu hỏi. Là kết luận. Ta nghe Quốc sư nói khi gặp đêm ở khách điện: "Kẻ quản thư khố có đôi mắt đặc biệt." Ta tưởng chỉ là phỏng đoán. Nhưng không phải.

Trần Mạc tra kiếm vào vỏ. Chậm.

— Ngươi nhìn thấy chữ trên đầu ta. Từ đầu. Từ trước khi rời tông.

Trầm Chu không nói.

— Ngươi để ta đi cùng vì muốn CANH. Không phải vì cần người chiến đấu. Trần Mạc cười. Nụ cười mỏng, không vui, không giận, chỉ hiểu. Ta giết hai đặc vụ vì NGHĨ mình tự quyết. Nhưng ngươi đã đọc trước rồi, đúng không? Ngươi biết ta sẽ giết. Vì chữ trên đầu ta đã viết sẵn.

Phó Tịnh nhìn Trần Mạc. Nhìn Trầm Chu. Không nói.

Tiểu Vũ cũng nhìn. Mắt cô di chuyển giữa hai người, tay nắm kiếm chưa lỏng.

Trầm Chu đứng dậy. Chậm. Đầu vẫn đau. Nhìn Trần Mạc.

— Phải,, hắn nói. Ta nhìn thấy thiên mệnh trên đầu người. Bất kỳ ai. Bất kỳ lúc nào. Không kiểm soát được.

Nói ra. Lần đầu tiên nói thành lời trước mặt cả ba người. Không còn giấu.

— Ta biết thiên mệnh ngươi trước khi rời tông. Ta biết Phó tiền bối sẽ chết yên bình. Ta biết Tiểu Vũ... hắn dừng. Nuốt. Ta biết nhiều thứ mà ta ước mình không biết.

Tiểu Vũ hạ kiếm. Nhẹ. Mặt cô không đổi sắc. Nhưng mắt cô, mắt cô nhìn hắn khác. Không phải ánh mắt của kẻ bị phản bội. Mà là ánh mắt của người cuối cùng cũng HIỂU tại sao hắn không bao giờ nhìn thẳng vào mắt cô.

— Vì vậy ngươi luôn nhìn xuống,, cô nói. Thấp, nhẹ. Không phải vì lễ phép. Mà vì sợ nhìn thấy.

Trầm Chu gật. Một cái gật nặng.

Phòng im lặng. Bốn người. Bốn ngọn đèn dầu (một thêm từ Phó Tịnh mang ra). Bụi lắng. Và sự thật, cuối cùng, lần đầu tiên được đặt giữa phòng.

Trần Mạc là người phá vỡ im lặng.

— Cuộn trục kia. Ngươi đọc được gì?

Trầm Chu nhìn cuộn trục trên sàn.

Nó đang cháy.

Âm thầm, từ bên trong, da cũ co lại, mực đỏ sôi, khói mỏng bốc lên. Không có lửa nhìn thấy. Chỉ có nhiệt và tro. Cuộn trục tự hủy, chậm, triệt để, từng chữ biến mất như bị nuốt.

Phó Tịnh quỳ xuống. Nhìn. Không chạm.

— Tự hủy,, ông nói. Trận pháp bảo quản đảo ngược. Khi nội dung bị đọc bởi kẻ... có năng lực như ngươi... nó kích hoạt phản hồi không chỉ ở hệ thống, mà ở chính cuộn trục.

Tro. Tro đen, nhuyễn, không còn hình dạng.

Trầm Chu nhìn đống tro. Dòng cuối hắn đọc được vẫn in trong đầu, rõ như khắc:

"Hiệu Ứng Cân Bằng có thể bị triệt tiêu nếu—"

Nếu gì?

Câu trả lời đã thành tro.

· · ·

— Rời đi,, Phó Tịnh nói. Bây giờ.

Không ai phản đối.

Trầm Chu nhét ba cuốn sổ tay vào hành lý (đã có sẵn). Lấy thêm năm cuộn trục không dấu đỏ mà hắn chưa kịp đọc. Phó Tịnh không ngăn. Ông chỉ nhìn, mắt trái nheo, rồi quay đi.

Tiểu Vũ thu xếp nhanh. Cô không hỏi thêm. Không bây giờ. Mắt cô nhìn Trầm Chu hai lần khi hắn không để ý, nhưng cô không nói. Có những câu hỏi cần không gian rộng hơn một hầm đá dưới lòng núi.

Trần Mạc đi cuối. Mắt hắn lướt qua phòng chính lần cuối, qua giá sách, qua bàn đá, qua tường hội họp có bản đồ thiên mệnh. Gương mặt không đọc được.

Họ đi qua hành lang bát giác, qua khe hở vào, ra ngoài.

Đêm. Sao lạnh. Gió thổi qua vách đá, mang theo mùi rêu xám và đất khô. Trầm Chu hít một hơi dài. Không khí đêm, sau nhiều canh giờ trong lòng núi, sạch đến mức đau phổi.

Phó Tịnh quay lại, đặt tay lên vách đá. Linh lực phóng ra. Đá rung, khe hở đóng lại, chậm, nặng, tiếng nghiến kéo dài rồi tắt. Vách đá trở lại như cũ. Không dấu vết.

— Lần này ta phong ấn kép,, ông nói. Không ai mở được nữa. Kể cả ta.

— Tại sao?, Trầm Chu hỏi.

Phó Tịnh nhìn vách đá. Đặt tay lên đá một lần nữa. Nhẹ. Không linh lực. Chỉ tay trần chạm đá lạnh.

— Vì thứ ngươi vừa kích hoạt,, ông nói. Lần quét đó... nó không chỉ phát hiện ngươi. Nó đánh dấu VỊ TRÍ. Sớm muộn, thứ gì đó sẽ đến kiểm tra.

— Thứ gì?

Phó Tịnh không trả lời. Bỏ tay. Quay lưng. Chống gậy, bước đi trong đêm. Lưng ông gầy, hơi còng, bóng ngả dài trên đá dưới ánh sao.

Trầm Chu nhìn vách đá lần cuối.

"Hiệu Ứng Cân Bằng có thể bị triệt tiêu nếu—"

Câu trả lời đã cháy.

Nhưng ta đã biết nó TỒN TẠI. Có cách. Ai đó đã tìm ra. Và nếu ai đó tìm ra một lần, thì có thể tìm ra lần thứ hai.

Phế Vong Thành. Nơi thiên mệnh bị xóa mà dường như không có Hiệu Ứng Cân Bằng quy mô lớn.

Xóa khác sửa. Cuộn trục đã viết: xóa không kích hoạt Cân Bằng theo cách giống sửa.

Nếu hiểu được vì sao xóa ít Cân Bằng hơn sửa, có thể tìm ra cách sửa mà không trả giá.

Bạch Tẫn là chìa khóa. Không phải quái vật. Không phải vũ khí. Mà là BẰNG CHỨNG, bằng chứng rằng can thiệp thiên mệnh không nhất thiết phải đổi bằng ngàn mạng.

Hắn bước đi. Theo Phó Tịnh. Tiểu Vũ đi cạnh hắn, im lặng. Trần Mạc ở phía sau, khoảng cách ba bước.

Đêm dài. Gió lạnh. Bốn bóng người di chuyển trên hoang mạc đá, nhỏ dần giữa trời sao.

Và ở sau lưng họ, trong vách đá đã phong ấn, hàng trăm cuộn trục nằm yên trong bóng tối. Hàng vạn cuộc đời. Hai trăm năm kiến thức. Bị khóa lại vĩnh viễn.

Nhưng ba cuốn sổ tay thì đi cùng Trầm Chu. Và dòng chữ cháy dở thì khắc trong đầu hắn, sáng hơn bất kỳ thiên mệnh nào hắn từng đọc.

Ch.24/100
3.228 từ