Kẻ Chỉnh Sửa Thiên Mệnh
Chương 77: Bàn Cờ Cuối Cùng
Chương 77

Bàn Cờ Cuối Cùng

Ba ngày.

Trầm Chu lặp lại con số đó trong đầu khi Tô Huyền Cơ quay lưng bước về phía thành bể, đại bào thêu phượng rũ xuống sàn đá, và quạt gấp gõ vào lòng bàn tay nhịp nhàng, và hắn nhận ra: Tô Huyền Cơ không giữ họ. Không khóa cửa. Không sai hộ vệ chặn đường ra. Ông để họ ĐỨNG ĐÓ, giữa Thiên Cơ Đài, giữa triệu sợi dây thiên mệnh xoáy trong bể chứa, và nói: đi hay ở đều được, vì đi thì vẫn phải quay lại, vì Lục Dạ ở đây, vì ba ngày là ba ngày, và khi hết ba ngày ông sẽ kích hoạt dù có ai giúp hay không.

Tiểu Vũ nhìn Trầm Chu. Mắt cô hỏi. Và Trầm Chu lắc đầu, nhẹ, vì hắn chưa có câu trả lời, vì câu trả lời cần thời gian, cần suy nghĩ, cần thứ gì đó mà ba người đứng trong Đài sáng rực này chưa nhìn ra.

Bạch Tẫn bước tới.

Không phải bước về phía Lục Dạ. Bước về phía Tô Huyền Cơ. Và cô không nói, không cảnh báo, không ra hiệu, cô chỉ giơ tay.

Năng lực xóa.

Trầm Chu nhìn thấy: xung quanh Bạch Tẫn, không khí LẠNH, lạnh thấy được, hơi nước ngưng tụ trên mặt đá quanh chân cô, và tay cô hướng về phía Tô Huyền Cơ, hướng về phía thiên mệnh Kim Mệnh dài rực rỡ trên đầu ông, và cô đã dùng năng lực này trước mặt hắn rất nhiều lần, ở Phế Vong Thành, ở suối sau Thiên Phạt, ở lúc xóa tạm thiên mệnh lính canh trên tường cung, nhưng lần nào cô cũng bình thản, lần này cô KHÔNG bình thản, lần này mắt xám cô có thứ gì đó sáng, sáng không phải ánh bể chứa mà sáng từ bên trong, sáng của hai mươi năm mất ký ức cuối cùng tìm thấy kẻ gây ra, sáng của con bé năm tuổi bị xóa thiên mệnh giờ đứng trước Quốc sư hai trăm tuổi mà KHÔNG cúi đầu.

Tô Huyền Cơ quay lại. Nhìn tay cô. Và ông không lùi.

– Cô bé.

– Đừng gọi ta thế.

Giọng Bạch Tẫn phẳng. Phẳng hơn cả giọng Trầm Chu. Phẳng vì cô không còn đủ cảm xúc để run, nhưng đủ ký ức duy nhất, ký ức về buổi sáng nắng và tiếng mẹ gọi cơm, để biết rằng ông đã lấy đi tất cả những gì đáng lẽ cô phải có.

Cô xóa.

Trầm Chu THẤY năng lực xóa phóng ra, vì hắn nhìn thấy thiên mệnh, và khi Bạch Tẫn xóa, thiên mệnh mục tiêu RUNG trước, rung như tờ giấy bị gió thổi, rồi mờ đi từ rìa, từ ngoài vào trong, từng dòng từng dòng mất nét, mất sắc, mất nghĩa, và nếu xóa đủ sâu, người mang thiên mệnh đó sẽ mất ký ức, mất bản ngã, mất luôn cảm giác về chính mình.

Thiên mệnh Tô Huyền Cơ rung.

Rung một nhịp.

Rồi dừng.

Và Trầm Chu thấy: trận pháp dưới chân Tô Huyền Cơ SÁNG LÊN, sáng rực, sáng hơn cả bể chứa, và ánh sáng đó chạy theo đường xoắn ốc khắc trên sàn, từ chân ông ra thành bể, từ thành bể lên tường, từ tường ra trần, và toàn bộ Thiên Cơ Đài PHẢN ỨNG, đá đen rung nhẹ, sợi dây trong bể xoáy nhanh hơn, và một lớp chắn, lớp chắn không nhìn thấy bằng mắt thường nhưng Trầm Chu NHÌN THẤY bằng mắt thiên mệnh, lớp sáng vàng nhạt dày một gang tay bao quanh Tô Huyền Cơ, và năng lực xóa của Bạch Tẫn đập vào lớp chắn đó, VỠ, tan, như sóng đánh vào đá, và thiên mệnh ông không mất một nét.

Bạch Tẫn xóa lần hai.

Lần ba.

Lần bốn.

Mỗi lần mạnh hơn, mỗi lần không khí quanh cô lạnh hơn, hơi thở cô ra khói, tóc trắng cô bay, và mắt xám cô sáng hơn, sáng đến mức Trầm Chu lo, vì cô đang đốt chính mình, vì mỗi lần xóa cô mất đi một mảnh, một mảnh nhỏ, một mảnh mà cô không còn nhiều.

Lần thứ năm đập vào lá chắn.

Không qua.

Bạch Tẫn hạ tay. Thở. Hơi thở nặng, nặng nhất mà Trầm Chu từng nghe từ cô, và cô đứng đó, tay rủ, mắt xám nhìn Tô Huyền Cơ, và lần đầu tiên Trầm Chu thấy trong mắt cô: BẤT LỰC.

Tô Huyền Cơ mở quạt. Nhẹ nhàng. Phẩy. Phẩy. Như không có gì xảy ra.

– Hai trăm năm, ông nói. Hai trăm năm lão phu xây Đài. Trận pháp bảo vệ trung tâm được thiết kế để chịu đựng bất kỳ hình thức can thiệp nào, kể cả xóa. Cô bé, à, cô nương. Cô nương mạnh. Hai mươi năm xóa, tích lũy, tinh luyện. Nhưng cô nương xóa THIÊN MỆNH. Lão phu không bảo vệ bằng thiên mệnh. Lão phu bảo vệ bằng TRẬN PHÁP. Hai thứ khác nhau.

Hắn gấp quạt. Chỉ về phía sàn đá.

– Trận pháp không có thiên mệnh. Không có sợi dây. Không có dòng chữ để xóa. Trận pháp là cấu trúc vật lý, là đá khắc, là linh lực chảy theo kênh dẫn, và cô nương xóa NGHĨA, không xóa được ĐÁ.

Bạch Tẫn nhìn ông. Và cô nói, giọng phẳng nhưng trong phẳng đó có gì vỡ:

– Ông thiết kế Đài để chống ta.

– Lão phu thiết kế Đài để KHÔNG AI phá được. Tô Huyền Cơ cong mày. Chống cô nương chỉ là một trong mười bảy lớp bảo vệ. Lão phu không tự phụ, nhưng hai trăm năm, tiểu cô nương, hai trăm năm.


Tiếng chân.

Hộ vệ. Bốn Nguyên Anh kỳ bước vào từ vòm cửa phía đông, không ồn, không vội, đứng thành hàng, và áp lực Nguyên Anh nén xuống, nén nhẹ, đủ để Trầm Chu cảm thấy sức nặng trên vai, đủ để biết: nếu đánh, thua, thua không kịp nhìn kiếm.

Tiểu Vũ bước sang trái. Kiếm ngang. Và cô đứng giữa hộ vệ và Trầm Chu, kiếm sắt rẻ tiền trong tay, lưỡi kiếm phản chiếu ánh vàng bể chứa, và cô biết, cô biết rõ hơn ai hết, rằng bốn Nguyên Anh kỳ cô không đánh nổi một, nhưng cô vẫn đứng, vì đứng không phải để thắng, đứng để Trầm Chu có thêm ba giây suy nghĩ nếu cần.

Tô Huyền Cơ phất tay. Hộ vệ dừng.

– Không cần. Ông nói, nhìn Tiểu Vũ. Tiểu cô nương, ngươi giỏi. Lão phu nói thật. Kiếm thuật ở trình độ ngươi, không cần tu vi, vẫn đẹp. Nhưng hôm nay không ai cần đánh ai. Ba ngày. Ba ngày là lời mời, không phải tối hậu thư.

Tiểu Vũ nhìn ông. Và cô nói:

– Lời mời mà nếu từ chối thì có người chết. Ông gọi đó là gì?

Tô Huyền Cơ cười. Nhẹ. Cười thật.

– Gọi là CHÍNH TRỊ, tiểu cô nương. Lão phu làm chính trị hai trăm năm. Không ai chết nếu mọi người hợp tác.

– Lục Dạ sẽ tắt.

– Lục Dạ sẽ tắt nếu không ai giúp. Nếu Trầm Chu sửa, gánh nặng giảm, thời gian hoạt động kéo dài, nguy cơ giảm. Tô Huyền Cơ nhìn Trầm Chu. Lão phu không hứa Lục Dạ sống. Lão phu hứa: nếu ngươi giúp, XÁC SUẤT hắn sống cao hơn.

Trầm Chu nhìn ông. Và trong đầu hắn, con số xoay: xác suất. Ông dùng xác suất. Không hứa. Không cam kết. Chỉ nói: cao hơn. Và "cao hơn" có thể là từ một phần trăm lên hai phần trăm, hoặc từ mười lên chín mươi, và ông cố tình không nói, vì nói cụ thể thì Trầm Chu sẽ tính, và tính thì sẽ biết ông nói dối, và Tô Huyền Cơ không bao giờ nói dối khi có thể mơ hồ.

Hắn nhìn Lục Dạ. Đứa trẻ nhắm mắt. Sợi dây rung. Bể chứa xoáy. Nhịp Người Viết thở.

Và hắn nhìn Bạch Tẫn. Cô đứng yên. Tay vẫn rủ. Mắt xám nhìn sàn đá. Và Trầm Chu biết: cô đang tính. Bạch Tẫn không giỏi cảm xúc nhưng giỏi TÍNH, giỏi nhìn cấu trúc, giỏi tìm kẽ hở, vì hai mươi năm xóa thiên mệnh dạy cô rằng mọi hệ thống đều có chỗ mỏng, mỏng không phải vì thiết kế sai mà vì kẻ thiết kế cũng là người, và người có điểm mù.

– Đi thôi, Trầm Chu nói.

Tiểu Vũ nhìn hắn. Bạch Tẫn ngước lên.

– Đi thôi, hắn nhắc lại. Và quay sang Lục Dạ. Ba ngày. Ta sẽ quay lại.

Lục Dạ không mở mắt. Nhưng ngón tay hắn gập, nhẹ, trên bệ đá, gập một chớp rồi duỗi, và Trầm Chu hiểu: hắn nghe. Hắn biết. Hắn chờ.

Ba người bước ra khỏi Thiên Cơ Đài, qua vòm cửa khắc chữ "Thiên mệnh bất khả cải," và Tô Huyền Cơ không ngăn, hộ vệ không đuổi, vì ông biết: họ sẽ quay lại. Vì Lục Dạ ở đây. Vì ba ngày là sợi dây ngắn nhất mà ông từng giăng, và sợi dây đó buộc chặt hơn bất kỳ xích sắt nào.


Thành phố ngầm. Không có thiên mệnh. Không có sợi dây. Chỗ mù.

Trầm Chu dựa lưng vào tường đá đen, trong một ngách hẹp cách Đài chính ba trăm bước, nơi tối, nơi đuốc không tới, nơi hắn nhìn lên trần vòm chỉ thấy đá, và hắn thở.

Tiểu Vũ ngồi cạnh. Kiếm gác ngang đùi. Không nói. Cô biết lúc nào hắn cần im lặng, biết lúc nào hắn đang sắp xếp, và cô cho hắn thời gian, vì cô đã cho hắn thời gian mười tám tháng, từ Thanh Vân Tông đến đây, và mỗi lần cô cho, hắn đều tìm ra thứ gì đó, dù không phải luôn đúng.

Bạch Tẫn đứng đối diện. Lưng dựa tường. Mắt nhắm. Và cô nói, giọng phẳng:

– Trận pháp.

Trầm Chu nhìn cô.

– Lão ta đúng. Ta xóa NGHĨA, không xóa ĐÁ. Trận pháp là cấu trúc vật lý. Ta không phá được. Cô mở mắt. Nhưng trận pháp cần LINH LỰC để hoạt động. Linh lực chạy theo kênh dẫn. Nếu cắt kênh dẫn, trận pháp vẫn còn đó nhưng không hoạt động.

– Cắt bằng gì?

– Không phải bằng xóa. Bạch Tẫn nhìn hắn. Bằng tay. Bằng kiếm. Bằng vật lý.

Tiểu Vũ ngước lên.

– Nói tiếp.

– Kênh dẫn linh lực là rãnh khắc trên đá. Phá rãnh, linh lực mất đường chảy, trận pháp gián đoạn. Bạch Tẫn ngả đầu vào tường. Nhưng ta không biết kênh dẫn nào QUAN TRỌNG NHẤT. Có hàng nghìn rãnh. Phá sai, vô ích. Phá đúng, một rãnh có thể gián đoạn toàn bộ lá chắn bảo vệ.

Trầm Chu nhắm mắt. Nghĩ.

Hàng nghìn rãnh. Hàng nghìn đường trận pháp khắc trên sàn, tường, trần, xoắn ốc về bể chứa. Hắn đã nhìn thấy chúng khi bước vào, đã thấy ánh sáng chạy theo chúng khi Tô Huyền Cơ bước, đã thấy chúng sáng lên thành lá chắn khi Bạch Tẫn xóa. Nhưng hắn không hiểu trận pháp. Hắn đọc thiên mệnh, không đọc trận.

– Ta cần vào lại, hắn nói.

Tiểu Vũ nhìn hắn.

– Vào Đài. Đọc trận pháp bằng mắt thiên mệnh. Trần pháp không có dòng chữ, nhưng kênh dẫn linh lực CÓ, vì mọi thứ chạy qua lưới đều có dấu, và trận pháp của Tô Huyền Cơ NỐI VÀO lưới thiên mệnh, phải nối vào, vì lá chắn bảo vệ ông bằng cách dùng năng lượng lưới, và chỗ nối đó sẽ có DẤU mà ta đọc được.

Bạch Tẫn nhìn hắn. Lâu. Và nói:

– Nếu ngươi đọc trận pháp, ông ta sẽ biết ngươi tìm kẽ hở. Ông ta không ngu.

– Ông ta biết ta sẽ tìm. Hắn biết ta sẽ tìm. Trầm Chu mở mắt. Vì ông ta muốn ta sửa, không muốn ta phá. Nếu ta vào Đài và đọc, ông ta sẽ nghĩ ta đang tìm hiểu để GIÚP. Ông ta sẽ để ta đọc. Vì ông ta tự tin: hai trăm năm, mười bảy lớp bảo vệ, không ai phá được.

– Và nếu ông ta đúng?

Trầm Chu im. Vì câu hỏi đó hắn không có câu trả lời. Vì hai trăm năm là hai trăm năm, và Trầm Chu mười tám, và dù hắn nhìn thấy chữ trên đầu người, dù hắn sửa được thiên mệnh, dù hắn đã đi mười tám tháng từ Thanh Vân Tông đến kinh thành, hắn vẫn là Luyện Khí tầng ba, vẫn là kẻ mất ký ức mỗi ngày, vẫn là kẻ viết nhật ký để biết mình là ai.

– Thì ta vẫn phải thử, hắn nói. Vì Lục Dạ không có ba ngày.

Im lặng. Và trong im lặng đó, Trầm Chu nghe thấy: nhịp thở Người Viết từ Đài chính vọng lại, nhẹ, yếu, đều, nhịp hấp hối mà cả thế giới không biết, nhịp đếm ngược mà không ai nhìn đồng hồ.


Ngày thứ nhất.

Trầm Chu vào Đài sáng sớm. Một mình. Tô Huyền Cơ đã ở đó, đứng cạnh bể chứa, quạt gấp trong tay, và khi thấy Trầm Chu bước qua vòm cửa, ông gật đầu, nhẹ, gật như đón khách đến đúng hẹn.

– Tiểu hữu muốn bắt đầu?

– Muốn hiểu trước.

Tô Huyền Cơ cong mày. Nhẹ. Rồi gật.

– Hỏi.

Trầm Chu bước vào. Mắt quét. Không quét thiên mệnh trên đầu người, quét sàn, quét tường, quét trần, quét hàng nghìn đường rãnh khắc trên đá đen, và hắn tìm: chỗ NỐI. Chỗ mà trận pháp gặp lưới thiên mệnh. Chỗ mà đá gặp sợi dây. Chỗ mà hai trăm năm và hàng triệu sợi GIAO nhau.

Hắn tìm thấy.

Bể chứa. Thành bể. Nơi triệu sợi dây chảy vào, xuyên qua thành đá, và thành đá khắc trận pháp TIẾP XÚC với sợi dây, và ở chỗ tiếp xúc đó, hắn nhìn thấy: CHỒNG. Trận pháp chồng lên sợi dây, sợi dây chồng lên trận pháp, hai hệ thống DÀN VÀO NHAU, và ông đã thiết kế nó thế, vì ông cần sợi dây cung cấp năng lượng cho trận pháp, và trận pháp cung cấp cấu trúc cho sợi dây.

Cộng sinh.

Và ở chỗ cộng sinh đó, hắn nhìn thấy: MỘT sợi dây khác tất cả. Không phải sợi thiên mệnh ai. Không phải sợi quan hệ. Không phải sợi mệnh lệnh. Sợi dây đó chạy từ bể chứa, xuyên qua thành đá, chạy DƯỚI sàn, rẽ sang phải, và mất hút vào tường phía tây.

Sợi DUY NHẤT đi ra ngoài Đài.

Trầm Chu ghi nhớ. Hắn không hỏi Tô Huyền Cơ sợi đó là gì, vì hỏi là lộ, và lộ là mất lợi thế duy nhất hắn có: đôi mắt.

Hắn quay sang Lục Dạ. Đứa trẻ vẫn ngồi trên bệ đá. Mắt nhắm. Sợi dây bám. Và Trầm Chu bước đến cạnh, đặt tay lên thành bệ đá, cách ngón tay Lục Dạ một gang, và nói, nhỏ, chỉ đủ hai người nghe:

– Ta sẽ tìm cách. Tin ta.

Lục Dạ không mở mắt. Nhưng ngón tay hắn dịch, nhẹ, về phía tay Trầm Chu, một phân, và dừng. Và Trầm Chu biết: đứa trẻ tin. Đứa trẻ luôn tin. Đó vừa là thứ khiến hắn yêu Lục Dạ, vừa là thứ khiến hắn sợ, vì tin là giao mạng, và mạng đó nằm trong tay hắn, tay kẻ mất ký ức mỗi ngày, tay kẻ viết "cần" khi đáng lẽ viết "thương."


Ngày thứ nhất, buổi chiều.

Trầm Chu ra khỏi Đài, về ngách hẹp, và nói với Bạch Tẫn:

– Sợi dây duy nhất đi ra ngoài. Từ bể chứa, xuyên sàn, rẽ phải, vào tường phía tây.

Bạch Tẫn nghe. Nghĩ. Và nói:

– Nguồn. Trận pháp cần nguồn linh lực ngoài bể chứa. Sợi dây đó có thể dẫn đến nguồn phụ, hoặc dẫn đến trận pháp gốc ngoài Đài.

– Nếu cắt?

– Nếu đó là nguồn: trận pháp mất năng lượng, lá chắn sụp. Nếu đó là kênh phụ: không ảnh hưởng gì. Cô nhìn hắn. Cần biết nó dẫn đến đâu.

– Tường phía tây. Thành phố ngầm.

Tiểu Vũ đứng dậy.

– Ta đi tìm.

Trầm Chu nhìn cô. Và hắn muốn nói: đừng đi một mình, nguy hiểm, hộ vệ Nguyên Anh tuần tra. Nhưng hắn không nói, vì Tiểu Vũ không phải kẻ cần bảo vệ, cô là kẻ bảo vệ, và nếu hắn nói "đừng đi" thì cô sẽ nhìn hắn bằng mắt đó, mắt mà hắn đã thấy ở Tam Hà khi cô chém 3 đệ tử HNC, mắt không sợ, không cần, chỉ làm.

– Cẩn thận, hắn nói.

Tiểu Vũ gật. Rút kiếm. Bước vào bóng tối thành phố ngầm, và bóng cô mất hút sau một khúc quanh, nhẹ, nhanh, không tiếng chân, vì cô đã luyện đi không tiếng từ những đêm tuần tra trong Thanh Vân Tông, và kỹ năng đó bây giờ cứu mạng.

Trầm Chu ngồi xuống. Nhắm mắt. Và viết nhật ký.

"Ngày thứ nhất trong Thiên Cơ Đài. Lục Dạ trên bệ đá. Sợi dây quấn khắp người. TM mới: 'Kênh truyền, tắt.' Ba ngày.

Tô Huyền Cơ đúng: Người Viết đang chết. Lưới rách. Thiên mệnh sụp = mọi người mất phương hướng. Ông ta sai: ông ta không phải kẻ nên viết thay. Vì kẻ viết thay phải hiểu NGƯỜI, không chỉ hiểu hệ thống. Ông ta hiểu hệ thống hai trăm năm mà không hiểu đứa trẻ mười bốn tuổi ngồi trước mặt ông đang đau.

Sợi dây lạ: từ bể chứa ra tường tây. Tiểu Vũ đi tìm. Bạch Tẫn nghĩ là nguồn. Nếu đúng, cắt = sụp lá chắn.

Nếu sai?

Thì ta vẫn phải thử."

Hắn dừng bút. Nhìn Bạch Tẫn. Cô đứng yên. Mắt xám nhìn tường đá. Và hắn hỏi:

– Cô nghĩ gì?

Bạch Tẫn im. Lâu. Rồi nói:

– Ta nghĩ hai trăm năm là rất lâu. Và lão ta không ngu. Sợi dây đó có thể là bẫy. Có thể ông ta ĐỂ ngươi thấy, vì ông ta biết ngươi sẽ tìm, và ông ta muốn ngươi tìm đúng thứ ông ta muốn ngươi tìm.

Trầm Chu nhìn cô. Và hắn nghĩ: đúng. Tô Huyền Cơ không ngu. Hai trăm năm, mười bảy lớp bảo vệ, và sợi dây duy nhất chạy ra ngoài, DUY NHẤT, quá rõ ràng, quá dễ tìm.

Hoặc sợi dây đó thật. Và đó là kẽ hở. Vì dù hai trăm năm, Tô Huyền Cơ KHÔNG nhìn thấy sợi dây. Ông cảm nhận gián tiếp. Ông thiết kế trận pháp XUNG QUANH sợi dây, không thiết kế TRÊN sợi dây. Và kẽ hở có thể nằm ở chỗ ông không nhìn thấy, chỗ mà chỉ Trầm Chu nhìn thấy, vì chỗ đó là CHỒNG giữa hai hệ thống, và Tô Huyền Cơ chỉ biết MỘT.

Hoặc bẫy.

Hai khả năng. Không biết cái nào đúng. Và hai ngày nữa.


Ngày thứ nhất, khuya.

Tiểu Vũ về. Mồ hôi trán. Kiếm trong vỏ. Không bị thương.

– Tường phía tây, cô nói. Sợi dây đi xuyên tường vào hành lang phía sau. Hành lang đó dẫn xuống, sâu hơn Đài, sâu nửa dặm, đến một PHÒNG. Phòng nhỏ. Bốn bức tường đá đen. Giữa phòng có bàn đá. Trên bàn đá có...

Cô dừng. Nhìn Trầm Chu.

– Có một cuốn sổ tay.

Trầm Chu nhìn cô. Bạch Tẫn mở mắt.

– Sổ tay cũ. Bìa da nâu. Giống sổ tay Thiên Cơ Các.

Im lặng. Và trong im lặng đó, Trầm Chu nghe: nhịp Người Viết từ Đài vọng lại, chậm hơn hôm qua, yếu hơn, và hắn nghĩ: sổ tay Thiên Cơ Các dưới Đài, sâu nửa dặm, nơi Tô Huyền Cơ giấu, và sợi dây NỐI từ bể chứa đến phòng đó.

– Sợi dây nối vào sổ?

Tiểu Vũ lắc đầu.

– Ta không nhìn thấy sợi dây. Nhưng sổ nằm trên bàn đá, bàn đá KHẮC trận pháp, trận pháp nối vào rãnh trên sàn, rãnh chạy lên tường, qua hành lang, về Đài.

Bạch Tẫn nói:

– Sổ tay là nguồn. Không phải nguồn linh lực. Nguồn THÔNG TIN. Trận pháp hoạt động theo thiết kế, thiết kế GHI trong sổ. Phá sổ, trận pháp mất thiết kế gốc.

Trầm Chu nhìn cô.

– Cô chắc không?

– Không, Bạch Tẫn nói, giọng phẳng. Nhưng sổ tay Thiên Cơ Các chứa kiến thức hai trăm năm. Lão ta giấu nó ở nơi sâu nhất. Nối sợi dây trực tiếp từ bể chứa. Bảo vệ bằng trận pháp riêng. Nếu sổ đó không quan trọng, ông ta không cần giấu.

Trầm Chu ngồi im. Nghĩ. Và hắn nghĩ: nếu phá sổ, trận pháp gián đoạn, lá chắn sụp, và Bạch Tẫn có thể xóa thiên mệnh Tô Huyền Cơ trực tiếp. Hoặc hắn có thể sửa trận pháp, ngắt kết nối giữa Đài và Lục Dạ, kéo đứa trẻ ra.

Hoặc phá sổ KHÔNG ảnh hưởng gì, vì Tô Huyền Cơ đã thuộc lòng nội dung, vì trận pháp đã khắc vào đá không cần sổ, vì hai trăm năm là đủ để ghi nhớ bất kỳ thiết kế nào, và sổ tay chỉ là bản sao lưu, là ký ức, là thứ ông giữ vì thói quen chứ không vì cần.

Hai khả năng. Vẫn hai khả năng. Và bây giờ chỉ còn hai ngày.

– Cần thêm thông tin, hắn nói. Ta sẽ vào Đài lần nữa. Đọc trận pháp kỹ hơn. Tìm cách sợi dây nối vào sổ. Nếu sổ là trung tâm thiết kế, sẽ có DẤU, dấu mà trận pháp THAM CHIẾU, giống thiên mệnh tham chiếu Người Viết.

Tiểu Vũ gật. Bạch Tẫn gật.

Và Trầm Chu nhắm mắt, dựa tường, cố ngủ, vì ngày mai hắn cần mắt sáng, cần đầu tỉnh, cần thần thức đủ mạnh để đọc thứ mà Tô Huyền Cơ xây hai trăm năm, và hắn có mười tám tháng kinh nghiệm, ba cuốn sổ tay ăn cắp, một đôi mắt, và hai ngày.

Hai ngày cho bàn cờ cuối cùng.

Và trước khi ngủ, hắn viết thêm vào nhật ký, dòng cuối:

"Nếu ta quên tại sao ta ở đây, đọc trang trước. Lục Dạ trên bệ đá. Sợi dây quấn khắp người. Ba ngày. Đừng quên."

Vì ký ức hắn đang mất. Mỗi ngày. Mỗi giờ. Và hắn không biết sáng mai tỉnh dậy, hắn còn nhớ bao nhiêu.

Ch.77/100
3.806 từ