Huyết Mệnh Trong Tông
Một tháng trôi qua mà thiên đạo không lấy thêm ai.
Trầm Chu giữ lời thề. Không sửa. Không can thiệp. Mỗi ngày hắn mở mắt, nhìn thấy thiên mệnh trên đầu người xung quanh, Bạch Mệnh đen nhạt, nhàm chán, an toàn, và hắn để mặc. Đó là điều đúng đắn. Đó là điều duy nhất hắn có thể làm mà không giết thêm ai.
Hắn mở cửa thư khố đúng giờ. Phơi giấy buổi chiều. Ăn trưa giờ Ngọ ở nhà bếp ngoại môn. Đọc sử ký tìm "Trấn Bắc Hoang" — chưa thấy, nhưng hắn tìm mỗi ngày, hệ thống, kiên nhẫn, ba mươi trang một buổi tối. Một tháng qua hắn đã đọc hết hai cuốn sử cũ, một cuốn bản đồ lỗi thời, và một tập biên niên thời khai phái, không thấy ba chữ đó ở đâu.
Nhưng hắn không dừng.
Ninh Tiểu Vũ đến thư khố bốn lần trong tháng. Mượn kiếm phổ, trả kiếm phổ, hỏi hắn về một loại linh thảo trong sách thuốc, và một lần, chỉ đến. Ngồi ở bậc cửa, đọc sách, không nói gì. Hắn sắp xếp giá bên trong, cô ngồi ngoài, ánh nắng chiều xiên qua mái hiên rơi lên vai cô. Hai người không nói chuyện nhiều hơn vài câu mỗi lần, nhưng cô không còn phải hỏi "ngươi tránh ta" nữa.
Hắn không tránh. Hắn vẫn cúi đầu, vẫn không nhìn lên, vẫn giữ tầm mắt dưới cằm cô, nhưng hắn ở đó. Và cô chấp nhận điều đó.
Một tháng yên bình nhất kể từ khi năng lực thức tỉnh.
Cho đến sáng nay.
· · ·
Trầm Chu đang đi ngang sân luyện phía đông khi nhìn thấy Vương Thành Dịch.
Gã đứng giữa đám đệ tử nội môn, đạo bào trắng, đai bạc, kiếm đeo hông. Vai rộng, mặt vuông, nụ cười tự mãn thường trực. Gã đang nói gì đó khiến đám sư đệ cười, có lẽ khoe chuyện từng đánh bại yêu thú ở lần tuần tra trước.
Trầm Chu không có ý nhìn lên. Nhưng mắt hắn lướt qua gã, chỉ thoáng, chỉ một phần giây, và thiên mệnh hiện ra.
【Vương Thành Dịch, Huyết Mệnh】
Chữ đỏ thẫm lơ lửng phía trên đầu gã, đặc quánh như máu khô. Hắn đã thấy nó trước đó, ở đại hội, khi gã thua Tiểu Vũ ở chung kết, hắn vô tình liếc và bắt được vài chữ. Lúc đó hắn đang sốc vì thiên mệnh Tiểu Vũ nên không để ý. Nhưng bây giờ, dòng chữ hiện rõ ràng trong tầm mắt:
"Hai mươi mốt tuổi, bị yêu thú tập kích khi tuần tra rừng phía bắc. Trọng thương. Ba ngày sau chết vì nhiễm độc."
Trầm Chu dừng bước.
Hai mươi mốt tuổi. Vương Thành Dịch năm nay hai mươi mốt.
Hắn nhìn đám đệ tử. Đọc tiếp, tìm thời gian cụ thể. Thiên mệnh hiển thị thêm hai chữ nhỏ phía dưới, mờ hơn, như ghi chú bổ sung: "Tháng năm, ngày mười sáu."
Hôm nay.
Bàn tay Trầm Chu siết lại. Thần thức hắn kéo mắt ra khỏi dòng chữ, ép mình nhìn xuống đất, nhìn bước chân, nhìn viên sỏi trên đường. Nhưng dòng chữ đỏ đã in vào não rồi.
Hôm nay. Rừng phía bắc. Yêu thú tập kích.
Hắn nhìn Vương Thành Dịch. Gã đang cười. Vai thẳng, mặt sáng, đầy tự tin. Gã không biết. Không ai biết. Chỉ hắn, chỉ Tạ Trầm Chu, kẻ quản thư ngoại môn mà không ai nhớ mặt, biết rằng trước khi mặt trời lặn, gã sẽ nằm trên đất với nọc độc trong máu.
Không liên quan đến ta.
Hắn tự nhủ. Quen thuộc. Câu đó hắn đã dùng với Châu Nhị, người bán rong chết đuối ở cầu đá. Lần đó hắn không can thiệp, và người ta chết. Đúng. Nhưng không ai khác chết theo.
Không can thiệp. Không sửa. Để thiên mệnh tự chạy. Gã chết, bi thương, nhưng là số mệnh của gã. Không phải lỗi ta.
Logic lạnh. Rõ ràng. Trầm Chu bước tiếp, rẽ vào con đường nhỏ về thư khố.
Nhưng bước chân hắn nặng hơn. Vì lần này có một thứ khác: hắn biết Ninh Tiểu Vũ sẽ ở đâu chiều nay.
Cô trong đội tuần tra hôm nay. Hắn biết, vì bảng phân công tuần tra dán ở sân chính ngoại môn, và hắn đọc nó mỗi sáng kể từ khi biết thiên mệnh cô. Không phải theo dõi, là kiểm tra. Kiểm tra xem cô có đi đâu nguy hiểm không, có rời khỏi tông phái không, có gặp sự kiện nào khớp với "mười tám tuổi chết thay Tạ Trầm Chu" không.
Hôm nay: đội tuần tra rừng phía bắc. Năm người. Vương Thành Dịch dẫn đầu, Ninh Tiểu Vũ trong đội.
Cùng đội. Cùng rừng phía bắc. Cùng nơi yêu thú sẽ tập kích.
Trầm Chu dừng lại giữa đường. Tay hắn siết thành nắm, khớp ngón trắng bệch.
Nếu yêu thú tập kích đội tuần tra, Tiểu Vũ cũng ở đó.
Thiên mệnh Vương Thành Dịch ghi "trọng thương, ba ngày sau chết." Không ghi ai khác bị thương. Nhưng thiên mệnh chỉ ghi số phận CỦA GÃ, không ghi số phận những người xung quanh.
Cô có thể bị thương. Hoặc không. Thiên mệnh cô không ghi "hôm nay bị thương" — chỉ ghi "mười tám tuổi chết." Nhưng cô chưa mười tám. Và thiên mệnh ghi "chết thay Tạ Trầm Chu" — không phải "chết vì yêu thú."
Nên cô sẽ không chết hôm nay.
Chứ?
Logic nói: đúng. Thiên mệnh cô ghi rõ thời điểm và nguyên nhân. Hôm nay không phải lúc đó.
Nhưng logic cũng nói: thiên mệnh Tần Ngọc ghi "chết lúc giờ Thân" — và hắn đã sửa. Thiên mệnh có thể bị thay đổi. Và nếu thiên mệnh có thể bị thay đổi, nó cũng có thể sai, hoặc có những biến số hắn chưa hiểu.
Nếu cô bị thương thì sao?
Nếu cô bị thương nặng, không chết, nhưng nặng, thì sao?
Nếu ta cảnh báo...
Hắn ngắt ý nghĩ đó. Đứng yên giữa đường nhỏ, mặt trời buổi sáng chiếu lên gáy, và ép mình nghĩ rõ ràng.
Nếu hắn cảnh báo, cảnh báo ai? Vương Thành Dịch? "Đừng đi tuần tra hôm nay"? Gã sẽ hỏi tại sao. Hắn không thể nói "ta nhìn thấy thiên mệnh của ngươi ghi ngươi sẽ bị yêu thú tấn công." Không ai biết năng lực hắn, và hắn muốn giữ như vậy.
Cảnh báo Tiểu Vũ? "Đừng đi hôm nay, nguy hiểm"? Cô sẽ hỏi ngươi biết thế nào. Và cô không phải người bỏ nhiệm vụ vì ai đó nói "nguy hiểm."
Báo trưởng lão? Nói gì? Hắn không có bằng chứng nào ngoài năng lực mà hắn không dám tiết lộ.
Và nếu ta cảnh báo, ta đang dùng thông tin từ thiên mệnh để can thiệp. Không sửa chữ, nhưng vẫn can thiệp. Vẫn thay đổi kết quả. Vẫn bắt đầu lại vòng xoáy.
Hiệu Ứng Cân Bằng chỉ kích hoạt khi ta SỬA chữ trên thiên mệnh? Hay khi ta can thiệp bằng bất kỳ cách nào?
Hắn không biết. Cuốn sách Thiên Cơ Các chỉ viết về Hiệu Ứng khi SỬA, nhưng cuốn sách chỉ có bảy trang. Không đủ để kết luận.
Và nếu hắn sai, nếu cảnh báo cũng kích hoạt Hiệu Ứng, cái giá sẽ là gì?
Trầm Chu đứng yên bốn mươi nhịp thở. Mặt trời di chuyển, bóng cây dịch trên đường đá. Cuối cùng hắn bước tiếp. Về thư khố. Mở cửa. Ngồi vào bàn.
Không làm gì.
Ta đã thề.
· · ·
Đội tuần tra xuất phát giờ Tỵ.
Trầm Chu biết vì hắn nghe tiếng kiếm va nhau ở sân chính, đệ tử nội môn tập hợp, kiểm tra trang bị, rồi tiếng bước chân rời cổng phía bắc. Năm người. Hắn không ra nhìn. Ngồi trong thư khố, cửa mở, ánh nắng buổi sáng rọi vào trang sách.
Hắn đọc. Lật trang. Không nhớ mình đang đọc gì.
Đầu hắn đếm thời gian. Đội tuần tra rừng phía bắc mất khoảng hai canh giờ đi, rừng sâu bắt đầu cách tông phái nửa canh giờ đường. Yêu thú thường tụ ở khe suối phía tây rừng. Nếu tập kích xảy ra ở đó, giờ Ngọ, giờ Mùi?
Hắn ngồi. Và chờ.
Mắt lướt trên trang sách mà không đọc. Tai nghe gió thổi qua mái thư khố, tiếng chim, tiếng lá. Bình thường. Tất cả đều bình thường. Chỉ có trong đầu hắn, dòng chữ đỏ thẫm lặp đi lặp lại: "Bị yêu thú tập kích khi tuần tra rừng phía bắc."
Gã sẽ chết. Ba ngày nữa. Và ta ngồi đây.
Đúng. Ta ngồi đây. Vì cái giá của việc can thiệp là hai trăm mạng. Hoặc nhiều hơn.
Vương Thành Dịch là một mạng. Huyết Mệnh. Kiêu ngạo, ganh tị, mỉa mai Tiểu Vũ luyện kiếm đêm. Nhưng không ác. Không đáng chết. Không ai đáng chết lúc hai mươi mốt tuổi vì nọc độc yêu thú.
Nhưng hai trăm người ở Bạch Lộ cũng không đáng chết.
Hắn lật trang. Không biết mình lật mấy lần rồi.
· · ·
Chuông cấp báo vang lúc giờ Mùi.
Ba tiếng ngắn, một tiếng dài, mã hiệu "đệ tử gặp nạn." Trầm Chu đang ngồi ở bàn, và khi tiếng chuông vang, hắn không giật mình. Vai hắn không căng. Tay hắn đặt phẳng trên mặt bàn, im, chờ.
Hắn đã biết sẽ có chuông.
Bên ngoài, tiếng chân chạy. Tiếng la. "Đội tuần tra phía bắc gặp phục kích!" "Yêu thú! Đàn chí ít mười con!" "Cần cứu viện!"
Trầm Chu đứng dậy. Bước ra cửa thư khố. Sân chính đã nhộn nhịp, đệ tử chạy khắp nơi, trưởng lão Lâm từ điện chính bay xuống, đạo bào xám phất phơ trong gió. Ông ra lệnh nhanh, đội cứu viện mười người, xuất phát ngay.
Trầm Chu nhìn. Đội cứu viện tập hợp, mười nội môn đệ tử, trang bị nhanh, rồi chạy ra cổng bắc. Không có Tiểu Vũ trong đội cứu viện.
Vì cô đang ở trong rừng. Cô ở trong đội bị tấn công.
Hắn bước theo đám đông. Không phải vì hắn giúp được gì, Luyện Khí tầng 3, hắn yếu hơn bất kỳ đệ tử nội môn nào. Nhưng chân hắn bước, và hắn không dừng được.
Ra cổng bắc. Đường rừng. Chạy, nhanh nhất mà thể lực cho phép. Phía trước, đội cứu viện đã khuất sau rặng thông. Phía sau, thêm vài ngoại môn đệ tử tò mò hoặc lo lắng cũng chạy theo, nhưng nhanh hơn hắn, bỏ xa hắn.
Trầm Chu chạy một mình trên đường rừng, thở nặng, chân đạp lá khô, và nghĩ: ta đang đi đâu? Đến rồi làm gì? Đứng nhìn?
Đúng. Đứng nhìn. Vì đó là tất cả những gì ta có thể làm.
· · ·
Khi hắn đến nơi, mọi thứ đã gần kết thúc.
Khe suối phía tây rừng, đúng chỗ hắn đoán. Cây cối gãy đổ, đất bị cày xới, mùi máu và mùi tanh nồng của yêu thú trộn lẫn trong không khí. Xác yêu thú, giống sói nhưng lớn hơn, lông xám xanh, nanh dài, có gai độc ở đuôi, nằm rải rác. Bảy con chết. Ba con bị thương đang bị đệ tử cứu viện dồn vào góc.
Và giữa bãi chiến, Vương Thành Dịch nằm trên đất.
Gã nằm ngửa, tay trái ôm bụng, máu thấm qua ngón tay. Mặt tái xanh, mồ hôi ướt trán. Đạo bào trắng nhuốm đỏ từ vai xuống hông, vết cào sâu, dài, từ vai phải kéo chéo xuống sườn trái. Và ở đùi phải, một gai nhọn cắm sâu vào thịt, đầu gai tím đen, vùng da xung quanh đã sưng tấy lan rộng.
Nọc độc.
Trầm Chu nhìn gai độc cắm trong đùi gã. Rồi nhìn lên, thiên mệnh Vương Thành Dịch vẫn lơ lửng, chữ đỏ thẫm, nhưng bây giờ có thêm một dòng mới phía dưới, mờ hơn, đang hiện dần như mực thấm vào giấy: "Ba ngày sau chết vì nọc lan đến tim."
Đang xảy ra. Đúng từng chữ.
Hắn quét mắt tìm Tiểu Vũ.
Cô đứng cách gã năm bước, lưng tựa vào gốc cây, tay phải cầm kiếm, lưỡi kiếm dính máu yêu thú. Tóc xổ một nửa, đạo bào rách ở vai trái. Và vai trái cô, vải áo thấm đỏ, vết cắt sâu từ xương vai kéo xuống bắp tay, máu vẫn đang chảy.
Cô bị thương.
Trầm Chu bước tới. Nhanh. Nhưng đội cứu viện đã bao quanh, người lo Vương Thành Dịch, người dồn yêu thú, người kiểm tra ba đệ tử khác trong đội tuần tra. Một sư tỷ nội môn chạy đến cạnh Tiểu Vũ, đưa thuốc cầm máu.
— Ninh sư muội, vai ngươi...
— Không sao.
Tiểu Vũ nói. Giọng bình thản. Nhưng mặt cô trắng bệch, mất máu. Cô không buông kiếm. Tay cầm kiếm vẫn vững, nhưng tay kia, tay trái, buông thõng, ngón tay run nhẹ.
Trầm Chu dừng lại ở rìa đám đông. Hắn không thuộc đội cứu viện. Không phải nội môn. Không có lý do chính đáng để ở đây. Nhưng hắn đứng đó, và mắt hắn nhìn vết thương trên vai cô.
Sâu. Vết cào của yêu thú, vuốt sắc xé qua vải và da, lộ thịt đỏ bên dưới. Không có gai độc, nọc chỉ ở đuôi, và chỉ Vương Thành Dịch bị trúng gai. Nhưng vết cào sâu, dài, sẽ để sẹo.
Cô bị thương vì cứu gã.
Hắn biết. Không cần ai kể. Vì thiên mệnh Vương Thành Dịch ghi "bị tập kích" — gã bị bất ngờ, bị dồn, bị trúng độc. Đội tuần tra chỉ có năm người, yêu thú ít nhất mười con. Khi gã ngã, ai đó phải lao vào cứu. Và Tiểu Vũ, cô không biết sợ, không biết lùi, sẽ là người đầu tiên.
Cô cứu gã. Và lĩnh một vuốt vào vai.
Nếu ta cảnh báo, cô sẽ không bị thương.
Ý nghĩ đó đến. Lạnh. Sắc. Đâm thẳng vào ngực.
Nếu ta nói "rừng phía bắc nguy hiểm hôm nay, đừng đi" — cô sẽ cười, sẽ hỏi tại sao, nhưng có thể cô sẽ cẩn thận hơn. Hoặc nếu ta cảnh báo Trưởng lão Lâm tăng quân số đội tuần tra, mười người thay vì năm, yêu thú sẽ bị đẩy lùi nhanh hơn, không ai bị thương nặng.
Nhưng ta không nói. Vì ta sợ Hiệu Ứng. Vì ta sợ cái giá. Vì ta THỀ.
Và bây giờ cô đang chảy máu.
Trầm Chu đứng ở rìa bãi chiến, mặt không biểu cảm. Không ai nhìn hắn, hắn vốn không ai nhớ. Nhưng bên trong, thứ gì đó đang xoắn, không phải tội lỗi kiểu Bạch Lộ, không phải kinh hoàng. Mà là một thứ tệ hơn: nhận ra rằng BIẾT và KHÔNG LÀM GÌ cũng là một lựa chọn. Và lựa chọn đó có hậu quả, không phải hai trăm mạng, nhưng là máu trên vai người mà hắn đang cố bảo vệ.
Ta không sửa thiên mệnh. Ta không can thiệp. Ta giữ lời thề. Và cô bị thương.
Vậy lời thề đó đang bảo vệ ai?
· · ·
Đội cứu viện đưa Vương Thành Dịch về tông trên cáng. Gã mê man, mặt xám, nọc độc lan nhanh. Dưỡng thương đường sẽ cần ít nhất ba ngày để giải độc, nếu giải được.
Sẽ không giải được. Thiên mệnh ghi rõ.
Trầm Chu bước theo đoàn về. Chậm. Ở phía sau. Mắt hắn nhìn lưng Tiểu Vũ, cô đi phía trước, vai trái đã được băng tạm bằng vải xé từ áo ai đó, vải trắng thấm đỏ. Bước chân cô vẫn vững. Cô không nghiêng, không lảo đảo. Nhưng cánh tay trái buông thõng, không cử động.
Về đến tông phái, đội cứu viện đưa Vương Thành Dịch vào dưỡng thương đường. Đệ tử tụ tập, bàn tán. Trưởng lão Lâm chỉ huy giải độc. Trầm Chu đứng ở sân, cách dưỡng thương đường ba mươi bước, nhìn.
Tiểu Vũ ngồi ở bậc cửa dưỡng thương đường, để sư tỷ y thuật rửa vết thương và khâu lại. Vai cô trần một bên, da trắng, vết cắt dài từ mỏm vai kéo xuống giữa bắp tay, sâu gần tới xương. Mười hai mũi khâu. Cô không kêu. Mặt bình thản, mắt nhìn thẳng phía trước, hàm hơi nghiến khi kim xuyên qua da, nhưng không hề kêu.
Trầm Chu đứng ba mươi bước. Nhìn. Không lại gần.
Ngươi không có lý do lại gần. Ngươi là ngoại môn. Ngươi quản thư khố. Ngươi không thuộc đây.
Nhưng hắn không bước đi.
Sư tỷ y thuật khâu xong, đắp thuốc, băng lại. Tiểu Vũ kéo áo lên vai, đứng dậy, cử động thử cánh tay, nhăn mặt, nhưng cử động được. Tay phải vẫn cầm kiếm, cô chưa buông kiếm từ lúc ở rừng đến giờ.
Rồi cô quay lại. Nhìn thẳng hắn.
Ba mươi bước. Cô nhìn hắn xuyên qua khoảng cách đó, mắt sáng, thẳng, không giận, không trách. Nhưng có thứ gì đó trong ánh mắt cô mà hắn chưa từng thấy trước đây.
Nghi ngờ.
Cô bước tới. Hắn không lùi.
Hai mươi bước. Mười bước. Năm bước. Cô dừng trước mặt hắn. Vai trái băng trắng, vải thấm chút đỏ bên dưới. Tóc vẫn xổ một nửa, bết mồ hôi ở thái dương. Mặt trắng, mất máu, nhưng mắt tỉnh, sắc.
— Ngươi ở đây từ bao giờ?
Hắn không đáp ngay. Nuốt.
— Ta... theo đội cứu viện ra.
— Ngươi là ngoại môn. Không ai gọi ngươi.
Đúng. Không ai gọi. Hắn tự chạy ra.
— Ta lo, — hắn nói. Giọng nhẹ. Thật, nhưng không đủ.
Cô nhìn hắn. Im lặng. Mắt cô không rời mắt hắn, và hắn phải cúi đầu, nhìn xuống, vì nếu nhìn lên hắn sẽ thấy dòng chữ vàng kim, và hắn không chịu nổi.
— Ngươi đứng đó nhìn suốt.
Hắn không phủ nhận.
— Từ lúc ta khâu vai. Ngươi đứng đó. Không lại gần, không bỏ đi. Chỉ nhìn.
Cô dừng. Hít vào. Rồi hỏi, giọng nhẹ hơn, nhưng mỗi chữ đều nặng:
— Ngươi biết gì đó phải không?
Trầm Chu đứng yên. Mặt không biểu cảm. Nhưng bên trong, mọi thứ dừng lại. Tim, phổi, suy nghĩ, tất cả dừng trong một nhịp.
Cô nhận ra.
Cô không biết hắn biết gì. Không biết về thiên mệnh, về năng lực, về Hiệu Ứng. Nhưng cô, người quan sát nhiều hơn mọi người nghĩ, người nhớ mặt hắn khi không ai nhớ, người nhận ra hắn tránh cô trước khi hắn thừa nhận, cô nhận ra: hắn biết trước. Bằng cách nào đó, vì lý do nào đó, hắn biết.
— Vương Thành Dịch sẽ bị tấn công, — cô nói. Không phải câu hỏi. Ngươi biết. Đúng không?
Im lặng.
Gió thổi qua sân. Xa xa, trong dưỡng thương đường, tiếng Trưởng lão Lâm ra lệnh giải độc. Tiếng rên của Vương Thành Dịch, gã đã tỉnh, đau.
Trầm Chu mở miệng. Đóng lại. Mở lại.
— Ngươi bị thương, — hắn nói. Vai ngươi. Cần nghỉ.
Không phải câu trả lời. Cả hai đều biết. Nhưng đó là tất cả những gì hắn có thể nói.
Tiểu Vũ nhìn hắn thêm ba nhịp thở. Rồi cô thở ra, nhẹ, ngắn, không phải thở dài, mà là kiểu thở của người vừa xác nhận điều mình đã nghi. Cô không giận. Cô không hét. Cô không đòi giải thích.
Cô chỉ nói:
— Ta không biết ngươi giấu gì. Nhưng ngươi đứng nhìn suốt mà không ngăn, vậy hoặc ngươi không thể ngăn, hoặc ngươi chọn không ngăn. Cả hai đều đau.
Rồi cô quay người. Bước đi. Vai trái cứng, tay trái buông thõng, bước chân vẫn vững. Không ngoảnh lại.
Trầm Chu đứng ở sân, nhìn lưng cô xa dần. Vải băng trắng trên vai cô, vết đỏ loang rộng dần, là thứ cuối cùng hắn nhìn thấy trước khi cô khuất sau góc dưỡng thương đường.
"Hoặc ngươi không thể ngăn, hoặc ngươi chọn không ngăn."
Cô nói đúng. Cả hai đều đau.
Nhưng sự thật là: hắn CÓ THỂ ngăn. Hắn chỉ CHỌN không ngăn.
Và lựa chọn đó, lựa chọn mà hắn gọi là "giữ lời thề," gọi là "tránh hậu quả," gọi là "logic" — đang chảy máu trên vai cô.
Trầm Chu đứng một mình giữa sân vắng, mặt trời chiều xiên qua mái ngói dưỡng thương đường. Hắn không khóc, hắn chưa bao giờ khóc, và hắn sẽ không bắt đầu bây giờ. Nhưng tay hắn siết chặt, móng tay cắm vào lòng bàn tay, và khi hắn mở ra, bốn vết lưỡi liềm đỏ in trên da.
Biết mà không hành động.
Cũng là một dạng đồng lõa.