Kẻ Chỉnh Sửa Thiên Mệnh
Chương 7: Kiếm Vũ Dưới Trăng
Chương 7

Kiếm Vũ Dưới Trăng

Một tuần sau khi đốt tờ giấy, Tạ Trầm Chu mở cửa thư khố.

Hắn mở cửa, nhận sách trả, phát sách mượn, kiểm kê, chép bản sao. Pha trà. Ăn cơm ở nhà bếp ngoại môn — ngồi góc cuối, cúi đầu, không nhìn ai. Không phải vì hắn không muốn nói chuyện — hắn chưa bao giờ muốn — mà vì mỗi khuôn mặt lướt qua đều kèm theo một dòng chữ lơ lửng phía trên, và mỗi dòng chữ đều nhắc hắn rằng hắn có thể đọc, có thể chạm, có thể sửa.

Và hắn đã thề không sửa.

Nên hắn cúi đầu. Nhìn bát cơm. Nhìn mặt bàn. Nhìn sàn gỗ. Nhìn bất kỳ thứ gì không phải người. Một tuần, hắn sống bằng cách nhìn xuống.

Ban ngày thì được. Ban ngày có việc — sách cần sắp, mực cần mài, kệ cần lau. Tay bận thì đầu bớt nghĩ. Nhưng ban đêm, khi thư khố tối, khi sách im, khi gió rít qua khe cửa, hắn lại nằm nhìn trần nhà và thấy bùn đỏ.

Một tuần. Bùn đỏ vẫn ở đó. Nhạt hơn, nhưng ở đó.

Đêm thứ bảy, hắn không chịu nổi nữa. Nằm đến canh hai, trằn trọc, lật người, nằm sấp, nằm ngửa, đều không ngủ được. Hắn ngồi dậy, khoác áo ngoài, mở cửa thư khố, và bước ra.

Đêm trăng.

Trăng gần tròn, sáng vằng vặc, treo giữa trời không mây. Ánh trăng phủ lên Thanh Vân Tông một lớp bạc mỏng — mái ngói xám xanh lấp lánh, đường đá trắng sáng, cây tùng cổ đổ bóng dài trên sân. Gió nhẹ, mát, mang theo mùi thông và sương đêm. Tĩnh lặng — không tiếng người, không tiếng bước chân, chỉ có tiếng dế và tiếng lá xào xạc xa xa.

Trầm Chu đi chậm. Không có đích — chỉ đi, hít thở, cảm nhận không khí đêm trên da. Hắn chọn con đường vắng phía sau đại điện, vòng qua khu vườn thuốc, men theo bờ tường đá ra sân luyện phía tây. Ban đêm không ai luyện tập — sân luyện trống, rộng, trăng rọi trắng mặt đá bằng phẳng.

Hoặc hắn tưởng không ai.

Tiếng kiếm.

Không phải tiếng va chạm kim loại — mà tiếng kiếm xé gió. Sắc, mỏng, nhanh. Rồi chậm lại. Rồi nhanh. Nhịp điệu thay đổi, lúc gấp lúc khoan, như nhạc.

Trầm Chu dừng bước ở góc bờ tường, nơi bóng cây tùng che khuất. Nhìn ra sân luyện.

Một người đang múa kiếm dưới trăng.

Cô gái. Nhỏ nhắn, đạo bào trắng của nội môn, tóc buộc cao gọn gàng. Kiếm trong tay cô sáng lóa dưới ánh trăng — mỗi đường kiếm kéo theo một vệt bạc, như vẽ lên không khí. Cô di chuyển nhanh, nhẹ, chân không tạo tiếng trên mặt đá, thân hình xoay chuyển mượt mà giữa các thế kiếm.

Đẹp. Đó là từ đầu tiên xuất hiện trong đầu Trầm Chu, trước khi hắn kịp phân tích bất kỳ điều gì — đẹp. Không phải đẹp kiểu hoa lệ, mà đẹp kiểu sắc bén, kiểu lưỡi dao mới mài, kiểu sét đánh giữa trời quang. Mỗi đường kiếm có mục đích. Mỗi bước chân có ý nghĩa. Không thừa, không thiếu.

Nhưng hắn nhìn kỹ hơn, và thấy thứ khác.

Cô luyện đã lâu. Rất lâu. Đạo bào ướt mồ hôi, dính sát lưng. Tóc mai xổ ra, dính trên trán. Và tay phải cầm kiếm — kẽ ngón tay rớm máu. Chuôi kiếm cọ xát quá lâu, da tay nứt, máu thấm qua, nhuộm đỏ vải quấn chuôi. Nhưng cô không dừng. Không buông kiếm. Không chùng bước.

Cô đang luyện đến kiệt sức. Và cô biết. Và cô không quan tâm.

Trầm Chu đứng trong bóng tùng, nhìn. Hắn không định nhìn lâu — hắn định đi dạo, không định dừng lại — nhưng có thứ gì đó trong cách cô múa kiếm giữ hắn lại. Sự cô đơn. Nửa đêm, sân luyện trống, một mình, tay rớm máu mà vẫn luyện. Giống hắn ngồi trong thư khố tối, nhìn trần nhà, đếm từng canh giờ.

Cô cũng không ngủ được.

Ý nghĩ đó thoáng qua, nhẹ, không cố ý.

Rồi tiếng bước chân thứ hai.

— Sư muội luyện cả đêm, mắt quầng thâm thế kia, rồi ngày mai thi thố bằng gì?

Giọng nam, lạnh, mỉa mai. Từ phía đông sân luyện, một bóng người bước ra — cao, mặc đạo bào trắng nội môn, kiếm đeo thắt lưng, dáng đi ngạo nghễ. Vương Thành Dịch. Trầm Chu nhận ra — hắn đã thấy gã ở sân luyện ngoại môn vài lần, nội môn đệ tử, Trúc Cơ sơ kỳ, hay đi qua khu ngoại môn bằng mắt nhìn từ trên xuống.

Trầm Chu bất giác cúi đầu thấp hơn, lùi sâu vào bóng tối. Không muốn bị phát hiện. Và — quan trọng hơn — không muốn nhìn thấy dòng chữ trên đầu Vương Thành Dịch. Hắn đã nhìn đủ thiên mệnh rồi. Không cần thêm.

Cô gái — Ninh Tiểu Vũ, hắn đoán, vì gã gọi "sư muội" và cô rõ ràng là nội môn — không dừng kiếm. Không quay đầu. Không đáp. Lưỡi kiếm tiếp tục vạch cung bạc trong ánh trăng, ổn định, chính xác, như thể Vương Thành Dịch không tồn tại.

Vương Thành Dịch nhíu mày. Gã không quen bị lờ.

— Ninh Tiểu Vũ, ta nói với ngươi đó. Luyện thêm bao nhiêu cũng vậy. Đại hội năm nay, ngươi vẫn sẽ thua.

Tiếng kiếm không đổi. Cô vẫn không ngoảnh lại.

Gã đứng thêm một lát. Chờ phản ứng. Không có. Mặt gã tối đi — giận, nhưng cũng biết không nên gây sự với đồng môn nửa đêm trên sân luyện. Gã khịt mũi, quay người, bỏ đi. Bước chân nặng, gấp, vang trên đường đá rồi xa dần.

Sân luyện lại tĩnh lặng. Chỉ còn tiếng kiếm xé gió.

Ninh Tiểu Vũ tiếp tục. Một thế. Hai thế. Ba thế. Nhanh hơn. Mạnh hơn. Như thể lời mỉa mai của Vương Thành Dịch là dầu đổ vào lửa — không phải lửa giận, mà lửa quyết tâm. Kiếm pháp sắc hơn, bước chân dứt khoát hơn, mỗi đường chém mang theo một câu trả lời không cần nói.

Nhưng tay cô run. Nhẹ, khó thấy, nhưng Trầm Chu thấy — vì hắn là kẻ quan sát, luôn là kẻ quan sát. Cơ tay cô đã đến giới hạn. Máu từ kẽ ngón nhỏ thành giọt, rơi xuống mặt đá, đỏ thẫm dưới ánh trăng.

Rồi cô dừng.

Đột ngột. Kiếm buông xuống, chống mũi trên mặt đá. Cô đứng đó, hai vai phập phồng, thở nặng, đầu hơi cúi. Mồ hôi nhỏ từ cằm. Tay phải nắm chuôi kiếm, tay trái buông thõng — và hắn thấy cổ tay trái cô có một vết sẹo nhỏ, cũ, trắng bạc dưới trăng.

Cô đứng im một lúc. Rồi thì thầm, nhỏ đến mức Trầm Chu gần như không nghe thấy:

— Chưa đủ.

Hai chữ. Nói với chính mình. Không phải than — mà là phán xét. Lạnh, gọn, tàn nhẫn với bản thân.

Rồi cô nâng kiếm lên. Lại luyện. Tay rớm máu, vai run, nhưng luyện.

Trầm Chu nhìn. Và trong khoảnh khắc đó, hắn không nghĩ đến bùn đỏ. Không nghĩ đến hai trăm cái chết. Không nghĩ đến thiên mệnh. Hắn chỉ nghĩ: cô này luyện kiếm giữa đêm như ta sắp sách giữa đêm — vì không biết làm gì khác với nỗi đau.

Hắn nên đi. Hắn biết. Đứng đây lâu hơn là rình rập, là xâm phạm khoảnh khắc riêng tư của người khác. Hắn nên quay đi, về thư khố, nằm xuống, nhắm mắt, giả vờ ngủ.

Nhưng chân hắn không nhúc nhích.

Và mắt hắn — mắt hắn đang dần nhấc lên. Bản năng. Phản xạ đã thành thói quen trong hơn một tháng qua — mỗi khi nhìn ai, mắt hắn tự động lướt lên phía trên đầu, nơi dòng chữ lơ lửng.

Hắn kịp dừng.

Cúi đầu. Nhắm mắt. Siết tay.

Không nhìn. KHÔNG NHÌN.

Hắn không muốn biết thiên mệnh cô. Không muốn đọc cuộc đời cô được gói gọn trong mấy dòng chữ đen nhạt. Không muốn biết cô sẽ chết thế nào, ở đâu, lúc mấy tuổi. Vì nếu biết — nếu biết cô sẽ chết trẻ, hoặc chết đau, hoặc chết vì thứ gì đó mà hắn có thể ngăn — hắn sẽ phải lựa chọn. Lại lựa chọn. Và hắn đã thề không lựa chọn nữa.

Hắn cúi đầu sâu hơn. Nhìn chân mình. Dép cỏ, ngón chân bám bụi, mặt đá dưới ánh trăng. An toàn. Không có thiên mệnh trên mặt đá.

Nhưng khi hắn cúi đầu, hắn dẫm phải một cành khô.

Rắc.

Tiếng gãy nhỏ, nhưng trong đêm tĩnh lặng, nó vang như tiếng sét.

Tiếng kiếm dừng. Tức khắc. Và trước khi Trầm Chu kịp phản ứng, một luồng gió sắc lạnh phóng về phía hắn — cô đã thi triển thân pháp, kiếm dẫn đầu, đâm thẳng vào bóng tối nơi hắn đứng.

Mũi kiếm dừng cách cổ hắn một tấc.

Trầm Chu đứng im. Không né. Không hét. Phần vì hắn không kịp phản ứng — tu vi Luyện Khí tầng 3, tốc độ của cô vượt xa tầm nhận biết — phần vì... hắn không sợ chết. Không phải lúc này.

Hắn ngẩng lên. Nhìn cô. Chỉ nhìn mặt — CHỈ mặt, mắt hắn cưỡng ép dừng lại ở đường chân tóc, không lướt lên phía trên.

Ninh Tiểu Vũ đứng trước hắn, kiếm chĩa thẳng, mắt sáng quắc, cảnh giác. Khuôn mặt nhỏ, mồ hôi lấm tấm, tóc mai dính trán. Mắt cô — sáng, kiên định, sắc — nhìn hắn không chớp.

Một nhịp. Hai nhịp.

Rồi mắt cô thay đổi. Từ cảnh giác sang nhận ra. Kiếm hạ xuống, chậm, nhưng tay vẫn nắm chuôi.

— Tạ sư đệ?

Hắn chớp mắt. Cô biết hắn.

— Ngươi quản thư khố, — cô nói. Không phải hỏi — khẳng định. Giọng nhẹ, hơi khàn vì thở dốc, nhưng rõ ràng. — Ta thấy ngươi ở kệ sách mỗi khi đến mượn kiếm phổ.

Cô nhớ mặt hắn. Cô — nội môn đệ tử, thiên tài kiếm thuật, người mà cả tông phái chú ý — nhớ mặt một kẻ quản thư ngoại môn mà hầu hết đồng môn thậm chí không biết tên.

— Đừng giết ta, — Trầm Chu nói. Giọng khàn, nhẹ. Không phải đùa — nhưng cũng không hoàn toàn nghiêm. — Ta chỉ đi dạo. Không ngủ được.

Tiểu Vũ nhìn hắn thêm một nhịp. Rồi thu kiếm, xoay cổ tay, lưỡi kiếm áp sát cẳng tay — thế phòng thủ tự nhiên, không còn tấn công nhưng vẫn sẵn sàng.

— Nửa đêm, — cô nói. — Ngươi đi dạo nửa đêm.

— Ngươi luyện kiếm nửa đêm, — hắn đáp.

Im lặng. Gió thổi qua sân, mang theo mùi thông. Ánh trăng rọi lên hai người — cô đứng giữa sân, đạo bào trắng ướt mồ hôi, kiếm áp tay, tóc xổ; hắn đứng ở rìa bóng tối, đạo bào xám nhàu, tay buông thõng, mắt nhìn thẳng mặt cô và KHÔNG nhìn lên.

Tiểu Vũ hơi nghiêng đầu. Quan sát. Cô là người quan sát — điều mà ít ai biết, vì mọi người chỉ thấy lưỡi kiếm.

— Ngươi trông tệ, — cô nói.

Thẳng thắn. Không vòng vo, không lịch sự giả tạo. Hắn gầy, xanh xao, mắt trũng, môi nứt — cô nhìn ra và nói thẳng.

— Ta biết, — hắn đáp.

— Vì Bạch Lộ?

Hắn không trả lời. Nhưng im lặng là một câu trả lời.

— Nhiều người sốc, — cô nói, giọng nhẹ hơn, nhưng vẫn gọn. — Trần Phong cũng không ngủ được mấy đêm. Cả tông đều nặng nề.

Nhưng không ai giết họ. Chỉ ta.

Hắn không nói. Hắn nhìn mặt cô — khuôn mặt nhỏ, kiên định, mang vết mồ hôi và bụi đất, ánh trăng phủ bạc — và tự hỏi: cô có phải người duy nhất trong tông nhớ mặt hắn không?

— Tay ngươi, — hắn nói.

Tiểu Vũ nhìn tay phải. Máu khô giữa các kẽ ngón, vải chuôi kiếm nhuộm đỏ. Cô nắm tay lại, giấu.

— Không sao.

— Rớm máu rồi mà.

— Ta nói không sao.

Giọng cô cứng lại. Ranh giới. Hắn hiểu — cô không nhận sự quan tâm dễ dàng. Giống hắn. Hai kẻ cô đơn theo cách khác nhau, gặp nhau giữa đêm, và cả hai đều không biết nói chuyện bình thường.

— Vậy ta đi, — hắn nói. Lùi một bước.

Tiểu Vũ không giữ. Không nói "ở lại" hay "đi cẩn thận." Cô chỉ đứng đó, kiếm áp tay, nhìn hắn bằng đôi mắt mà hắn cố gắng không đọc quá sâu.

Hắn quay lưng. Bước đi. Hai bước. Ba bước.

— Tạ sư đệ.

Hắn dừng. Không quay đầu.

— Thư khố có cuốn Thanh Vân Kiếm Phổ bản cũ không? Bản mới thiếu mấy thế cuối.

Hắn nghĩ một lúc. Thanh Vân Kiếm Phổ, bản cũ. Kệ thứ bảy, hàng thứ ba, góc phải. Hắn nhớ.

— Có. Ngày mai đến lấy.

— Ừ.

Một chữ. Rồi tiếng kiếm lại vang — cô đã quay lại luyện. Tay vẫn rớm máu. Lưỡi kiếm vẫn sáng dưới trăng.

Trầm Chu bước đi. Qua bờ tường đá, qua vườn thuốc, qua đường đá phía sau đại điện, về thư khố. Đêm trăng sáng, gió mát, dế kêu. Hắn đi chậm, và trong đầu hắn, hình ảnh bùn đỏ bị thay thế — tạm thời, chỉ tạm thời — bằng hình ảnh khác.

Lưỡi kiếm vẽ cung bạc dưới trăng. Đạo bào trắng ướt mồ hôi. Giọng nói gọn, thẳng, không thừa một chữ. "Ngươi trông tệ." Và đôi mắt sáng kiên định nhìn hắn trong bóng tối, nhận ra hắn, nhớ hắn, khi hắn tưởng không ai nhớ.

Cô nhớ mặt ta.

Ý nghĩ đó nhẹ. Ấm. Và nguy hiểm — vì ấm nghĩa là gắn bó, và gắn bó nghĩa là quan tâm, và quan tâm nghĩa là sẽ có lúc hắn nhìn lên phía trên đầu cô và đọc dòng chữ mà hắn đang cố không đọc.

Trầm Chu về đến thư khố. Đóng cửa. Nằm xuống.

Đêm nay, lần đầu tiên trong hai tuần, hắn không thấy bùn đỏ khi nhắm mắt.

Nhưng hắn cũng không ngủ được. Vì một lý do khác. Vì hắn biết — biết rõ ràng, sắc nét, không thể phủ nhận — rằng hắn không thể không nhìn thiên mệnh cô mãi. Mắt hắn sẽ lướt lên. Sớm muộn. Và khi đó, hắn sẽ đọc được thứ mà cô không biết về chính mình.

Hắn sợ thứ đó.

Gió đêm thổi qua khe cửa sổ, lạnh, mang theo mùi thông và sương. Trăng dịch dần qua bầu trời, vẽ ô vuông bạc trên sàn thư khố, nhích chậm, rồi tắt.

Tạ Trầm Chu nằm trong bóng tối, tay đặt trên ngực, và nghĩ về một lưỡi kiếm sáng dưới trăng.

Ch.7/10
2.551 từ