Kẻ Chỉnh Sửa Thiên Mệnh
Chương 29: Thí Nghiệm Cuối Cùng
Chương 29

Thí Nghiệm Cuối Cùng

Sáng ngày thứ năm. Ngày cuối.

Trầm Chu tỉnh dậy sớm, trời chưa sáng hẳn. Qua cửa sổ, thành phố nằm trong sương mỏng, xám, im lìm. Không tiếng gà. Không tiếng chó. Chỉ có tiếng gió thổi qua mái ngói vỡ, rầm rì như hơi thở của người đang ngủ mà không nằm mơ.

Hắn rửa mặt, uống nước, đi sang phòng Tiểu Vũ. Cô đã dậy. Kiếm đặt cạnh, tóc búi cao, áo gọn gàng. Mắt sáng, tỉnh táo, như người đã suy nghĩ cả đêm và tìm được câu trả lời.

– Ngươi sẵn sàng chưa?

– Từ trước khi ngươi hỏi.

· · ·

Họ chọn quảng trường trung tâm. Nơi rộng, trống, không có ai.

Không hẳn. Có vài cư dân ngồi ở rìa quảng trường, dựa tường, mắt nửa mở. Không nhìn. Không phản ứng. Tồn tại mà không hiện diện.

Tiểu Vũ đứng giữa quảng trường. Nắng sớm rọi xiên, vàng nhạt, đổ bóng dài phía sau cô. Gió thổi nhẹ, vạt áo trắng lay, tóc cô bay vài sợi ngang trán.

Trầm Chu đứng đối diện, cách ba bước. Nhìn phía trên đầu cô.

Thiên mệnh Tiểu Vũ vẫn ở đó. Kim Mệnh, vàng kim, nhưng không còn sáng rực như ngày đầu hắn nhìn thấy ở đại hội. Bây giờ nó mờ hơn, nét chữ vẫn sắc nhưng rìa ngoài có vệt mờ loang, gấp đôi so với khi mới vào thành. Năm ngày ở Phế Vong Thành đang ăn mòn cả Kim Mệnh.

Dòng gốc: "Mười tám tuổi trọng thương vì Tạ Trầm Chu."

Dòng lời nguyền, thiên đạo tự thêm: "Trở thành người luôn phải trả giá thay người khác." Nét chữ cứng, sắc, lạnh, đậm hơn mọi dòng khác, không phải của hắn viết mà của chính hệ thống phản ứng.

– Ta đọc cho ngươi nghe.

Hắn ngồi xuống đối diện cô.

– Trên đầu ngươi có ba dòng.

– Đọc.

– Dòng một: "Mười tám tuổi trọng thương vì Tạ Trầm Chu." Đó là thiên mệnh gốc, sau khi ta đã sửa. Trước đó là "chết thay."

Cô gật. Biết rồi.

– Dòng hai: "Trở thành người luôn phải trả giá thay người khác." Thiên đạo tự thêm sau khi ta sửa. Nét chữ khác, sắc, lạnh. Không phải ta viết.

– Lời nguyền.

– Phải. Và rìa ngoài cùng đang bị vệt mờ ăn vào. Ảnh hưởng của Phế Vong Thành.

Tiểu Vũ nhắm mắt. Hít thở. Mở mắt.

– Dòng một: ta sẽ trọng thương vì ngươi. Dòng hai: ta sẽ trả giá thay người khác. Cả hai đều là số phận được viết sẵn. Không phải ta chọn.

– Đúng.

– Nhưng ta ĐANG chọn đứng đây. Không ai bắt ta. Không ai viết "Ninh Tiểu Vũ đứng giữa quảng trường Phế Vong Thành ngày thứ năm." Ta tự chọn.

Hắn không nói gì. Nghe.

– Cuộn trục viết: sống NGƯỢC với thiên mệnh bằng ý chí tự do. Ta không thể xóa dòng "trọng thương vì Tạ Trầm Chu." Nhưng ta có thể chọn: trọng thương, và vẫn đứng dậy. Trả giá thay người khác, và vẫn sống.

– Đó không phải sống ngược. Đó là chấp nhận.

– Không.

Cô lắc đầu, dứt khoát.

– Chấp nhận là buông xuôi. Ta không buông. Ta nhìn dòng chữ đó và nói: "Ta biết ngươi ở đó. Và ta chọn sống KHÁC với cái ngươi muốn."

– Khác thế nào?

Cô im một lát. Gió thổi qua quảng trường, mang theo mùi đá ẩm và cỏ dại.

– Thiên mệnh nói ta trọng thương vì ngươi. Nghĩa là ta gặp nạn VÌ NGƯƠI, bị động, không kiểm soát. Nhưng nếu ta chọn: ta đứng cạnh ngươi KHÔNG PHẢI VÌ thiên mệnh bắt, mà vì ta muốn. Cùng một hành động, nhưng xuất phát từ ý chí thay vì kịch bản. Hệ thống ghi "trọng thương vì Tạ Trầm Chu." Ta nói: "Trọng thương vì TA CHỌN ở đây."

Trầm Chu nhìn cô. Tim đập nhanh hơn. Không phải vì cô nói sai. Mà vì cô nói đúng đến mức đáng sợ.

Cô mười bảy tuổi. Và cô đang cố thay đổi luật chơi của thế giới bằng cách thay đổi chính mình.

– Thử đi.

Hắn nói, nhẹ.

· · ·

Tiểu Vũ nhắm mắt.

Trầm Chu nhìn thiên mệnh cô, không chớp. Nếu có bất kỳ thay đổi nào, dù nhỏ nhất, hắn phải thấy.

Một phút.

Hai phút.

Cô đứng yên giữa nắng. Gió lay áo. Bóng cô dài trên đá. Không có gì thay đổi. Thiên mệnh vẫn vậy. Ba dòng. Vệt mờ ở rìa. Dòng lời nguyền đậm.

Nhưng rồi hắn thấy.

Rất nhỏ. Rất nhẹ. Nếu không nhìn chằm chằm sẽ bỏ qua.

Dòng lời nguyền run.

Không phải run vì yếu đi. Run vì có thứ gì đó ĐANG ĐẨY. Từ bên dưới. Từ phía trong. Chữ "trả giá thay người khác" rung nhẹ, như mặt nước bị gió thổi, nét chữ không đổi nhưng biên của nó dao động.

– Dòng hai đang run, rất nhẹ. Như có gì đẩy từ trong.

Hắn cố giữ giọng bình tĩnh.

Tiểu Vũ không mở mắt. Không trả lời. Cô tập trung.

Mười giây. Hai mươi giây.

Run mạnh hơn. Biên của dòng lời nguyền dao động rõ rệt, chữ như bị sóng xô, nét vẫn sắc nhưng không còn tĩnh. Và ở gốc dòng chữ, nơi nét đầu tiên bắt đầu, hắn thấy: một chấm sáng. Nhỏ. Vàng. Không phải vàng kim của Kim Mệnh, mà vàng ấm hơn, như ánh nến.

Ý chí.

Chấm sáng lớn dần, từ đầu kim xuống hạt gạo, rồi hạt đậu. Nó nằm DƯỚI dòng lời nguyền, không chồng lên, không xóa, mà tồn tại song song. Như một câu trả lời viết bằng thứ mực khác.

– Có chấm sáng ở gốc dòng hai. Vàng ấm. Đang lớn.

Mồ hôi rịn trên trán Tiểu Vũ. Cơ hàm cô siết. Toàn thân cô căng, như khi cô dồn toàn lực vào một nhát kiếm.

Rồi dừng.

Chấm sáng đạt kích thước hạt đậu xanh, giữ nguyên ba giây, rồi chậm rãi tắt. Như nến hết bấc. Dòng lời nguyền ngừng run, trở về tĩnh. Mọi thứ như cũ.

Tiểu Vũ mở mắt. Thở hổn hển. Lưng áo ướt mồ hôi. Cô loạng choạng, Trầm Chu bước tới đỡ, nhưng cô giơ tay ra hiệu dừng. Cô tự đứng vững.

– Kết quả?

– Có phản ứng. Dòng lời nguyền run. Có chấm sáng xuất hiện ở gốc, vàng ấm, khác màu Kim Mệnh. Nó tồn tại song song, không xóa dòng cũ, không chồng lên. Rồi tắt.

– Nghĩa là... có tác dụng. Nhưng không đủ.

– Hoặc chưa đủ. Lần đầu ta sửa thiên mệnh Tần Ngọc, chỉ đổi được một chữ, và đau đến muốn ngất. Lần sau mới quen hơn.

Tiểu Vũ gật. Cô lau mồ hôi trán bằng mu bàn tay.

Cô nói chậm, chọn từ.

– Ta cảm thấy... như đẩy một bức tường. Không cứng. Nhưng nặng. Rất nặng. Và nó không đẩy lại. Nó chỉ ở đó. Nặng đến mức ta không nhấc nổi.

– Nhưng ngươi NHẤC ĐƯỢC. Dù chỉ một chút.

– Dù chỉ một chút.

Im lặng. Nắng đã cao hơn. Bóng ngắn lại. Quảng trường vẫn tĩnh, vài cư dân vẫn ngồi ở rìa, mắt nửa mở, không biết gì.

– Chưa đủ để phá thiên mệnh. Nhưng đủ để biết: CÓ THỂ.

– Phải. Có thể.

· · ·

Trưa.

Họ dọn đồ, chuẩn bị rời thành chiều nay. Vệt mờ trên thiên mệnh Tiểu Vũ đã lan vào gần dòng gốc. Thêm một ngày nữa có thể bắt đầu ăn mòn chữ. Không thể ở lại.

Trầm Chu ngồi ở bàn trong nhà trọ, nhìn phong thư.

Phong thư của Tô Huyền Cơ. Hắn giữ nó từ ngày rời Thanh Vân Tông, hơn hai tháng, chưa mở. Nó nằm trong túi hắn, mỏng, nhẹ, giấy tốt, không dấu niêm phong. Chỉ gập ba lần, gọn gàng, kiểu người già cẩn thận.

Đã đến lúc.

Hắn mở ra. Bên trong: một tờ giấy nhỏ. Nét chữ bay bổng, sang trọng, mực đen đều.

"Trầm Chu,

Ngươi đọc thư này, nghĩa là ngươi đã chọn con đường thứ ba. Lão phu không ngạc nhiên. Người có thể nhìn thấy thiên mệnh không bao giờ chịu đi đường thẳng.

Lão phu không giấu: lão phu biết năng lực của ngươi. Không chính xác, nhưng đủ. Từ cách ngươi nhìn mọi người ở sân, cách ngươi tránh nhìn Ninh đệ tử, cách ngươi biết quá nhiều cho một kẻ quản thư khố.

Ngươi đang tìm Thiên Cơ Các. Lão phu từng ở đó. Ba mươi năm trước, lão phu là đệ tử trẻ nhất. Lão phu biết chúng tôi tìm được gì, sợ gì, và vì sao giải tán.

Nhưng lão phu cũng biết thứ mà đồng môn lão phu không biết: thiên mệnh không phải thứ cần phá hủy. Nó cần được HIỂU. Và người hiểu nó sẽ có quyền lực lớn hơn bất kỳ ai.

Ngươi có đôi mắt. Lão phu có kiến thức. Chúng ta có thể giúp nhau.

Khi nào ngươi sẵn sàng, Thiên Kính luôn mở cửa.

Nhưng nhớ: thế giới này không có người ngoài cuộc. Ngươi đã nhìn thấy thiên mệnh, và thiên mệnh cũng đã nhìn thấy ngươi. Thời gian không đứng về phía ngươi.

Tô Huyền Cơ"

Trầm Chu đọc ba lần. Rồi gập lại.

Không bất ngờ. Ông ta biết. Ông ta luôn biết nhiều hơn hắn tưởng. Và lá thư này không phải cảnh báo. Đây là nước cờ. Mỗi câu đều được tính: đủ thân mật để tạo cảm giác đồng hành, đủ lạnh để nhắc rằng ông ta không phải đồng minh.

"Thiên mệnh không phải thứ cần phá hủy. Nó cần được HIỂU." Khác hoàn toàn với Bạch Tẫn, cô muốn xóa sạch. Khác với hắn, người muốn sửa. Quốc sư muốn KIỂM SOÁT.

Ba người. Ba cách nhìn. Ba đường đi.

Hắn nhét thư vào túi. Đứng dậy.

· · ·

Chiều. Trước khi rời thành.

Trầm Chu và Tiểu Vũ đi dọc phố chính lần cuối, hướng về cổng phía nam. Hành lý trên lưng, kiếm bên hông cô, túi bên hông hắn. Nắng xiên qua tường đá, đổ bóng dài, ánh vàng cuối ngày.

Bạch Tẫn đứng ở ngã rẽ.

Không phải tình cờ. Cô đứng giữa đường, tóc trắng rũ xuống vai, y phục trắng lẫn với ánh sáng chiều, mắt trong vắt nhìn thẳng về phía họ. Không có thiên mệnh trên đầu cô. Chưa bao giờ có.

Tiểu Vũ đặt tay lên cán kiếm. Trầm Chu chạm nhẹ cánh tay cô, lắc đầu.

Họ dừng. Cách Bạch Tẫn mười bước.

– Ngươi đi.

Giọng Bạch Tẫn bằng phẳng, không buồn, không vui, không giữ.

– Đã tìm được thứ ngươi cần?

– Một phần.

Cô lặp lại. Nhìn Tiểu Vũ.

– Cô gái này thử điều gì đó sáng nay.

Trầm Chu không ngạc nhiên. Bạch Tẫn ở Phế Vong Thành. Cô biết mọi thứ xảy ra trong thành phố của cô.

– Ngươi thấy?

– Ta cảm thấy. Như có ai thắp nến trong căn nhà đã tắt đèn ba mươi năm. Rất nhỏ. Nhưng ta nhận ra.

Im lặng.

Bạch Tẫn nhìn xa, qua đầu họ, về phía đâu đó không ai thấy.

– Ba mươi năm trước, có người làm điều tương tự với ta. Họ gọi ta là "đối tượng số bảy." Ta năm tuổi. Họ xóa thiên mệnh ta.

– Thiên Cơ Các.

– Phải. Ta không nhớ họ. Nhưng ta biết. Kiến thức còn khi ký ức mất. Ta biết họ nghiên cứu thiên mệnh. Biết họ sợ Người Viết. Biết họ thí nghiệm trên bảy người, và ta là người duy nhất sống.

Tiểu Vũ siết tay trên cán kiếm. Không phải sẵn sàng đánh. Mà vì cô đang nghe một đứa trẻ năm tuổi bị biến thành thí nghiệm.

– Sáu người kia?

– Chết.

Bạch Tẫn nói bình thản, như đọc danh sách mua hàng.

– Không phải vì xóa thiên mệnh giết họ. Mà vì họ không chịu nổi trống rỗng. Ký ức mất. Cảm xúc mất. Họ nằm xuống và không dậy nữa.

– Nhưng ngươi sống.

– Ta năm tuổi. Năm tuổi không có nhiều thứ để mất.

Cô nghiêng đầu, nhẹ, kiểu tò mò của đứa trẻ mà không ai dạy cười.

– Có thể vì vậy. Hoặc có thể ta đặc biệt. Hoặc có thể ta chỉ may mắn. Ta không nhớ.

Gió thổi qua ngã rẽ. Bụi đá bay nhẹ. Một cư dân đi ngang, mắt trống, chân bước đều, không nhìn ai.

– Ngươi xóa thiên mệnh cả thành phố này.

Không phải câu hỏi.

– Phải.

– Vì sao?

Bạch Tẫn nhìn cư dân đi qua. Nhìn lâu. Mắt cô trong vắt, không giận, không thương.

– Vì họ đau mà không biết mình đau. Thiên mệnh viết sẵn họ sẽ sống thế nào, chết thế nào. Họ tưởng đó là cuộc đời mình. Nhưng đó chỉ là kịch bản. Ta giải phóng họ.

– Họ mất chính mình.

– Họ chưa bao giờ CÓ chính mình. Cái mà ngươi gọi là "chính mình" chỉ là nhân vật mà Người Viết tạo ra. Xóa thiên mệnh, xóa nhân vật, còn lại... cái gì?

– Không gì.

– Đúng. Không gì. Và đó mới là tự do thật sự.

Trầm Chu lắc đầu.

– Tự do mà không biết mình tự do thì không phải tự do. Đó là hư vô.

Bạch Tẫn nhìn hắn. Lần đầu tiên hắn thấy thứ gì đó trong mắt cô, không phải cảm xúc, mà là bóng của cảm xúc, vết tích của thứ đã bị xóa.

– Có thể. Ta không biết phân biệt.

Im lặng dài.

– Nhưng ta nói cho ngươi biết một điều. Cô gái kia thử thay đổi thiên mệnh từ bên trong. Ta cảm thấy. Và nếu ta cảm thấy, thì HỆ THỐNG cũng cảm thấy.

Trầm Chu đứng thẳng. Lạnh sống lưng.

– Ngươi sửa từ bên ngoài, hệ thống phản ứng bằng Cân Bằng. Ta xóa từ bên ngoài, hệ thống không phản ứng vì nó mất mảnh ghép. Nhưng thay đổi từ BÊN TRONG, bằng ý chí, bằng lựa chọn, hệ thống sẽ không biết phản ứng thế nào. Và khi không biết phản ứng...

– Nó sẽ thử tìm cách.

– Nó sẽ THỬ. Và ngươi không muốn biết hệ thống thử cái gì khi bị dồn vào góc.

Tiểu Vũ lên tiếng. Giọng cô bình tĩnh, nhưng mắt sắc.

– Nếu hệ thống phản ứng, ta sẽ đối mặt.

Bạch Tẫn nhìn cô. Nhìn lâu. Không phải đánh giá, không phải coi thường. Mà là nhìn thứ gì đó quen thuộc mà cô không nhớ là gì.

– Ngươi giống ai đó. Ta không nhớ ai. Nhưng giống.

Rồi cô quay đi.

– Đi đi. Ra khỏi thành trước tối. Thiên mệnh cô gái kia đang mòn. Thêm một đêm nữa, ta không chắc nó còn giữ được.

Cô bước vào hẻm. Tóc trắng lẫn với bóng tường. Biến mất.

· · ·

Họ đi nhanh sau đó. Không nói nhiều. Qua cổng phía nam, ra con đường đất dẫn xuống thung lũng, thoát khỏi tường thành xám.

Trầm Chu kiểm tra thiên mệnh Tiểu Vũ ngay khi ra khỏi cổng.

Vệt mờ ngừng lan. Không mất, nhưng ngừng. Như khi bỏ tay khỏi nước nóng, da vẫn đỏ nhưng không bỏng thêm.

– Đã ổn hơn.

Tiểu Vũ thở ra. Nhẹ. Không nói gì.

Họ đi xuống dốc. Phế Vong Thành nhỏ dần phía sau, tường xám nhạt giữa đồng cỏ hoang. Từ xa, nó trông bình thường, như bất kỳ trấn nhỏ nào ở rìa Trường Lĩnh. Không ai nhìn sẽ biết rằng bên trong không có ai nhớ tên mình.

– Trầm Chu.

– Gì?

– Bạch Tẫn nói ta giống ai đó mà cô ấy không nhớ.

– Ta nghe.

– Ngươi nghĩ cô ấy nói ai?

Hắn im. Suy nghĩ.

Bạch Tẫn bị xóa thiên mệnh năm năm tuổi. Ai đó trong Thiên Cơ Các làm thí nghiệm trên cô. Sư Huynh Tứ, người viết sổ, người giỏi trận pháp nhất. Nếu có ai chăm sóc đối tượng thí nghiệm số bảy...

– Có thể là ai đó trong Thiên Cơ Các. Người từng ở bên cô khi cô còn nhỏ.

Hắn suy nghĩ một lát.

– Cô không nhớ khuôn mặt, nhưng ký ức sâu nhất không nằm ở mặt. Nằm ở cảm giác. Cô nhìn ngươi và cảm thấy quen. Có thể vì ngươi nhắc cô về ai đó từng bảo vệ cô.

Tiểu Vũ không bình luận. Cô nhìn về phía trước. Đường dài, cỏ xanh hai bên, gió thổi nhẹ.

– Hệ thống sẽ phản công.

– Ta biết.

– Ngươi đọc. Ta chọn. Phải cả hai.

– Phải cả hai.

Cô quay sang nhìn hắn. Ánh nắng chiều hắt lên mắt cô, vàng, sáng.

– Vậy thì ta không sợ.

· · ·

Họ đi đến tối mới dừng. Cắm trại ở rìa rừng thưa, cách Phế Vong Thành nửa ngày đường. Lửa nhỏ, cháy yếu, đủ nấu nước.

Trầm Chu ngồi gần lửa, tổng kết.

Năm ngày ở Phế Vong Thành. Hắn đã biết gì?

Một: thiên mệnh có tác giả, Người Viết, là hệ thống, không phải cá nhân. Thế giới tự viết số phận cho mọi sinh linh.

Hai: có ba cách can thiệp: sửa (Trầm Chu, kích Cân Bằng), xóa (Bạch Tẫn, hủy bản ngã), viết thêm (chưa ai thành công).

Ba: có cách thứ tư, mới phát hiện. Không can thiệp từ bên ngoài, mà thay đổi từ bên trong bằng ý chí. Tiểu Vũ đã thử và có phản ứng: dòng lời nguyền run, chấm sáng xuất hiện. Chưa đủ mạnh, nhưng CÓ THỂ.

Bốn: Tô Huyền Cơ biết hắn, biết năng lực, muốn dùng hắn. Ông ta không phải kẻ thù đơn giản, ông ta từng ở Thiên Cơ Các, ông ta hiểu hệ thống hơn ai hết, và ông ta muốn KIỂM SOÁT thay vì phá hủy.

Năm: Bạch Tẫn cảnh báo, hệ thống sẽ phản công khi bị thay đổi từ bên trong. Cô không biết phản công thế nào. Nhưng cô sợ, và Bạch Tẫn không phải người dễ sợ.

Sáu: thời gian không đứng về phía hắn. Tiểu Vũ mười bảy, sinh tháng tám, bây giờ mùa hạ. Dòng "trọng thương" có thể ứng nghiệm bất cứ lúc nào. Lời nguyền đang mạnh lên. Vệt xám đang ăn mòn Kim Mệnh.

Hắn cần thêm thời gian. Cần nghiên cứu ba cuốn sổ tay thí nghiệm. Cần hiểu cách viết thêm hoạt động. Cần giúp Tiểu Vũ mạnh hơn để lần thử sau, chấm sáng không tắt.

Và hắn cần tránh Tô Huyền Cơ.

Tiểu Vũ ngồi bên kia lửa, lau kiếm. Lưỡi kiếm sáng bóng, phản chiếu ánh lửa, dao động trên mặt thép như chữ viết chưa thành hình.

– Tiếp theo đi đâu?

– Tìm nơi an toàn để nghiên cứu. Không gần đường chính. Không gần tông phái lớn. Sổ tay thí nghiệm của Thiên Cơ Các chứa thông tin về cách xóa thiên mệnh, nếu ta hiểu nguyên lý, có thể tìm cách viết thêm từ bên trong.

– Và nếu Tô Huyền Cơ tìm đến?

– Ông ta sẽ tìm. Đặc vụ đã chết, ông ta sẽ đích thân hành động.

– Vậy ta cần mạnh hơn trước khi ông ta đến.

Trầm Chu gật.

Gió đêm thổi qua rừng thưa. Lửa chao nghiêng. Bóng hai người lay trên cỏ. Phế Vong Thành đã xa, nhưng những gì hắn mang theo từ đó thì không bao giờ xa.

Bạch Tẫn xóa. Quốc sư kiểm soát. Ta sửa. Và Tiểu Vũ... Tiểu Vũ CHỌN.

Bốn người. Bốn cách nhìn thiên mệnh. Và hệ thống nhìn cả bốn.

Hắn nhìn lên trời. Sao sáng. Không có mây.

Ở đâu đó trong bầu trời đó, Người Viết đang viết. Hắn viết số phận cho hàng triệu sinh linh, từng dòng, từng chữ, cẩn thận và tàn nhẫn. Và hắn không biết rằng có một cô gái mười bảy tuổi vừa thắp nến trong căn nhà tối của hắn.

Hoặc hắn biết. Và đang chờ xem nến cháy được bao lâu.

Ch.29/100
3.423 từ