Trần Mạc Giữ Lời
Thung lũng đá không có tên trên bản đồ.
Lục Dạ tìm ra nó lúc bình minh, khi lưới phía tây bắc sắp đóng và năm người cần một nơi hẹp đủ để tận dụng địa hình. Hai vách đá cao chừng ba mươi trượng, khoảng cách giữa chỉ đủ mười người đi ngang, kéo dài về phía tây. Đáy thung lũng có suối cạn, đá cuội, vài bụi gai. Ngõ cụt ở cuối, vách đá ôm lại.
Trầm Chu nhìn địa hình. Rồi nhìn phía đông. Vùng tối đã gần lắm, rìa ngoài cùng cách chừng hai dặm, đang lan đều, nuốt đồi cỏ, nuốt đường mòn, nuốt bầu trời. Bên trong, không gì nhìn thấy, chỉ có hư vô đặc quánh, và quanh rìa, không khí lạnh, nặng, tĩnh.
Nhưng lần này, quanh vùng tối, có thứ khác.
Người.
Không phải người thật. Trầm Chu nhìn bằng mắt đọc thiên mệnh và thấy: hàng trăm hình dáng đi ra từ rìa vùng tối, thẳng đứng, hai chân, hai tay, đầu, có quần áo, có tóc, có mặt. Nhưng thiên mệnh trống. Không một chữ. Không sợi dây. Mắt mở, không chớp.
Bản sao.
Giống dân làng Bạch Lộ hắn thấy tuần trước. Vỏ rỗng, hệ thống tạo ra để lấp chỗ trống. Nhưng lần này chúng không đứng yên ở cổng làng nhìn theo. Chúng đi. Về phía thung lũng, về phía năm người, hàng trăm, có thể nhiều hơn, từ mọi hướng quanh rìa Thiên Phạt.
– Vệ sĩ, Trần Mạc nói, giọng thấp. Hệ thống gửi bức tường sống.
Trầm Chu nhìn kỹ. Trong đám bản sao, hắn nhận ra: khuôn mặt người đàn bà bán rau ở Hoàng Khê. Ông lão thợ rèn ở thị trấn bị sóng Cân Bằng tàn phá. Một đứa trẻ, có lẽ từ làng nào đó đã mất. Tất cả mắt mở, mắt trống, đi đều, không nhanh không chậm.
Chúng không tấn công. Chúng chặn đường.
– Ba người vào trung tâm Thiên Phạt, Bạch Tẫn nói, giọng bình thản. Hai người giữ vòng ngoài.
Tiểu Vũ rút kiếm. Kiếm sắt mua ở An Định Thành, nứt một vết dọc thân, nhưng vẫn kiếm, vẫn sắc, vẫn là thứ cô cầm tốt nhất trên đời. Cánh tay trái buộc vải, tê từ khuỷu xuống, nhưng tay phải vững. Lời nguyền nhói ở vai, ở cổ tay, ở đầu gối, cô không để ý.
– Ta mở đường, cô nói.
Trần Mạc rút kiếm. Lưỡi kiếm dài, sáng, gã chưa bao giờ dùng hết sức trước mặt nhóm. Kim Đan trung kỳ, kiếm pháp lạ, quá khứ gã vẫn là bí ẩn mà không ai hỏi:
– Hai ta mở. Ba người kia vào.
Hắn nhìn Trầm Chu. Gã nhớ, dù Trầm Chu không còn nhớ rõ: gã từng phản bội người này, bán thông tin cho Tô Huyền Cơ, giết hai đặc vụ rồi bỏ đi. Rồi quay lại. Rồi đi cùng. Rồi đứng ở đây, kiếm trong tay, thiên mệnh trên đầu sáng rực, "Chết bảo vệ kẻ mình từng phản bội."
Gã cười, nhẹ, nụ cười mà chỉ Trầm Chu thấy:
– Đi, Tạ sư đệ. Để phía sau cho ta.
· · ·
Bản sao tràn vào thung lũng như nước.
Không nhanh, không chậm, đều, từng bước, từng bước, hàng trăm khuôn mặt trống rỗng, mắt không chớp, miệng hé mở, tay buông hai bên. Chúng không mang vũ khí. Chúng không la hét. Chúng chỉ đi, và thứ đáng sợ nhất về chúng không phải sức mạnh mà là số lượng và sự im lặng.
Tiểu Vũ chém bản sao đầu tiên.
Kiếm vào vai, xuống bụng, chém ngang. Bản sao tách làm hai, rồi, đáng sợ, VÁ LẠI. Thịt nối, da khép, mắt vẫn mở, vẫn không chớp. Không máu. Không đau. Chỉ có vết chém liền lại trong vài nhịp thở, và nó tiếp tục bước.
– Chúng không chết, Tiểu Vũ nói, kiếm vẫn trên tay, giọng bình thản. Chém rồi tự vá.
– Chậm hơn vài giây, Trần Mạc đáp, đã chém hai bản sao ở phía bắc. Gã chém nhanh hơn, mạnh hơn, kiếm khí Kim Đan cắt bản sao thành ba phần, và phần vá lại mất lâu hơn, đủ để gã xoay người chém tiếp. Đủ thời gian. Chạy qua.
Ba người vào.
Trầm Chu, Bạch Tẫn, Lục Dạ chạy qua khoảng trống mà Tiểu Vũ và Trần Mạc tạo ra, giữa hai hàng bản sao đang vá lại. Chân giẫm lên đá cuội, nước suối cạn, gai cào áo. Phía trước, vùng tối, rìa Thiên Phạt, cách năm mươi trượng.
Phía sau, bản sao dồn lại. Nhiều hơn. Từ mọi hướng. Hàng trăm, có lẽ ba trăm, bốn trăm, đổ vào thung lũng hẹp, chèn nhau, chen nhau, mắt trống, tay đưa ra, bước đều.
Tiểu Vũ chém, chém, chém. Kiếm nứt sâu hơn, lời nguyền nhói mỗi khi cô chặn đường cho ai đó, mạnh hơn khi cô hành động theo bản năng bảo vệ. Cô chuyển: không bảo vệ, chỉ mở đường. Chọn có ý thức. Lời nguyền nhẹ hơn. Nhưng bản sao quá nhiều.
Trần Mạc ở bên kia. Gã mạnh hơn, nhanh hơn, kiếm gã không nứt. Nhưng gã bị vây. Mười bản sao, hai mươi, ba mươi, tất cả đi về phía gã, bức tường thịt tái tạo, không mệt, không sợ, không dừng.
– ĐI! gã hét về phía Tiểu Vũ. VÀO TRONG!
Tiểu Vũ quay lại, mắt quét: Trần Mạc bị bao vây nhưng chưa nguy, gã Kim Đan, chịu được. Cô nhìn phía trước: Trầm Chu, Bạch Tẫn, Lục Dạ đã gần rìa Thiên Phạt. Cô quay lại phía Trần Mạc.
– Ngươi...
– TA CANH GÁC! Trần Mạc hét, kiếm xoay một vòng tạo luồng kiếm khí quét sạch mười bản sao quanh mình. Chúng đổ, vá, đứng lên, nhưng chậm. ĐI! TA GIỮ!
Tiểu Vũ nhìn gã. Một giây. Mắt cô gặp mắt gã, và trong mắt gã cô thấy thứ cô không ngờ: bình thản. Không phải bình thản của người cam chịu, mà bình thản của người đã biết việc mình phải làm từ rất lâu, và bây giờ chỉ đang làm.
Cô gật.
Quay đầu. Chạy về phía Trầm Chu.
· · ·
Trần Mạc đứng giữa thung lũng đá, một mình.
Bản sao vây kín. Năm mươi, sáu mươi, bảy mươi, không đếm nổi. Chúng đi về phía gã từ mọi hướng, mắt trống, tay đưa ra, bước đều, im lặng. Mặt chúng là mặt người đã chết, đã bị sóng Cân Bằng giết, đã bị hệ thống tạo lại thành vỏ rỗng. Mặt đàn bà, đàn ông, trẻ con, già. Mắt không chớp.
Gã chém. Chém. Kiếm khí Kim Đan quét, bản sao đổ, vá, đứng, đổ, vá, đứng. Gã xoay, né, chém ngang, chém dọc, kiếm pháp gã đẹp, lạ, không giống kiếm Thanh Vân Tông, giống kiếm ai đó đã dạy gã ở nơi khác, thời khác, cuộc đời khác.
Nhưng quá nhiều. Kiếm bắt đầu rung, lưỡi nóng, tay gã mỏi dù linh lực Kim Đan vẫn đủ. Bản sao không mệt, không sợ, không dừng. Chúng không chiến đấu, chỉ ÉP. Ép gã vào góc, ép gã dùng sức, ép gã kiệt.
Kiếm nứt.
Không phải nứt nhỏ. Nứt dọc thân, từ mũi đến giữa lưỡi, tiếng kêu tanh tách giữa trận chiến. Gã nhìn: kiếm gã, thanh kiếm đi cùng gã từ khi rời Thanh Vân Tông, đang gãy.
Gã cười.
Nụ cười ngắn, sắc, như lưỡi kiếm cũ lúc còn nguyên.
Nhìn phía trước. Qua hàng trăm bản sao, qua vùng tối, gã thấy ba bóng người đang bước vào rìa Thiên Phạt. Trầm Chu, Bạch Tẫn, Lục Dạ. Họ vào rồi. Tiểu Vũ đứng ngoài rìa, kiếm trong tay, mắt nhìn lại phía gã.
Họ vào rồi. Xong việc.
Bản sao ép gần hơn. Tay chúng chạm vai gã, chạm áo, chạm kiếm. Không đấm, không cào, chỉ ĐẨY. Đẩy gã về phía vùng tối, về phía Thiên Phạt, nơi mọi thứ bị kéo về gốc.
Gã chém. Kiếm vỡ.
Nửa trên bay đi, nửa dưới còn trong tay, ngắn, sắc, đủ để chém thêm ba bản sao rồi cùn. Gã ném nửa kiếm còn lại vào mặt bản sao gần nhất, rút dao ngắn ở thắt lưng, chém, đâm, xoay, nhưng dao ngắn không phải kiếm, tầm với hẹp, bản sao tràn vào.
– TẠ SƯ ĐỆ!
Gã hét. Không phải hét cầu cứu. Hét để Trầm Chu nghe, hét qua hàng trăm bản sao, hét qua vùng tối:
– LẦN NÀY TA KHÔNG PHẢN!
Cười. Một tiếng cười ngắn, sắc, giữa trận chiến, giữa bản sao, giữa kiếm vỡ và dao cùn.
Bản sao tràn vào.
· · ·
Trầm Chu đứng ở rìa Thiên Phạt, ngoái lại.
Hắn nhìn xuyên qua đám bản sao, xuyên qua vùng tối đang lan, và thấy:
Thiên mệnh Trần Mạc sáng rực. "Chết bảo vệ kẻ mình từng phản bội." Chữ sáng. Rồi xám. Rồi tắt.
Chữ tắt nghĩa là thiên mệnh đã ứng nghiệm. Chữ tắt nghĩa là người mang thiên mệnh không còn cần nó nữa.
Trần Mạc ngã.
Giữa bản sao, giữa thung lũng đá không tên, gã ngã, mặt úp xuống đá cuội, dao ngắn còn trong tay, kiếm vỡ nằm cách ba bước. Bản sao bước qua gã, không nhìn xuống, không dừng, tiếp tục đi về phía vùng tối.
Gã nằm đó. Mắt mở, nhưng không phải mắt trống như bản sao. Mắt gã có thứ gì đó, thoáng, nhẹ, trước khi tắt: bình thản.
Gã giữ lời.
Trầm Chu không thở. Tay hắn siết sổ trong ngực áo, chặt đến mức sổ cong. Hắn muốn quay lại, nhưng Bạch Tẫn nắm cổ tay hắn:
– Đi. Bây giờ hoặc không bao giờ.
Hắn nhìn cô. Mắt cô khô, không cảm xúc, đã mất quá nhiều để còn khóc cho ai. Nhưng tay cô siết cổ tay hắn, chặt, và cái siết đó nói nhiều hơn nước mắt.
Lục Dạ nhìn phía Trần Mạc, mắt viền tối, khối đen rung:
– Sợi dây... đứt rồi.
Đứt. Sợi dây nối Trần Mạc với nhóm, sợi mà Lục Dạ từng nói có nút thắt buộc gã vào bọn họ, đã đứt.
Trầm Chu gật. Quay đầu. Bước vào Thiên Phạt.
Phía ngoài, Tiểu Vũ kéo xác Trần Mạc ra khỏi dòng bản sao. Cô chém hai bản sao đang bước qua gã, kéo gã bằng tay phải, cánh tay trái tê hoàn toàn, lời nguyền nhói liên tục vì cô đang bảo vệ theo bản năng, nhưng cô không buông.
Kéo gã ra ngoài thung lũng. Đặt gã nằm ngửa trên cỏ. Mắt gã mở, bình thản. Môi gã cong nhẹ, dấu vết nụ cười cuối cùng.
Tiểu Vũ nhìn gã. Lâu. Mắt cô đỏ, nhưng không khóc. Cô đã thấy quá nhiều người chết, đã gánh quá nhiều lời nguyền, nước mắt không phải thứ cô còn dư.
Cô đưa tay vuốt mắt gã, nhẹ, mắt gã khép lại.
Rồi đứng dậy. Quay nhìn vùng tối. Ba người đã vào. Thiên Phạt đã nuốt họ.
Cô đứng ngoài. Kiếm nứt trong tay, cánh tay trái tê, lời nguyền nhói.
Đợi.