Sửa Lần Cuối
Trầm Chu bước qua vòm cửa Đài chính, và lá chắn CHẶN.
Không phải chặn vật lý, không phải tường, không phải rào, mà chặn bằng áp lực, bằng sức nặng của trận pháp đè lên thần thức hắn, và hắn cảm: như đi ngược dòng nước, như đẩy cánh cửa bằng đá, như toàn bộ Thiên Cơ Đài ĐẨY hắn ra, bảo hắn đi, bảo hắn không thuộc về đây, và mỗi bước là mỗi bước chống lại hai trăm năm chuẩn bị.
Bạch Tẫn giơ tay.
Xóa sạch.
Không phải xóa lá chắn, vì lá chắn quá dày, mười bảy lớp, và cô đã thử ở lần trước, đã thất bại, đã biết: xóa nghĩa chống đá. Nhưng cô xóa THỨ KHÁC. Cô xóa trận pháp trên SÀN, trận pháp cung cấp năng lượng cho lá chắn, cô xóa ở RÌA, ở chỗ mà mười bảy lớp mỏng nhất, và cô không xóa HẾT, chỉ xóa ĐỦ, xóa đủ để áp lực giảm, đủ để Trầm Chu bước thêm một bước, hai bước, ba bước.
Bốn hộ vệ Nguyên Anh lao tới.
Bạch Tẫn quay sang. Giơ tay phải về phía hộ vệ đầu tiên, và cô XÓA, xóa thiên mệnh tạm, xóa như cô đã xóa lính canh đêm xâm nhập cung, và hộ vệ thứ nhất DỪNG, mắt trống, đứng sững, kiếm rơi, vì thiên mệnh mất thì không biết mình là ai, không biết mình đang làm gì, không biết tay cầm kiếm để chém ai.
Hộ vệ thứ hai chém.
Bạch Tẫn né. Né vừa đủ. Kiếm lướt qua tóc cô, cắt ba sợi tóc trắng, và cô giơ tay trái, xóa hộ vệ thứ hai, và gã cũng dừng, cũng trống, cũng rơi kiếm.
Hộ vệ thứ ba và thứ tư đến cùng lúc. Hai kiếm. Hai hướng. Và Bạch Tẫn biết: cô xóa được MỘT, không đủ nhanh cho hai, và hộ vệ còn lại sẽ chém cô, sẽ trúng, vì cô không phải kiếm khách, cô không có Tiểu Vũ ở đây chắn cho cô.
Trầm Chu NHÌN.
Nhìn thiên mệnh hộ vệ thứ tư. Huyết Mệnh. Dòng: "57 tuổi chết trên chiến trường." Gã đang 54. Còn 3 năm. Và Trầm Chu nhìn CẤU TRÚC thiên mệnh đó, nhìn sâu, nhìn nhanh, nhìn bằng mắt đã đọc trận pháp suốt ba ngày, và hắn thấy: hệ thống đang YẾU. Hệ thống vừa bị kích hoạt quá mức, vừa mất kênh, vừa phát sóng Cân Bằng, và thiên mệnh khắp nơi LUNG LAY, lung lay vì nền rung, và nền rung thì chữ trên nền dễ sửa hơn bình thường.
Hắn giơ tay. Không chạm. Chỉ NGHĨ.
Và thiên mệnh hộ vệ thứ tư LỆCH. Không phải sửa. Không phải viết lại. Chỉ lệch, lệch nhẹ, lệch đủ để bước chân gã TRỆCH hai phân, để kiếm gã chệch mục tiêu, để lưỡi kiếm bay qua vai Bạch Tẫn thay vì cổ.
Bạch Tẫn xóa hộ vệ thứ ba. Gã dừng. Mắt trống rỗng.
Hộ vệ thứ tư nhìn kiếm mình, nhìn chỗ mà kiếm đáng lẽ chém trúng, và gã SỢ, vì gã không hiểu tại sao kiếm chệch, vì kiếm gã KHÔNG BAO GIỜ chệch, vì gã Nguyên Anh kỳ, kiếm pháp luyện sáu mươi năm, và kiếm chệch nghĩa là thiên mệnh gã bị AI ĐÓ đụng vào.
Gã lùi. Lùi nhanh. Lùi ra khỏi tầm Trầm Chu.
Tô Huyền Cơ nhìn.
Ông nhìn bốn hộ vệ, ba trống một lùi, và ông nhìn Trầm Chu bước tới, bước qua vùng lá chắn đã yếu, bước qua sàn trận pháp bị xóa rìa, và ông nhìn Bạch Tẫn đi phía sau, tay giơ, sẵn sàng xóa tiếp, và ông biết: hai đứa này phối hợp. Bạch Tẫn kéo sự chú ý của lá chắn, Trầm Chu đi qua kẽ hở. Bạch Tẫn xóa người, Trầm Chu lệch kiếm. Không phải luyện tập. Không phải kế hoạch. Chỉ là hai kẻ đã chiến đấu bên nhau đủ lâu để biết thế mạnh của nhau, và biết thì dùng, và dùng thì mạnh hơn bất kỳ trận pháp nào.
– Ngươi sẽ hối hận, Tô Huyền Cơ nói.
Trầm Chu không đáp. Hắn bước. Mười lăm bước. Mười bước. Và hắn ĐẾN, đến gần đủ để nhìn rõ mặt ông, nhìn rõ nếp nhăn ở khóe mắt, nhìn rõ râu bạc, nhìn rõ quạt gấp trong tay run nhẹ, và hắn nhìn thiên mệnh ông, nhìn rõ từng dòng, từng chữ, từng nét.
Và hắn thấy lá chắn.
Lá chắn không phải tường. Lá chắn là THIÊN MỆNH CỦA CHÍNH ÔNG, thiên mệnh ông nối với Đài, thiên mệnh ông dùng làm khung cho trận pháp, và lá chắn BẢO VỆ thiên mệnh đó, bảo vệ bằng cách chặn bất kỳ ai cố xóa, cố phá, cố thay đổi NỘI DUNG. Mười bảy lớp. Mỗi lớp là một trận pháp, một rào chắn, một bức tường, và tất cả chặn một thứ: KẺ THAY ĐỔI CHỮ.
Nhưng Trầm Chu không thay đổi chữ.
Hắn thay đổi THỜI GIAN.
"Chết vì chính quân cờ mình tạo ra" là NỘI DUNG. Lá chắn bảo vệ nội dung. Nhưng "khi nào chết" là THỜI GIAN, là khung, là thứ nằm NGOÀI chữ, nằm ở CÁCH chữ được đọc, ở tốc độ chữ thành hiện thực, và lá chắn không phân biệt được khung và nội dung, vì Tô Huyền Cơ xây lá chắn cho Bạch Tẫn, và Bạch Tẫn xóa nội dung, và ông không nghĩ đến kẻ sửa khung.
Vì trước Trầm Chu, chưa ai sửa khung.
Hắn giơ tay. Chạm.
Lá chắn phản ứng.
Phản ứng bằng cách ĐẨY, đẩy thần thức hắn ra, đẩy mạnh, và hắn CẢM áp lực trên ngón tay, cảm mười bảy lớp trận pháp chồng lên nhau ép hắn lùi, và hắn KHÔNG LÙI, vì hắn không sửa nội dung, hắn không chạm vào chữ, hắn chạm vào KHOẢNG CÁCH giữa chữ và hiện thực, khoảng cách gọi là thời gian, khoảng cách mà lá chắn không bảo vệ vì lá chắn không biết khoảng cách tồn tại.
Ngón tay hắn CHẠM thiên mệnh Tô Huyền Cơ.
Và ĐAU.
Đau không giống bất kỳ lần nào trước. Không giống lần đầu chạm thiên mệnh đứa trẻ ăn xin, bỏng thần thức nhẹ. Không giống lần sửa Kim Mệnh Tiểu Vũ, đau gấp mười. Không giống lần sửa Tử Mệnh Lục Dạ, đau gấp trăm. Đau GẤP NGHÌN, vì đây là Kim Mệnh HAI TRĂM NĂM tuổi, Kim Mệnh dày nhất hắn từng chạm, Kim Mệnh có lịch sử, có độ sâu, có trọng lượng của hai trăm năm mưu kế và quyền lực và kiểm soát, và chạm vào nó là chạm vào hai trăm năm, là chịu sức nặng của hai trăm năm đè lên thần thức hắn.
Máu MŨI.
Máu chảy từ mũi hắn, chảy xuống môi, xuống cằm, nhỏ xuống sàn đá đen, và hắn KHÔNG dừng, vì dừng thì mất, và mất thì Tiểu Vũ chết vô ích, và hắn sẽ KHÔNG để cô chết vô ích.
Hắn không sửa "chết vì quân cờ." Hắn không sửa "quân cờ mình tạo ra." Hắn không đụng vào một chữ nào trong dòng cuối thiên mệnh Tô Huyền Cơ.
Hắn sửa MỐC.
Thiên mệnh có mốc. Mỗi dòng có mốc thời gian, mốc "khi nào," mốc mà thiên đạo ghi để hệ thống biết lúc nào thực thi. Và mốc của dòng "chết vì quân cờ" ghi: xa. Mờ. Tương lai không xác định. Có thể mười năm. Có thể trăm năm. Xa đủ để ông không sợ.
Trầm Chu nắm mốc đó. Nắm bằng thần thức. Nắm bằng ngón tay ướt máu. Và hắn KÉO.
Kéo "xa" về "gần."
Kéo "tương lai" về "hiện tại."
Kéo "có thể trăm năm" về "HÔM NAY."
Tô Huyền Cơ CẢM.
Ông cảm trước khi hiểu, vì thiên mệnh là một phần của ông, là xương sống của ông, là thứ mà ông sống cùng hai trăm năm, và khi ai đó chạm vào thiên mệnh ông, ông cảm, cảm như ai chạm vào tim ông, và hắn đang không chỉ chạm, hắn đang KÉO, kéo thứ gì đó bên trong thiên mệnh ông về phía hiện tại, và thứ đó là CÁI CHẾT.
– DỪNG!
Ông hét. Lần đầu tiên trong hai trăm năm, Tô Huyền Cơ hét. Không phải ra lệnh. HÉT. Hét vì sợ. Sợ thật. Sợ không phải sợ chết, vì ông đã tính đến cái chết, đã biết dòng cuối thiên mệnh mình, đã chấp nhận "chết vì quân cờ" như một cái giá xa vời, như một khoản nợ mà ông sẽ trả vào lúc nào đó, lúc mà ông đã xong, đã hoàn thành, đã xây trật tự mới xong.
Nhưng KHÔNG PHẢI HÔM NAY. Không phải bây giờ. Không phải khi Đài mất kênh, khi kế hoạch dở dang, khi trật tự mới mới viết được một phần mười, khi mọi thứ ông xây đang sụp.
Ông sợ mất kiểm soát. Ông sợ CHẾT KHI CHƯA XONG.
Quạt trong tay ông. Ông vung. Vung quạt như vung kiếm, và quạt PHÁT ra sóng linh lực, sóng mạnh, sóng Nguyên Anh đỉnh phong, sóng mà bình thường sẽ đẩy kẻ Luyện Khí tầng ba văng ra xa như lá khô gặp bão.
Sóng đập vào Trầm Chu.
Hắn KHÔNG DỪNG.
Hắn bị đẩy. Bị đẩy ngược. Chân hắn trượt trên sàn đá, máu mũi bay, tóc bay, áo bay, và hắn bị đẩy ba bước, năm bước, bảy bước, nhưng tay hắn KHÔNG RỜI thiên mệnh Tô Huyền Cơ, vì hắn không chạm bằng tay vật lý, hắn chạm bằng THẦN THỨC, và thần thức không bị sóng linh lực đẩy, thần thức nối với thiên mệnh bằng ý chí, và ý chí của kẻ vừa mất người mình thương thì KHÔNG CÓ GÌ TRÊN ĐỜI ĐẨY NỔI.
Hắn kéo tiếp.
Mốc thời gian trên thiên mệnh Tô Huyền Cơ DỊCH. Dịch chậm. Dịch nặng. Dịch như kéo tảng đá bằng sợi chỉ, vì hai trăm năm là hai trăm năm, là trọng lượng khổng lồ, là quán tính, và kéo quán tính hai trăm năm về hiện tại thì thần thức Luyện Khí tầng ba không đủ, không đủ sức, không đủ bền, và hắn đang CHÁY thần thức, cháy như Lục Dạ cháy trên bệ đá, cháy vì dùng quá sức.
Máu từ tai trái. Chảy xuống cổ.
Máu từ mắt phải. Chảy xuống má.
Và hắn kéo. Kéo vì Tiểu Vũ. Kéo vì trang cuối nhật ký. Kéo vì "nhớ ta, viết tên ta." Kéo vì hắn viết "cần" khi đáng lẽ viết "thương," và bây giờ hắn sửa, sửa bằng cách kéo cái chết về cho kẻ gây ra tất cả.
Thiên mệnh Tô Huyền Cơ NHẤP NHÁY.
Nhấp nháy lần đầu tiên trong hai trăm năm. Dòng cuối, "chết vì chính quân cờ mình tạo ra," SÁNG rồi TỐI rồi SÁNG, nhấp nháy như đèn sắp hết dầu, nhấp nháy vì mốc thời gian đang bị KÉO, đang dịch từ "xa" về "gần," đang CHUYỂN từ tương lai về hiện tại, và mỗi nhịp nhấp nháy là mỗi nhịp mà cái chết GẦN HƠN.
Tô Huyền Cơ cảm. Cảm dòng đó sáng. Cảm nó gần. Cảm cái chết mà ông đã đẩy xa hai trăm năm bây giờ đang bị KÉO lại, kéo bởi đứa trẻ mười tám tuổi, đứa trẻ mà ông gọi "tiểu hữu," đứa trẻ mà ông muốn dùng, muốn kiểm soát, muốn biến thành công cụ, và đứa trẻ đó bây giờ đang kéo cái chết ông về NGAY BÂY GIỜ.
Ông vung quạt lần nữa. Sóng mạnh hơn. Mạnh gấp đôi. Sóng đập vào Trầm Chu, và hắn bật máu, máu miệng, máu đỏ trên sàn đá đen, và hắn quỳ, quỳ vì chân KHÔNG CHỊU NỔI, nhưng tay hắn giơ, mắt hắn mở, và thần thức hắn VẪN NỐI, vẫn chạm, vẫn kéo.
Bạch Tẫn bước tới.
Cô không tấn công Tô Huyền Cơ. Cô biết lá chắn chặn cô. Cô bước tới cạnh Trầm Chu, quỳ xuống, và cô đặt tay lên vai hắn, và tay cô LẠNH, lạnh vì không có xúc giác, nhưng cô đặt, đặt vì biết: hắn cần biết có người ở đây, hắn cần biết không phải một mình, và cô ở đây, cô không cảm được nhưng cô Ở ĐÂY.
– Kéo, cô nói. Giọng phẳng. Ta giữ.
Và cô giữ. Giữ bằng cách xóa trận pháp xung quanh, xóa nguồn cung cấp sức mạnh cho sóng linh lực Tô Huyền Cơ, xóa ĐỦ để sóng ông yếu đi, yếu đủ để Trầm Chu không bị đẩy thêm, yếu đủ để hắn giữ được kết nối.
Trầm Chu kéo.
Mốc dịch. Chậm. Nặng. Nhưng dịch.
"Xa" thành "không xa."
"Tương lai" thành "gần."
"Gần" thành "sắp."
"Sắp" thành...
Tô Huyền Cơ nhìn thiên mệnh mình. Nhìn bằng mắt thường, vì ông không có mắt thiên mệnh, nhưng ông CẢM, cảm nó nhấp nháy nhanh hơn, cảm dòng cuối SÁNG rực, sáng hơn mọi dòng khác, sáng vì nó đang kéo về HIỆN TẠI, và khi nó đến hiện tại, khi mốc thời gian chạm "bây giờ," thì thiên mệnh sẽ THỰC THI, và hệ thống sẽ tuân thủ, và "chết vì quân cờ" sẽ xảy ra, và ông sẽ chết.
Vì quân cờ ông tạo ra.
Lục Dạ. Đứa trẻ mà ông đưa vào Đài. Đứa trẻ mà ông dùng làm kênh. Đứa trẻ mà ông gọi "quân cờ hoàn hảo." Đứa trẻ mà ông gieo hạt giống nghi ngờ, ông cho nó lý do phản bội nhóm, ông tạo ra nó, và nếu thiên mệnh thực thi, nó sẽ là thứ giết ông.
Nhưng Lục Dạ đang nằm ở ngoài. Yếu. Kiệt. Không đứng nổi. Và Trầm Chu đang quỳ trước mặt ông, máu mũi máu tai máu mắt, thần thức cháy, và nếu ông GIẾT Trầm Chu ngay bây giờ, kết nối sẽ đứt, mốc sẽ dừng, cái chết sẽ quay lại "tương lai."
Ông giơ quạt. Giơ cao. Và linh lực tập trung ở đầu quạt, linh lực Nguyên Anh đỉnh phong, linh lực mà một nhát sẽ nghiền nát sọ kẻ Luyện Khí tầng ba.
Ông nhìn Trầm Chu. Nhìn đứa trẻ quỳ trước mặt ông, máu đầy mặt, mắt mở, và mắt đó NHÌN ông, nhìn không sợ, nhìn bình thản, nhìn bằng mắt mà Tiểu Vũ dạy, mắt kiếm khách, mắt đã chọn.
– Ngươi... dám, Tô Huyền Cơ nói. Giọng thì thầm. Giọng hai trăm năm.
– Cô ấy dám, Trầm Chu nói. Giọng nhẹ. Máu trên môi.
Quạt giơ cao.
Trầm Chu nhìn lên. Nhìn quạt. Nhìn linh lực tập trung ở đầu quạt. Và hắn không né, không lùi, không sợ, vì nếu ông giết hắn, kết nối đứt, mốc dừng, nhưng hắn đã kéo đủ GẦN, gần đến mức dòng cuối thiên mệnh đang RUNG, rung vì mốc ở sát hiện tại, rung vì hệ thống đang chuẩn bị thực thi, và nếu ông giết hắn, mốc sẽ bật lại xa, NHƯNG không xa như trước, vì hắn đã dịch nó, đã kéo nó, đã thay đổi vĩnh viễn khoảng cách giữa "bây giờ" và "chết," và mốc bật lại sẽ chỉ xa vài ngày, vài tháng, không phải vài trăm năm.
Ông biết.
Ông nhìn thiên mệnh mình, cảm nó rung, cảm mốc ở sát bờ, và ông biết: giết Trầm Chu KHÔNG cứu ông. Chỉ mua thời gian. Và thời gian mua được thì không còn nhiều.
Quạt RƠI.
Không phải ông buông. Tay ông RUN, run mạnh, run vì sợ, run vì cảm cái chết GẦN hơn bao giờ hết, gần hơn hai trăm năm, gần đến mức ông NGHE nó, nghe cái chết đi trong hành lang thiên mệnh ông, nghe bước chân nó, và bước chân đó nhanh, nhanh vì mốc đang dịch, và Trầm Chu KHÔNG DỪNG KÉO.
Quạt gấp rơi trên sàn đá. Tiếng kêu nhẹ. Khô.
Tô Huyền Cơ nhìn quạt trên sàn. Quạt mà ông cầm hai trăm năm. Quạt khắc "#7 thành công" ở nan xương. Quạt mà ông vung ra lệnh, vung quyết định, vung số phận hàng triệu người.
Quạt nằm trên sàn đá đen, cạnh vệt máu Trầm Chu.
Và Tô Huyền Cơ nhìn đứa trẻ quỳ trước mặt ông, nhìn mắt nó, nhìn tay nó giơ, nhìn máu nó chảy, và ông hiểu, hiểu lần đầu tiên trong hai trăm năm, hiểu thứ mà ông đã cắt bỏ khi ông chọn bàn cờ:
Ông KHÔNG kiểm soát được đứa trẻ này. Không phải vì nó mạnh. Vì nó KHÔNG SỢ. Và kẻ không sợ thì không kiểm soát được, vì kiểm soát dựa trên sợ, và sợ dựa trên mất, và đứa trẻ này đã mất hết rồi, mất người nó thương, mất ký ức, mất gần hết, và kẻ mất hết thì sợ gì?
Sợ gì khi đã mất?
– Thiên mệnh ông ghi: "chết vì quân cờ mình tạo ra," Trầm Chu nói. Giọng nhẹ. Giọng bình thường. Máu chảy từ mắt phải xuống má.
– Ta đã kéo mốc về GẦN. Rất gần. Nếu ta buông bây giờ, mốc bật lại, nhưng KHÔNG XA. Vài ngày. Vài tháng. Ông sẽ chết VÌ QUÂN CỜ, vì hệ thống TUÂN THỦ, vì hệ thống không phân biệt ông với bất kỳ ai, ông cũng chỉ là một dòng chữ trong cuốn sách.
Im lặng.
– Hoặc, Trầm Chu nói.
– Hoặc gì?
– Hoặc ta kéo về NGAY BÂY GIỜ. Ông chết hôm nay. Và quân cờ giết ông là Lục Dạ.
Tô Huyền Cơ nhìn hắn. Và mắt ông THAY ĐỔI. Thay đổi từ sợ sang thứ mà Trầm Chu chưa từng thấy trên mặt ông: HIỂU. Ông hiểu. Ông hiểu rằng ông thua. Không phải thua vì yếu. Thua vì ông tạo ra Lục Dạ, tạo ra kênh, tạo ra quân cờ, và quân cờ ông tạo sẽ giết ông, và thiên mệnh ông GHI thế, và thiên mệnh thì ĐÚNG, vì thiên mệnh luôn đúng, vì ông biết hơn ai hết rằng thiên mệnh luôn đúng, vì ông đã đọc hàng triệu thiên mệnh trong hai trăm năm và chưa cái nào sai.
Ngay cả của ta,* ông nghĩ. *Ngay cả thiên mệnh do chính ta kiểm soát.
Trớ trêu cuối cùng. Kẻ muốn kiểm soát thiên mệnh bị thiên mệnh kiểm soát.
– Gọi Lục Dạ vào, Trầm Chu nói. Giọng nhẹ.
Và ở ngoài, cách Đài ba trăm bước, trong ngách đá đen, cạnh xác Tiểu Vũ nằm trên sàn, Lục Dạ MỞ MẮT.