Kẻ Chỉnh Sửa Thiên Mệnh
Chương 5: Làng Bạch Lộ
Chương 5

Làng Bạch Lộ

Tạ Trầm Chu ngủ ngon.

Không mộng mị, không giật mình, không trần nhà tối đen và tiếng gió rít qua khe cửa. Lần đầu tiên kể từ khi năng lực thức tỉnh, hắn chìm vào một giấc ngủ sâu, êm, hoàn toàn. Cơ thể nằm yên trên giường gỗ, thở đều, mặt giãn ra. Ánh trăng rọi qua song cửa vẽ một ô vuông bạc trên sàn, nhích dần theo đêm, rồi tắt. Trầm Chu không biết.

Hắn mơ. Không phải mơ rõ ràng — chỉ là một cảm giác ấm, nhẹ, như nằm trong nước nông dưới nắng. Không có Châu Nhị chìm xuống sông. Không có đứa trẻ ăn xin gầy guộc dưới mái hiên. Không có dòng chữ đen nhạt lơ lửng trên đầu bất kỳ ai. Chỉ có yên tĩnh.

Hắn đã cứu một đứa trẻ. Tần Ngọc, tám tuổi, gãy tay nhưng sống. Hắn đã không bỏ đi. Và giấc ngủ này là phần thưởng — phần thưởng nhỏ nhoi mà lương tâm hắn tự trao cho chính mình, vì lần đầu tiên trong ba tuần, hắn không phải là kẻ đứng nhìn.

Bên ngoài thư khố, đêm trôi. Gió đổi chiều. Mây kéo về phía đông, dày và thấp, che khuất trăng. Trên dãy núi Thanh Vân, cây rừng xào xạc, chim đêm im tiếng. Ở đâu đó rất xa — ba mươi dặm phía đông, bên kia dãy đồi Lâm Thủy — sấm ầm ì.

Trầm Chu không nghe thấy. Hắn đang ngủ. Ngủ ngon nhất kể từ ngày nhìn thấy dòng chữ đầu tiên trên đầu Trưởng lão Lâm.

Hắn không biết rằng ba mươi dặm phía đông, ở ngôi làng nhỏ tên Bạch Lộ, mưa bắt đầu rơi.

· · ·

Tiếng chuông cấp báo đánh thức hắn.

Không phải chuông thường — chuông thường là hai hồi ngắn, trầm, vang lúc giờ Mão để đệ tử thức dậy. Chuông cấp báo là liên hồi, sắc, gấp gáp, vang khắp tông phái như tiếng búa đập vào sọ. Trầm Chu mở mắt, ngồi bật dậy, tim đập nhanh. Bên ngoài cửa sổ, trời vừa hửng sáng — sương mù dày, ánh sáng nhợt nhạt, xám.

Tiếng chân chạy ngoài hành lang. Tiếng hét. Tiếng gọi nhau. Nhiều người, gấp, loạn.

Hắn khoác đạo bào xám, mở cửa thư khố. Sân ngoại môn đã đông — đệ tử từ các phòng đổ ra, mặt ngái ngủ nhưng hoảng. Trần Phong — sư huynh phụ trách hậu cần — đứng ở giữa sân, mặt tái, hét:

— Tất cả tập trung! Lệnh Trưởng lão Lâm! Ai có thể xuống núi, tập trung ở cổng chính ngay!

— Chuyện gì vậy, sư huynh?

— Làng Bạch Lộ.

Trần Phong nuốt nước bọt. Yết hầu gã chạy lên chạy xuống.

— Sơn hồng lũ. Đêm qua. Cả... cả làng.

Hắn không nói hết câu. Nhưng ánh mắt gã nói thay — cái nhìn trống rỗng, sốc, như người vừa nhìn thấy thứ không nên nhìn.

Trầm Chu đứng ở cửa thư khố, tay vẫn nắm nắm đấm cửa. Sơn hồng lũ. Hắn biết loại lũ này — mưa lớn trên núi hòa vào đất đỏ laterit, tạo thành dòng chảy đặc quánh, nặng gấp ba lần nước thường, xối xuống thung lũng như máu. Dân gian gọi là "lũ máu." Nhanh, nặng, và không ai chạy kịp.

Làng Bạch Lộ. Cách Lâm Thủy ba mươi dặm phía đông. Một ngôi làng nhỏ trong thung lũng, hai trăm dân, trồng lúa và dâu tằm.

Hắn không nghĩ gì đặc biệt. Chưa. Chỉ là tin dữ, loại tin dữ mà tông phái thỉnh thoảng nhận được — thiên tai, yêu thú, dịch bệnh. Hắn mặc thêm áo ngoài, bước nhanh về phía cổng chính.

· · ·

Cổng chính Thanh Vân Tông nằm ở lưng chừng núi, mở ra con đường đá dẫn xuống thung lũng phía đông. Khi Trầm Chu đến, đã có gần bốn mươi đệ tử tập trung — cả ngoại môn lẫn nội môn. Trưởng lão Lâm đứng ở bậc đá trước cổng, mặc chiến giáp nhẹ, mặt nghiêm, giọng trầm:

— Sơn hồng lũ đổ xuống làng Bạch Lộ trong đêm. Theo tin trinh sát, toàn bộ thung lũng bị vùi. Chưa rõ thương vong. Chúng ta đi cứu hộ. Nội môn đệ tử có linh lực cao đi trước dọn đường. Ngoại môn theo sau hỗ trợ. Mang theo thuốc, vải băng, nước sạch.

Hắn dừng lại, nhìn xuống đám đệ tử.

— Ai chưa từng thấy thi thể, chuẩn bị tinh thần.

Câu đó nặng. Vài đệ tử trẻ nuốt nước bọt. Trầm Chu đứng ở hàng sau, im lặng. Trưởng lão Lâm không nhìn hắn — không ai nhìn hắn — nhưng hắn vẫn đi theo khi đoàn người xuất phát.

Con đường từ Thanh Vân Tông xuống thung lũng phía đông dài hơn đường xuống Lâm Thủy. Qua rừng trúc, qua dốc đá, vòng theo sườn đồi, rồi đổ xuống vùng đất thấp. Bình thường mất nửa ngày. Nhưng Trưởng lão Lâm dùng linh lực mở đường, nội môn đệ tử thi triển khinh công dẫn đầu — đoàn người di chuyển nhanh hơn nhiều.

Trầm Chu chạy theo. Tu vi Luyện Khí tầng 3 không đủ để theo kịp nhóm đầu, nhưng hắn quen đường núi, chân chắc, không bị tụt lại quá xa. Hắn chạy, và trong lúc chạy, hắn bắt đầu nghĩ.

Sơn hồng lũ. Làng Bạch Lộ. Đêm qua.

Đêm qua. Đêm hắn ngủ ngon.

Hắn chưa nghĩ đến mối liên hệ. Chưa. Tâm trí hắn vẫn ở trạng thái "cứu hộ" — thiên tai xảy ra, tông phái giúp đỡ, chuyện bình thường. Hắn đang nghĩ về bùn, về thi thể, về liệu mình có ích gì với tu vi thấp.

Nhưng một phần khác — phần sâu hơn, phần luôn quan sát, luôn ghi nhận, luôn phân tích dù không được yêu cầu — phần đó đang đếm. Ba mươi dặm phía đông. Đêm qua. Cùng ngày hắn sửa thiên mệnh Tần Ngọc.

Trùng hợp.

Hắn tự nhủ: trùng hợp. Sơn hồng lũ là thiên tai, do mưa, do địa hình, do quy luật tự nhiên. Không liên quan đến hắn. Không liên quan đến Tần Ngọc. Không liên quan đến bất kỳ dòng chữ nào hắn đã sửa.

Trùng hợp.

Từ đó lặp lại trong đầu hắn, đều đặn theo nhịp chân chạy, như một câu thần chú mà hắn cố gắng tin.

· · ·

Họ đến rìa thung lũng khi mặt trời lên ngang tán cây.

Trầm Chu đứng trên mỏm đá cuối dốc, nhìn xuống, và mọi thứ dừng lại.

Làng Bạch Lộ không còn.

Không phải "bị hư hại" hay "ngập lụt" — mà KHÔNG CÒN. Thung lũng bên dưới, nơi trước đây là nhà cửa, ruộng lúa, hàng dâu tằm dọc bờ suối, giờ chỉ là một biển bùn đỏ. Đỏ. Đỏ như máu khô, đỏ như đất laterit ướt, đặc quánh, phẳng lì ở chỗ thấp, nhấp nhô ở chỗ cao. Mái nhà nhô lên đây đó — nghiêng, vỡ, chỉ còn một phần, như xương sườn nhô ra khỏi da. Một cây đa lớn nằm đổ giữa thung lũng, rễ trơ, thân bẻ gập, cành quét một vệt dài trên mặt bùn.

Và mùi.

Mùi đất ướt. Mùi gỗ mục. Mùi tanh — không phải tanh cá, mà tanh kim loại, tanh nồng, ngấm vào không khí nặng đến mức Trầm Chu cảm thấy nó đọng trên lưỡi. Hắn không nhận ra ngay. Mấy giây sau, hắn nhận ra. Mùi máu. Máu và bùn và gỗ mục và thịt — mùi của hai trăm cái chết trộn lẫn vào nhau dưới nắng sớm.

Hắn nghiêng người, ợ khan. Chưa nôn. Nhưng dạ dày co thắt.

Trưởng lão Lâm đã bay xuống trước. Nội môn đệ tử theo sau, thi triển linh lực để di chuyển trên mặt bùn. Ngoại môn đệ tử bắt đầu tụt dốc từ từ, bám vào đá và rễ cây, xuống thung lũng.

Trầm Chu theo. Chân hắn chạm bùn đỏ — lạnh, đặc, ngập đến mắt cá. Mỗi bước kéo theo tiếng bấp bẹp ướt. Hắn bước qua mảnh vỡ mái ngói, qua một cái thang gỗ gãy đôi, qua một cái nồi đất úp ngửa trong bùn.

Rồi hắn thấy thi thể đầu tiên.

Nằm sấp, nửa người vùi trong bùn, nửa trên phơi ra. Đàn ông, trạc bốn mươi, mặc áo nâu ngắn — nông dân. Tay phải vươn về phía trước, các ngón bấu vào bùn, như đang cố bò. Lưng trần, da xám tái, có vết bầm lớn ở hông — bị đập vào đá hoặc gỗ trước khi chết. Mặt hắn úp xuống. Trầm Chu không nhìn thấy mặt. Chỉ thấy gáy, tóc đen dính bùn đỏ, và phía trên đầu — không có gì.

Không có dòng chữ.

Không có thiên mệnh.

Chỗ mà lẽ ra có dòng chữ lơ lửng, chỉ còn một vệt mờ. Xám. Nhạt. Như tàn tro bay chưa tan hết, lơ lửng yếu ớt rồi tan vào không khí. Thiên mệnh của người chết — nó không biến mất ngay. Nó tắt dần, như ngọn đèn dầu cạn, leo lét rồi tắt.

Trầm Chu bước qua xác đó. Không dừng lại. Chân hắn cứ đi, tự động, như robot. Xung quanh, đệ tử Thanh Vân Tông bắt đầu bới bùn tìm người sống. Tiếng hét, tiếng gọi, tiếng dụng cụ đào.

Thi thể thứ hai. Phụ nữ, nằm ngửa, mắt mở. Bùn đỏ ngập nửa mặt, nửa còn lại nhìn lên trời. Một tay ôm cái gì đó — hắn nhìn kỹ — một đứa trẻ sơ sinh. Nhỏ xíu, xám xịt, bất động. Cả hai đều chết. Thiên mệnh đã tắt, chỉ còn vệt xám mờ phía trên, tan dần.

Thứ ba. Thứ tư. Thứ năm.

Một ông già nằm dựa gốc cây đổ, cổ bẻ gập. Hai đứa trẻ trạc mười tuổi, tay vẫn nắm nhau, bùn vùi đến ngực. Một người đàn bà quỳ sấp, lưng cong, đầu cắm vào bùn — tư thế của người đang che chở ai đó phía dưới, nhưng bên dưới không có ai, hoặc đã bị bùn cuốn đi.

Trầm Chu đi qua tất cả. Mắt hắn nhìn, nhưng não hắn không xử lý kịp. Quá nhiều. Quá nhanh. Mỗi bước chân là một xác, mỗi xác là một vệt xám tắt dần phía trên đầu, mỗi vệt xám là một cuộc đời vừa kết thúc.

Hai trăm người.

Con số vang trong đầu hắn, trống rỗng, chưa có nghĩa. Hai trăm. Hắn chưa nhìn đủ hai trăm xác, nhưng hắn biết. Cả làng. Sơn hồng lũ đổ xuống ban đêm, khi mọi người đang ngủ, không ai kịp chạy. Bùn đỏ nặng gấp ba lần nước, tràn qua tường, phá vỡ cửa, vùi mọi thứ.

Hắn bước qua một khoảng trống — nơi trước đây có lẽ là sân giếng làng. Cái giếng đá đã biến mất dưới bùn. Bốn xác nằm quanh đó, tư thế khác nhau — người nằm sấp, người ngửa, người cuộn tròn. Một con chó chết cạnh chủ, lông vàng nhuộm đỏ.

Trưởng lão Lâm bay ngang, giọng trầm vang khắp thung lũng:

— Kiểm tra từng nhà! Tìm người sống! Ưu tiên trẻ em và người già!

Không ai trả lời. Đệ tử lặng lẽ bới bùn, lật ván, đào. Thỉnh thoảng có tiếng hét "Có người!" — rồi im. Toàn xác.

Trầm Chu đứng giữa đống đổ nát, bùn đỏ ngập đến đầu gối. Tay hắn buông thõng hai bên. Mắt hắn nhìn thẳng phía trước, nhưng không thấy gì cụ thể — chỉ thấy bùn, mái nhà vỡ, thi thể, và những vệt xám tắt dần phía trên đầu người chết.

Trùng hợp. Đây là trùng hợp.

Từ đó vẫn lặp lại. Nhưng yếu hơn. Nhỏ hơn. Mỗi cái xác hắn bước qua, từ đó nhỏ đi một chút.

Hắn bước về phía một đống đổ nát lớn — trước đây có lẽ là miếu thờ hoặc nhà lớn nhất làng. Gỗ, ngói, bùn, chồng lên nhau. Dưới mảnh cửa gỗ vỡ, một bàn tay nhô ra. Nhỏ. Bàn tay trẻ con.

Trầm Chu quỳ xuống, không suy nghĩ. Hai tay bới bùn, kéo mảnh gỗ sang bên. Nặng. Bùn dính tay, đỏ, lạnh, trơn. Hắn kéo mạnh hơn. Mảnh cửa lật ra.

Đứa trẻ nằm ngửa. Trạc năm sáu tuổi, con trai, mặc áo xanh cũ. Mắt nhắm, mặt lấm lem bùn, nhưng không có vết thương lớn. Trầm Chu đặt tay lên ngực nó — lạnh. Không thở. Chết.

Phía trên đầu nó, vệt xám nhạt lơ lửng, đang tan. Nhưng vẫn đọc được. Mờ, nhưng hắn đọc được.

Chỉ vài chữ cuối, phần còn lại đã phai.

"...chết trong sơn hồng lũ, giờ Tý."

Giờ Tý. Nửa đêm. Đúng. Lũ đổ xuống nửa đêm.

Trầm Chu nhìn đứa trẻ. Buông tay khỏi ngực nó. Đứng dậy. Bước đi.

Xác tiếp theo. Xác tiếp theo. Mỗi cái đều giống nhau — vệt xám phai dần, vài chữ cuối còn đọc được: "...sơn hồng lũ...", "...vùi lấp...", "...giờ Tý...". Thiên mệnh ghi sẵn. Tất cả đều bị ghi sẵn. Hai trăm cái chết, ghi sẵn.

Nhưng có phải luôn ghi sẵn không?

Câu hỏi đó chưa thành hình rõ trong đầu hắn. Chỉ là một cái nhói — nhẹ, sắc, ở nơi mà lý trí giao nhau với bản năng.

Hay ai đó vừa viết thêm?

Hắn đẩy câu hỏi đi. Tiếp tục bước. Tiếp tục bới bùn khi có đống đổ nát lớn. Tiếp tục nhìn xác, đếm vệt xám, cố gắng hữu ích.

· · ·

Hắn tìm thấy xác đó ở rìa phía nam thung lũng.

Nửa buổi đã trôi qua. Nắng lên cao, thiêu mặt bùn đỏ khiến nó bốc hơi — hơi nóng, ẩm, nồng, mang theo mùi tanh đặc quánh hơn. Đệ tử Thanh Vân Tông đã xếp hơn tám mươi thi thể thành hàng ở khoảng đất cao phía tây — chỗ duy nhất còn khô. Trưởng lão Lâm đích thân dùng linh lực đào bới những nơi bùn dày nhất. Không tìm được ai sống. Không một ai.

Trầm Chu đi ra rìa thung lũng, nơi bùn mỏng hơn. Hắn mệt. Tu vi thấp, thể lực yếu, đào bới cả buổi sáng khiến tay hắn phồng rộp và cơ vai đau nhức. Nhưng hắn không dừng. Dừng lại nghĩa là ngồi một chỗ, và ngồi một chỗ nghĩa là nghĩ.

Hắn không muốn nghĩ.

Rìa nam là nơi bùn tràn qua bờ đê thấp rồi dừng lại — dòng lũ đã mất đà ở đây. Bùn mỏng, chỉ ngập đến mắt cá. Vài mảnh gỗ, vải, đồ dùng trôi dạt nằm rải rác. Và một thi thể.

Nằm ngửa, nửa người trên bờ đê, nửa dưới trong bùn. Đàn ông, trạc ba mươi, mặc áo nâu sẫm. Gương mặt bình thường — nông dân, da rám nắng, tay chai sạn. Không có vết thương lớn — có lẽ chết đuối trong bùn, hoặc bị va đập rồi ngạt.

Trầm Chu sắp bước qua. Giống như hắn đã bước qua hàng chục xác khác. Thêm một người. Thêm một vệt xám. Thêm một cái chết trong sơn hồng lũ.

Nhưng hắn nhìn lên đầu người đàn ông, và dừng bước.

Vệt xám vẫn còn. Còn rõ hơn những xác khác. Chưa tắt hẳn. Chữ vẫn đọc được — mờ, nhưng đọc được.

Hắn nhìn.

Và máu rút khỏi mặt.

Thiên mệnh đang phai, nét chữ run rẩy, nhưng vẫn đủ rõ:

"...chết thay Tần Ngọc, giờ Thân."

Giờ Thân.

Giờ Thân.

Không phải giờ Tý. Không phải "chết trong sơn hồng lũ." Giờ Thân — cùng thời điểm Tần Ngọc lẽ ra phải chết. Và ba chữ — chết thay Tần Ngọc.

Thế giới xoay.

Trầm Chu đứng đó, nhìn dòng chữ phai dần, và mọi thứ — bức tường "trùng hợp" hắn xây suốt cả buổi sáng, cái logic "thiên tai tự nhiên" hắn ôm chặt — tất cả sụp đổ. Không phải từ từ. Sụp ngay. Như mặt đất nứt dưới chân.

Chết thay Tần Ngọc.

Hắn cứu Tần Ngọc. Sửa "chết" thành "trọng thương." Và thiên đạo lấy lại. Không phải từ Tần Ngọc — mà từ đây. Từ ngôi làng này. Từ hai trăm người đang ngủ trong đêm, không biết gì, không liên quan gì.

Một mạng đổi — hắn quay nhìn thung lũng, biển bùn đỏ, mái nhà vỡ, hàng thi thể xếp phía tây — hai trăm mạng.

Chân hắn khuỵu.

Hai đầu gối đập vào bùn. Nước bùn lạnh thấm qua đạo bào, ngấm vào da. Hắn quỳ cạnh xác người đàn ông, nhìn dòng chữ cuối cùng tan dần trên đầu gã. "...Tần Ngọc..." — hai chữ cuối mờ đi, mờ, mờ nữa, rồi tắt. Vệt xám biến mất. Không còn gì.

Dạ dày Trầm Chu co thắt. Hắn cúi đầu, và nôn.

Nôn khan. Hắn không ăn gì từ tối qua — bụng rỗng — nên chỉ có dịch vị, chua, đắng, chảy thành sợi từ miệng hắn xuống mặt bùn đỏ. Cơ thể co giật, vai run, lưng cong. Hắn nôn đến khi không còn gì để nôn, rồi vẫn khan.

Ta giết họ.

Ý nghĩ đó đến — rõ ràng, sắc nét, không thể đẩy đi.

Không phải lũ. Không phải mưa. Không phải thiên tai. Là ta.

Hắn cứu một đứa trẻ tám tuổi đang chơi sỏi ở chợ Lâm Thủy. Sửa một chữ trong thiên mệnh. Và đêm đó, ba mươi dặm phía đông, hai trăm người chết trong bùn.

"Chết thay Tần Ngọc."

Dòng chữ đó. Ghi trên thiên mệnh của một người nông dân ba mươi tuổi ở làng Bạch Lộ. Một người không quen Tần Ngọc, không biết Tần Ngọc, không biết ai đó đã sửa thiên mệnh đứa trẻ bán rau ở chợ Lâm Thủy. Gã chết. Và trên đầu gã, ba chữ cuối cùng không phải về cuộc đời gã — mà về một đứa bé mà gã chưa bao giờ gặp.

Thiên đạo cân bằng. Không phải bằng logic con người. Không phải "mắt đổi mắt, mạng đổi mạng." Mà bằng quy tắc riêng — tàn nhẫn, lạnh lùng, vô cảm. Một mạng sửa. Hai trăm mạng lấy.

Trầm Chu quỳ trong bùn, tay chống đất, đầu cúi. Nước bùn đỏ ngấm vào tay áo, lạnh, dính. Toàn thân hắn run — không phải run vì lạnh, mà run từ bên trong, từ xương, từ thần thức, từ chỗ sâu nhất nơi hắn giấu mọi thứ mà hắn không muốn đối mặt.

Ta ngủ ngon.

Ý nghĩ đó đến, và nó tàn khốc hơn tất cả. Hắn ngủ ngon. Đêm qua, khi hai trăm người chết trong bùn đỏ, khi đứa trẻ năm tuổi mặc áo xanh bị vùi dưới mảnh cửa, khi người phụ nữ ôm con sơ sinh nhìn lên trời bằng đôi mắt mở — hắn, Tạ Trầm Chu, nằm trong thư khố ấm áp trên núi Thanh Vân, ngủ ngon lành, không mộng mị, mãn nguyện.

Vì hắn đã cứu một đứa trẻ.

Hắn nôn thêm một lần. Không còn gì trong bụng. Chỉ có co thắt, đau, và vị đắng.

· · ·

— Tạ sư đệ.

Giọng từ phía sau. Trầm Chu không quay đầu. Hắn vẫn quỳ, tay chống bùn, đầu cúi.

— Tạ sư đệ, ngươi có sao không?

Trần Phong. Sư huynh hậu cần, Trúc Cơ tầng 2, người phát linh thạch mỗi tháng. Trầm Chu nghe bước chân gã lội bùn đến gần.

— Ngươi nôn rồi hả? Không sao, nhiều người cũng vậy. Lần đầu thấy... cảnh này.

Tay Trần Phong đặt lên vai hắn. Nặng, ấm, ý tốt.

— Nghỉ đi. Lên bờ đê ngồi. Để bọn ta làm.

Trầm Chu nuốt. Vị chua trong miệng. Hắn hít một hơi — mùi bùn, mùi tanh, mùi chết — rồi đẩy mình đứng dậy. Chân run. Nhưng đứng được.

— Cảm ơn sư huynh. Ta... không sao.

Trần Phong nhìn hắn, nhíu mày. Mặt Trầm Chu trắng bệch, mắt đỏ, khóe miệng còn dính dịch vị. Trông như người sắp ngất.

— Đi nghỉ đi. Nghiêm túc. Ngươi ngất ở đây, bọn ta phải khiêng thêm một người.

Trần Phong quay đi, lội bùn về phía khu vực đang đào. Trầm Chu đứng một mình cạnh xác người đàn ông. Vệt xám đã tắt hẳn. Không còn gì trên đầu gã. Chỉ là xác.

Hắn nhìn quanh. Thung lũng dưới nắng trưa, bùn đỏ bốc hơi, mờ ảo. Thi thể xếp hàng phía tây, đệ tử Thanh Vân Tông đi lại như kiến. Trưởng lão Lâm bay ngang, mặt nghiêm, đạo bào dính bùn đến thắt lưng. Một cảnh tượng cứu hộ bình thường — nếu bỏ qua quy mô, bỏ qua hai trăm cái chết, bỏ qua biển bùn đỏ phủ kín cả thung lũng.

Không ai biết.

Không ai biết đây không phải thiên tai. Không ai biết sơn hồng lũ đêm qua không phải do mưa, do địa hình, do quy luật tự nhiên. Nó do một đệ tử ngoại môn tu vi Luyện Khí tầng 3 đã sửa một chữ trong thiên mệnh một đứa trẻ ở chợ Lâm Thủy.

Không ai biết, và hắn không thể nói.

Nói gì? Nói với ai? "Trưởng lão, hai trăm người chết vì đệ tử đã sửa thiên mệnh một bé gái tám tuổi"? Ai tin? Ai hiểu? Và ngay cả nếu tin — rồi sao? Họ lấy lại mạng hai trăm người bằng cách nào? Sửa thiên mệnh ngược lại? Giết Tần Ngọc bù?

Hắn nghĩ đến Tần Ngọc. Tóc bím, áo hồng vá vai. "Đại ca ca mua rau hả?" Bây giờ nó đang ở đâu? Ở Lâm Thủy, tay trái bó bột, mẹ nó chăm sóc, bà con thăm hỏi. Nó sống. Nó sẽ lớn. Nó sẽ chơi sỏi tiếp, sẽ đi học, sẽ cười, sẽ có cuộc đời.

Và hai trăm người ở làng Bạch Lộ sẽ không có gì nữa. Vì nó. Vì hắn.

Hậu quả là gì?

Câu hỏi hắn đã tự hỏi ở chợ Lâm Thủy, khi đứng cạnh sạp rau, trước khi sửa thiên mệnh. Bây giờ hắn có đáp án. Hậu quả là — tất cả những gì hắn đang đứng giữa.

Bùn đỏ. Xác chết. Mùi tanh. Vệt xám tắt dần. Hai trăm cuộc đời bị xóa trong một đêm.

Đó là hậu quả.

· · ·

Trầm Chu leo lên bờ đê, ngồi xuống mỏm đá, nhìn xuống thung lũng.

Hắn ngồi đó rất lâu. Nắng dịch chuyển. Bóng hắn ngắn rồi dài. Đệ tử Thanh Vân Tông tiếp tục bới bùn, kéo xác, xếp hàng. Con số tăng dần — một trăm. Một trăm hai mươi. Một trăm năm mươi. Ai đó nói: có thể không đủ hai trăm, nhiều xác bị bùn vùi quá sâu.

Trưởng lão Lâm bay đến chỗ hắn, đáp xuống bờ đê. Mặt ông mệt, mắt đỏ, đạo bào bê bết bùn.

— Trầm Chu.

Hắn ngẩng lên.

— Trưởng lão.

Trưởng lão Lâm nhìn hắn. Ánh mắt người già, từng trải, nhận ra thứ gì đó — không phải sự thật, mà là sự đau đớn. Hắn nghĩ Trầm Chu sốc vì cảnh tượng. Một ngoại môn đệ tử tu vi thấp, chưa từng ra ngoài tông phái, lần đầu thấy hai trăm xác chết. Bình thường.

— Con không có lỗi, — ông nói, giọng trầm, nhẹ. — Thiên tai vô tình. Không ai ngăn được sơn hồng lũ.

Mỗi chữ như một mũi kim.

Thiên tai vô tình. Không phải thiên tai. Không ai ngăn được. Hắn đã gây ra nó. Con không có lỗi. Hắn có lỗi. Hắn là lỗi duy nhất.

Trầm Chu nhìn Trưởng lão Lâm. Nhìn dòng chữ lơ lửng phía trên đầu ông — vẫn ở đó, vẫn tĩnh lặng, vẫn bình yên.

【Lâm Phượng Nghi, Bạch Mệnh】 Bảy mươi hai tuổi mất trong giấc ngủ.

Bình yên. An toàn. Một cuộc đời không bị hắn chạm vào.

— Vâng, — Trầm Chu nói. — Đệ tử hiểu.

Trưởng lão Lâm gật đầu, vỗ vai hắn, rồi bay đi tiếp tục chỉ huy. Bàn tay ông ấm. Giống lần vỗ vai ở sân luyện, ngày hắn thức tỉnh năng lực. Ấm, nặng, chân thành.

Trầm Chu nhìn theo. Rồi quay lại nhìn thung lũng.

Bùn đỏ. Mái nhà vỡ. Thi thể xếp hàng. Đệ tử lặng lẽ đào bới. Mùi tanh bốc lên trong nắng trưa.

Và trong đầu hắn, chỉ có một dòng chữ lặp đi lặp lại:

Chết thay Tần Ngọc.

Chết thay Tần Ngọc.

Chết thay Tần Ngọc.

Hắn cứu một đứa trẻ.

Và giết hai trăm người.

Tạ Trầm Chu ngồi trên bờ đê, nhìn xuống làng Bạch Lộ, bàn tay siết chặt vào đá cho đến khi các ngón tay trắng bệch. Hắn không khóc. Hắn không hét. Hắn chỉ ngồi, và nhìn, và biết — biết rằng thế giới vừa thay đổi, không phải vì sơn hồng lũ, mà vì hắn đã dám đưa tay ra sửa thứ không nên sửa.

Gió chiều thổi qua thung lũng, cuốn theo mùi bùn đỏ và cái chết. Trên dãy núi Thanh Vân xa xa, mây trắng trôi chậm, bình yên, như thể không có gì xảy ra.

Ch.5/10
4.247 từ