Lựa Chọn
Đêm đó, Trầm Chu không về thư khố.
Hắn đi lên vách đá phía bắc, nơi hắn ngồi khi đọc thiên mệnh Tiểu Vũ lần đầu, nơi hắn quyết định sửa thiên mệnh lần hai, nơi hắn luôn đến khi cần đối mặt với thứ lớn hơn mình. Đêm lạnh, trăng khuyết, gió bắc mang mùi trống rỗng mà hắn đã quen, mùi từ phía bên kia Trường Lĩnh, nơi người ta mất ký ức.
Hắn ngồi ở mép vách đá, chân buông thõng trên khoảng không. Phía dưới, tông phái nằm trong bóng tối, vài ngọn đèn lẻ loi. Khách điện phía đông sáng, Tô Huyền Cơ vẫn thức. Dưỡng thương đường tối. Nội môn tối. Thư khố tối.
Tất cả đều tối. Và hắn, ngồi ở nơi cao nhất tông phái, nhìn xuống, và nghĩ.
Ba lựa chọn.
· · ·
Chạy.
Rời Thanh Vân Tông. Đi xa. Sống ẩn dật ở đâu đó mà Tô Huyền Cơ không tìm được, có thể không, vì ông nắm triều đình, tai mắt khắp nơi. Nhưng hắn là ngoại môn Luyện Khí tầng 3, không ai nhớ mặt, không ai biết tên. Biến mất khỏi thế giới tu luyện, sống như dân thường, không bao giờ sửa thiên mệnh nữa.
Nhưng.
Tiểu Vũ vẫn ở đây. Mang trên đầu dòng "trọng thương vì Tạ Trầm Chu" và dòng "luôn phải trả giá thay người khác" — dòng mà HẮN gây ra. Nếu hắn chạy, cô vẫn chịu. Mỗi ngày, mỗi tuần, tai họa nhỏ bị kéo về phía cô. Và hắn sẽ không ở đây để biết. Sẽ không ở đây để nhìn thấy.
Chạy nghĩa là bỏ cô lại với lời nguyền mà ta tạo ra.
Chạy nghĩa là hèn. Và ta, dù đã chai, dù đã quen với ba nghìn cái chết, chưa hèn đến mức đó.
Gạch bỏ.
· · ·
Theo Tô Huyền Cơ.
Đến Thiên Kính. "Cánh cửa luôn mở." Ông có kiến thức, hai trăm năm nghiên cứu, cựu Thiên Cơ Các, biết nhiều hơn bất kỳ ai trên đời này về thiên mệnh. Có tài nguyên, Quốc sư, nắm triều đình, có quyền lực điều động cả quốc gia. Nếu hắn muốn tìm cách phá lời nguyền trên đầu Tiểu Vũ, muốn hiểu Hiệu Ứng Cân Bằng, muốn biết thiên mệnh thật sự là gì, Tô Huyền Cơ là con đường nhanh nhất.
Nhưng.
Thiên mệnh ông ghi: "Chết vì chính quân cờ mình tạo ra."
Nếu hắn đến Thiên Kính, hắn trở thành quân cờ. Ông sẽ dùng hắn, dùng năng lực sửa thiên mệnh, để phục vụ mục đích riêng. Và rồi, theo thiên mệnh, quân cờ sẽ quay lại giết ông. Hắn sẽ trở thành sát thủ, không phải vì chọn, mà vì thiên mệnh đã viết.
Theo ông ấy nghĩa là để thiên mệnh quyết định thay ta.
Và ta, kẻ sửa thiên mệnh, từ chối bị thiên mệnh điều khiển.
Hơn nữa: ông ấy muốn KIỂM SOÁT. Không phải giúp. Kiểm soát. Hắn đọc trong thiên mệnh ông, hàng chục dòng chi tiết, mỗi dòng là một nước cờ, và hiểu: Tô Huyền Cơ không bao giờ giúp ai mà không lấy lại gấp mười. Hắn sẽ có kiến thức, nhưng sẽ mất tự do.
Gạch bỏ.
· · ·
Tự tìm.
Thiên Cơ Các. Trấn Bắc Hoang. Cuốn sách bìa da đen, bảy trang, trang cuối ghi địa điểm. Hắn không biết Trấn Bắc Hoang ở đâu chính xác, sử ký Thanh Vân Tông không ghi, bản đồ không có. Nhưng "Bắc Hoang" — phía bắc, vùng hoang vu. Cùng hướng với tin đồn mất ký ức. Cùng hướng với "kẻ xóa."
Con đường này chậm. Nguy hiểm. Không có ai dẫn đường, không có tài nguyên, không có bảo vệ. Hắn, Luyện Khí tầng 3, thể phách yếu, không biết đánh, đi một mình vào vùng hoang vu tìm tổ chức đã giải tán. Có thể không tìm được. Có thể chết dọc đường. Có thể quá muộn.
Nhưng.
Đây là con đường duy nhất mà hắn CHỌN. Không phải bị kéo, bởi sợ hãi (chạy), bởi người khác (theo THC). Tự chọn. Tự đi. Tự chịu hậu quả.
Và nếu Thiên Cơ Các biết cách sửa thiên mệnh mà không trả giá, nếu họ biết tại sao thiên đạo viết thêm lời nguyền, nếu họ biết "tác giả" là ai...
Thì đó là cách duy nhất cứu Tiểu Vũ thật sự. Không phải sửa một chữ rồi trả giá ngàn mạng. Mà là HIỂU hệ thống, và phá nó.
Trầm Chu nhìn trăng khuyết. Gió thổi mạnh ở vách đá, lạnh cắt da. Hắn đã quyết.
Con đường thứ ba.
· · ·
Tiếng bước chân phía sau.
Nhẹ. Đều. Quen thuộc, bước chân người luyện kiếm, nhẹ nhàng trên đá mà không gây tiếng. Trầm Chu không quay lại. Hắn biết là ai.
Ninh Tiểu Vũ ngồi xuống cạnh hắn. Cách một khoảng, đủ gần để cảm nhận hơi ấm, đủ xa để không chạm. Chân cô cũng buông thõng trên mép vách đá. Tay phải đặt trên đùi, tay trái, vai đã gần lành, khoanh trước ngực.
Cô không hỏi hắn đang làm gì ở đây. Không hỏi tại sao không ngủ. Không hỏi gì.
Hai người ngồi. Im lặng. Gió. Trăng. Bóng tối phía dưới.
Trầm Chu nhìn sang cô, nhanh, thoáng, nhìn mặt cô chứ không nhìn lên. Mặt cô bình thản. Mắt nhìn xa, nhìn dãy núi, nhìn trời đêm, nhìn thứ gì đó mà hắn không thấy. Vết sẹo mới ở mu tay phải, vết kiếm khí hôm trước, lành nhưng còn vệt hồng.
— Ngươi không ngủ, — cô nói. Không phải câu hỏi.
— Không.
— Vì Quốc sư.
Không phải câu hỏi.
Trầm Chu nhìn cô. Cô nhìn lại, mắt thẳng, tĩnh. Cô biết. Không biết chi tiết, nhưng biết đủ. Biết rằng Quốc sư đến không phải ngẫu nhiên. Biết rằng hắn là lý do. Biết rằng mọi thứ, Bạch Lộ, dịch bệnh, yêu thú, hắn ngất trong rừng, đều liên quan.
Cô thông minh. Cô quan sát. Và cô không ngu.
— Ngươi đang giấu ta rất nhiều.
Hắn không phủ nhận. Lần này, hắn không nói "ta bận" hay "không có gì." Hắn im lặng, và im lặng đó là thừa nhận.
Tiểu Vũ nhìn hắn. Rồi nhìn về phía trước, trăng khuyết, dãy núi đen.
— Ta không biết ngươi giấu gì. Không biết tại sao ngươi giơ tay lên đầu ta rồi ngất. Không biết tại sao ngươi biết trước Vương Thành Dịch bị tấn công. Không biết tại sao Quốc sư đến, và tại sao hắn nhìn ngươi.
Cô dừng. Hít vào. Thở ra.
— Nhưng ta biết một thứ.
Cô quay lại nhìn hắn. Mắt sáng dưới trăng, sáng không phải vì ánh sáng, mà vì kiên định. Vì thứ gì đó không lay chuyển.
— Ngươi đang gánh thứ gì đó. Một mình. Rất nặng. Và ngươi nghĩ nếu nói ra, ta sẽ đau. Nên ngươi không nói.
Trầm Chu nuốt. Cổ họng nghẹn.
Cô đọc ta rõ hơn bất kỳ ai.
— Ta không sợ biết, — cô nói. Giọng nhẹ, nhưng mỗi chữ nặng. Ta sợ ngươi gánh một mình.
Gió thổi mạnh. Tóc cô bay ngang, vài sợi lạc, vướng trên má. Cô không gạt. Nhìn hắn.
Trầm Chu nhìn cô. Và muốn nói. Muốn, khẩn thiết, dữ dội, toàn bộ cơ thể hắn muốn mở miệng và nói TẤT CẢ. Thiên mệnh. Năng lực. Bạch Lộ. Tần Ngọc. Hai trăm mạng. Ba nghìn mạng. "Mười tám tuổi chết thay Tạ Trầm Chu." Lời nguyền "trả giá thay người khác." Thiên Cơ Các. Kẻ xóa. Tô Huyền Cơ. Tất cả.
Nhưng hắn không nói. Chưa.
— Ngươi sẽ biết, — hắn nói. Giọng khàn, thấp, nhẹ hơn gió. Nhưng không phải hôm nay.
Cô nhìn hắn. Lâu. Rồi gật, một cái gật nhẹ, chấp nhận. Không vui. Không giận. Chỉ chấp nhận, vì cô tin. Tin rằng hắn sẽ nói. Tin rằng hắn có lý do.
— Khi nào ngươi nói, — cô nói, — ta sẽ nghe. Dù là gì.
Rồi cô đứng dậy. Không bỏ đi ngay, đứng cạnh hắn một lát, nhìn xuống tông phái. Gió thổi đạo bào trắng bay nhẹ. Rồi cô đặt tay lên vai hắn, tay phải, nhẹ, chỉ một thoáng, rồi rút lại.
— Đừng đi một mình.
Ba chữ. Rồi cô quay người. Bước đi. Nhẹ, như mọi lần. Tiếng bước chân mất dần trong đêm.
Trầm Chu ngồi ở vách đá. Vai hắn, nơi tay cô vừa chạm, vẫn ấm. Ấm hơn gió đêm. Ấm hơn tất cả.
"Đừng đi một mình."
Cô nói như biết.
Và có lẽ, cô biết thật.
· · ·
Sáng hôm sau, Tô Huyền Cơ rời Thanh Vân Tông.
Xe ngựa đen, rèm tím, bốn ngựa chiến, đoàn xa giá ra cổng chính lúc giờ Mão. Trưởng lão Lâm tiễn cung kính. Đệ tử xếp hàng. Quốc sư vẫy tay nhẹ, nụ cười hiền, rồi rèm buông.
Trầm Chu không ra tiễn. Hắn đứng ở cửa sổ tầng trên thư khố, nhìn qua khe rèm. Xe ngựa xa dần trên đường núi, nhỏ dần, rồi khuất sau khúc quanh.
Nhưng trước khi đi, ông đã để lại thứ gì đó.
Sáng sớm, khi Trầm Chu mở cửa thư khố, một phong thư nằm trên bậc cửa. Giấy trắng, phong bì không đề tên, dán sáp, loại sáp mà chỉ quan lại triều đình dùng. Bên trong: một tờ giấy. Chữ viết tay, nét chữ bay bổng, đều đặn, đẹp đến mức gần như in:
"Tiểu hữu,
Khi ngươi muốn biết sự thật, hãy đến Thiên Kính. Lão phu sẽ chờ.
Không vội. Thời gian của lão phu rất nhiều."
Không ký tên. Không cần.
Trầm Chu đọc. Gấp lại. Cất vào túi áo.
"Thời gian của lão phu rất nhiều."
Nhưng thời gian của ta thì không.
Hắn đứng ở cửa thư khố, nhìn con đường xe ngựa vừa đi. Nắng sớm chiếu qua mái hiên, ấm. Tông phái yên tĩnh trở lại, Quốc sư đi rồi, mọi thứ trở về bình thường. Đệ tử luyện tập, nhà bếp nấu ăn, chim hót trên mái ngói.
Bình thường. Tất cả đều bình thường.
Trừ hắn.
Trầm Chu quay vào thư khố. Đóng cửa. Bước lên cầu thang, tầng trên, khu vực hạn chế. Mở khóa. Vào.
Giá sách thứ tám. Góc cuối. Ngăn kéo khóa.
Hắn mở ngăn kéo. Lấy ra cuốn sách bìa da đen, không tên, bảy trang, cũ nát. Cuốn sách Thiên Cơ Các. Hắn đã giữ nó ở đây suốt mấy tháng, đọc đi đọc lại đến thuộc lòng.
Mở trang cuối. Chữ mờ, mực phai, nhưng hắn đã đọc đủ lần để nhìn ra dù nhắm mắt:
"Thiên Cơ Các, Trấn Bắc Hoang."
Sáu chữ. Địa điểm duy nhất. Manh mối duy nhất.
Trầm Chu nhìn sáu chữ đó. Rồi, chậm, cẩn thận, hắn xé trang cuối ra khỏi cuốn sách. Tiếng giấy rách, nhẹ, sắc, dứt khoát. Trang giấy nằm trong tay hắn, nhỏ, mỏng, cũ. Sáu chữ.
Hắn gấp trang giấy lại. Nhỏ. Gấp lại lần nữa. Cất vào túi áo trong, cạnh phong thư của Tô Huyền Cơ. Hai thứ, lời mời của Quốc sư, và địa chỉ Thiên Cơ Các, nằm cạnh nhau, sát ngực trái.
Hai con đường. Một ngực.
Hắn đặt cuốn sách còn lại, sáu trang, về ngăn kéo. Khóa lại. Đứng dậy.
Bước xuống cầu thang. Quay lại bàn làm việc. Ngồi xuống.
Nhìn thư khố, giá sách, bàn ghế, cửa sổ mở, nắng buổi sáng rọi vào sàn gỗ. Nơi hắn đã sống mười chín năm. Nơi hắn sắp xếp sách, phơi giấy, đọc sử ký. Nơi hắn an toàn. Nơi hắn vô hình.
Hết rồi.
Cuộc sống này, bình lặng, vô danh, cô đơn, đã kết thúc. Kết thúc từ lúc hắn nhìn thấy chữ trên đầu Trưởng lão Lâm buổi sáng mùa xuân đó. Hắn chỉ đang trì hoãn cái kết thúc đó, bằng lời thề, bằng thư khố, bằng việc giả vờ mọi thứ vẫn bình thường.
Nhưng bây giờ Quốc sư biết. Tiểu Vũ mang lời nguyền. Ba nghìn ba trăm người chết. Và ở phía bắc, Trấn Bắc Hoang, Thiên Cơ Các, "kẻ xóa," đáp án.
Hắn phải đi.
Không phải hôm nay, hắn cần chuẩn bị. Lương khô, bản đồ, thông tin về vùng Bắc Hoang. Vài ngày. Một tuần nhiều nhất.
Nhưng hắn sẽ đi. Một mình. Về phía bắc. Tìm Thiên Cơ Các. Tìm cách phá thiên mệnh mà không trả giá. Tìm cách gỡ lời nguyền khỏi đầu Tiểu Vũ. Tìm "tác giả" — và hỏi: tại sao viết số phận cô thành như vậy?
"Đừng đi một mình."
Giọng cô vọng trong đầu. Ba chữ. Ấm. Kiên định.
Hắn nhắm mắt. Mở ra.
Ta sẽ nói cho ngươi biết. Trước khi đi. Tất cả. Dù ngươi có thể ghét ta sau khi nghe. Dù ngươi có thể không bao giờ tha thứ.
Nhưng ngươi xứng đáng biết.
Nắng buổi sáng tràn vào thư khố. Bụi li ti bay trong ánh sáng. Mùi giấy cũ, mùi mực, mùi gỗ. Mùi của mười chín năm đầu đời, bình lặng, vô hại, đã qua.
Tạ Trầm Chu ngồi ở bàn làm việc lần cuối cùng với tư cách kẻ quản thư vô danh. Trang giấy xé từ cuốn sách Thiên Cơ Các nằm trong túi áo, sát ngực, nhẹ như lông, và nặng như cả thế giới.
Phần 1 kết thúc.
Hành trình bắt đầu.