Di Chỉ
Hai ngày.
Hai ngày đi sâu hơn vào vùng đất mà ngay cả dân Trấn Bắc Hoang cũng không đặt chân đến. Hoang mạc đá nhường chỗ cho vách núi thấp, đá đen, xếp chồng lên nhau như hàng rào dựng bởi thứ gì đó không phải người. Cây cối biến mất. Chỉ còn rêu xám bám trên đá, khô, giòn, vỡ dưới bước chân.
Phó Tịnh dẫn đường, cây gậy gõ nhịp trên đá. Ông không nói. Chỉ đi. Mắt trái nhìn phía trước, mắt phải nhắm, sẹo dài như vệt kiếm cũ.
Cuối ngày thứ hai, ông dừng.
— Đây rồi.
Trước mặt họ là một vách đá. Không có gì đặc biệt. Đá đen, cao khoảng năm trượng, rêu xám, kẽ nứt chạy ngang dọc. Giống hàng trăm vách đá khác mà họ đi qua trong hai ngày.
Nhưng Trầm Chu cảm nhận được sự khác biệt ngay khi đứng gần. Thần thức hắn rung, nhẹ, liên tục, như sợi dây đàn bị ai gảy ở tần số quá cao. Thiên mệnh ở đây không chỉ dày. Nó xoắn. Chồng chéo. Như hàng nghìn trang giấy viết chữ được nhét vào cùng một chỗ, chữ đè lên chữ, mực loang vào nhau cho đến khi không còn đọc được.
Phó Tịnh bước tới. Đặt tay lên vách đá. Nhắm mắt. Linh lực Kim Đan phóng ra từ lòng bàn tay, nhẹ nhàng, kiểm soát, lan trên bề mặt đá như nước chảy theo rãnh. Đá rung. Vệt sáng chạy theo đường vô hình, vẽ ra hình dạng một cánh cửa mà trước đó không tồn tại.
Trận pháp. Cổ xưa. Nhận diện khí tức.
Đá tách. Chậm, nặng, tiếng nghiến kéo dài như tiếng rên của thứ gì đó đã ngủ ba mươi năm bị đánh thức. Một khe hở hiện ra, hẹp, tối, mùi đất ẩm và thời gian cũ xộc vào mặt.
Phó Tịnh nhìn lại nhóm. Mắt ông, con mắt trái trong vắt, lướt qua từng người. Dừng ở Trầm Chu.
— Vào,, ông nói. Nhưng nhớ: không chạm bất kỳ cuộn trục nào có dấu đỏ. Đó là vật bị phong ấn. Chạm vào sẽ kích hoạt phản hồi.
Họ bước vào bóng tối.
· · ·
Di chỉ Thiên Cơ Các.
Không phải hang động. Không phải hầm đào. Mà là một không gian kiến trúc, xây bên trong lòng núi, bằng đá cắt vuông vắn, mài nhẵn, xếp khít không cần vữa. Trần cao hai trượng rưỡi, có trụ đá chống, có rãnh thoát nước chạy dọc tường. Ai đó đã dành rất nhiều thời gian và tâm sức để xây nơi này. Không phải nơi tạm bợ. Mà là nơi dự tính sẽ tồn tại hàng trăm năm.
Bụi dày. Phó Tịnh châm đèn dầu bằng linh lực, ánh sáng vàng nhạt đẩy bóng tối lùi ra các góc. Hành lang rộng dẫn vào một khoang lớn hình bát giác, tám cánh cửa đá dẫn đến tám phòng khác nhau.
— Phòng chính,, Phó Tịnh chỉ cánh cửa đối diện. Tư liệu nghiên cứu. Phòng bên trái là thư khố. Phòng bên phải là nơi hội họp. Bốn phòng kia là phòng nghỉ và bếp.
Trầm Chu bước vào phòng chính.
Rộng. Bàn đá lớn ở giữa, quanh bàn là giá sách bằng đá, cao đến trần. Hàng trăm cuộn trục tre, cuộn da, tấm gỗ mỏng khắc chữ, xếp trên giá. Bụi phủ mọi thứ, dày đến mức chữ trên nhãn cuộn trục nhìn không rõ. Nhưng vẫn còn. Không mục. Không hỏng. Trận pháp bảo quản, giữ nguyên trạng thái suốt ba mươi năm.
Hắn lấy một cuộn trục từ giá, phủi bụi, mở ra.
Ghi chép. Nét chữ nhỏ, chặt, viết bằng mực đen trên da mỏng. Tên, ngày sinh, địa điểm, sự kiện, thời gian. Cuộc đời một người, từ sinh đến tử, ghi lại với độ chính xác đến từng tháng.
Hắn mở cuộn thứ hai. Thứ ba. Thứ mười.
Mỗi cuộn là một cuộc đời. Hàng vạn cuộc đời, phân loại theo vùng, theo thời kỳ, theo loại sự kiện. Thiên Cơ Các đã theo dõi thiên mệnh của cả một lục địa trong hai trăm năm, không phải bằng mắt siêu nhiên như hắn, mà bằng kiên nhẫn, bằng ghi chép, bằng lý trí.
Hai trăm năm. Hàng vạn cuộc đời.
Và kết luận chỉ có một: ai đó đang viết.
Tiểu Vũ đứng cạnh, nhìn hắn đọc. Cô không đọc được nội dung (chữ nhỏ, mực cũ, phong cách ghi chép mà cô không quen), nhưng cô hiểu quy mô. Mắt cô lướt qua giá sách, đếm cuộn trục, rồi quay sang Trầm Chu.
— Nhiều hơn thư khố Thanh Vân Tông,, cô nói. Nhẹ.
— Gấp mười,, Trầm Chu đáp.
· · ·
Phát hiện thứ nhất: bản đồ.
Trên tường phòng hội họp, một tấm bản đồ lớn được vẽ trực tiếp lên đá, bằng mực đỏ và đen. Bản đồ toàn lục địa, chi tiết đến từng tỉnh, từng trấn, từng con sông. Và trên bản đồ, hàng trăm dấu chấm, mỗi dấu có ghi chú nhỏ bên cạnh.
Trầm Chu đưa đèn lên. Đọc.
Dấu đỏ: "Thiên mệnh dị thường, cụm." Dấu đen: "Thiên mệnh dị thường, đơn lẻ." Dấu vàng (hiếm): "Thiên mệnh biến mất."
Hắn nhìn phía bắc bản đồ. Một cụm dấu đỏ lớn, lớn hơn tất cả các cụm khác, ở vùng phía tây bắc. Bên cạnh, ghi chú bằng nét chữ khác, mới hơn: "Phế Vong? Xóa toàn bộ?"
Và một dấu hỏi. Chỉ dấu hỏi. Người viết ghi chú này không chắc. Nhưng nghi ngờ.
Phế Vong Thành.
Hiện tượng xóa thiên mệnh đã bắt đầu từ ba mươi năm trước. Hoặc lâu hơn. Thiên Cơ Các đã nhận ra dấu hiệu trước khi giải tán.
— Tiền bối,, Trầm Chu gọi. Ghi chú này. "Phế Vong." Ai viết?
Phó Tịnh bước đến, nhìn bản đồ, mắt nheo. Rồi ông lắc đầu.
— Không phải nét chữ của thầy ta. Cũng không phải ta. Ai đó quay lại sau khi giải tán và viết thêm.
— Ai?
— Ta không biết. Giọng ông thấp xuống. Có thể là một trong hai mươi hai người còn lại. Hoặc...
Ông không nói hết. Nhưng Trầm Chu hiểu.
Hoặc Tô Huyền Cơ.
· · ·
Phát hiện thứ hai: ghi chú cuối cùng.
Trong phòng hội họp, trên bàn đá chính giữa, một tấm bảng đá nhỏ được đặt ngay ngắn, như thể người để lại nó muốn ai đó tìm thấy. Bụi phủ mỏng hơn các nơi khác. Có lẽ đã được đặt SAU khi mọi thứ khác phủ bụi.
Trầm Chu phủi bụi, đọc. Nét chữ lớn, mạnh, khắc sâu vào đá:
"Chúng ta đã sai. Người Viết không ở ngoài thế giới. Hắn ở TRONG hệ thống. Hắn LÀ hệ thống. Không thể trốn cái mà mình đang sống bên trong."
Phó Tịnh đứng sau lưng hắn. Đọc. Im lặng.
Rồi, tay ông run. Run nhẹ, run ở những ngón gầy nắm chặt cây gậy, run từ bên trong ra ngoài.
— Thầy... ông nói. Giọng vỡ. Thầy đã biết từ lúc đó.
Ông không khóc. Nhưng mắt ông ướt. Con mắt trái trong vắt, mắt của Kim Đan tu sĩ sống tám mươi năm, nhìn dòng chữ của người thầy đã chết ba thập kỷ trước, và ướt.
"Hắn LÀ hệ thống."
Người Viết không phải ai đó ngồi ngoài viết. Không phải thần linh. Không phải tiên nhân.
Người Viết LÀ thiên đạo. Là quy luật. Là chính thế giới mà mọi sinh linh đang sống bên trong.
Nếu đúng, thì không thể chạy. Không thể trốn. Không thể chống lại. Vì chống lại Người Viết là chống lại chính nền tảng của thế giới.
Nhưng, ta đã sửa. Hai lần. Và thiên đạo phản ứng bằng Hiệu Ứng Cân Bằng. Không phải vì tức giận. Mà vì... cơ chế tự sửa. Như cơ thể sinh ra kháng thể khi bị nhiễm trùng.
Ta là nhiễm trùng.
Trầm Chu đặt tấm bảng đá xuống. Nhẹ.
— Tiểu Vũ,, hắn nói. Ghi lại dòng này.
Cô gật. Rút bút và giấy từ hành lý, chép. Không hỏi. Cô biết khi nào nên hỏi và khi nào nên làm.
· · ·
Phát hiện thứ ba.
Trần Mạc tìm thấy.
Hắn không ở phòng chính hay phòng hội họp. Hắn đi sâu hơn, vào một hành lang phụ mà ngay cả Phó Tịnh cũng không nhắc đến. Tường hành lang này khác: không nhẵn, mà thô, đẽo vội, như thể được thêm vào sau khi kiến trúc chính đã xong.
Ở cuối hành lang, một phòng nhỏ. Rất nhỏ. Đủ cho một bàn đá, một ghế đá, và một giá sách thấp. Trên giá, ba cuốn sổ tay bìa da, xếp ngay ngắn, bụi mỏng.
Trần Mạc đứng ở cửa phòng, gọi:
— Sư đệ. Lại đây.
Giọng hắn khác. Không thờ ơ. Không cười nhạt. Sắc. Tỉnh.
Trầm Chu đến. Nhìn ba cuốn sổ. Đọc chữ trên bìa cuốn đầu tiên, khắc bằng dao nhỏ, nét run:
"Thực nghiệm: Xóa thiên mệnh."
Xóa.
Không phải sửa.
Xóa.
Hắn cầm cuốn sổ. Mở trang đầu. Đọc.
Nét chữ nhỏ, chặt, viết bằng mực đỏ. Không phải nét chữ trên bảng đá. Không phải nét chữ của trưởng lão. Ai đó khác. Ai đó viết trong bí mật, trong căn phòng ẩn này, về thứ mà cả Thiên Cơ Các không biết.
"Thực nghiệm #1: Đối tượng nam, 30 tuổi, Bạch Mệnh. Phương pháp: dùng trận pháp tiêu hao thiên mệnh qua xung đột linh lực liên tục. Kết quả: thất bại. Đối tượng chết khi thiên mệnh còn 70%. Nguyên nhân: thần thức vỡ trước khi thiên mệnh bị xóa."
"Thực nghiệm #2: Đối tượng nữ, 22 tuổi, Bạch Mệnh. Phương pháp: kết hợp trận pháp tiêu hao + thuốc ức chế thần thức. Kết quả: thiên mệnh giảm 40% trước khi đối tượng mất ý thức vĩnh viễn."
"Thực nghiệm #3..."
Trầm Chu đọc. Từng thí nghiệm. Sáu người. Sáu thất bại. Sáu cái chết hoặc tàn phế vĩnh viễn.
Rồi thí nghiệm thứ bảy.
"Thực nghiệm #7: Đối tượng bé gái, 5 tuổi, Bạch Mệnh. Lý do chọn: linh căn thuần khiết, thần thức chưa hình thành hoàn chỉnh, thiên mệnh mỏng (trẻ con thiên mệnh ngắn hơn người lớn). Phương pháp: trận pháp xóa trực tiếp, quy mô nhỏ, can thiệp nhẹ.
Kết quả: THÀNH CÔNG.
Thiên mệnh bị xóa hoàn toàn. Đối tượng sống. Không có Hiệu Ứng Cân Bằng quan sát được (có thể vì quy mô quá nhỏ, hoặc vì xóa khác sửa).
Tác dụng phụ: tóc chuyển trắng toàn bộ trong một đêm. Mắt mất biểu cảm. Đối tượng dừng lão hóa (ngoại hình không thay đổi sau 6 tháng theo dõi). Ký ức bị ảnh hưởng, đối tượng quên phần lớn quá khứ trước khi xóa.
Ghi chú: đây là lần đầu xóa thành công. Cần theo dõi dài hạn. Đối tượng được đặt mã #7."
Trầm Chu đặt cuốn sổ xuống.
Tay hắn không run. Mặt hắn không biến sắc. Nhưng bên trong, thứ gì đó lạnh lan ra từ ngực đến đầu ngón tay.
Bạch Tẫn.
Đối tượng #7. Bé gái 5 tuổi.
Thiên Cơ Các không chỉ nghiên cứu. Có người trong tổ chức đã THÍ NGHIỆM. Trên người sống. Trên trẻ con.
Và cô bé đó, năm tuổi, tóc đen, chưa biết thế giới, bị xóa thiên mệnh, tóc chuyển trắng trong một đêm, mất ký ức, dừng lão hóa.
Hai mươi lăm năm sau, cô đi qua Phế Vong Thành. Và cả thành mất ký ức.
Xóa lan. Cô TRUYỀN khả năng xóa cho người xung quanh mà không kiểm soát được. Giống Hiệu Ứng Cân Bằng, nhưng theo cách khác.
— Bạch Tẫn,, hắn nói. Thấp, rõ, hai chữ nặng như đá.
Trần Mạc nhìn hắn.
— Ngươi biết người này.
— Nghe tin,, Trầm Chu nói. Người phụ nữ tóc trắng. Đi qua thành phố. Cả thành mất ký ức.
Im lặng. Trần Mạc nhìn cuốn sổ trên bàn đá. Rồi nhìn hai cuốn còn lại.
— Đọc hết,, hắn nói. Đọc hết rồi mang đi.
Trầm Chu gật. Cầm cuốn thứ hai. Mở.
Cuốn thứ hai ghi chi tiết về đối tượng #7 sau khi xóa: theo dõi ngoại hình, hành vi, khả năng. Ghi nhận: đối tượng phát triển khả năng "xóa" vô ý thức sau 2 năm, phạm vi nhỏ (vật dụng, cây cối), không ảnh hưởng người. Sau 5 năm: phạm vi mở rộng, bắt đầu ảnh hưởng thiên mệnh người xung quanh trong bán kính nhỏ. Người viết lo ngại nhưng tiếp tục theo dõi.
Cuốn thứ ba bị bỏ dở. Trang cuối cùng có ghi chú:
"Đối tượng #7 đã rời đi. Không truy tìm được. Phạm vi xóa của cô đang mở rộng. Cần tìm trước khi quá muộn."
"Ghi chú cuối: người thực hiện thí nghiệm là ta. Không phải lệnh của trưởng lão. Là quyết định cá nhân. Nếu ai đọc được dòng này, ta xin lỗi. Nhưng ta không hối hận. Vì xóa, dù tàn nhẫn, có thể là cách duy nhất đánh bại Người Viết."
Không có tên.
Trầm Chu nhìn Phó Tịnh. Ông đứng ở cửa phòng nhỏ, mắt đọc trang cuối qua vai Trầm Chu. Mặt ông trắng.
— Tiền bối biết ai viết sổ này?
Phó Tịnh lắc đầu. Chậm.
— Không. Nhưng nét chữ... ông dừng. Nuốt. Quen.
Ông không nói thêm. Quay lưng, bước ra hành lang, cây gậy gõ nặng trên đá.
Trầm Chu nhìn ba cuốn sổ. Nhìn phòng nhỏ. Nhìn bàn đá, ghế đá, giá sách. Nơi ai đó đã ngồi, một mình, thí nghiệm trên người sống, ghi chép bằng mực đỏ.
Thiên Cơ Các không vô tội.
Họ không chỉ quan sát. Có kẻ trong số họ đã hành động. Đã thí nghiệm. Đã tạo ra Bạch Tẫn.
Và cô bé năm tuổi đó, bây giờ là quái vật đi lang thang xóa ký ức cả thành phố.
Nhưng...
"Xóa, dù tàn nhẫn, có thể là cách duy nhất đánh bại Người Viết."
Nếu đúng, thì Bạch Tẫn không phải quái vật. Cô là VŨ KHÍ.
Vũ khí mà ai đó đã tạo ra ba mươi năm trước để chống lại chính thế giới.
Hắn nhét ba cuốn sổ vào hành lý. Đứng dậy.
— Đi,, hắn nói với Trần Mạc. Lấy gì lấy được. Không ở đây qua đêm.
Nhưng đêm đã đến rồi. Và di chỉ, với ba mươi năm bụi phủ, với hàng vạn cuộc đời ghi chép, với bí mật của kẻ thí nghiệm, đang thức dậy.