Viết Đè
Năm ngày sau, trăng tròn.
Trầm Chu đã đọc lại hai mươi ba trang sổ tay bốn lần, viết thêm mười một trang mới, vẽ ba sơ đồ cấu trúc thiên mệnh, và tính toán mười bảy phương án có thể xảy ra khi hắn chạm vào lời nguyền trên Kim Mệnh Tiểu Vũ. Trong mười bảy phương án, chín phương án dẫn đến thất bại, ba dẫn đến thành công bán phần, hai dẫn đến thành công hoàn toàn, ba còn lại hắn không dự đoán nổi kết quả. Hắn không phải thiên tài. Hắn chỉ là kẻ đủ sợ để chuẩn bị kỹ.
Bãi đá ven sông Xích Thủy mà họ dựng trại năm ngày qua nằm trên bờ cao, bằng phẳng, linh khí từ sông bốc lên ẩm và nặng. Trăng treo giữa trời, tròn, trắng sáng, loại ánh sáng làm thiên mệnh mọi người hiện rõ hơn bình thường. Trầm Chu nhìn lên: chữ trên đầu Tiểu Vũ sắc nét đến từng nét bút, Kim Mệnh vàng ấm và dòng lời nguyền bên dưới hiện rõ cả đường rạn xám xen kẽ. Trên đầu Lục Dạ, Tử Mệnh đen tuyền nhấp nháy nhanh hơn mọi đêm, bốn dòng chữ rung như mạch đập, hút trăng, hút lửa, hút cả bóng tối xung quanh.
Đêm tốt nhất có thể có cho việc này. Cũng có thể là đêm cuối cùng.
· · ·
Tiểu Vũ ngồi đối diện hắn, kiếm đặt ngang đùi, lưng thẳng, mắt nhìn thẳng. Cô đã sẵn sàng từ chiều, tắm dưới sông, thay áo sạch, buộc tóc gọn sau gáy. Không phải vì nghi thức, mà vì cô muốn loại bỏ mọi biến số không cần thiết. Thói quen kiếm khách.
Lục Dạ ngồi cách xa mười bước, ôm gối, mắt đen hun hút nhìn hai người lớn chuẩn bị làm thứ gì đó mà hắn không hoàn toàn hiểu.
– Lục Dạ.
Trầm Chu gọi. Đứa trẻ ngẩng lên.
– Ta cần nói cho ngươi biết một thứ. Trước khi bắt đầu.
Im lặng. Lửa trại tí tách bên cạnh, ánh trăng rọi phía trên, hai nguồn sáng chồng lên nhau trên mặt đá.
– Ta nhìn thấy thiên mệnh. Dòng chữ trên đầu mỗi người, ghi lại đời họ sẽ đi về đâu. Trên đầu ngươi có bốn dòng. Ta đã đọc.
Lục Dạ không nhúc nhích. Mắt hắn không mở to hơn, không thu hẹp. Chỉ nhìn, cái nhìn của đứa trẻ đã sống mười bốn năm trong Huyết Nguyên Cốc, nơi tin xấu là bữa sáng, tin rất xấu là bữa tối.
– Bốn dòng nói ta sẽ thành gì?
– Dòng cuối nói ngươi sẽ thành Ma Đế. Giết mười vạn người.
Cô Lĩnh im phắc. Sông chảy. Trăng chiếu. Lục Dạ ngồi yên rất lâu, ngón tay sờ miếng ngọc "An" trên ngực, mắt không rời Trầm Chu. Rồi hắn hỏi, giọng nhẹ hơn Trầm Chu tưởng:
– Vậy tại sao ngươi không giết ta?
Câu hỏi không có đau đớn. Không có phẫn nộ. Chỉ có sự tò mò thực dụng của kẻ từng bị ba đứa lớn hơn đánh vì bát cơm. Tại sao ngươi không làm điều hợp lý nhất?
– Vì bốn dòng chữ không phải ngươi. Chúng là chương trình viết sẵn, và chương trình có thể thay đổi biến số.
Lục Dạ nhìn hắn. Nhìn Tiểu Vũ. Nhìn lại hắn.
– Làm đi.
Hai chữ. Giọng như đêm hắn nói "ta ở đây" ở Cốc, khi ai đó hứa sẽ chia cơm. Không tin hoàn toàn. Nhưng sẵn sàng thử, vì phương án khác là ngồi chờ chết.
· · ·
Trầm Chu quay lại Tiểu Vũ.
– Kim Mệnh trước. Lời nguyền trên thiên mệnh ngươi.
Cô gật.
– Ngươi sẽ cảm thấy gì?
– Lần trước ngươi sửa, ta không cảm thấy gì. Khi kiếm chệch ở Tam Hà, ta cảm thấy có thứ nắm tay. Nếu Đồng Điệu cũng đụng vào lời nguyền, có thể nó sẽ phản ứng.
– Nếu đau quá, nói ta dừng.
– Không.
Giọng cô bình thản, dứt khoát. Không phải liều lĩnh. Cô đã tính: nếu dừng giữa chừng khi đang uốn lời nguyền, hệ thống có thể viết lại phần bị thay đổi theo hướng tệ hơn. Hoặc là làm xong, hoặc đừng bắt đầu.
Trầm Chu hít thở. Nhắm mắt. Mở mắt.
Hắn giơ tay phải lên phía trên đầu cô, cách Kim Mệnh ba tấc. Ánh trăng rọi lên bàn tay hắn, lên dòng chữ vàng ấm, lên vệt xám và dòng lời nguyền nằm phía dưới Kim Mệnh, nét chữ sắc lạnh: "Trả giá thay người khác."
Đồng Điệu. Không chống. Không xóa. Uốn.
Hắn chạm vào dòng lời nguyền.
Bỏng. Không phải bỏng da thịt, mà thần thức, phần sâu nhất trong ý thức hắn bốc cháy khi tiếp xúc với cấu trúc mà thiên đạo viết. Lần sửa Kim Mệnh Tiểu Vũ trước đó đau mười phần, lần này đau mười lăm, vì hắn không đụng vào Kim Mệnh gốc mà đụng vào LỜI NGUYỀN, thứ mà thiên đạo tự thêm, thứ có hành vi riêng, thứ đang HỌC.
Và nó phản ứng.
Dòng lời nguyền rung lên dữ dội khi hắn chạm, như sợi dây đàn bị gảy. Tiểu Vũ hít một hơi sắc, tay nắm chặt chuôi kiếm, mắt mở to. Cô CẢM THẤY nó: thứ gì đó bên trong cô vừa bị đánh thức, giống đêm kiếm chệch ở Tam Hà nhưng mạnh gấp mười, cảm giác có bàn tay vô hình nắm lấy xương sống cô và giật.
Trầm Chu giữ nguyên tiếp xúc. Nhìn kỹ vào cấu trúc lời nguyền: "Trả giá thay người khác." Hắn không xóa dòng chữ. Hắn tìm HƯỚNG nó chảy: chảy từ "bảo vệ" sang "trả giá", từ "cứu người" sang "tự hủy." Hướng = hy sinh. Đây là hướng thiên đạo muốn.
Hắn uốn. Không uốn hướng, mà uốn MỨC ĐỘ.
"Trả giá thay người khác" → "chịu đau thay người khác."
Từ "trả giá" (mạng, cơ thể, kiếm gãy, cầu gãy, mọi thứ) sang "chịu đau" (đau, nhưng không mất, không gãy, không hủy). Hướng giữ nguyên: hy sinh. Mức độ giảm: từ hủy diệt sang chịu đựng.
Lời nguyền GIÃY.
Trầm Chu thấy rõ: dòng chữ không phải đối tượng thụ động. Nó có quán tính, có hành vi, giống Tiểu Vũ mô tả. Khi hắn uốn mức độ, lời nguyền kéo lại, bám vào hình dạng cũ, đẩy ngón tay hắn ra. Đau xuyên qua cánh tay, lên vai, lên đầu, nhưng hắn giữ. Hắn không chống lực. Hắn thuận theo nhịp rung của lời nguyền, chờ nó giãn ra một nhịp, rồi uốn nhẹ vào khoảng trống giữa hai nhịp rung.
Đồng Điệu. Cùng nhịp. Uốn khi nó thở ra, không phải khi nó siết lại.
Ba nhịp. Năm nhịp. Bảy nhịp. Mười nhịp.
Dòng lời nguyền chậm dần. Chữ thay đổi, không phải nhảy một lần mà lan dần từ nét đầu tiên: "Trả" mờ đi, "Chịu" hiện lên, cùng một hướng chảy nhưng nhẹ hơn, mỏng hơn, ít sắc hơn. "Giá" co lại, "đau" thay vào, vẫn là hy sinh nhưng không phải hủy diệt.
Trầm Chu rút tay. Ngã ngửa ra sau, tay chống đá, thở hổn hển, mồ hôi ướt đẫm lưng, máu mũi chảy một dòng mỏng xuống môi. Hắn liếm, vị tanh sắt.
Nhìn lên: dòng lời nguyền trên Kim Mệnh Tiểu Vũ đã thay đổi. "Chịu đau thay người khác." Nét chữ mới mỏng hơn, nhạt hơn, vẫn xám lạnh nhưng không còn sắc như lưỡi dao. Vệt xám trên Kim Mệnh vẫn còn, nhưng nhạt đi một tông.
Tiểu Vũ mở mắt. Nhìn tay mình. Nắm, mở, nắm, mở. Cầm kiếm lên, vung nhẹ, một nhát ngang. Kiếm không chệch.
Cô nhìn hắn, mắt lóe lên thứ gì đó Trầm Chu chưa thấy từ ngày lời nguyền xuất hiện: nhẹ nhõm. Chỉ một giây. Rồi mắt cô trở lại bình tĩnh, kiểm soát, kiểu mắt kiếm khách.
– Hiệu quả.
Một từ. Đủ.
Trầm Chu gật, lau máu mũi bằng tay áo. Hắn nhìn thiên đạo, chờ. Lần trước sửa Kim Mệnh, thiên đạo thêm dòng lời nguyền. Lần này, hắn không sửa Kim Mệnh gốc, chỉ uốn lời nguyền đã có. Uốn theo hướng nó chảy. Không chống.
Một khắc. Hai khắc. Trăng dịch chuyển nửa tấc trên trời.
Không có dòng mới.
Thiên đạo không phản ứng. Hắn uốn theo hướng nó viết, giảm mức độ thay vì thay đổi bản chất, và hệ thống không nhận ra đó là sự can thiệp. Hoặc nhận ra nhưng chấp nhận. Hoặc chưa kịp phản ứng.
Đồng Điệu hoạt động.
Hắn ngồi dậy, mở sổ, viết bằng tay run:
"Đồng Điệu thành công trên lời nguyền Kim Mệnh. Hướng giữ nguyên (hy sinh), mức độ giảm (hủy → đau). Thiên đạo không thêm dòng mới (tính đến 2 khắc sau). Đau: gấp 15 lần Bạch Mệnh, có thể chịu được. Lời nguyền có hành vi (giãy, kéo lại) nhưng bị uốn khi cùng nhịp."
Tiểu Vũ nhìn hắn viết, rồi nhìn Lục Dạ. Đứa trẻ ngồi im mười bước ngoài, mắt không rời hai người, ngón tay nắm chặt miếng ngọc "An."
– Lượt hắn, cô nói.
· · ·
Trầm Chu cần nghỉ.
Hắn biết. Thần thức vừa chịu mười lăm phần đau, máu mũi chưa ngừng hẳn, tay còn run. Lý trí nói: nghỉ một đêm, thử Tử Mệnh đêm mai. Nhưng trăng tròn chỉ tối nay, ngày mai trăng sẽ khuyết, linh khí giảm, thiên mệnh mờ đi. Và Lục Dạ đang ngồi kia, mắt nhìn hắn, chờ.
Tiểu Vũ đưa nước, hắn uống, lau miệng rồi nhìn Tử Mệnh trên đầu Lục Dạ.
Bốn dòng đen nhấp nháy dữ dội hơn mọi đêm, như thể biết có kẻ vừa sửa lời nguyền trên Kim Mệnh người bên cạnh, và đang PHÒNG BỊ.
Chương trình biết ta đang đến.
– Lục Dạ. Đến đây.
Đứa trẻ đứng dậy, bước đến, ngồi xuống chỗ Tiểu Vũ vừa ngồi, đối diện Trầm Chu. Mắt đen nhìn thẳng, không sợ, không liều, chỉ bình tĩnh theo cách của kẻ đã quen với việc ngồi chờ điều tồi tệ xảy ra.
– Ngươi sẽ cảm thấy gì đó. Ta không biết là gì. Nếu quá đau, nắm tay chị Tiểu Vũ.
Tiểu Vũ ngồi xuống cạnh Lục Dạ, tay đặt lên vai hắn. Nhẹ, chắc, kiểu tay của người quen giữ người khác đứng vững.
Trầm Chu nhắm mắt, hít thở sâu, rồi mở mắt và giơ tay phải lên phía trên đầu Lục Dạ.
Tử Mệnh ở ngay đó: bốn dòng chữ đen tuyền, hút ánh trăng, nhấp nháy theo nhịp riêng, lớp màng bảo vệ mỏng như tơ bao quanh toàn bộ. Hắn nhìn kỹ hơn: bên dưới lớp màng, bốn dòng không nằm song song mà NỐI NHAU bằng những sợi luận lý mảnh, sáng yếu, rung khi dòng trên sáng, tắt khi dòng dưới mờ. Mạch liên hoàn.
Dòng 1: "Mười bảy tuổi mất mẹ nuôi." Dòng 2: "Hai mươi ba tuổi phản bội ân sư." Dòng 3: "Ba mươi mốt tuổi đồ sát ba thành." Dòng 4: "Ba mươi lăm tuổi trở thành Ma Đế."
Hắn không đụng vào dòng 1 và dòng 2. Quá gần hiện tại, quá nhiều sợi nối, đụng vào sẽ kích hoạt phản ứng dây chuyền. Hắn nhắm vào dòng 3 và dòng 4, hai dòng xa nhất, sợi nối mỏng nhất.
Chạm.
Lớp màng rung lên khi ngón tay hắn đẩy qua. Không phải bỏng. Là LẠNH. Lạnh thấu xương, lạnh xuyên thần thức, loại lạnh của thứ không nên bị chạm vào bởi bất cứ ai. Tử Mệnh không giống Kim Mệnh. Kim Mệnh nóng, bỏng, phản kháng bằng đau. Tử Mệnh lạnh, hút, kéo hắn VÀO BÊN TRONG.
Hắn thấy.
Bên dưới bốn dòng chữ, dưới lớp màng, dưới sợi liên kết, có một LỚP CẤU TRÚC mà hắn chưa từng nhìn thấy ở bất kỳ thiên mệnh nào. Mạng lưới nhánh rẽ, mỗi nhánh là một khả năng đã bị loại bỏ, mỗi nút là một điểm quyết định, mỗi sợi nối sáng yếu là một mối quan hệ nhân quả giữa hai sự kiện. Tử Mệnh không phải bốn dòng chữ. Nó là một HỆ THỐNG, hoàn chỉnh, tự vận hành, với hàng trăm biến số ẩn dưới bề mặt.
Đau. Không, không phải đau. Quá nhẹ để gọi là đau. Là ÁP LỰC, như đứng dưới đáy biển, nước ép từ mọi phía, thần thức hắn bị nén lại thành sợi mỏng giữa cấu trúc khổng lồ. Hắn không thể thở trong này lâu.
Nhanh. Phải nhanh.
Hắn tìm biến số. Dòng 4: "trở thành Ma Đế." Trong cấu trúc chương trình, "Ma Đế" không phải danh từ, mà là KẾT QUẢ của chuỗi điều kiện. Nếu mất mẹ + phản bội + đồ sát = Ma Đế. Hắn không xóa "Ma Đế." Hắn xóa KẾT QUẢ, để KHOẢNG TRỐNG.
"Trở thành [...]."
Ngón tay hắn đẩy vào dòng 4, theo nhịp rung của Tử Mệnh (Đồng Điệu, cùng nhịp, uốn khi nó thở ra). Chữ "Ma Đế" rung dữ dội, chương trình nhận ra có kẻ đang thay đổi biến số đầu ra. Lớp màng siết lại, ép ngón tay hắn, lạnh đến mức hắn muốn hét. Nhưng hắn không xóa. Hắn chỉ BỎ TRỐNG, để hệ thống tự điền.
Tử Mệnh giãy.
Bốn dòng nhấp nháy điên cuồng, sáng tối sáng tối, nhanh đến mức chữ nhòe thành vệt đen. Lục Dạ rên, thấp, tay nắm chặt cánh tay Tiểu Vũ, mắt nhắm nghiền. Cô giữ hắn, mặt căng, mắt nhìn Trầm Chu: tiếp tục hay dừng?
Trầm Chu không nhìn cô. Hắn nhìn Tử Mệnh. Dòng 3 ("đồ sát ba thành") cũng đang rung, sợi luận lý nối dòng 3 với dòng 4 căng như dây đàn sắp đứt. Hắn đẩy tiếp: xóa "đồ sát ba thành," để khoảng trống thứ hai.
"Ba mươi mốt tuổi [...]."
Hai dòng cuối bây giờ trống. Hắn không ép đáp án. Hắn để thiên đạo tự viết.
Và thiên đạo viết.
Hai dòng chữ trống RUNG lên cùng lúc, mạnh đến mức cả Tử Mệnh chao đảo. Rồi chữ trên hai dòng bắt đầu TAN RÃ, không phải biến mất mà HÒA VÀO NHAU, nét chữ đen chảy như mực loãng, trộn lẫn, đông đặc, co lại thành MỘT KHỐI ĐEN không có chữ, treo lơ lửng dưới dòng 2, đen hơn Tử Mệnh, đen hơn bóng tối, đen đến mức hắn không nhìn xuyên qua được.
Trầm Chu chưa từng thấy thiên mệnh ở dạng này. Không phải chữ. Không phải trống. Là thứ gì đó đang HÌNH THÀNH, chưa hoàn tất, hệ thống đang xử lý.
Rồi, bên dưới khối đen, một dòng chữ MỚI xuất hiện. Chữ không phải đen tuyền như Tử Mệnh gốc, mà xám bạc, sáng yếu, nét run rẩy như vừa được viết bởi bàn tay không chắc chắn:
"Nhìn thấy thứ không ai nhìn thấy."
Trầm Chu đọc. Đọc lại. Dòng này hắn KHÔNG VIẾT. Thiên đạo tự thêm, tự điền vào khoảng trống mà hắn để lại. Lục Dạ không thành Ma Đế. Thiên mệnh mới nói hắn sẽ thành thứ gì đó khác, thứ "nhìn thấy" thứ mà không ai thấy. Thứ gì? Hắn không biết. Thiên đạo không giải thích.
Hắn rút tay. Hoặc đúng hơn, tay hắn TỰ RỤT khi thần thức không chịu nổi nữa. Hắn ngã, lần này ngã hẳn, lưng đập xuống đá, mắt trắng, máu mũi chảy hai dòng, tai ù, thế giới xoay.
Tiểu Vũ chạy đến, đỡ đầu hắn lên. Tay cô nóng, hoặc đầu hắn quá lạnh. Cô gọi:
– Trầm Chu.
Hắn nghe. Xa, như qua lớp nước.
– Trầm Chu!
Gần hơn. Hắn mở mắt, nhìn trăng, nhìn mặt cô, nhìn Lục Dạ đứng cạnh, mắt mở to, tay vẫn nắm miếng ngọc "An."
– Ta... ổn.
Không ổn. Nhưng còn sống. Thần thức mệt đến mức hắn không nhìn thấy thiên mệnh ai trong vài giây, thế giới mù chữ lần đầu tiên kể từ ngày năng lực thức tỉnh. Rồi dần dần, chữ hiện lại, mờ, nhòe, như nhìn qua sương.
Hắn nhìn Tử Mệnh Lục Dạ.
Dòng 1: "Mười bảy tuổi mất mẹ nuôi." Còn. Sáng rõ. Dòng 2: "Hai mươi ba tuổi phản bội ân sư." Còn. Hơi nhạt hơn trước, nhưng còn. Khối đen. Không chữ. Đang xử lý. Dòng mới: "Nhìn thấy thứ không ai nhìn thấy." Xám bạc. Run rẩy. Chưa ổn định.
Bốn dòng thành ba (hai dòng cũ + khối đen + một dòng mới). Chuỗi liên hoàn bị cắt giữa chừng. "Mất mẹ" vẫn dẫn đến "phản bội," nhưng "phản bội" không còn dẫn đến "đồ sát" hay "Ma Đế." Nó dẫn vào khối đen, vào khoảng chưa viết, vào thứ mà cả Trầm Chu lẫn thiên đạo chưa quyết định.
Hắn ngồi dậy, chậm, Tiểu Vũ đỡ. Lau máu mũi rồi nhìn xung quanh.
Mặt đất rung.
Nhẹ, rất nhẹ, như ai đó gõ nhẹ lên đá bên dưới. Sông Xích Thủy gợn sóng không phải vì gió. Cành cây rung không phải vì chim.
Trầm Chu nhìn ra xa. Và thấy.
Thiên mệnh. Không phải của Tiểu Vũ hay Lục Dạ, mà của TẤT CẢ MỌI NGƯỜI. Trong bán kính mà mắt hắn với tới, ở phía nam có thị trấn, và trên đầu hàng trăm cư dân đang ngủ, thiên mệnh đang XÁO TRỘN. Chữ nhòe, thời gian lệch, dòng Bạch Mệnh vốn viết "chết 70 tuổi" đang chậm chạp dịch xuống "68," "65," "60." Không phải tức thì. Chậm. Như sóng lan trên mặt nước sau khi viên đá rơi.
Hiệu Ứng Cân Bằng. Lần này không phải thiên tai, không phải làng chết trong một đêm. Lần này nó LAN. Chậm, rộng, thấm vào mọi thiên mệnh xung quanh, rút bớt thời gian sống, lệch bớt vận mệnh, nhích mỗi người về phía tồi tệ hơn một chút.
Vì hắn sửa Tử Mệnh. Cái giá lớn nhất từ trước đến giờ, và nó chưa ngừng lan.
Lục Dạ đứng cạnh, mắt nhìn vào khoảng không. Đồng tử hắn giãn ra, thu lại, giãn ra, như đang cố lấy nét thứ gì đó mà trước kia không thấy. Miệng hắn hé, nhưng không nói.
Tiểu Vũ nhìn đứa trẻ:
– Lục Dạ?
Hắn không trả lời. Mắt hắn di chuyển chậm, từ trái sang phải, từ trên xuống dưới, đúng kiểu Trầm Chu nhìn thiên mệnh. Nhưng hắn không nhìn CHỮ. Hắn nhìn thứ khác, thứ mà chỉ hắn thấy sau khi Tử Mệnh bị viết đè.
– Nhiều quá.
Hai chữ, giọng thều thào, rồi mắt hắn trợn ngược, và đứa trẻ ngã vào tay Tiểu Vũ, ngất.
· · ·
Trầm Chu ngồi bên lửa, ôm sổ, viết bằng tay run rẩy. Tiểu Vũ bế Lục Dạ đặt lên chăn, kiểm tra mạch, nhịp thở. Ổn. Chỉ ngất, không nguy hiểm. Nhưng đồng tử hắn khi ngủ vẫn di chuyển sau mí, như đang nhìn thứ gì đó ngay cả trong mơ.
"Đồng Điệu trên Tử Mệnh: thành công MỘT PHẦN. Hai dòng cuối (đồ sát + Ma Đế) tan rã thành khối đen không chữ, đang xử lý. Dòng mới xuất hiện: 'Nhìn thấy thứ không ai nhìn thấy,' do thiên đạo tự điền. Chưa rõ ý nghĩa."
"Hai dòng đầu KHÔNG THAY ĐỔI. 'Mất mẹ nuôi 17t' vẫn sáng rõ. 'Phản bội ân sư 23t' vẫn còn. Chuỗi liên hoàn bị cắt ở giữa: hai mắt xích đầu còn, hai mắt xích cuối đã phá."
"Hiệu Ứng Cân Bằng: không thiên tai tức thì. Sóng lan chậm, rộng, ảnh hưởng thiên mệnh hàng trăm (có thể hàng nghìn) người xung quanh. Thời gian sống giảm, vận mệnh lệch. Vẫn đang lan. Chưa biết dừng ở đâu."
"Lục Dạ: phản ứng bất thường sau khi TM bị sửa. Đồng tử giãn/co, nhìn vào khoảng không, nói 'nhiều quá' rồi ngất. Có thể liên quan đến dòng mới: 'nhìn thấy thứ không ai nhìn thấy.' Hắn đang THẤY gì?"
Hắn gấp sổ. Nhìn trăng. Vẫn tròn, vẫn sáng, nhưng ánh trăng hôm nay có vị khác. Mặn. Như máu mũi hắn vẫn đang rỉ xuống môi trên.
Tiểu Vũ đến ngồi cạnh. Im lặng một lúc. Rồi:
– Hiệu quả?
– Hai dòng cuối thay đổi. Hai dòng đầu không.
– "Mất mẹ nuôi" vẫn còn.
– Vẫn còn.
Im lặng. Cả hai biết: dòng 1 vẫn sáng có nghĩa Uẩn Nương vẫn sẽ chết vì bảo vệ con nuôi ở tuổi bốn mươi ba. Mắt xích đầu tiên chưa bị tháo. Chuỗi bị cắt giữa, nhưng khởi đầu vẫn nguyên vẹn.
– Ngươi sẽ thử sửa dòng đầu?
– Chưa. Dòng 1 nối với dòng 2, sợi logic dày nhất. Sửa dòng 1 có thể khiến toàn bộ cấu trúc sụp đổ. Ta cần hiểu khối đen là gì trước.
Cô gật, nhìn Lục Dạ đang ngủ. Miếng ngọc "An" lộ ra, xanh nhạt dưới trăng, trên ngực đứa trẻ mà thiên mệnh vừa bị viết đè.
– Và sóng Cân Bằng?
– Đang lan. Chậm. Nhưng không dừng.
Cô quay lại nhìn hắn. Mắt cô không có trách móc. Không có sợ hãi. Chỉ có sự ghi nhận tỉnh táo: đây là cái giá. Cô đã biết có cái giá từ đêm cô nói "cứu hắn, bằng mọi giá."
– Ngươi sẽ cứu bao nhiêu người để rồi giết bao nhiêu?
Câu hỏi không nhắm vào hắn. Cô hỏi cho cả hai. Cho cả ba. Cho mọi kẻ đứng giữa thiên mệnh viết sẵn và ý chí muốn thay đổi.
Trầm Chu nhìn sóng Cân Bằng đang lan, nhìn thiên mệnh hàng trăm người đang lệch dần trong đêm, nhìn đứa trẻ ngủ yên trên chăn với Tử Mệnh đã khác.
– Mười vạn. Nếu không sửa, hắn giết mười vạn. Sóng có thể giết vài nghìn. Có thể hơn. Ta chưa tính được.
– Ngươi chấp nhận?
Hắn nhìn cô, mắt sâu, mệt, máu mũi khô trên môi:
– Ta không chấp nhận. Ta chỉ chọn.
Cô im. Rồi đứng dậy, đi về chỗ Lục Dạ, ngồi xuống cạnh, tay đặt lên trán đứa trẻ kiểm tra nhiệt. Lục Dạ không sốt. Chỉ ngủ, mắt di chuyển sau mí, nhìn thứ gì đó trong thế giới mà từ đêm nay hắn bắt đầu thấy.
Trầm Chu ngồi lại một mình, bên lửa sắp tàn, dưới trăng tròn, giữa sóng Cân Bằng đang lan chậm qua mặt đất như nước ngầm đầu độc giếng. Hắn đã sửa một Tử Mệnh, phá hai mắt xích trong chuỗi liên hoàn Ma Đế, tạo ra dòng thiên mệnh mới mà chính hắn không viết, và thả một con sóng không biết bao giờ dừng.
Đêm trăng tròn. Bãi đá ven sông. Ba người. Hai thiên mệnh đã bị thay đổi. Một khối đen đang hình thành. Và ở đâu đó phía tây, ở Trấn Bắc Hoang, Tô Huyền Cơ sẽ nhận ra ai đó vừa chạm vào thứ không nên chạm.
Trầm Chu nhắm mắt. Ngủ không được. Mở mắt. Nhìn thiên mệnh đang lệch dần trong đêm.
Hắn đã chọn. Và hắn sẽ tiếp tục chọn. Không phải vì đúng, mà vì đứa trẻ kia đã hỏi "ngươi vẫn ở đây?" và hắn đã trả lời có.