Kẻ Chỉnh Sửa Thiên Mệnh
Chương 13: Cân Bằng
Chương 13

Cân Bằng

Tin đến vào ngày thứ ba sau khi Trầm Chu tỉnh dậy.

Hắn đang ngồi ở thư khố, vừa được sư tỷ y thuật cho phép rời dưỡng thương đường sáng nay, với lời dặn "nghỉ ngơi, không tu luyện, không gắng sức" — khi Trần Phong chạy ngang, mặt trắng bệch, la lớn với ai đó ở sân:

— Dịch bệnh! Ba thị trấn phía nam! Trưởng lão Lâm triệu tập tất cả!

Trầm Chu không đứng dậy. Tay hắn đặt trên trang sách đang mở, ngón tay hơi cong, im.

Đến rồi.

Hắn biết sẽ đến. Biết từ lúc tỉnh dậy trong dưỡng thương đường, từ lúc nhìn thấy dòng chữ thiên đạo thêm vào thiên mệnh Tiểu Vũ. Hiệu Ứng Cân Bằng. Lần trước, Bạch Mệnh, một đứa trẻ, hai trăm mạng. Lần này, Kim Mệnh, một thiên tài kiếm đạo, bao nhiêu?

Hắn đứng dậy. Bước ra cửa. Sân tông phái nhộn nhịp, đệ tử tụ tập, bàn tán, lo lắng. Trưởng lão Lâm đứng trước đại điện, mặt nghiêm, đang nghe báo cáo từ một đệ tử vừa trở về từ phía nam.

Trầm Chu đứng ở rìa đám đông. Nghe.

— ...ba thị trấn: An Lĩnh, Vạn Khê, Thanh Đàm. Dịch bệnh bùng phát hai ngày trước. Không rõ nguyên nhân, không phải bệnh thông thường. Người bệnh sốt cao, ho ra máu, da tím đen. Chết trong vòng một ngày sau khi phát bệnh. Đã có... đệ tử báo cáo nuốt nước bọt, — ...ít nhất hai nghìn người chết. Con số vẫn đang tăng.

Hai nghìn.

Trầm Chu đứng yên. Gió thổi qua sân, lạnh. Xung quanh, đệ tử xì xào, sợ hãi, lo lắng, bàn tán. Trưởng lão Lâm ra lệnh cử đội y thuật hỗ trợ, đóng cổng tông phái phòng dịch lan, cấm đệ tử tự ý xuống núi.

Hai nghìn. Có thể nhiều hơn. Đang tăng.

Hắn quay người. Bước về thư khố. Đóng cửa. Ngồi xuống.

Và không cảm thấy gì.

· · ·

Đó là điều đáng sợ nhất.

Lần đầu, Bạch Lộ, hai trăm mạng, hắn nôn. Quỳ trong bùn. Tự nhốt ba ngày. Không ăn. Muốn chết. Cảm giác tội lỗi nghiền nát hắn như đá đè lên ngực.

Lần này, hai nghìn mạng. Gấp mười. Và hắn ngồi ở bàn, tay đặt phẳng, thở đều. Không nôn. Không run. Không muốn nhốt mình. Không tội lỗi xé ruột.

Tại sao?

Hắn tự hỏi. Nghiêm túc. Không phải câu hỏi tu từ, hắn thật sự muốn biết tại sao hắn bình thản trước hai nghìn cái chết mà hắn gián tiếp gây ra.

Và đáp án đến, rõ ràng, lạnh, không che đậy:

Vì lần này ta CHỌN.

Bạch Lộ là bất ngờ. Hắn không biết Hiệu Ứng Cân Bằng tồn tại. Hắn cứu Tần Ngọc với lòng tốt ngây thơ, và hai trăm người chết là cú tát vào mặt, đau vì bất ngờ, vì vỡ mộng, vì nhận ra thế giới tàn nhẫn hơn hắn tưởng.

Lần này khác. Hắn BIẾT sẽ có cái giá. Biết sẽ có người chết, nhiều người, có thể nghìn, có thể hơn. Và hắn vẫn sửa. Vì hắn chọn Tiểu Vũ. Chọn một người thay vì nghìn người. Chọn có ý thức, có tính toán, có chấp nhận hậu quả.

Lựa chọn có ý thức không đau bằng bất ngờ.

Và đó, đó mới là thứ đáng sợ.

Vì nó có nghĩa hắn đang quen. Quen với việc người chết vì hắn. Quen với cái giá. Quen với việc ngồi trong thư khố an toàn trong khi ở đâu đó, nghìn người ho ra máu và chết trong vòng một ngày.

Ta đang trở thành loại người gì?

Trầm Chu nhìn tay mình. Mười ngón, gầy, trắng, bình thường. Không dính máu. Không vết thương. Nhưng hai lần sửa thiên mệnh, tổng cộng hơn hai nghìn hai trăm cái chết. Bàn tay sạch nhất trong tông phái, và cũng là bàn tay nặng nhất.

Hắn nắm tay lại. Mở ra. Nắm lại.

Ta không hối hận.

Ý nghĩ đó đến, thật, rõ, không giả. Hắn không hối hận đã sửa thiên mệnh Tiểu Vũ. Nếu quay lại, hắn sẽ làm y hệt. Biết hai nghìn người sẽ chết, hắn vẫn sẽ sửa. Vì nếu không, cô chết. Và hắn không chấp nhận.

Nhưng ta sợ.

Sợ sự bình thản của chính mình. Sợ việc hai nghìn cái chết không khiến hắn mất ngủ. Sợ rằng lần sau, nếu có lần sau, hắn sẽ còn bình thản hơn. Rằng mỗi lần sửa, mỗi lần trả giá, hắn sẽ chai đi thêm một chút. Cho đến khi số người chết chỉ là con số. Cho đến khi hắn không còn phân biệt được giữa "lựa chọn khó khăn" và "thờ ơ."

Ranh giới giữa "chấp nhận hậu quả" và "không còn quan tâm" là ở đâu?

Hắn không biết. Và việc không biết, đó mới là thứ khiến hắn sợ thật sự.

· · ·

Ba ngày sau, tin tức rõ hơn.

Dịch bệnh ở An Lĩnh, Vạn Khê, Thanh Đàm đã dừng lan, nhanh như lúc bắt đầu. Hai ngày bùng phát, rồi tự tắt. Không ai hiểu tại sao đến và tại sao đi. Tổng cộng: ba nghìn một trăm người chết. Trưởng lão Lâm cử đội y thuật xuống hỗ trợ, nhưng đến nơi thì dịch đã hết, chỉ còn xác và người sống đang chôn xác.

Ba nghìn một trăm.

Trầm Chu ghi số vào đầu. Không ghi ra giấy, bài học từ Bạch Lộ: không để bằng chứng. Nhưng số đó nằm trong đầu hắn, cạnh hai trăm mạng ở Bạch Lộ. Tổng: ba nghìn ba trăm.

Ba nghìn ba trăm mạng. Đổi lấy một người không chết và một người trọng thương.

Toán học. Lạnh. Rõ ràng. Và hắn không run khi nghĩ về nó.

· · ·

Tiểu Vũ bắt đầu gặp xui vào tuần thứ hai.

Lúc đầu là chuyện nhỏ, dây giày đứt khi cô đang đi cầu thang, suýt ngã. Chén trà vỡ trong tay dù cô không bóp mạnh. Đao luyện tập gãy cán lúc cô đang thử chiêu mới bằng tay phải, mảnh gỗ văng lên cào xước mu bàn tay.

Rồi lớn hơn. Cô luyện kiếm một mình, vai trái đã tháo băng, cử động được nhưng chưa hoàn toàn, và linh lực bất ngờ phản xung. Cô không kiểm soát được, kiếm khí bật ngược, hất cô văng ba bước ra sau. Lưng đập vào cây, bầm.

Hôm sau, cô đi trên cầu đá nối nội môn với nhà bếp, cầu cô đi mỗi ngày, quen thuộc, và bước hụt. Chân trái trượt trên rêu mà hôm qua chưa có. Cô nắm được lan can, không ngã, nhưng vai trái giật đau, vết thương cũ chưa lành hẳn bị kéo.

Trầm Chu biết.

Hắn không chứng kiến trực tiếp tất cả, nhưng hắn nghe. Trần Phong kể về "Ninh sư tỷ dạo này xui quá, liên tục gặp tai nạn nhỏ." Đệ tử khác bàn tán: "Chắc do vết thương chưa khỏi hẳn, cơ thể yếu." "Hay do vận khí bị ảnh hưởng sau trận yêu thú?"

Không phải. Không phải vết thương. Không phải vận khí.

Là dòng chữ mảnh sắc lạnh trên thiên mệnh cô: "Trở thành người luôn phải trả giá thay người khác."

Đang kích hoạt. Từ từ. Những tai nạn nhỏ, dây giày, chén trà, cầu đá, là thử nghiệm đầu tiên. Thiên đạo đang điều chỉnh, đang "ghi nhận" vai trò mới của cô trong hệ thống. Và nó sẽ nặng hơn. Theo thời gian. Nặng dần.

Cô sẽ luôn bị thương thay người khác. Luôn gánh chịu thay. Luôn là người nhận cái giá.

Và cô không biết tại sao.

Trầm Chu đứng ở cửa thư khố, nhìn về phía nội môn, nơi cô ở, nơi cô đang sống cuộc đời bị viết thêm một dòng mà cô không thấy. Tay hắn nắm khuôn cửa, khớp ngón trắng.

Ta đã làm điều này với cô.

Ta "cứu" cô. Và đây là kết quả.

· · ·

Ngày thứ mười, hắn chứng kiến trực tiếp.

Trầm Chu đang đi ngang sân luyện phía tây, đi lấy nước ở giếng đá, khi thấy Tiểu Vũ. Cô đang luyện kiếm bằng tay phải, một mình, kiếm pháp chậm hơn bình thường vì vai trái chưa hoàn toàn lành. Đạo bào trắng, tóc buộc cao, mặt tập trung. Bình thường.

Hai đệ tử nội môn khác đang luyện ở góc đối diện, đôi luyện, kiếm va kiếm, tiếng kim loại reng reng. Một trong hai bất ngờ mất kiểm soát chiêu thức, kiếm khí bùng ra ngoài vòng tròn luyện tập, đường khí sắc cạnh bay chéo qua sân.

Về phía Tiểu Vũ.

Cô phản xạ nhanh, xoay người, kiếm đưa lên đỡ. Nhưng vai trái giật, cơn đau bất ngờ khiến cô chậm nửa nhịp. Kiếm khí sượt qua cánh tay phải, cắt một đường mỏng trên mu tay. Máu rỉ ra, ít, nông, không nghiêm trọng. Nhưng có.

— Ninh sư tỷ! Xin lỗi!

Đệ tử kia hoảng hốt chạy tới. Mặt đỏ, xin lỗi liên tục. Tiểu Vũ lắc đầu — "không sao, ta phản ứng chậm" — lau máu trên mu tay bằng ống tay áo, tiếp tục luyện.

Nhưng Trầm Chu đứng cạnh giếng đá, tay nắm chặt gáo nước, và nhìn.

Hắn nhìn vết cắt trên tay cô. Rồi nhìn lên, thiên mệnh cô, vàng kim, và dòng chữ mới phía dưới. Mảnh. Sắc. Lạnh.

"Trở thành người luôn phải trả giá thay người khác."

Đệ tử kia mất kiểm soát kiếm khí, chuyện bình thường trong luyện tập. Kiếm khí bay ngang, bình thường. Nhưng nó bay về phía CÔ. Không phải phía tường, không phải phía góc trống, mà chính xác về phía cô đang đứng. Và cô, vai trái đau, phản ứng chậm, lĩnh trọn.

Trùng hợp? Hay thiên mệnh đang kéo mọi tai họa nhỏ về phía cô, như nam châm hút sắt?

Hắn không chắc. Nhưng hắn nhìn cô, cô lau máu, mặt bình thản, không quan tâm vết xước nhỏ, và hắn nghĩ: đây mới là bắt đầu. Vết xước hôm nay. Gãy tay tuần sau. Trọng thương tháng tới. Và cứ thế. Mãi mãi.

Vì ta.

Hắn đổ gáo nước. Quay lưng. Bước về thư khố. Không nhìn lại.

· · ·

Buổi tối ngày thứ mười bốn sau khi sửa thiên mệnh, Trầm Chu ngồi trên mái thư khố nhìn trăng.

Mọi thứ đã xảy ra: dịch bệnh (ba nghìn một trăm chết), Tiểu Vũ gặp xui liên tục, Vương Thành Dịch đã được chôn, tông phái dần trở lại bình thường. Trưởng lão Lâm lo lắng về "thiên tai liên tiếp gần đây" — Bạch Lộ, rồi dịch bệnh, nhưng không ai liên hệ được. Không ai biết. Chỉ hắn.

Gió đêm mang theo mùi gì đó lạ, từ phía bắc. Trầm Chu ngẩng đầu, hít. Không phải mùi thông. Không phải mùi rừng. Mùi gì đó... trống. Như không khí đã bị rút đi một thứ.

Hắn nhớ, tuần trước, Trần Phong kể chuyện nghe được từ thương nhân đi qua: "Phía bắc, qua dãy Trường Lĩnh, có tin đồn về một vùng đất kỳ lạ. Người dân ở đó mất ký ức. Đi lang thang, không biết tên mình, không biết nhà ở đâu. Cả một thị trấn, vài trăm người, quên hết. Như bị ai đó xóa sạch đầu óc."

Lúc đó Trầm Chu không để ý nhiều, hắn đang bận với thiên mệnh Tiểu Vũ, với dịch bệnh, với tội lỗi và bình thản. Nhưng bây giờ, ngồi trên mái trong đêm, gió bắc thổi qua mặt, hắn nhớ lại.

Mất ký ức. Cả thị trấn. Không ai giải thích được.

Một phần trong hắn, phần đã đọc cuốn sách Thiên Cơ Các, phần đã biết thiên mệnh là văn bản có tác giả, nhíu mày.

Nếu thiên mệnh là văn bản... thì mất ký ức có nghĩa gì?

Ký ức là gì nếu không phải phần của số phận? Và nếu ai đó có thể xóa ký ức... thì người đó có đang xóa thiên mệnh?

Suy đoán. Xa vời. Có thể không liên quan. Nhưng hắn ghi nhớ, như mọi thứ hắn ghi nhớ, cẩn thận, hệ thống, không bỏ sót chi tiết nào dù nhỏ.

Mất ký ức. Phía bắc. Qua Trường Lĩnh.

Trấn Bắc Hoang cũng ở phía bắc.

Có thể trùng hợp. Có thể không.

Hắn nhớ thêm, cuốn sách Thiên Cơ Các, trang thứ năm, một đoạn hắn lướt qua lần đầu đọc mà chưa hiểu: "Nếu thiên mệnh là văn bản, thì kẻ đọc chỉ là độc giả. Kẻ sửa là biên tập viên. Nhưng kẻ XÓA, kẻ xóa là người duy nhất đe dọa tác giả." Lúc đó hắn không hiểu "kẻ xóa" nghĩa là gì. Bây giờ, ngồi trên mái, gió bắc mang mùi trống rỗng, hắn bắt đầu đoán.

Có ai đó đang XÓA thiên mệnh. Không phải sửa, xóa. Xóa hoàn toàn. Và hậu quả là người bị xóa mất ký ức. Mất mục đích. Mất chính mình.

Ta sửa, thế giới cân bằng bằng cách giết người. Kẻ xóa, thế giới cân bằng bằng cách gì?

Câu hỏi đó treo trong đầu hắn, không có đáp án. Nhưng nó quan trọng. Hắn cảm nhận được, bằng trực giác, bằng phần trong hắn đã đọc hàng nghìn cuốn sách và nhận ra mô hình, rằng "kẻ xóa" và hắn, "kẻ sửa," đang hoạt động trong cùng một hệ thống. Và sớm muộn, đường đi của họ sẽ giao nhau.

Trầm Chu ngồi trên mái, trăng sáng phía trên, tông phái tối bên dưới. Mọi người đã ngủ. Chỉ có hắn, tỉnh, lạnh, và mang trong đầu quá nhiều bí mật cho một đứa ngoại môn đệ tử mười chín tuổi.

Hắn nhìn về phía bắc. Dãy núi Thanh Vân kéo dài, đen thẫm dưới ánh trăng. Phía sau dãy núi đó, xa hơn, qua Trường Lĩnh, có gì? Trấn Bắc Hoang? Thiên Cơ Các? Hay vùng đất nơi mọi người mất ký ức?

Ba nghìn ba trăm mạng. Một lời nguyền trên đầu cô. Và ta vẫn không biết ai viết thiên mệnh.

Nhưng ta biết ai đó ĐANG xóa nó. Ở phía bắc. Ngay lúc này.

Gió thổi mạnh hơn. Trầm Chu kéo áo chặt. Nhìn trăng, tròn, sáng, thờ ơ. Giống thiên đạo: sáng rõ, đẹp, và hoàn toàn không quan tâm đến ai sống ai chết.

Hắn tự hỏi: bao nhiêu lần sửa nữa thì thế giới sẽ không chịu nổi?

Và một câu hỏi khác, đáng sợ hơn: bao nhiêu lần nữa thì TA không chịu nổi, không phải vì đau, mà vì không còn đau nữa?

Hắn không có đáp án. Nhưng hắn biết: hắn không thể ở đây mãi. Thư khố, Thanh Vân Tông, cuộc sống bình lặng, tất cả đã kết thúc từ lúc hắn sửa thiên mệnh Tần Ngọc ở chợ Lâm Thủy. Hắn chỉ đang trì hoãn.

Sớm muộn, hắn phải rời đi. Tìm Trấn Bắc Hoang. Tìm Thiên Cơ Các. Tìm đáp án, cho thiên mệnh, cho lời nguyền của Tiểu Vũ, cho câu hỏi "ai viết số phận."

Nhưng chưa phải hôm nay. Hôm nay hắn ngồi trên mái, nhìn trăng, và chấp nhận rằng hắn đang trở thành kẻ mà một tháng trước hắn sẽ ghê tởm: người đếm mạng người bằng con số thay vì bằng nước mắt.

Và hắn không biết cách dừng lại.

Ch.13/20
2.607 từ