Huyết Nguyên Cốc
Mười ngày đường từ Cô Lĩnh, và mỗi ngày trôi qua, Trầm Chu đều kiểm tra bàn tay Tiểu Vũ.
Cô không nói gì về chuyện đó. Mỗi sáng vẫn luyện kiếm, mỗi chiều vẫn cầm kiếm đi trước dò đường, mỗi tối vẫn lau kiếm bên lửa. Nhưng hắn nhìn thấy. Lần thứ hai kiếm suýt tuột, cô kịp nắm lại, xoay cổ tay giấu động tác thừa. Lần thứ ba, cô đổi sang cầm tay trái luyện, như thể chỉ vì muốn thay đổi phong cách.
Hắn không vạch trần. Cô biết hắn biết, hắn biết cô biết hắn biết, và cả hai đều chọn im lặng. Bởi nói ra cũng không thay đổi được gì, chỉ khiến khoảng cách từ Cô Lĩnh đến Huyết Nguyên Cốc dài thêm vài phần lo lắng vô ích.
Thiên mệnh cô mỗi ngày đậm hơn một chút. Dòng lời nguyền "trả giá thay người khác" giờ không chỉ là chữ nữa, mà như rễ cây ăn sâu vào lớp Kim Mệnh vàng kim, kéo nó xuống, làm nó trĩu nặng. Vệt mờ từ Phế Vong Thành đã ngừng lan, nhưng vết lõm ở gốc dòng lời nguyền vẫn còn, nhỏ xíu, như dấu chân trên tuyết mà gió chưa kịp xóa.
Đồng Điệu. Tử Mệnh. Huyết Nguyên Cốc.
Ba từ lặp đi lặp lại trong đầu hắn suốt mười ngày, như kinh kệ mà tu sĩ tụng mỗi sáng, chỉ khác là kinh kệ này không mang lại bình yên mà mang lại sốt ruột.
· · ·
Huyết Nguyên Cốc không phải một thung lũng, mà là một vết thương.
Đất chuyển từ nâu sang đỏ thẫm ở ranh giới. Không phải đỏ vì đất laterit như sông Xích Thủy, mà đỏ vì cỏ cây chết khô, lá rụng mục nát thành lớp thảm mỏng phủ trên nền đá, và đá ở đây tự nhiên mang sắc rỉ sắt. Linh khí loãng, ô tạp, hắn cảm nhận được qua da: nặng, đục, như hít phải sương mù trộn bụi than. Không khí mang mùi kim loại nhạt, vị tanh ở đầu lưỡi khi hít sâu.
Tiểu Vũ nhíu mày, tay đặt lên chuôi kiếm.
– Linh khí ở đây bẩn. Tu luyện lâu sẽ nhập ma.
– Ừ. Vì vậy chỉ có ma tu mới ở đây.
Trầm Chu nhìn xung quanh. Đường mòn dẫn vào Cốc hẹp, hai bên là vách đá thấp xám xịt, mọc đầy rêu đen. Không có cổng, không có biển báo, không có canh gác. Bản đồ mua ở Cô Lĩnh ghi ranh giới bằng đường kẻ đỏ run rẩy, kèm chú thích: "Qua đây tự chịu."
Hắn đã qua.
Và ngay khi bước vào, thiên mệnh thay đổi.
Không phải thiên mệnh của hắn hay Tiểu Vũ, mà là thiên mệnh của những người sống ở đây. Hắn bắt đầu nhìn thấy từ xa, khi đường mòn dẫn đến một khu dân cư nhỏ sát vách núi: hơn chục túp lều xây bằng đá và gỗ mục, khói bếp lười biếng bốc lên, vài bóng người di chuyển chậm chạp.
Thiên mệnh ở đây hầu hết là Huyết Mệnh. Đỏ thẫm, nặng nề, đầy tai họa. "Chết trong đánh nhau." "Bị giết bởi đồng bọn." "Trúng độc, hấp hối ba ngày." Một vài Bạch Mệnh xen kẽ, nhưng ngay cả Bạch Mệnh ở đây cũng ám muội, chữ viết xiêu vẹo, như thể thiên đạo ghi vội rồi bỏ đi.
Vùng đất bị thiên đạo bỏ rơi. Sổ tay ghi đúng.
Nhưng không hoàn toàn bỏ rơi. Thiên mệnh vẫn hiện hữu, nghĩa là thiên đạo vẫn viết cho họ, chỉ là viết qua loa, không cẩn thận, không đẹp đẽ. Giống như thợ vẽ bị ép vẽ bức tranh mình không muốn vẽ: nét bút có nhưng hồn không.
Họ đi sâu vào Cốc, tránh đường chính, bám theo lối mòn ven vách. Tiểu Vũ đi trước, kiếm rút nửa vỏ, mắt quét liên tục. Cô không hỏi đường đi, chỉ nghe hắn chỉ hướng và bước. Bàn tay phải cô nắm chuôi kiếm, ngón tay hơi run, nhưng kiếm không tuột. Hôm nay là ngày tốt.
· · ·
Tiếng chiến đấu đến trước khi nhìn thấy.
Kim loại va kim loại, kèm tiếng hét đục, tiếng cười gằn, và một tiếng thét nhỏ, the thé, trẻ con. Phía trước, qua khúc quanh của vách đá, bụi bay lên.
Tiểu Vũ không cần ra hiệu. Cô tăng tốc, bóng cô lướt qua bụi rậm nhanh như chim cắt, kiếm rút hẳn khỏi vỏ. Trầm Chu chạy theo, chậm hơn, nhưng kịp nhìn thấy toàn cảnh khi vòng qua vách.
Ba người lớn đuổi một đứa trẻ.
Ba ma tu, áo đen, mặt dữ, linh lực nặng mùi tạp khí. Hai gã Trúc Cơ sơ kỳ, một gã Trúc Cơ trung kỳ. Đứa trẻ phía trước, nhỏ thó, áo đen rách tả tơi, chạy liều giữa đá và bụi gai, lưng loang máu. Tu vi chỉ Luyện Khí, không thể thoát.
Tiểu Vũ xông vào.
Kiếm cô cắt ngang kiếm gã Trúc Cơ sơ kỳ thứ nhất, lực va chạm đẩy gã lùi bốn bước. Gã trợn mắt, chưa kịp phản ứng, cô đã xoay người, mũi kiếm chặn ngang cổ gã thứ hai. Hai chiêu, hai gã Trúc Cơ sơ kỳ nằm rạp, một gã bất tỉnh, một gã ôm cánh tay gãy rên rỉ.
Gã thứ ba, Trúc Cơ trung kỳ, nhìn cảnh đó, lùi ba bước. Mắt gã quét Tiểu Vũ từ đầu đến chân, đọc tu vi, cân nhắc. Rồi quay lưng bỏ chạy, không nói một lời.
Cô không đuổi theo. Hạ kiếm, quay lại nhìn đứa trẻ.
Thiếu niên nằm sấp trên đất, vai run, máu thấm qua áo ở vùng lưng. Tay hắn vẫn nắm chặt một con dao nhỏ, lưỡi cùn, cán gỗ mòn nhẵn. Hắn nằm im, không chạy nữa, như thể đã chấp nhận bất kỳ điều gì xảy ra tiếp.
Tiểu Vũ ngồi xuống, nhẹ nhàng:
– Không sao rồi. Chúng đã đi.
Thiếu niên không nhúc nhích. Rồi từ từ ngẩng đầu, mắt đen hun hút nhìn cô qua lớp tóc rối dính máu. Mười bốn tuổi, gầy đến nỗi xương quai xanh nhô ra dưới cổ áo rách, nhưng ánh mắt không phải của đứa trẻ. Sâu, cảnh giác, và mệt mỏi đến tận đáy.
– Các ngươi... không phải người của Cốc Chủ?
Giọng run, khàn, vỡ ở cuối câu.
Trầm Chu bước đến, đứng phía sau Tiểu Vũ, nhìn xuống thiếu niên. Và nhìn lên.
Thế giới đứng lại.
Thiên mệnh trên đầu thiếu niên KHÁC hoàn toàn mọi thứ hắn từng thấy.
Bạch Mệnh màu đen nhạt, mờ, nhẹ. Huyết Mệnh đỏ thẫm, nặng, nhưng vẫn phát sáng. Kim Mệnh vàng kim, rực rỡ, dày dặn. Ba cấp mệnh hắn đã thấy đều có điểm chung: chúng PHÁT SÁNG, dù yếu hay mạnh, dù đẹp hay xấu, đều tỏa ra ánh sáng riêng.
Thiên mệnh này không phát sáng.
Nó HÚT ánh sáng.
Đen tuyền, đặc quánh, lơ lửng phía trên đỉnh đầu thiếu niên như một vũng mực treo ngược. Ánh nắng xung quanh bị kéo cong khi chạm đến rìa nó, như thể thứ gì đó bên trong đang nuốt mọi thứ. Bốn dòng chữ hiện ra, rõ ràng đến từng nét, sắc như khắc trên đá:
"Mười bảy tuổi mất mẹ nuôi. Hai mươi ba tuổi phản bội ân sư. Ba mươi mốt tuổi đồ sát ba thành. Ba mươi lăm tuổi trở thành Ma Đế."
Bốn dòng. Bốn mốc thời gian. Một con đường thẳng tắp dẫn đến hủy diệt.
Trầm Chu đứng sững, chân cắm xuống đất, mắt không rời thiên mệnh đó. Sổ tay Thiên Cơ Các ghi Tử Mệnh là cấp hiếm nhất, xuất hiện vài trăm năm một lần. "KHÔNG NÊN CHẠM. Quán tính cực mạnh, chống lại mọi can thiệp." Hắn tưởng chỉ là lý thuyết, tưởng mình sẽ phải đào bới, lần mò hàng tuần mới tìm được manh mối.
Nhưng Tử Mệnh đang nằm đây. Trên đầu một đứa trẻ mười bốn tuổi, gầy gò, mặt dính máu, tay ôm con dao cùn.
Đồ sát ba thành. Trở thành Ma Đế.
Đứa trẻ này sẽ giết mười vạn người.
– Không. Không phải người của Cốc Chủ.
Tiếng hắn ra đều, bình tĩnh. Bàn tay giấu trong tay áo siết chặt đến trắng đốt ngón.
Tiểu Vũ đã xé vải băng lưng cho thiếu niên. Vết thương sâu nhưng không chạm xương, máu chảy nhiều vì không được xử lý. Cô rửa bằng nước, đắp thuốc, quấn gọn. Động tác thành thạo, không hỏi, không do dự. Với cô, đây là đứa trẻ bị thương, thế là đủ lý do.
Thiếu niên nhìn cô băng bó, mắt chớp nhanh, như không quen bị người lạ chạm vào mà không đau. Khi Tiểu Vũ buộc nút cuối, hắn nói nhỏ:
– Cảm ơn.
Giọng nhỏ đến gần như không nghe thấy. Rồi nhìn sang Trầm Chu, cảnh giác trở lại:
– Các ngươi đi đâu? Huyết Nguyên Cốc không phải chỗ cho người bình thường.
– Chúng ta đến đây tìm thứ. Ngươi tên gì?
– Lục Dạ.
Tên ngắn, gọn, không họ. Đứa trẻ mồ côi không cần họ.
Tiểu Vũ đưa cho Lục Dạ miếng bánh khô từ hành lý. Hắn nhìn miếng bánh, nhìn cô, rồi cầm lấy. Ăn. Không phải ăn, mà nuốt, miếng lớn, hầu như không nhai, như sợ bị giật lại. Hai tay giữ chặt miếng bánh, lưng hơi gù che người, tư thế phòng thủ bản năng của kẻ quen bị cướp đồ ăn.
Tiểu Vũ đưa thêm miếng nữa. Hắn nhìn cô, ánh mắt lóe lên thứ gì đó, nhanh lắm, rồi tắt. Cầm miếng thứ hai, ăn chậm hơn, như đã tin rằng không ai giật.
Trầm Chu nhìn thiếu niên ăn, và nhìn thiên mệnh trên đầu hắn.
Bốn dòng chữ đen tuyền, hút ánh sáng, nặng trĩu. Mỗi dòng là một mốc thời gian, và giữa các mốc là khoảng trống, nhưng không phải khoảng trống thật. Hắn nhìn kỹ hơn, tập trung, và lần đầu tiên nhận ra: các dòng LIÊN KẾT với nhau bằng những sợi chỉ mảnh, mỏng, đen nhạt hơn chữ, chạy từ cuối dòng này sang đầu dòng kia. Như mạng nhện. Như dây xích.
Mất mẹ nuôi → phản bội ân sư → đồ sát ba thành → Ma Đế.
Không phải bốn sự kiện riêng lẻ. Là một chuỗi domino. Mỗi bước là hậu quả của bước trước. Mất mẹ nuôi sẽ phá vỡ mối liên kết cuối cùng giữ hắn là người. Mất niềm tin sẽ dẫn đến phản bội. Phản bội sẽ đẩy hắn vào bóng tối. Và bóng tối sẽ nuốt trọn.
Nếu chặn domino đầu tiên, cả chuỗi sụp?
Suy nghĩ đó lóe lên rồi tắt ngay. Sổ tay ghi rõ: Tử Mệnh có quán tính mạnh nhất, chống lại mọi can thiệp. Nếu hắn ngăn mẹ nuôi chết, thiên đạo sẽ tìm cách khác. Sẽ có tai họa khác, mất mát khác, thứ gì đó đẩy Lục Dạ vào cùng con đường. Và Hiệu Ứng Cân Bằng từ việc can thiệp Tử Mệnh sẽ kinh hoàng đến mức nào? Bạch Mệnh của Tần Ngọc giết hai trăm người. Kim Mệnh của Tiểu Vũ giết ba nghìn. Tử Mệnh?
Hắn không dám nghĩ tiếp.
· · ·
Lục Dạ ăn xong, ngồi dựa vách đá, mắt lim dim. Máu ngừng chảy nhờ thuốc, sắc mặt vẫn nhợt nhạt nhưng không còn run. Hắn nhìn hai người, im lặng một lúc, rồi nói:
– Tại sao cứu ta?
Tiểu Vũ ngồi cách hắn vài bước, lau kiếm:
– Ngươi bị ba người đuổi giết. Ta đi ngang.
– Ở đây ai cũng bị đuổi giết. Không ai dừng lại vì chuyện đó.
Cô nhìn hắn, gật nhẹ:
– Vậy ta khác "ai cũng."
Lục Dạ chớp mắt, rồi ngoảnh mặt đi. Đầu cúi, tay vân vê con dao cùn, ngón tay gầy guộc lướt dọc lưỡi thép xỉn màu. Hắn không biết nói gì với lòng tốt. Quen bị đánh, quen bị đuổi, quen bị bỏ rơi, nhưng không quen được giúp.
Trầm Chu hỏi, giọng đều:
– Cốc Chủ. Ngươi nói ba người đó là người của Cốc Chủ?
Lục Dạ ngẩng lên, cảnh giác:
– Ngươi biết Cốc Chủ?
– Không biết. Nhưng hắn muốn bắt ngươi. Lý do?
Im. Lục Dạ cắn môi, nhìn xuống tay, rồi nói nhỏ:
– Cốc Chủ muốn ta làm đồ đệ. Ta không muốn. Nên ta chạy.
– Chạy đi đâu?
– Về Tam Hà. Mẹ ta ở đó.
Giọng hắn khi nói "mẹ ta" khác hẳn. Không còn khàn và run, mà mềm ra, ấm lên, như ai đó nhắc đến ngọn lửa giữa mùa đông. Trầm Chu nhìn thiên mệnh hắn: dòng thứ nhất, "Mười bảy tuổi mất mẹ nuôi", sáng hơn ba dòng còn lại, như thể gần nhất nên rõ nhất.
Mẹ nuôi. Tam Hà. Còn ba năm.
– Tam Hà xa?
– Hai ngày về phía nam. Nếu đi nhanh.
Lục Dạ nhìn hắn, do dự, rồi nói thêm:
– Mẹ ta không phải tu sĩ. Bà là người thường. Bà nhặt ta ở rìa Cốc khi ta mới biết đi. Nuôi ta, dạy ta đọc viết, cho ta cái tên. Trước bà, ta không có tên.
Hắn nói như giải thích tại sao phải chạy, tại sao phải sống. Vì có người đợi. Vì có người gọi hắn bằng tên.
Tiểu Vũ nhìn Trầm Chu. Cô không nói, nhưng ánh mắt hỏi: Ngươi thấy gì trên đầu hắn?
Hắn lắc đầu nhẹ. Chưa phải lúc.
· · ·
Đêm xuống ở Huyết Nguyên Cốc không giống bất kỳ đâu. Bầu trời đen đặc, không sao, như thể lớp mây ô tạp nuốt hết ánh trăng. Lửa trại nhỏ, ánh sáng co cụm, bóng tối bao quanh dày đặc. Tiếng thú hoang xa xa, tiếng côn trùng, và thỉnh thoảng tiếng bước chân ai đó đi trong đêm, không rõ người hay ma tu.
Lục Dạ ngủ. Nằm cuộn tròn sát vách đá, tay vẫn nắm con dao cùn, thở đều nhưng không sâu. Ngủ của kẻ quen bị tấn công giữa đêm: nửa tỉnh nửa mê, sẵn sàng bật dậy bất cứ lúc nào.
Trầm Chu ngồi đối diện, lửa chiếu nửa mặt, nửa kia chìm trong bóng. Nhìn Lục Dạ. Nhìn thiên mệnh Lục Dạ.
Bốn dòng chữ đen tuyền lơ lửng trong bóng tối, và vì đêm, vì xung quanh không có ánh sáng nào khác, hiệu ứng hút sáng càng rõ: lửa trại phía dưới hơi méo mó khi ánh lửa chạm rìa thiên mệnh, như thể bị uốn cong bởi sức nặng vô hình.
Mười bảy tuổi mất mẹ nuôi. Hai mươi ba tuổi phản bội ân sư. Ba mươi mốt tuổi đồ sát ba thành. Ba mươi lăm tuổi trở thành Ma Đế.
Tay hắn siết lại. Không phải siết kiếm, hắn không mang kiếm, mà siết vào đùi, móng tay ấn vào vải.
Nếu ta giết hắn bây giờ. Mười bốn tuổi. Chưa làm gì. Chưa phản bội ai, chưa giết ai, chưa thành bất cứ thứ gì trên thiên mệnh. Chỉ là đứa trẻ mồ côi đang ngủ.
Nhưng SẼ giết mười vạn người.
Nếu ta không làm gì. Nếu ta bỏ đi. Thì ba thành sẽ đổ. Mười vạn mạng. Và ta biết trước.
Nếu ta sửa thiên mệnh. Tử Mệnh. Quán tính mạnh nhất. Cái giá sẽ là bao nhiêu mạng? Mười vạn? Hai mươi vạn? Cả một quốc gia?
Không lựa chọn nào đúng. Giết là sai. Không làm gì là sai. Sửa có thể tệ hơn cả hai.
Tiểu Vũ ngồi cạnh, mắt mở, nhìn lửa. Cô không ngủ.
– Ngươi thấy gì trên đầu hắn?
Giọng nhỏ, đều, không hối thúc. Lần đầu tiên cô hỏi thẳng về thiên mệnh một người cụ thể, và cô hỏi vì đã nhìn thấy mặt hắn khi đọc thiên mệnh thiếu niên lúc chiều. Mặt hắn tái đi, chân dừng lại giữa bước, và mắt hắn dán vào khoảng không phía trên đầu Lục Dạ đủ lâu để cô biết: thứ gì đó ở đó rất, rất tệ.
Trầm Chu im. Nhìn lửa.
Cam kết minh bạch. Hắn đã hứa ở bờ sông Xích Thủy rằng cô sẽ biết mọi thứ hắn biết, không trễ hơn hắn. Nhưng nói ra điều này có nghĩa là đặt gánh nặng lên vai cô: biết rằng đứa trẻ hai người vừa cứu sẽ trở thành kẻ hủy diệt.
– Tử Mệnh.
Tiểu Vũ hít nhẹ. Cô biết Tử Mệnh là gì, hắn đã giải thích ở Cô Lĩnh khi nói về Đồng Điệu.
– Chi tiết?
– Mất mẹ nuôi lúc mười bảy. Sau đó phản bội ân sư. Sau đó đồ sát ba thành. Cuối cùng trở thành Ma Đế.
Cô im. Mắt chuyển từ lửa sang Lục Dạ đang ngủ. Thiếu niên nằm co, tay ôm dao, mặt nhăn nhẹ trong giấc mơ, lông mày nhíu lại rồi giãn ra. Đứa trẻ gặp ác mộng nhưng không đủ sức tỉnh dậy.
– Bao lâu nữa?
– Mất mẹ nuôi: ba năm.
Im lặng dài. Lửa tách tách, tàn bay.
– Ngươi đang nghĩ gì?
– Đang nghĩ ta không có quyền nghĩ những gì ta đang nghĩ.
Cô nhìn hắn. Hiểu. Không phải hiểu ý nghĩa, mà hiểu sức nặng. Hắn đang cân nhắc giữa giết và không giết, giữa cứu và không cứu, và không có đáp án nào không dính máu.
– Hắn chưa làm gì.
– Ta biết.
– Nhưng sẽ làm.
– Ta biết.
Tiểu Vũ nhìn bàn tay mình, nắm, mở, nắm, mở. Bàn tay phải, bàn tay đang yếu dần vì lời nguyền. Rồi cô nói, giọng bình tĩnh như mọi khi:
– Ngươi tìm Tử Mệnh để xác minh Đồng Điệu. Hắn ở đây. Đây là thứ ngươi cần.
Trầm Chu nhìn cô. Cô nói đúng. Đây chính là thứ hắn cần: một Tử Mệnh sống, trước mặt, để nghiên cứu, để hiểu cấu trúc, để tìm cách uốn thay vì phá. Nhưng Tử Mệnh này nằm trên đầu một đứa trẻ mười bốn tuổi biết cười khi ăn no.
– Ta biết.
– Vậy không cần nghĩ chuyện giết hay bỏ đi. Nghĩ chuyện hiểu nó.
Hắn nhìn cô, rồi gật. Chậm, nặng, nhưng gật.
Tiểu Vũ nằm xuống, quay lưng về phía lửa, nhắm mắt. Trước khi ngủ, cô nói thêm một câu, nhỏ, gần như nói với chính mình:
– Bây giờ hắn chỉ là đứa trẻ.
· · ·
Sáng hôm sau, Lục Dạ tỉnh dậy sớm, ngồi co ở góc, nhìn hai người ngủ bằng ánh mắt dò xét. Khi Tiểu Vũ mở mắt, hắn giật mình, tay chụp dao, rồi nhớ ra, buông.
– Ta... nghĩ các ngươi sẽ đi khi ta ngủ.
Tiểu Vũ ngồi dậy, buộc tóc:
– Ta đã nói không phải người của Cốc Chủ.
– Ừ. Nhưng mọi người đều nói vậy trước khi bỏ đi.
Cô nhìn hắn, rồi đưa thêm miếng bánh. Hắn cầm, ăn chậm, mắt không rời cô.
Trầm Chu hỏi:
– Tam Hà. Ngươi muốn về đó?
Lục Dạ gật, nhanh, dứt khoát.
– Mẹ ta đợi.
– Ta đưa ngươi về.
Thiếu niên trợn mắt, nghi ngờ:
– Tại sao?
– Vì ta cần đi Tam Hà.
Nửa thật nửa không. Hắn cần ở gần Lục Dạ để nghiên cứu Tử Mệnh, và Tam Hà là nơi mẹ nuôi hắn ở, nơi domino đầu tiên sẽ đổ. Nhưng hắn không nói phần đó. Chưa.
Lục Dạ nhìn hắn lâu, rồi nhìn Tiểu Vũ. Cô gật nhẹ, xác nhận. Hắn hít một hơi, rồi nở nụ cười. Nhỏ, ngập ngừng, mép trái nhếch lên trước mép phải, như thể cơ mặt đã quên cách cười và đang tập lại.
– Được. Ta dẫn đường.
Ba người lên đường, hướng nam, xuyên qua Huyết Nguyên Cốc.
Trầm Chu đi sau cùng, nhìn hai bóng phía trước. Tiểu Vũ bên trái, Kim Mệnh vàng kim trĩu nặng, dòng lời nguyền ăn sâu mỗi ngày. Lục Dạ bên phải, Tử Mệnh đen tuyền hút ánh sáng, bốn dòng chữ chờ ứng nghiệm.
Hai thiên mệnh kinh hoàng nhất hắn từng thấy, đang đi cạnh nhau dưới bầu trời xám đục của vùng đất bị bỏ rơi.
Đồng Điệu. Cần hiểu cấu trúc Tử Mệnh. Cần tìm chỗ uốn được.
Nhưng uốn bao nhiêu? Uốn như thế nào? Và nếu uốn sai, bao nhiêu người sẽ chết?
Hắn không có đáp án. Chỉ có bước chân, và đường phía trước.