Sửa Mệnh Lần Hai
Vương Thành Dịch chết vào ngày thứ ba.
Trầm Chu nghe tin lúc giờ Mão, Trần Phong chạy ngang thư khố, mặt xám, nói với ai đó: "Vương sư huynh không qua khỏi. Nọc đã lan đến tim." Tiếng bước chân xa dần. Tiếng gió thổi qua rèm cửa.
Trầm Chu ngồi ở bàn, tay cầm bút, mực chưa chấm. Hắn không ngạc nhiên. Thiên mệnh ghi "ba ngày sau chết" — và đã ba ngày. Trưởng lão Lâm giải độc suốt hai ngày đêm, nhưng nọc yêu thú loại này thấm vào kinh mạch, không thuốc nào kéo lại.
Gã chết. Đúng như thiên mệnh. Đúng như ta đã đọc. Đúng như ta đã để mặc.
Trầm Chu đặt bút xuống. Nhìn trang giấy trắng trước mặt. Không viết gì.
Gã hai mươi mốt tuổi. Kiêu ngạo, ganh tị, hay mỉa mai. Nhưng không ác. Không xứng đáng chết lúc hai mươi mốt vì nọc độc trong rừng. Và bây giờ gã nằm trong quan tài, và tông phái sẽ làm lễ, và mẹ gã ở quê sẽ nhận tin, và cuộc đời gã kết thúc, đúng từng chữ, đúng từng nhịp, như ai đó đã viết sẵn từ trước.
Ai đó đã viết.
Ý nghĩ đó nhắc hắn: thiên mệnh có tác giả. Và tác giả đó viết Vương Thành Dịch chết hôm nay, viết Tiểu Vũ chết năm mười tám tuổi, viết tất cả, bình thản, chính xác, không thương xót.
Hắn đứng dậy. Bước ra cửa thư khố. Sáng sớm, sương chưa tan, sân tông phái vắng. Hướng dưỡng thương đường, vài đệ tử đi lại, có lẽ đang chuẩn bị tẩm liệm. Hắn không đến đó. Quay người, đi về phía vách đá phía bắc.
Hắn cần nghĩ.
· · ·
Ngồi ở vách đá, nơi hắn ngồi khi đọc thiên mệnh Tiểu Vũ lần đầu, nơi hắn quyết định sẽ không bỏ đi. Gió sớm lạnh, mang mùi thông và sương. Phía dưới, tông phái nằm yên trong biển mây mỏng. Phía xa, dãy núi Thanh Vân kéo dài mất hút.
Trầm Chu nhắm mắt. Mở ra. Nhìn thẳng về phía trước.
Cô còn bao lâu?
Thiên mệnh ghi "mười tám tuổi chết thay Tạ Trầm Chu." Tiểu Vũ năm nay mười bảy, sinh tháng tám. Bây giờ tháng năm. Còn ba tháng. Ba tháng nữa cô tròn mười tám. Và rồi, bất kỳ lúc nào sau sinh nhật, thiên mệnh sẽ xảy ra.
Ba tháng. Không phải mười một tháng nữa. Ba.
Lúc hắn đọc thiên mệnh cô lần đầu, đại hội, hơn một tháng trước, hắn nghĩ mình có gần một năm. Nhưng hắn quên tính: "mười tám tuổi" có nghĩa là BẤT KỲ LÚC NÀO sau khi cô tròn mười tám. Có thể ngày sinh nhật. Có thể tuần sau đó. Có thể tháng sau. Thiên mệnh không ghi ngày cụ thể, chỉ ghi "mười tám tuổi."
Hắn đã lãng phí một tháng. Một tháng đọc sử ký tìm "Trấn Bắc Hoang" mà không thấy. Một tháng ngồi trong thư khố, an toàn, bình lặng, trong khi thời gian của cô chảy đi.
Và nếu ta không tìm được Thiên Cơ Các trong ba tháng?
Nếu ta không tìm được cách phá thiên mệnh?
Nếu ba tháng trôi qua và ta vẫn ở đây, vẫn ngồi đọc sách, vẫn không có đáp án?
Cô sẽ chết.
Trầm Chu nhìn tay mình. Mười ngón, gầy, trắng nhợt, hơi run trong gió sớm. Mười ngón tay đã từng chạm vào thiên mệnh Tần Ngọc và sửa nó. Mười ngón tay có thể làm lại.
Lần trước, Tần Ngọc, Bạch Mệnh, sửa "chết" thành "trọng thương." Cái giá: hai trăm mạng.
Lần này, Ninh Tiểu Vũ, Kim Mệnh. Cấp cao hơn. Thiên mệnh dài hơn, phức tạp hơn. "Chết thay Tạ Trầm Chu" — gắn liền với hắn, gắn liền với nhân quả.
Cái giá sẽ lớn hơn. Bao nhiêu?
Hắn không biết. Cuốn sách Thiên Cơ Các viết "quy mô bù đắp không tương xứng" — tức là không thể dự đoán. Bạch Mệnh, một đứa trẻ, sửa "chết" thành "trọng thương" → hai trăm mạng. Kim Mệnh, một thiên tài kiếm đạo, sửa tương tự → gấp mấy lần? Nghìn? Vạn?
Có thể cả một thành.
Trầm Chu ngồi yên. Gió thổi qua mặt, lạnh, khô. Hắn nhìn dãy núi xa, bình yên, tĩnh lặng, không biết gì về thiên mệnh và nhân quả và cái giá.
Nếu ta sửa, nghìn người chết. Có thể nhiều hơn.
Nếu ta không sửa, cô chết.
Một mạng đổi nghìn mạng. Logic nói: không đáng. Một người không đáng nghìn người. Toán học đơn giản.
Nhưng...
Hắn nghĩ đến hộp thuốc. Gỗ nhẹ, nắp tròn, vải trắng. "Ngươi trông xanh xao. Đừng ép mình." Nghĩ đến đêm trăng, kiếm pháp của cô dưới ánh bạc, tay rớm máu mà không dừng. Nghĩ đến giọng cô hai ngày trước: "Hoặc ngươi không thể ngăn, hoặc ngươi chọn không ngăn."
Cô chọn ngăn. Luôn luôn. Cô lao vào cứu Vương Thành Dịch dù biết nguy hiểm. Cô không tính toán "một mạng đổi bao nhiêu mạng" — cô thấy người gặp nạn thì cứu. Đơn giản.
Và thiên mệnh ghi cô "chết thay" ta. Nghĩa là, ở một thời điểm nào đó trong ba tháng tới, sẽ có nguy hiểm nhắm vào ta. Và cô sẽ đứng ra chắn. Vì đó là con người cô.
Cô sẽ chết vì bản năng của chính cô. Và ta, kẻ được cô chắn, sẽ sống.
Ý nghĩ đó xoắn trong ngực. Không phải tội lỗi, nó sâu hơn tội lỗi. Nó là thứ gì đó giống sự từ chối: hắn KHÔNG CHẤP NHẬN kết quả này.
Nếu cô chết VÌ TA, thì ta mới là kẻ bị thiên mệnh giết. Chỉ là dùng tay cô.
Trầm Chu đứng dậy. Gió thổi mạnh ở vách đá, phất đạo bào xám, tóc bay ngang mặt. Hắn nhìn xuống tông phái, mây mỏng tan dần, mái ngói hiện ra dưới nắng sớm.
Hắn đã quyết.
· · ·
Chiều hôm đó, Trầm Chu tìm Tiểu Vũ.
Cô không ở dưỡng thương đường, vết thương vai đã khâu, đã băng, cô từ chối nằm nghỉ. Cô cũng không ở sân luyện, vai trái chưa cử động được, không luyện kiếm được. Hắn tìm ở nhà bếp nội môn, ở đại điện, ở sân trước. Không thấy.
Rừng phía bắc.
Hắn biết trước khi chân bước đến đó. Cô hay luyện kiếm ở khoảng trống phía đông khe suối, không phải chỗ bị tấn công, mà là bãi đất phẳng cách đó nửa dặm, có tảng đá lớn để ngồi nghỉ. Cô đến đó khi cần yên tĩnh, như hắn đến vách đá.
Đường rừng buổi chiều yên ắng. Ánh nắng xiên qua tán lá, vệt sáng vàng rơi trên đường đất. Mùi thông, mùi lá mục, mùi đất ẩm sau mưa đêm. Không có yêu thú, đàn đã bị xử lý, rừng bình yên trở lại.
Hắn tìm thấy cô ở bãi đất phẳng.
Cô ngồi trên tảng đá, kiếm đặt ngang đùi, mắt nhìn xa. Vai trái băng trắng, cánh tay buông thõng. Tay phải đặt trên chuôi kiếm, thói quen, phản xạ, dù không có gì đe dọa. Tóc buộc cao nhưng lỏng hơn bình thường, có lẽ khó buộc chặt bằng một tay.
Cô nghe tiếng bước chân. Quay lại. Nhìn hắn.
Không ngạc nhiên. Cô đã quen với việc hắn xuất hiện ở những nơi không ai nghĩ hắn sẽ đến.
— Tạ sư đệ.
Giọng bình thản. Không lạnh, không ấm. Trung tính, kiểu giọng của người đang chờ xem đối phương sẽ làm gì.
Trầm Chu bước tới. Dừng cách cô năm bước. Đứng. Nhìn cô, nhìn mặt cô, ngang tầm mắt, không cúi đầu.
Và hắn thấy.
【Ninh Tiểu Vũ, Kim Mệnh】
Chữ vàng kim rực rỡ lơ lửng phía trên đầu cô, sáng hơn bất kỳ thiên mệnh nào hắn từng thấy. Bên dưới, dòng chữ chạy đều, hắn đã thuộc lòng từ đại hội, nhưng lần nào đọc cũng như lần đầu:
"Bảy tuổi mất cả nhà. Mười lăm tuổi nhập nội môn. Mười tám tuổi chết thay Tạ Trầm Chu."
Hắn nuốt. Cổ họng khô. Mắt hắn dán vào dòng chữ — "chết thay Tạ Trầm Chu" — năm chữ. Năm chữ viết bằng ánh vàng kim trên nền không khí, đẹp, rõ ràng, tàn nhẫn.
Tiểu Vũ nhìn hắn. Nhíu mày nhẹ.
— Ngươi nhìn gì phía trên đầu ta?
Hắn giật mình. Kéo mắt xuống. Nhìn mặt cô, mặt thật, không phải chữ.
— Không... không có gì.
Cô im lặng. Rồi thở nhẹ, kiểu thở của người không tin nhưng không muốn ép.
— Ngươi đến đây làm gì?
Trầm Chu bước thêm. Ba bước. Hai bước. Dừng ngay trước mặt cô, cô vẫn ngồi trên tảng đá, hắn đứng, mắt hắn ngang đỉnh đầu cô. Vàng kim chói lóa phía trên.
— Ta cần... đứng gần ngươi một lát.
Cô nhìn lên. Mắt sáng, thẳng, không hiểu.
— Gì?
— Chỉ đứng gần. Không làm gì. Tin ta.
Giọng hắn, nhẹ, khàn, run ở cuối câu. Hắn cố kiểm soát nhưng không được hoàn toàn. Tay hắn ở hai bên thân, siết lại rồi mở, siết lại rồi mở.
Tiểu Vũ nhìn hắn. Lâu. Mắt cô đọc mặt hắn, đọc nỗi sợ, đọc sự quyết tâm, đọc thứ gì đó cô không đặt được tên. Rồi cô gật nhẹ. Một cái gật duy nhất.
— Được.
Hắn đưa tay lên.
Chậm. Rất chậm. Tay phải, ngón tay run, đầu ngón trắng bệch. Hắn đưa tay lên phía trên đầu cô, nơi dòng chữ vàng kim lơ lửng, nơi cô không nhìn thấy gì, nơi chỉ hắn biết tồn tại.
Tiểu Vũ nhìn tay hắn giơ lên. Không hiểu. Nhưng giữ lời, không hỏi, không cản.
Ngón tay hắn chạm vào chữ.
Đau.
Ngay lập tức, đau. Không phải kiểu đau từ từ như lần đầu với Tần Ngọc. Mà là đau xé, như ai đó nhúng thần thức hắn vào dầu sôi. Từ đầu ngón tay, lửa chạy ngược lên cánh tay, qua vai, qua gáy, vào não. Cả thế giới trắng xóa một thoáng, rồi trở lại, sắc hơn, đau hơn.
Kim Mệnh. Cấp cao. Dòng chữ cứng hơn Bạch Mệnh, như sắt thay vì giấy. Ngón tay hắn chạm vào nó và cảm giác như đang cố bẻ cong một thanh kim loại nung đỏ bằng tay không.
Trầm Chu nghiến răng. Không rút tay. Mắt mở to, nhìn dòng chữ, tìm điểm sửa.
"Mười tám tuổi chết thay Tạ Trầm Chu."
Sửa "chết" thành "trọng thương."
Ý chí hắn ép vào chữ "chết" — đẩy, kéo, bóp, như lần trước với Tần Ngọc. Nhưng lần trước là Bạch Mệnh, mềm, dễ uốn, chỉ đau nhẹ. Lần này, Kim Mệnh phản kháng. Chữ rung nhưng không nhúc nhích. Như cố xóa bút mực trên đá bằng ngón tay.
Đau hơn. Mạnh hơn. Thần thức hắn bốc cháy, nghĩa đen: hắn cảm thấy một phần ý thức đang bị thiêu, bị tiêu hao, bị dùng làm nhiên liệu để ép thiên mệnh thay đổi.
Không đủ.
Hắn ép thêm. Cả ý chí. Cả sự sợ hãi. Cả hình ảnh cô luyện kiếm dưới trăng, cô để lại hộp thuốc, cô nói "cả hai đều đau" với giọng không trách. Cả sự từ chối, hắn KHÔNG CHẤP NHẬN.
Chữ "chết" rung. Nứt. Phai dần.
Và hắn viết. Không bằng ngón tay, bằng ý chí, bằng thần thức, bằng máu não đang sôi trong đầu. Viết chữ mới vào chỗ trống: "trọng thương."
"Mười tám tuổi trọng thương vì Tạ Trầm Chu."
Dòng chữ rung lên dữ dội, cả đoạn thiên mệnh chao đảo, như mặt nước bị ném đá. Ánh vàng kim nhấp nháy, tối đi, rồi sáng lại. Chữ mới — "trọng thương" — khác font, khác nét, như bút lạ viết xen vào bản thảo người khác. Nhưng nó ổn định. Nó ở đó. Nó thay thế "chết."
Trầm Chu rút tay về.
Và thế giới đổ sập.
Đau, không phải ở ngón tay nữa. Ở khắp nơi. Thần thức hắn, thứ mà tu sĩ dùng để cảm nhận linh khí, để nhận thức thế giới, bị rung chuyển như chuông bị gõ quá mạnh. Âm thanh biến mất. Ánh sáng biến mất. Chỉ còn đau, trắng, sạch, tuyệt đối.
Hắn ngã.
Không biết ngã hướng nào. Không biết đầu gối chạm đất hay vai chạm đất. Chỉ biết thế giới quay, và đau, và mùi máu, máu hắn, từ mũi, chảy xuống môi, mặn.
— Trầm Chu!
Giọng cô. Xa. Gần. Xa.
Tay cô, tay phải, tay không bị thương, nắm vai hắn. Hắn cảm nhận được: ngón tay nhỏ, siết chặt, kéo hắn lên. Nhưng hắn không điều khiển được cơ thể. Thần thức vỡ vụn, mọi tín hiệu từ giác quan hỗn loạn, hắn nghe thấy MÀU, nhìn thấy ÂM THANH, mọi thứ đảo lộn.
— Mắt ngươi! Trầm Chu, máu! Mũi ngươi đang chảy máu!
Giọng cô. Gấp. Lần đầu tiên hắn nghe cô hoảng.
Hắn cố mở miệng. Cố nói "không sao." Nhưng lưỡi không cử động. Và bóng tối kéo đến, dày, nặng, nuốt chửng.
Trầm Chu ngất.
· · ·
Hắn tỉnh dậy trong phòng dưỡng thương.
Nhận ra bằng mùi, mùi thuốc, mùi rượu rửa vết thương, mùi gỗ cũ. Ánh sáng nhạt, đèn dầu, không phải nắng. Đêm rồi.
Hắn nằm trên giường cứng, mền mỏng đắp ngang ngực. Đầu đau, âm ỉ, sâu, như ai đó mài dao bên trong hộp sọ. Mũi ráo, ai đó đã lau máu. Tay chân nặng nề, cử động được nhưng chậm, mệt.
Và cô ngồi đó.
Tiểu Vũ ngồi trên ghế cạnh giường hắn. Lưng thẳng, mắt mở, cô không ngủ. Vai trái vẫn băng, cánh tay treo trước ngực bằng dải vải. Tay phải đặt trên đùi, ngón tay gõ nhịp nhẹ, thói quen khi cô suy nghĩ.
Cô nhận ra hắn tỉnh ngay lập tức. Mắt cô chuyển, nhìn mắt hắn, sắc, tỉnh, đọc.
— Ngươi tỉnh rồi.
Giọng bình thản. Nhưng dưới lớp bình thản, căng. Như dây đàn kéo sát ngưỡng đứt.
Trầm Chu nuốt. Cổ họng khô, rát. Hắn cố ngồi dậy, cô đưa tay phải ra, đỡ vai hắn, nhẹ, rồi rút lại ngay khi hắn ổn định.
— Ngươi ngất ba canh giờ, — cô nói. Chảy máu mũi, mắt đỏ, mạch loạn. Sư tỷ y thuật nói thần thức bị dao động mạnh, hỏi ta có biết ngươi tu luyện gì quá sức không.
Hắn không đáp. Nhìn cô. Nhìn phía trên đầu cô.
Và thấy.
【Ninh Tiểu Vũ, Kim Mệnh】
Dòng chữ vàng kim vẫn đó, nhưng khác. Dòng thứ ba đã thay đổi:
"Bảy tuổi mất cả nhà. Mười lăm tuổi nhập nội môn. Mười tám tuổi trọng thương vì Tạ Trầm Chu."
"Trọng thương." Không phải "chết." Hắn đã sửa được.
Nhưng, phía dưới. Dưới dòng thứ ba. Một dòng mới. Dòng này mờ hơn, nhỏ hơn, viết bằng nét khác, không phải nét hắn viết. Nét này mảnh, sắc, lạnh, như dao khắc trên xương:
"Trở thành người luôn phải trả giá thay người khác."
Trầm Chu nhìn dòng chữ đó.
Đọc lại.
Đọc lại lần nữa.
"Trở thành người luôn phải trả giá thay người khác."
Đây không phải thứ hắn viết. Hắn chỉ sửa một chữ — "chết" thành "trọng thương." Hắn không viết dòng này. Hắn không thể viết thêm, quy tắc chỉ cho phép sửa, không cho phép thêm mới.
Thiên đạo tự thêm.
Hắn hiểu. Ngay lập tức, lạnh sống lưng, hiểu. Đây là phần của Hiệu Ứng Cân Bằng, nhưng khác. Lần trước với Tần Ngọc, hiệu ứng là bên ngoài: làng Bạch Lộ bị diệt. Lần này, hiệu ứng được GHI TRỰC TIẾP VÀO THIÊN MỆNH CÔ.
Thiên đạo không chỉ cân bằng bằng thiên tai hay dịch bệnh. Nó còn cân bằng bằng cách viết thêm vào thiên mệnh người bị sửa. Viết thêm một lời nguyền, một điều kiện, một bản án mới.
"Trở thành người luôn phải trả giá thay người khác."
Nghĩa là gì? Nghĩa là từ giờ trở đi, mọi tai họa, mọi xui xẻo, mọi cái giá mà người xung quanh cô đáng lẽ phải trả, sẽ dồn lên cô. Cô sẽ trở thành cái đệm giữa thế giới và hậu quả. Cô sẽ luôn là người chịu thay.
Ta cứu cô khỏi cái chết. Và thiên đạo biến cô thành người hứng chịu mọi cái giá.
Ta sửa thiên mệnh cô. Và thiên đạo viết thêm vào cuộc đời cô một lời nguyền.
Ta muốn bảo vệ cô. Và kết quả là cô sẽ bị tổn thương nhiều hơn. Không phải một lần, MÃI MÃI.
Tay Trầm Chu nắm chặt mền. Khớp ngón trắng. Hàm nghiến. Mắt hắn, vẫn đau, vẫn mờ từ thần thức tổn thương, dán vào dòng chữ mới trên đầu cô. Mảnh, sắc, lạnh. Như lưỡi dao khắc vào vận mệnh.
Và hắn cảm thấy, ở khóe mắt, nóng, ướt. Một thứ hắn chưa bao giờ cho phép.
Một giọt. Chỉ một. Chạy từ khóe mắt xuống thái dương, hắn đang nằm nghiêng, nên nó không chảy xuống má mà chạy ngang, rơi vào gối. Nhanh. Im. Cô không thấy, cô đang nhìn tay hắn nắm chặt mền, không nhìn mắt hắn.
Hắn hít vào. Nén. Đẩy ngược tất cả trở lại bên trong, giấu kỹ, như mọi lần, như mọi thứ hắn giấu.
— Ngươi làm gì ngoài rừng?
Giọng cô. Câu hỏi cô đã chờ ba canh giờ để hỏi.
Trầm Chu nhìn cô. Mặt hắn bình thản, đã bình thản lại, nhanh, quen. Mắt khô.
— Ta... tu luyện quá sức. Không tính trước.
— Ngươi giơ tay lên phía trên đầu ta.
Im lặng.
— Ngươi đứng trước mặt ta, giơ tay lên phía trên đầu ta, và ngất đi với máu chảy từ mũi.
Cô nói chậm. Từng chữ. Mắt cô nhìn hắn, không giận, không trách, không sợ. Chỉ chờ. Chờ hắn nói sự thật.
Trầm Chu mở miệng. Đóng lại.
Nói gì? Nói rằng ta vừa sửa thiên mệnh ngươi? Rằng ngươi đáng lẽ sẽ chết vì ta, và ta đổi "chết" thành "trọng thương"? Rằng cái giá ta vừa trả không chỉ là ba canh giờ ngất, mà có thể là nghìn mạng ở đâu đó mà ta chưa biết?
Và rằng thiên đạo vừa viết vào cuộc đời ngươi một lời nguyền mà ta không xóa được?
— Ta không thể giải thích, — hắn nói. Giọng khàn, thấp. Chưa.
Tiểu Vũ nhìn hắn. Lâu. Im lặng kéo dài, không phải im lặng thoải mái, mà là im lặng của hai người đứng hai bên một bức tường mà chỉ một người nhìn thấy.
Rồi cô đứng dậy. Tay phải đặt lên chuôi kiếm, phản xạ, thói quen, điểm tựa.
— Ngươi giấu ta rất nhiều thứ, — cô nói. Giọng nhẹ. Ta không biết là gì. Nhưng ta biết ngươi vừa làm gì đó... vì ta.
Hắn không phủ nhận.
— Lần sau, — cô nói, dừng ở cửa phòng dưỡng thương, không quay lại, — nói cho ta biết trước. Dù ta không hiểu. Dù ngươi nghĩ ta không giúp được gì.
Bước chân cô xa dần. Cửa khép lại.
Trầm Chu nằm xuống. Nhìn trần nhà. Đèn dầu lung linh, bóng tối nhảy trên xà gỗ.
Cô sẽ trọng thương. Không chết. Nhưng trọng thương. Và từ giờ trở đi, cô sẽ "luôn phải trả giá thay người khác." Bao lâu? Đến bao giờ? Suốt đời?
Ta cứu cô khỏi cái chết. Và trao cho cô cuộc đời đau khổ.
Đó có phải "cứu" không?
Hắn không biết. Nhưng hắn biết một điều: ở đâu đó ngoài kia, xa, gần, hắn không đoán được, Hiệu Ứng Cân Bằng đang diễn ra. Nghìn người. Có thể vạn. Đang chết. Hoặc sắp chết. Vì hắn vừa sửa thiên mệnh một Kim Mệnh.
Và hắn không hối hận.
Ta chọn. Ta chấp nhận. Ta biết cái giá và ta trả.
Nhưng cô, cô không chọn. Cô không biết. Và cô đang trả giá cùng ta.
Đèn dầu cháy thấp dần. Bóng tối lan rộng. Trầm Chu nằm trong phòng dưỡng thương, mùi thuốc thoang thoảng, và ở đâu đó ngoài cửa sổ, gió đêm mang theo mùi mưa sắp đến.
Hắn nhắm mắt. Dòng chữ mới — "Trở thành người luôn phải trả giá thay người khác" — in trong bóng tối sau mí mắt. Mảnh, sắc, lạnh.
Không phải hắn viết.
Nhưng là lỗi của hắn.