Kẻ Chỉnh Sửa Thiên Mệnh
Chương 33: Kẻ Sẽ Giết Mười Vạn Người
Chương 33

Kẻ Sẽ Giết Mười Vạn Người

Hai ngày đường từ Huyết Nguyên Cốc đến Tam Hà, Trầm Chu không rời mắt khỏi thiên mệnh Lục Dạ.

Không phải vì lo. Không phải vì canh. Mà vì nghiên cứu.

Hắn đã nhìn hàng nghìn thiên mệnh. Bạch Mệnh của dân thường, Huyết Mệnh của kẻ gặp nạn, Kim Mệnh của Tiểu Vũ, khoảng trống trơn trượt trên đầu cư dân Phế Vong Thành. Mỗi cấp có cấu trúc riêng, có cách vận hành riêng, có sức nặng riêng. Nhưng Tử Mệnh là thứ hoàn toàn khác, như so sánh nến với mặt trời, như so sánh suối với biển.

Bạch Mệnh tĩnh. Kim Mệnh dày. Tử Mệnh sống.

Hắn nhận ra điều đó vào buổi chiều ngày đầu tiên, khi ba người nghỉ chân dưới gốc cây khô ven đường. Lục Dạ ngồi xa, lưng dựa đá, mắt lim dim, con dao cùn đặt trên đùi. Trầm Chu ngồi đối diện, cách mười bước, nhìn lên.

Bốn dòng chữ đen tuyền vẫn lơ lửng, vẫn hút ánh sáng. Nhưng khi hắn tập trung, thật sự tập trung, bỏ qua nội dung chữ viết và chỉ nhìn CẤU TRÚC, hắn thấy những thứ đêm qua không thấy.

Thứ nhất: sợi chỉ liên kết giữa bốn dòng không tĩnh. Chúng dao động, nhẹ, rất nhẹ, như mạng nhện rung khi có gió. Nhưng không có gió ở đây. Chúng rung vì thứ gì đó bên trong đang kéo, liên tục, đều đặn, như nhịp tim.

Tử Mệnh có nhịp đập.

Thứ hai: bốn dòng không cùng độ sáng. Dòng thứ nhất ("Mười bảy tuổi mất mẹ nuôi") đậm nhất, sắc nhất, gần nhất với hiện tại. Dòng thứ tư ("Ba mươi lăm tuổi trở thành Ma Đế") mờ hơn, như thể xa hơn trong tương lai nên chưa hoàn toàn định hình. Giữa chúng, dòng hai và ba sáng vừa phải, theo giảm dần giảm dần từ gần đến xa.

Thiên mệnh không ghi tất cả cùng lúc. Nó ghi dần, từ gần đến xa, và càng xa thì càng mờ, càng có khả năng thay đổi.

Thứ ba, và quan trọng nhất: ở rìa ngoài cùng của Tử Mệnh, nơi ánh sáng bị hút vào đậm nhất, hắn nhận ra một lớp mỏng, gần như trong suốt, bao quanh toàn bộ bốn dòng chữ. Lớp đó không phải chữ, không phải hình, mà giống như lớp màng bọc bên ngoài quả trứng. Chạm vào được, nhưng không xuyên qua.

Lớp bảo vệ. Tử Mệnh tự bọc mình. Vì vậy sổ tay ghi "quán tính cực mạnh, chống lại mọi can thiệp." Không phải vì chữ cứng, mà vì có TƯỜNG.

Hắn ghi vào sổ riêng, nét chữ nhỏ, nhanh:

"TM cấp Tử: 4 đặc điểm. (1) Hút ánh sáng thay vì phát. (2) Sợi liên kết giữa các dòng DAO ĐỘNG = có nhịp, sống. (3) Độ sáng giảm dần theo thời gian: gần = đậm, xa = mờ. (4) Lớp màng bảo vệ bên ngoài, chưa rõ bản chất, có thể là nguyên nhân 'quán tính.'"

Rồi ghi thêm: "Nếu Đồng Điệu là uốn thay vì phá → cần uốn TỪ BÊN TRONG lớp màng, không phải từ ngoài?"

Hắn gấp sổ, ngón tay siết bìa. Ý tưởng còn sơ khai, chưa có cách kiểm chứng. Nhưng ít nhất hắn đang nhìn thấy thứ mà tác giả sổ tay Thiên Cơ Các không bao giờ có cơ hội nhìn.

· · ·

Lục Dạ dẫn đường tốt hơn hắn tưởng.

Thiếu niên biết từng con đường mòn, từng vách đá nên tránh, từng khe nước có thể uống. Hắn đi nhanh dù lưng còn vết thương, bước chân nhẹ không tiếng, mắt liên tục quét xung quanh. Mười bốn tuổi sống ở Huyết Nguyên Cốc, nơi giết nhau là chuyện hàng ngày, và hắn còn sống. Bản năng sinh tồn đã khắc vào xương.

Nhưng giữa những phản xạ sắc lẹm của kẻ quen bị đuổi giết, có những khoảnh khắc khiến Trầm Chu quên mất bốn dòng chữ trên đầu hắn.

Khoảnh khắc thứ nhất: Lục Dạ dừng lại bên đường, ngồi xuống, nhặt một con bọ cánh cứng đang nằm ngửa giữa đá. Lật nó lại, đặt xuống lá, nhìn nó bò đi. Không nói gì, đứng lên, tiếp tục đi. Hành động mất chưa đầy ba giây, và hắn không biết ai đang nhìn.

Khoảnh khắc thứ hai: trên đường, Lục Dạ hỏi Tiểu Vũ:

– Kiếm của ngươi, luyện bao lâu?

– Mười năm.

– Mười năm. Lâu vậy?

Cô nhìn hắn, gật. Hắn nhìn thanh kiếm trên lưng cô, mắt sáng lên, rồi tối đi:

– Ta cũng muốn luyện kiếm. Nhưng ở Cốc không ai dạy. Chỉ dạy giết.

Câu đó nói bằng giọng bình thường, không than, không buồn, như thể đang kể thời tiết. Và chính sự bình thường đó mới đáng sợ, vì nó có nghĩa hắn đã quen. Quen với việc sống ở nơi chỉ dạy giết.

Tiểu Vũ im một lát, rồi nói:

– Nếu ngươi muốn, ta có thể dạy vài chiêu cơ bản.

Lục Dạ quay đầu nhìn cô, nhanh, mắt mở to. Rồi cúi xuống, giấu biểu cảm:

– Thật không?

– Ta không nói đùa.

Hắn gật, nhanh, dứt khoát, rồi quay đi, bước nhanh hơn. Tai đỏ.

Khoảnh khắc thứ ba: chiều tối, khi dựng trại. Lục Dạ tự đi kiếm củi, quay lại với một bó lớn, xếp gọn gàng cạnh lửa. Không ai bảo. Không ai nhờ. Hắn làm vì đó là cách hắn cảm ơn, vì hắn không biết cách nào khác ngoài hành động.

Trầm Chu nhìn thiếu niên xếp củi, nhìn thiên mệnh trên đầu hắn.

"Đồ sát ba thành."

Đôi bàn tay đang xếp củi thành hàng ngay ngắn, từng thanh một, cẩn thận không để gãy. Mười bốn tuổi. Hai mươi mốt năm nữa, đôi tay này sẽ giết mười vạn người.

Hay sẽ không?

Hắn lắc đầu. Không được phép nghĩ theo hướng đó. Thiên mệnh không nói dối. Chưa bao giờ nói dối. Châu Nhị chết đuối đúng giờ Thân. Tần Ngọc bị xe đâm đúng giờ Thân. Vương Thành Dịch chết đúng ngày thứ ba. Thiên mệnh không phải dự đoán, không phải xác suất. Thiên mệnh là bản nháp cuối cùng mà tác giả đã duyệt.

Nhưng ta là kẻ sửa bản nháp.

· · ·

Đêm, Tiểu Vũ ngồi cạnh hắn khi Lục Dạ đã ngủ.

– Ngươi đã nhìn thiên mệnh hắn cả ngày.

Không phải hỏi. Là khẳng định.

– Ta đang nghiên cứu cấu trúc. Tử Mệnh khác hoàn toàn các cấp khác. Có lớp bảo vệ bên ngoài, có nhịp đập, có giảm dần thời gian. Nếu hiểu cách nó hoạt động, có thể tìm được cách dùng Đồng Điệu.

Cô gật, mắt nhìn lửa.

– Ngươi có định nói cho hắn biết không?

Trầm Chu im. Câu hỏi đó không dễ trả lời. Nói cho Lục Dạ biết thiên mệnh của chính hắn? Hắn sẽ trở thành Ma Đế? Nói với một đứa trẻ mười bốn tuổi rằng tương lai của hắn là máu và tàn phá?

– Ngươi đã nói cho ta. Cho ta quyền chọn. Ngươi sẽ làm vậy với hắn không?

Cam kết minh bạch. Triết lý cho quyền chọn. Mọi người cần BIẾT để CHỌN.

Nhưng Tiểu Vũ là mười bảy tuổi, là kiếm sĩ, là người đã quen đối mặt với cái chết. Lục Dạ là mười bốn, là đứa trẻ mồ côi vừa ăn no lần đầu sau nhiều ngày, đang ngủ với con dao cùn trong tay vì sợ bị giết giữa đêm.

– Chưa phải lúc.

Tiểu Vũ nhìn hắn lâu. Rồi gật, nhẹ. Không phải đồng ý, mà chấp nhận hắn cần thêm thời gian.

– Nhưng sớm muộn gì cũng phải nói.

– Ta biết.

Cô nằm xuống, lưng quay về phía lửa. Trước khi nhắm mắt:

– Ngày mai tay ta yếu hơn hôm nay. Nếu ngươi tìm ra cách dùng Đồng Điệu, hãy thử trên ta trước.

Hắn nhìn cô, và lòng thắt lại. Cô đang nói: dùng ta làm thí nghiệm. Kim Mệnh của cô cũng cần Đồng Điệu, cũng cần uốn thay vì phá. Nhưng Kim Mệnh không có lớp màng bảo vệ, dễ tiếp cận hơn. Nếu thử trên Kim Mệnh trước, sẽ biết nguyên lý hoạt động trước khi chạm Tử Mệnh.

Cô đang tình nguyện.

– Ngươi không phải...

– Ta muốn. Tay ta yếu mỗi ngày. Nếu chờ ngươi hiểu hết rồi mới thử, có thể ta đã không cầm nổi kiếm nữa.

Hắn im. Cô nói đúng, và sự đúng đắn của cô cắt sâu hơn bất kỳ lý lẽ nào.

– Được.

Cô nhắm mắt. Hắn nhìn thiên mệnh cô: Kim Mệnh vàng kim, dòng lời nguyền đậm, rễ ăn sâu vào lớp kim. Vết lõm ở gốc, nhỏ, vẫn còn.

Rồi nhìn sang Lục Dạ: Tử Mệnh đen tuyền, bốn dòng, lớp màng bao quanh.

Hai thiên mệnh. Hai bài toán. Một đáp án cần tìm.

· · ·

Ngày thứ hai, con đường thoát khỏi vùng đá đỏ, cỏ bắt đầu xanh lại, linh khí bớt ô tạp. Đường mòn dẫn xuống thung lũng thấp, xa xa có khói bếp, tiếng gà gáy, và Lục Dạ chạy nhanh hơn.

– Gần rồi. Qua đồi kia là Tam Hà.

Hắn chỉ tay, mắt sáng rỡ, và lần đầu tiên Trầm Chu thấy hắn cười mà không giấu. Nụ cười rộng, mép hai bên đều nhếch, lộ răng hơi vẩu, răng trẻ con chưa thay hết. Mặt hắn khi cười trẻ hơn mười bốn tuổi, trẻ như đứa trẻ thật sự, và ánh mắt đen sâu hun hút bỗng nhiên có ánh sáng.

Đồ sát ba thành.

Bốn chữ đó nằm trên đầu đứa trẻ đang cười, và Trầm Chu ghét thiên mệnh nhiều hơn bao giờ hết.

Tiểu Vũ đi cạnh, nhìn Lục Dạ chạy trước, rồi nhìn Trầm Chu. Cô không nói, nhưng mắt cô hỏi cùng một câu mà hắn tự hỏi suốt hai ngày:

Có thể cứu hắn không?

Hắn không trả lời. Chưa đủ dữ liệu. Chưa hiểu đủ. Chưa tìm ra chỗ uốn.

Nhưng hắn biết một điều: hắn không thể bỏ đi.

Bạch Mệnh của Tần Ngọc, hắn sửa vì thương xót. Kim Mệnh của Tiểu Vũ, hắn sửa vì tội lỗi. Tử Mệnh của Lục Dạ, nếu hắn tìm cách, sẽ không phải vì thương xót hay tội lỗi. Mà vì hắn đã nhìn thấy đứa trẻ lật con bọ cánh cứng giữa đường, nhìn thấy tai đỏ khi được hứa dạy kiếm, nhìn thấy củi xếp hàng gọn gàng cạnh lửa.

Đứa trẻ này không phải Ma Đế. Chưa.

Và nếu ta có thể uốn thay vì phá, nếu Đồng Điệu thật sự hoạt động, thì có lẽ nó sẽ không bao giờ phải là.

Ba người đi qua ngọn đồi, và Tam Hà hiện ra phía dưới: thị trấn nhỏ, mái ngói xám, ruộng lúa vây quanh, sông cạn chảy qua. Bình yên đến mức giả tạo, vì Trầm Chu đã nhìn thấy thiên mệnh những người trong thị trấn từ xa: Bạch Mệnh, hầu hết, bình thường, lặng lẽ, sống rồi chết, không ai biết.

Và ở đâu đó trong mớ thiên mệnh bình thường đó, có một Bạch Mệnh mỏng manh ghi rằng bà sẽ chết vì bảo vệ con nuôi.

Lục Dạ chạy xuống đồi, hành lý xóc nảy trên lưng, vết thương chắc đau nhưng hắn không quan tâm. Hắn chạy vì mẹ đợi.

Trầm Chu đứng trên đỉnh đồi, nhìn bóng nhỏ chạy xa dần, và cảm nhận sức nặng quen thuộc đè lên vai: sức nặng của kẻ biết trước.

Domino thứ nhất nằm ở Tam Hà. Ba năm nữa nó sẽ đổ. Và khi nó đổ, cả chuỗi sẽ theo.

Trừ khi ta tìm ra cách uốn.

Hắn bước xuống đồi, theo Lục Dạ, hướng về thị trấn có mùi khói bếp và tiếng cười trẻ con vọng từ xa.

Ch.33/100
2.013 từ