Kẻ Chỉnh Sửa Thiên Mệnh
Chương 28: Câu Trả Lời Trong Mắt Người Trống Rỗng
Chương 28

Câu Trả Lời Trong Mắt Người Trống Rỗng

Sáng ngày thứ tư, Trầm Chu kể cho Tiểu Vũ nghe cuộc đối thoại với Bạch Tẫn.

Cô ngồi trên giường, tóc còn rối, kiếm đặt ngang đùi. Nghe hết. Không ngắt.

— Cô ấy biết về Người Viết,, Tiểu Vũ nói khi hắn dừng. Nhưng không nhớ ai dạy.

— Phải. Kiến thức còn, ký ức mất. Giống như cơ thể nhớ cách đi dù đầu quên mình ở đâu.

— Và cô ấy biết ngươi sửa thiên mệnh.

— Biết. Nhìn cách ta nhìn trên đầu người. Cô nói "ngươi nhìn để đọc, ta nhìn và chỉ thấy trống."

Tiểu Vũ nhìn ra cửa sổ. Nắng sáng rọi vào, ánh vàng ấm, đối lập với bầu không khí lạnh lẽo bên ngoài.

— "Ai tàn nhẫn hơn?"

— Câu hỏi của cô ấy.

— Và ngươi không trả lời được.

— Không.

— Ta cũng không. Cô quay lại nhìn hắn. Nhưng ta không nghĩ đó là câu hỏi đúng.

— Sao?

— Vì nó bắt ngươi chọn giữa hai thứ đều sai. Hỏi "ai tàn nhẫn hơn" nghĩa là chấp nhận rằng chỉ có hai lựa chọn. Ngươi đã nói từ đầu: ngươi muốn tìm cách sửa mà KHÔNG giết. Đừng để câu hỏi của cô ấy kéo ngươi đi lệch.

Hắn nhìn cô. Mười bảy tuổi. Nửa năm trước cô còn ở trong tông luyện kiếm, không biết thiên mệnh tồn tại, không biết mình sẽ chết vì hắn. Bây giờ cô ngồi đây, trong thành phố không nhớ, bóc tách triết lý của kẻ xóa số phận bằng giọng bình tĩnh và mắt sáng.

Cô luôn tìm lối ra thay vì đắm trong câu hỏi. Kiếm sĩ. Hành động trước, triết lý sau.

— Ngươi nói lá thư trong cuộn trục ghi ba cách can thiệp: sửa, xóa, viết thêm.

— Phải.

— Viết thêm. Chưa ai thành công.

— Chưa ai trong Thiên Cơ Các. Nhưng lá thư nói nếu có ai làm được, hiệu ứng sẽ khác: thêm số phận mới vào thiên mệnh đã có, tạo xung đột bên trong.

— Xung đột bên trong,, Tiểu Vũ lặp lại. Ngươi nghĩ gì?

— Ta nghĩ sửa là THAY ĐỔI cái đã viết, nên hệ thống phải tái cân bằng toàn bộ. Xóa là GỠ BỎ, nên hệ thống mất mảnh ghép nhưng không cần cân bằng lại mạnh. Nhưng viết thêm là THÊM VÀO, không thay đổi cái cũ, chỉ thêm cái mới. Nếu hệ thống coi thiên mệnh là "đã hoàn chỉnh," thì thêm vào sẽ tạo mâu thuẫn bên trong thiên mệnh thay vì mâu thuẫn với hệ thống.

— Và mâu thuẫn bên trong ít kích Cân Bằng hơn.

— Có thể. Nhưng ta chưa biết cách. Sửa, ta đã biết, ngón tay chạm vào chữ rồi đổi. Xóa, Bạch Tẫn làm bằng sự hiện diện. Viết thêm, ta không có kinh nghiệm.

— Nhưng ngươi đã thử chưa?

Hắn nhìn cô.

— Chưa.

— Vậy thử đi.

· · ·

Họ ra phố.

Trầm Chu chọn một cư dân ở khu phía tây, gần rìa thành, nơi mức độ xóa nhẹ hơn. Người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi, ngồi trên bậc đá trước cửa nhà, mắt nửa mở, tay đặt trên đùi. Trên đầu ông ta: trống hoàn toàn. Không vệt mờ. Không gì.

Trầm Chu đứng trước mặt ông ta. Tiểu Vũ đứng cách năm bước, canh chừng.

Hắn giơ tay lên. Đặt ngón tay vào vị trí ba tấc phía trên đỉnh đầu người đàn ông, nơi thiên mệnh đáng lẽ phải ở.

Không gì.

Ngón tay hắn chạm vào không khí. Không có chữ để sửa. Không có bề mặt để viết. Không có dòng nào để thêm vào. Tay hắn xuyên qua khoảng trống như xuyên qua sương mù, không chạm gì, không cảm nhận gì. Thần thức hắn vươn ra tìm kiếm, như người mù quờ tay trong bóng tối, nhưng không gặp bất cứ thứ gì.

Như cố viết lên trang giấy đã bị đốt. Không còn bề mặt.

Hắn thử thêm. Tập trung thần thức, ép ý chí vào đầu ngón tay, cố tạo ra CHỮ, cố viết thứ gì đó vào khoảng trống. "Sống yên bình." "Nhớ lại tên mình." Bất cứ gì.

Đau. Thần thức đau nhẹ ở thái dương, kiểu đau quen thuộc khi ép năng lực quá mức. Nhưng không có hiệu ứng. Không có chữ hình thành. Khoảng trống vẫn trống.

Hắn hạ tay. Thở ra.

— Không được.

Tiểu Vũ gật. Không bất ngờ.

— Không viết được lên khoảng trống.

— Đúng. Năng lực ta: sửa cái đã có. Không tạo từ đầu.

Hắn thử thêm ba người nữa trong buổi sáng. Kết quả giống nhau. Không chạm được. Không viết được. Không tạo được. Năng lực của hắn là SỬA, không phải VIẾT. Hắn có thể đổi "chết" thành "trọng thương," nhưng không thể viết "trọng thương" lên tờ giấy trắng.

Sửa cần bản gốc. Xóa cần bản gốc. Viết thêm cần bản gốc. Tất cả đều cần cái gì đó ĐÃ CÓ SẴN. Nếu thiên mệnh bị xóa hoàn toàn, không ai có thể khôi phục.

Phát hiện tuyệt vọng. Nhưng là sự thật.

· · ·

Chiều.

Tiểu Vũ tìm thấy bà cụ.

Cô đi khám phá khu phía đông (khu cuối trên đường Bạch Tẫn đi qua, nên bị ảnh hưởng muộn nhất). Trầm Chu đi cùng, đọc thiên mệnh từng người họ gặp: đa phần trống, một số ít còn vệt mờ. Rồi cô dừng lại trước một ngôi nhà nhỏ ở góc phố.

— Nghe thấy không?

Trầm Chu lắng nghe. Tiếng khóc. Rất nhẹ. Từ bên trong nhà.

Họ bước vào. Cửa mở, không khóa. Bên trong tối, chỉ có ánh sáng lọt qua khe cửa sổ. Một gian nhà nhỏ, giường gỗ, bàn ghế, bếp củi. Và ở góc nhà, trên chiếc ghế mây cũ, một bà cụ ngồi ôm chiếc áo trẻ con.

Áo vải mỏng, xanh lơ, nhỏ xíu, size cho đứa bé hai ba tuổi. Bà ôm nó sát ngực, hai tay gầy run run, và khóc. Không thành tiếng, chỉ nước mắt chảy trên gò má nhăn nheo, rơi xuống mặt vải.

Trầm Chu nhìn phía trên đầu bà.

Có.

Không phải trống. Không phải vệt mờ. Có chữ. Mờ, nhạt, gần như không đọc được, nhưng CÓ. Nét chữ run, nét đậm nét nhạt, như chữ viết bằng bút gần hết mực. Hắn cố đọc: "...sống... một mình... cho đến..." Phần còn lại quá mờ.

Đây là người đầu tiên trong Phế Vong Thành mà hắn thấy còn THIÊN MỆNH.

— Bà ơi,, Tiểu Vũ nói nhẹ.

Bà cụ ngẩng lên. Mắt bà đỏ, ướt, nhưng không trống. Không trống như mọi cư dân khác. Có gì đó bên trong, mờ, run, yếu, nhưng CÓ. Ý thức. Hoặc phần nào đó của ý thức vẫn bám víu.

— Ai... bà nói. Giọng khàn, rè, như người lâu không nói chuyện. Ai đó?

— Chúng tôi là khách qua đường,, Tiểu Vũ nói. Giọng cô nhẹ, kiên nhẫn, không giống giọng cô trên chiến trường. Bà có sao không?

Bà cụ nhìn Tiểu Vũ. Nhìn lâu. Mắt bà chớp, chớp, như cố đối chiếu khuôn mặt trước mắt với thứ gì đó trong trí nhớ. Rồi bà lắc đầu, chậm, nhẹ.

— Không... nhớ. Ta không nhớ...

— Bà đang ôm áo của ai?

Bà nhìn xuống chiếc áo. Ngón tay bà vuốt vải, run. Nước mắt lại rơi.

— Con... ta. Hai chữ đó kéo ra từ đâu đó rất sâu, nặng nề, đau đớn. Con ta... nhỏ... áo này...

— Bà nhớ con bà?

— Không. Bà lắc đầu. Ta không nhớ mặt. Không nhớ tên. Chỉ nhớ... nhỏ. Và... mất.

Trầm Chu ngồi xuống cạnh bà. Nhìn kỹ thiên mệnh phía trên đầu. Vệt chữ mờ, nhưng hắn nhận ra: nó không giống thiên mệnh bình thường. Thiên mệnh bình thường có nét sắc, rõ, mỗi chữ tách biệt. Cái này như bản nháp, hoặc bản photo nhòa, hoặc di tích của cái gì đó từng rõ ràng.

— Bà có nhớ... trước khi thành phố thay đổi?, hắn hỏi. Trước khi mọi người bắt đầu quên?

Bà cụ nhíu trán. Cố. Đau đớn cố.

— Ta... tự quên,, bà nói. Trước. Trước khi cô ấy đến.

— Tự quên?

— Con ta... mất. Lâu rồi. Ta... không chịu nổi. Ta chọn quên. Cúng cho sư ông ở đình... ông cho ta uống thứ gì đó... nói sẽ bớt đau. Ta uống. Và ta quên. Quên mặt con. Quên tên con. Chỉ còn... cảm giác. Đau. Ở đây.

Bà đặt tay lên ngực.

— Rồi cô ấy đến. Tóc trắng. Đi qua phố. Mọi người bắt đầu quên. Nhưng ta... ta đã quên trước. Cái mà cô ấy xóa... ta đã tự xóa một phần. Nên... ta còn.

Trầm Chu nhìn Tiểu Vũ. Cô nhìn lại. Mắt cô sáng, cô đã hiểu trước cả khi hắn nói.

Bà tự quên trước khi Bạch Tẫn đến. Bạch Tẫn xóa thiên mệnh từ bên ngoài, nhưng vì bà đã TỰ buông bỏ một phần bên trong, gốc rễ vẫn bám. Thiên mệnh bị xóa bề mặt, nhưng phần sâu nhất, phần gắn với ý chí và cảm xúc, vẫn còn.

Thiên mệnh không chỉ là chữ viết trên đầu. Nó có GỐC RỄ bên trong con người. Và gốc rễ đó gắn với ký ức, cảm xúc, ý chí.

— Bà còn khóc,, Trầm Chu nói. Bà là người duy nhất trong thành còn biết khóc.

— Vì ta còn đau. Bà vuốt áo. Đau là thứ cuối cùng ta nhớ.

— Và đau giữ bà ở lại.

Bà không trả lời. Bà chỉ ôm áo. Nước mắt chảy. Trong căn nhà tối, bà là đốm sáng duy nhất, không phải vì bà hạnh phúc, mà vì bà là người duy nhất còn CẢM nhận được nỗi đau. Và nỗi đau, dù tàn nhẫn, là bằng chứng rằng bà vẫn là con người.

Tiểu Vũ ngồi xuống cạnh bà. Không nói gì. Đặt tay lên tay bà, nhẹ. Bà cụ run. Rồi nắm tay cô. Nắm chặt. Lần đầu tiên có ai chạm vào bà kể từ khi thành phố thay đổi.

Trầm Chu nhìn. Trên thiên mệnh Tiểu Vũ, dòng "Trở thành người luôn phải trả giá thay người khác" sáng lên nhẹ. Rất nhẹ. Không phải vì tai họa, không phải vì xui xẻo. Mà vì cô đang cho đi hơi ấm, và dòng lời nguyền đó không phân biệt giữa đau và ấm, giữa tai họa và tình cảm. Cô trả giá bằng mọi thứ, kể cả lòng tốt.

Thiên mệnh không quan tâm ngươi cho đi gì. Nó chỉ đếm.

· · ·

Họ rời nhà bà cụ khi trời chiều.

Đi dọc phố trở về nhà trọ, Trầm Chu tổng kết.

— Bạch Tẫn xóa thiên mệnh từ bên ngoài. Nhưng nếu bên trong con người đã có sự "buông bỏ," gốc rễ thiên mệnh sâu hơn bề mặt, và bề mặt bị xóa nhưng gốc rễ không mất.

— Bà cụ tự chọn quên nỗi đau. Cô ấy đến và xóa phần còn lại. Nhưng phần bà đã tự buông không bị ảnh hưởng, vì nó thuộc về Ý CHÍ bà, không thuộc về hệ thống.

Tiểu Vũ gật.

— Nghĩa là thiên mệnh có hai lớp. Lớp ngoài do hệ thống viết, là cái ngươi đọc trên đầu người. Lớp trong gắn với bản thể con người, ký ức, cảm xúc, ý chí. Bạch Tẫn xóa được lớp ngoài. Nhưng lớp trong chỉ mất khi chính người đó mất nó.

— Và cư dân Phế Vong Thành mất cả hai lớp. Lớp ngoài bị Bạch Tẫn xóa. Lớp trong mất theo vì họ không có gì để bám víu. Họ chưa bao giờ tự chọn buông bỏ, nên khi bị xóa từ ngoài, họ không có "gốc" để giữ.

— Nhưng bà cụ đã chọn. Tiểu Vũ nói. Cô ấy tự buông nỗi đau trước. Nên khi bị xóa, "gốc" đó vẫn ở lại. Yếu. Nhưng còn.

Trầm Chu dừng bước giữa con phố vắng. Nắng chiều nghiêng, bóng hắn dài trên đá.

— Nếu đúng,, hắn nói chậm,, thì ý chí là thứ mà hệ thống không kiểm soát được.

— Thiên mệnh ghi sẵn mọi thứ: sinh, tử, sự nghiệp, tình duyên. Nhưng không ghi được ý chí. Vì ý chí là lựa chọn. Và lựa chọn chỉ xảy ra ở khoảnh khắc hiện tại, không thể viết trước.

— Bà cụ CHỌN quên. Và lựa chọn đó mạnh hơn sự xóa của Bạch Tẫn.

Im lặng.

— Nhưng đó chưa phải đáp án cho ta,, hắn nói. Ta muốn sửa thiên mệnh Tiểu Vũ mà không kích Cân Bằng. Biết rằng ý chí nằm ngoài hệ thống chưa giúp ta sửa mà không giết.

— Có thể không giúp trực tiếp. Nhưng nó cho ngươi hướng đi.

Hắn nhìn cô. Chờ.

— Ngươi đã sửa "chết" thành "trọng thương" cho ta. Đó là thay đổi từ BÊN NGOÀI, thay đổi chữ trên đầu ta, và hệ thống phản ứng bằng Cân Bằng. Nhưng nếu thay đổi đến từ BÊN TRONG?

— Như thế nào?

— Ta không biết. Nhưng bà cụ cho thấy: cái gì xuất phát từ ý chí con người, hệ thống không kiểm soát được. Nếu ta tự chọn... tự thay đổi thiên mệnh mình bằng ý chí, không phải bằng tay người khác...

— Thì hệ thống có thể không coi đó là "lỗi,", Trầm Chu nói. Vì đó là hành vi từ bên trong, không phải can thiệp từ bên ngoài.

— Chỉ là giả thuyết.

— Nhưng là giả thuyết tốt nhất ta có.

Tiểu Vũ nhìn hắn. Ánh nắng chiều hắt lên mắt cô, sáng vàng. Cô cười. Nhẹ. Lần đầu tiên hắn thấy cô cười ở Phế Vong Thành.

— Thì thử.

— Thử gì?

— Ngày mai là ngày cuối. Đọc cuộn trục còn lại. Nghĩ kỹ. Và trước khi rời đi, thử.

— Thử gì?, hắn lặp lại.

— Thử viết thêm. Không phải bằng ngón tay ngươi. Bằng ý chí ta. Ngươi là người sửa. Nhưng ta là người MANG thiên mệnh. Nếu ai đó có quyền thay đổi nó từ bên trong, đó phải là ta.

Trầm Chu nhìn cô lâu.

Cô mười bảy tuổi. Cô biết thiên mệnh mình ghi "trọng thương vì Tạ Trầm Chu." Biết lời nguyền. Biết ba nghìn người. Và cô đứng đây, ở thành phố không nhớ, nói "để ta tự làm."

— Nguy hiểm,, hắn nói.

— Mọi thứ đều nguy hiểm. Sửa nguy hiểm. Xóa nguy hiểm. Không làm gì cũng nguy hiểm. Ít nhất cách này là TA CHỌN.

Hắn không phản đối. Vì hắn nhớ: nửa năm trước, cô tức giận vì hắn quyết định thay cô. "Đừng gánh cả phần ta." Bây giờ cô đang chọn gánh phần mình. Và hắn không có quyền ngăn.

— Được,, hắn nói. Ngày mai.

· · ·

Đêm.

Trầm Chu đọc cuộn trục thứ năm, cuộn cuối cùng.

Cuộn này ngắn. Chỉ vài dòng. Nét chữ đẹp, bay bổng, giống nét trong lá thư cuộn thứ tư. Cùng tác giả.

"Ghi chú cuối: Nếu ngươi đã đọc đến đây, ngươi đủ kiên nhẫn. Hoặc đủ tuyệt vọng.

Có một điều chúng tôi chưa bao giờ viết ra vì không chắc: thiên đạo có thể bị CHẤP NHẬN. Không phải chống lại. Không phải phá hủy. Mà là: khi ai đó nhìn thấy thiên mệnh mình, HIỂU nó, và vẫn CHỌN sống theo cách khác, không phải bằng cách sửa chữ, mà bằng cách sống NGƯỢC với chữ, hệ thống rơi vào trạng thái mà chúng tôi gọi là 'mâu thuẫn nội tại.' Hệ thống không thể cân bằng thứ mà chính nó không tạo ra.

Chúng tôi chưa kiểm chứng. Không ai trong Thiên Cơ Các nhìn thấy thiên mệnh mình. Nhưng nếu có ai nhìn thấy, và nếu người đó CHỌN, thật sự chọn, bằng ý chí tự do, không phải bị ép, thì hiệu ứng có thể không phải Cân Bằng. Mà là thứ chúng tôi không đặt tên được.

Chúc may mắn. Dù may mắn cũng nằm trong thiên mệnh."

Trầm Chu đặt cuộn trục xuống. Tay hắn run.

Không phải vì sợ. Mà vì lần thứ hai, ai đó từ ba mươi năm trước đã chỉ cho hắn hướng đi. Và hướng đi đó trùng với điều Tiểu Vũ vừa nói chiều nay.

Ý chí tự do. Lựa chọn. Sống ngược với chữ viết trên đầu.

Tiểu Vũ biết thiên mệnh mình: "Trọng thương vì Tạ Trầm Chu." Cô không thể đọc được (chỉ hắn đọc được), nhưng cô BIẾT. Hắn đã nói cho cô. Và cô vẫn ở đây. Vẫn đi cùng. Vẫn chọn.

Nếu cô nhìn thấy thiên mệnh mình, hiểu nó, và vẫn chọn sống theo cách khác...

Nhưng cô không nhìn thấy. Hắn nhìn thấy. Và hắn cũng không nhìn thấy thiên mệnh chính mình.

Không ai đọc được thiên mệnh chính mình.

Vậy ai là người "chọn"? Hắn, kẻ đọc được thiên mệnh người khác nhưng không phải người MANG nó? Hay cô, người mang thiên mệnh nhưng không đọc được?

Cả hai. Phải cả hai.

Hắn đọc. Cô chọn. Hắn cho cô biết. Cô quyết định.

Đó là khác biệt giữa hắn và Tô Huyền Cơ. THC biết thiên mệnh nhưng dùng nó để kiểm soát người khác. Hắn biết thiên mệnh nhưng đưa quyền chọn cho người mang nó.

Và đó có thể là cách phá hệ thống.

Hắn nằm xuống. Nhắm mắt. Lần đầu tiên ở Phế Vong Thành, hắn ngủ được.

Ch.28/100
2.974 từ