Ba Ngày
Ngày thứ hai — Sáng
Trầm Chu tỉnh dậy trong ngách đá đen và không nhớ giọng nói Uẩn Nương.
Hắn biết có giọng đó vì nhật ký ghi, trang hai mươi ba, nét chữ hắn, mực nâu, và hắn đọc: "Uẩn Nương nhờ giữ Lục Dạ an toàn. Giọng bà ấm, chậm, giọng của người đã biết mình sẽ chết nhưng vẫn nấu cơm cho con." Hắn nhớ bà, nhớ bậc cửa, nhớ mùi cơm chiều Tam Hà, nhưng giọng bà như chữ viết trên cát, hắn đọc mà không NGHE, đọc mà không có âm nào đi kèm, và hắn hiểu: hệ thống xóa lại, đêm qua, một mảnh nữa, mảnh nhỏ, mảnh vô hại, nhưng mảnh.
Hắn gập nhật ký. Đứng dậy. Tiểu Vũ đã thức, ngồi dựa tường đối diện, kiếm ngang đùi, mắt mở, và cô nhìn hắn bằng mắt mà hắn đã quen: mắt của kẻ biết hắn mất thêm gì đó nhưng không hỏi, vì hỏi cũng không lấy lại được, vì mỗi câu hỏi là một vết nhắc rằng hắn đang mất dần, và Tiểu Vũ không muốn hắn nhớ rằng hắn đang quên.
Bạch Tẫn đã đi.
– Đi từ canh tư, Tiểu Vũ nói. Nói đi nghiên cứu Đài. Nói sẽ quay lại trước trưa.
Trầm Chu gật. Và hắn biết: Bạch Tẫn đi tìm kẽ hở. Cô không tin sổ tay là đáp án, cô tin hai trăm năm là hai trăm năm, và nếu có kẽ hở thì phải tìm ở chỗ Tô Huyền Cơ KHÔNG NGHĨ ĐẾN, chỗ mà ông bỏ qua không phải vì ngu mà vì mù, vì ông không nhìn thấy sợi dây, và cô xóa sợi dây, và hai thứ đó giao nhau ở đâu đó mà cô đang tìm.
– Ta vào Đài, Trầm Chu nói.
Tiểu Vũ đứng dậy.
– Ta đi gặp Lục Dạ.
Trầm Chu nhìn cô. Và cô nhìn lại, mắt không xin phép, mắt thông báo, vì Tiểu Vũ không bao giờ xin phép khi cô đã quyết, cô chỉ nói để hắn biết, và nếu hắn cản, cô sẽ đi, vì cô có lý do riêng, lý do mà hắn hiểu mà không cần cô giải thích.
– Đi cùng, hắn nói.
Hai người bước vào Thiên Cơ Đài.
Tô Huyền Cơ không ở trong Đài. Chỉ hai hộ vệ Nguyên Anh đứng ở vòm cửa phía đông, và họ không chặn, để Trầm Chu và Tiểu Vũ bước qua, vì Quốc sư đã dặn: để vào, để ra, để họ đi lại tự do trong Đài, vì tự do trong lồng vẫn là lồng, và Tô Huyền Cơ biết: ba ngày họ sẽ ở đây, quanh Lục Dạ, quanh bể chứa, quanh sợi dây, và mỗi giây họ ở đây là mỗi giây họ chứng kiến Lục Dạ đau, và đau là đòn bẩy, và đòn bẩy là thứ ông cần.
Lục Dạ vẫn ngồi trên bệ đá. Sợi dây vẫn bám. Mắt vẫn nhắm. Nhưng Trầm Chu thấy: mồ hôi. Mồ hôi trán hắn lấm tấm, mồ hôi cổ hắn ướt cổ áo, và sợi dây quanh người hắn RUNG nhanh hơn hôm qua, rung theo nhịp mà Trầm Chu nhận ra: nhịp Người Viết, và nhịp đó nhanh hơn, nhanh không phải vì mạnh mà vì GẤP, vì Người Viết đang chết nhanh hơn dự kiến, và Lục Dạ đang GÁNH nhiều hơn dự kiến, và ba ngày có thể không đủ.
Trầm Chu đọc thiên mệnh Lục Dạ. Dòng "kênh truyền, tắt" SÁNG HƠN hôm qua. Sáng rõ hơn. Gần hơn. Như thiên mệnh đang đếm ngược, và kim đồng hồ quay nhanh hơn Tô Huyền Cơ hứa.
Hắn quay sang Tiểu Vũ. Gật. Và rời bệ đá, bước về phía thành bể, tiếp tục đọc trận pháp, tiếp tục tìm chỗ nối, tiếp tục làm việc mà hắn nói với Tô Huyền Cơ là "tìm hiểu để giúp," và khi ông trở lại, hắn sẽ đứng cạnh bể chứa, đọc rãnh trận pháp, mắt quét sàn, và ông sẽ nghĩ: tiểu tử đang suy nghĩ có nên giúp không.
Tiểu Vũ đi đến bệ đá.
Tiểu Vũ
Cô ngồi xuống cạnh bệ đá, chân xếp bằng, kiếm đặt ngang đùi, và cô nhìn Lục Dạ, nhìn lâu, nhìn đứa trẻ mà cô gặp ở đường mòn Huyết Nguyên Cốc, đứa trẻ gầy hơn cô, thấp hơn cô, đứa trẻ mà cô đã hạ ba gã ma tu trong nửa khắc để cứu, đứa trẻ hỏi cô dạy kiếm, đứa trẻ gọi cô "tỷ tỷ" bằng giọng mà cô giả vờ không thích nhưng thích, và bây giờ đứa trẻ ngồi đó, quấn trong sợi dây thiên mệnh, mồ hôi lấm tấm, mắt nhắm, và cô muốn cầm kiếm chém sợi dây nhưng không chém được, vì sợi dây không phải thứ kiếm chém, vì kiếm cô chém NGƯỜI, chém CÁI GÌ SỐNG, và sợi dây không sống, sợi dây là hệ thống, là cấu trúc, là thứ mà cô không hiểu bằng tay mà phải hiểu bằng đầu.
Và cô không giỏi dùng đầu. Cô giỏi dùng kiếm.
– Lục Dạ.
Cô gọi. Giọng bình thường. Giọng của tỷ tỷ gọi em dậy ăn sáng, giọng mà cô dùng mỗi ngày trên đường từ Tam Hà đến đây, giọng không thay đổi dù mọi thứ xung quanh thay đổi, vì cô TIN rằng giữ giọng bình thường là cách TỐT NHẤT để nhắc ai đó rằng họ vẫn bình thường.
Lục Dạ mở mắt.
Đen. Sâu. Viền tối. Thứ di chuyển bên trong. Nhưng khi hắn nhìn cô, thứ đó LÙI, lùi một chớp, và mắt hắn trở lại mắt đứa trẻ, mắt biết cô, mắt nhớ cô, mắt mà cô đã nhìn hàng trăm lần bên lửa trại.
– Tỷ tỷ.
Giọng khàn. Khàn hơn hôm qua. Nhưng vẫn giọng hắn.
Tiểu Vũ nhìn sợi dây trên người hắn. Nhìn mồ hôi trán hắn. Nhìn tay hắn đặt trên bệ đá, ngón hơi run, run không phải vì sợ mà vì MỆT, vì lượng thông tin chảy qua hắn đang tăng, vì Người Viết đang chết nhanh hơn, vì hắn GÁNH.
– Ngươi đau không?
– Không nhiều.
Cô biết hắn nói dối. Vì "không nhiều" của Lục Dạ là "rất nhiều nhưng ta chịu được, và ta không muốn ngươi lo." Cô đã nghe câu đó ở Phong Lĩnh khi hắn chảy máu mũi sau khi nhìn quá sâu, ở đêm Uẩn Nương chết khi hắn ngồi bên thi thể mẹ nuôi và nói "ta ổn," và cô không tin bất kỳ lần nào.
– Ngươi biết ông ta sẽ giết ngươi.
Không phải hỏi. Xác nhận. Và cô không dịu, không nhẹ, không vòng vo, vì Tiểu Vũ không bao giờ vòng vo khi mạng ai đó đang đếm ngược, vì vòng vo là xa xỉ, và đứa trẻ trước mặt cô không có thời gian cho xa xỉ.
Lục Dạ nhìn cô. Không tránh.
– Có thể, hắn nói. Nhưng nếu thế giới sống...
– Ngươi nghe giống mẹ ngươi.
Lục Dạ dừng. Và mắt hắn DAO ĐỘNG. Không phải lay nhẹ như hôm qua khi Trầm Chu nhắc Uẩn Nương, mà RUNG, rung từ bên trong, rung đến mức sợi dây trên người hắn rung theo, và bể chứa rung theo, và Trầm Chu ở phía bên kia đại sảnh quay lại nhìn, vì hắn cảm thấy.
Tiểu Vũ nói, giọng không dịu:
– Bà cũng nói "nếu con sống." Bà đứng trước Kim Đan. Bà biết sẽ chết. Bà chọn chết vì ngươi. Và ngươi, bây giờ, ngồi đây, nói "nếu thế giới sống" bằng đúng giọng bà nói "nếu con sống." Ngươi muốn lặp lại?
Im lặng. Im lặng dài. Im lặng mà Tiểu Vũ không phá, vì cô biết: im lặng là thứ Lục Dạ cần bây giờ, không phải thêm lời, không phải lý lẽ, không phải an ủi, mà là khoảng trống để hắn NGHE câu cô vừa nói VANG trong đầu hắn, vì câu đó không phải cô bịa, câu đó là sự thật, sự thật mà hắn đã biết nhưng không ai nói thẳng, vì Trầm Chu quá sợ mất hắn để nói thẳng, và Bạch Tẫn quá ít cảm xúc để quan tâm, và Tô Huyền Cơ MUỐN hắn hy sinh nên không bao giờ nhắc mẹ hắn.
Lục Dạ nuốt. Và cô thấy: mắt hắn ướt. Không phải khóc. Lục Dạ không khóc từ sau Uẩn Nương, nhưng mắt hắn ướt, ướt bên dưới viền tối, ướt bên dưới thứ di chuyển, ướt ở chỗ mà hắn vẫn còn là đứa trẻ mười bốn tuổi mất mẹ.
– Mẹ ta không có lựa chọn, hắn nói. Giọng run. Lần đầu tiên giọng hắn run trong Thiên Cơ Đài.
– Ngươi cũng không có lựa chọn. Ngươi NGHĨ ngươi có. Nhưng Quốc sư cho ngươi thấy lưới rách, cho ngươi thấy Người Viết chết, và nói: "Ngươi là kênh duy nhất." Và ngươi tin. Vì ngươi mười bốn. Vì ngươi muốn cứu. Vì ngươi nghĩ mình phải gánh vì mình NHÌN THẤY. Tiểu Vũ nghiêng đầu. Nhưng Trầm Chu cũng nhìn thấy. Và Bạch Tẫn cũng xóa thiên mệnh hai mươi năm. Và Quốc sư cũng xây Đài hai trăm năm. Ngươi không phải NGƯỜI DUY NHẤT có thể gánh. Ngươi là người duy nhất Quốc sư CHỌN cho gánh, vì ngươi trẻ nhất, vì ngươi tin nhất, vì ngươi dễ thuyết phục nhất.
Lục Dạ nhìn cô. Và cô thấy: hắn muốn phản bác. Muốn nói: ta có năng lực mà không ai có, ta nhìn thấy sợi dây, ta cắt được sợi dây, ta nối được vào lưới, và không ai khác làm được. Nhưng hắn không nói. Vì câu cô vừa nói đúng ở chỗ sâu nhất: ông ta CHỌN hắn. Không phải hắn chọn. Ông ta gieo hạt giống qua giấc mơ, ông ta cho hắn thấy lưới rách, ông ta nói "ngươi là mắt, lão phu là tay," và hắn ngồi xuống bệ đá vì hắn TIN, và tin không phải chọn, tin là bị dẫn, và kẻ dẫn là Tô Huyền Cơ.
– Ta... Lục Dạ dừng. Nhìn tay mình. Nhìn sợi dây bám trên cánh tay, lấp lánh, mỏng như tơ nhưng CHẶT. Và hắn cố nhấc tay, nhấc khỏi bệ đá, và sợi dây SIẾT, nhẹ, không đau, nhưng giữ, và hắn nhìn Tiểu Vũ bằng mắt mà cô chưa thấy bao giờ: mắt SỢ.
Không phải sợ chết. Sợ SAI.
– Nếu ta dừng, hắn nói, giọng run, giọng mà cô nhớ ở đêm Uẩn Nương chết, giọng của đứa trẻ mất mẹ. Nếu ta rút ra. Ai thay?
Tiểu Vũ nhìn hắn. Và cô nói, giọng mà cô dùng khi dạy hắn kiếm ở Tam Hà, giọng bình thường, giọng không lo, giọng của tỷ tỷ:
– Không biết. Nhưng đó là câu hỏi phải trả lời TRƯỚC khi ngươi ngồi xuống, không phải SAU. Ngươi đã ngồi mà không hỏi. Và bây giờ ngươi hỏi vì ta bắt ngươi hỏi.
Lục Dạ im. Và sợi dây rung. Và bể chứa xoáy. Và nhịp Người Viết chậm hơn, chậm đi từng chút, và hắn nghe, hắn nghe nhịp đó qua sợi dây, qua khối đen trong ngực, và hắn biết: Người Viết đang chết, thật sự chết, không phải lý thuyết, không phải "sẽ chết," mà ĐANG, và mỗi nhịp chậm hơn là mỗi sợi dây rách thêm, và mỗi sợi rách là mỗi thiên mệnh mất, và mỗi thiên mệnh mất là mỗi người trống.
– Ta MUỐN dừng, hắn thì thầm. Và cô thấy: tay hắn nắm. Nắm thành nắm đấm trên bệ đá. Sợi dây siết quanh nắm đấm, sáng hơn, và hắn ĐANG kéo, kéo nhẹ, thử kéo ra, và sợi dây không buông. Nhưng ta nghe Người Viết, tỷ tỷ. Mỗi nhịp chậm hơn. Mỗi nhịp yếu hơn. Nếu ta rút ra, lưới mất kênh, và khi Người Viết tắt, không ai kịp viết thay, và tất cả mọi người...
– Tất cả mọi người sẽ phải tìm cách khác, Tiểu Vũ nói. Không phải cách của Quốc sư. Cách KHÁC. Cách mà Trầm Chu đang tìm. Cách mà Bạch Tẫn đang tìm. Cách mà NGƯƠI chưa nghĩ đến vì ngươi ngồi trên bệ đá, nối vào lưới, và lưới cho ngươi thấy mọi thứ TRỪ chính ngươi.
Lục Dạ nhìn cô. Lâu. Và sợi dây rung chậm lại, rung theo nhịp thở hắn, và nhịp thở hắn chậm hơn, đều hơn, vì cô đang kéo hắn ra, không phải bằng tay, bằng GIỌNG, bằng thứ mà Tô Huyền Cơ không có: sự thật không có mục đích, sự thật của kẻ chỉ muốn đứa trẻ sống chứ không muốn dùng đứa trẻ.
– Ta sẽ nghĩ, hắn nói. Giọng nhỏ. Giọng không phải cam kết. Giọng của kẻ đang xé giữa hai bờ, bờ bên này là thế giới, bờ bên kia là chính hắn, và cô vừa nói: ngươi cũng ĐÁNG sống.
Tiểu Vũ gật. Và cô đặt tay lên bệ đá, cạnh nắm đấm hắn, không chạm, để cạnh, như mỗi đêm cô để bát cháo cạnh đứa trẻ sợ hãi mà không bắt ăn, vì bắt thì hắn không ăn, để thì hắn tự tay cầm bát.
Lời nguyền nhói ở ngón tay cô. Nhẹ. Nén. Ở Thiên Kính, lời nguyền yếu, hệ thống mạnh, nhưng vẫn có, vẫn nhắc: ngươi đang gần kẻ ngươi muốn bảo vệ, và bảo vệ là cái giá, luôn luôn.
Cô không rụt tay.
Ngày thứ hai — Chiều
Trầm Chu đọc trận pháp suốt sáng. Đọc bằng mắt thiên mệnh, đọc chỗ CHỒNG giữa trận pháp và sợi dây, và hắn tìm thấy: không phải một chỗ nối, mà BẢY. Bảy điểm mà trận pháp THAM CHIẾU lưới thiên mệnh, bảy điểm mà linh lực từ sợi dây chảy vào rãnh khắc đá, và trong bảy điểm đó, MỘT nối trực tiếp với sợi dây chạy về tường tây, về phòng sâu nửa dặm, về sổ tay.
Điểm đó nằm ở đáy bể chứa. Nơi ánh sáng xoáy mạnh nhất. Nơi nhịp Người Viết rõ nhất. Nơi không ai chạm được vì linh lực quá dày.
Hắn trở về ngách.
– Đáy bể chứa, hắn nói. Điểm nối nằm ở đáy. Sâu. Linh lực dày. Không thể chạm bằng tay.
Bạch Tẫn đã quay lại, lưng dựa tường, tóc trắng rũ, và cô nói:
– Ta tìm thấy thứ khác. Cô mở mắt. Lá chắn bảo vệ Quốc sư có mười bảy lớp. Mười sáu lớp bằng trận pháp. Lớp thứ mười bảy bằng SỢI DÂY.
Trầm Chu nhìn cô.
– Ông ta NỐI thiên mệnh mình vào Đài. Không phải bằng trận pháp. Bằng sợi dây, giống Lục Dạ nối vào lưới. Ông ta nối thiên mệnh cá nhân vào hệ thống bảo vệ, để lá chắn không chỉ dùng năng lượng lưới mà dùng luôn thiên mệnh ông ta làm KHUNG. Xóa thiên mệnh ông ta = xóa khung = mười sáu lớp trận pháp mất nền.
– Nhưng cô không xóa được qua lá chắn.
– Không qua. Bạch Tẫn nói. Nhưng nếu lá chắn MẤT năng lượng, dù chỉ mất một nhịp, chỉ mất đủ để mười sáu lớp CHẬM, ta xóa lớp mười bảy, và toàn bộ SỤP.
Trầm Chu nhìn cô. Và hắn hiểu: kẽ hở. Kẽ hở không phải ở trận pháp, không phải ở sổ tay, mà ở THỜI GIAN. Nếu trận pháp mất năng lượng một nhịp, lá chắn chậm một nhịp, Bạch Tẫn xóa lớp mười bảy trong nhịp đó, và Tô Huyền Cơ mất thiên mệnh, mất bản ngã, mất tất cả, như cư dân Phế Vong Thành.
– Cắt nguồn, hắn nói. Sổ tay dưới tường tây. Nếu sổ đó là nguồn thông tin cho trận pháp, phá sổ gây gián đoạn, gián đoạn tạo nhịp trống, và trong nhịp trống đó...
– Ta xóa, Bạch Tẫn nói. Giọng phẳng. Nhưng cô NẮM tay. Nắm lại. Và Trầm Chu biết: cô muốn. Hai mươi năm. Kẻ xóa thiên mệnh cô khi cô năm tuổi, kẻ lấy đi mẹ gọi cơm và buổi sáng nắng, kẻ ghi nan quạt "#7, xóa hoàn toàn, thành công," giờ ngồi trong Đài, bảo vệ bằng hai trăm năm trận pháp, và cô không xóa nổi.
Nhưng nếu nhịp trống...
– Vấn đề, Tiểu Vũ nói, từ góc ngách, giọng tỉnh, giọng thực tế. Nếu xóa thiên mệnh Quốc sư, ông ta mất bản ngã. Không viết được nữa. Không vận hành Đài được nữa. Và Lục Dạ vẫn nối. Và Người Viết vẫn chết. Và không ai thay.
Im lặng.
Và Trầm Chu nhận ra: cô đúng. Xóa Tô Huyền Cơ giải quyết MỘT vấn đề, xóa kẻ viết thiên mệnh theo ý mình, nhưng tạo ra vấn đề LỚN HƠN: không ai viết. Người Viết chết, Đài mất người điều khiển, lưới rách, thiên mệnh sụp, và Lục Dạ vẫn nối, vẫn gánh, vẫn tắt, nhưng không ai viết qua hắn, nên hắn tắt VÔ NGHĨA.
– Không xóa, hắn nói. Dùng nhịp trống kéo Lục Dạ ra.
Ba người nhìn nhau. Và Trầm Chu nói:
– Kế hoạch. Phá sổ tay tường tây, gây gián đoạn trận pháp, lá chắn chậm. Trong nhịp chậm đó, Bạch Tẫn không xóa thiên mệnh Quốc sư mà xóa LIÊN KẾT giữa Đài và Lục Dạ, xóa sợi dây NỐI hắn vào bể chứa. Ta kéo hắn ra. Rời Đài.
– Và Quốc sư? Tiểu Vũ hỏi.
– Quốc sư vẫn có Đài. Vẫn có trận pháp. Vẫn có bể chứa. Chỉ mất kênh. Ông ta sẽ phải tìm kênh khác, hoặc tìm cách khác, nhưng đó là VẤN ĐỀ CỦA ÔNG TA, không phải vấn đề của đứa trẻ mười bốn tuổi.
Bạch Tẫn nhìn hắn. Lâu. Và cô nói:
– Ta muốn xóa ông ta.
– Biết.
– Nhưng đứa trẻ quan trọng hơn.
– Đúng.
Cô im. Rồi gật.
– Khi nào?
Trầm Chu nhìn tường đá. Ngách tối. Nhịp Người Viết vọng từ xa, yếu.
– Ngày mai. Sáng. Trước khi ông ta kích hoạt.
Ngày thứ hai — Đêm
Trầm Chu viết nhật ký.
"Ngày thứ hai. Kế hoạch: phá sổ tay tường tây → gián đoạn trận pháp → Bạch Tẫn xóa liên kết Đài-Lục Dạ → kéo Lục Dạ ra.
Rủi ro:
1. Sổ tay không phải nguồn. Phá không ảnh hưởng.
2. Nhịp trống quá ngắn. Bạch Tẫn không kịp xóa.
3. Tô Huyền Cơ có phương án dự phòng.
4. Lục Dạ không MUỐN ra.
Rủi ro 4 đáng sợ nhất. Vì Tiểu Vũ đã nói với hắn. Hắn dao động. Nhưng dao động không phải quyết định. Và nếu hắn giữ, nếu hắn không buông, nếu hắn vẫn tin mình là kênh duy nhất, thì kéo cũng không kéo nổi, vì Lục Dạ NẮNG mạnh, mạnh hơn hắn biết, và kẻ tự nguyện nối vào lưới thì không ai kéo ra bằng vũ lực.
Tiểu Vũ nói: 'Ngươi nghe giống mẹ ngươi.' Đúng câu đó. Đúng lúc đó. Cô luôn biết nói gì. Ta không biết. Ta chỉ biết đọc và viết và sửa. Và viết 'cần' khi đáng lẽ viết 'thương.'
Ngày mai. Sáng. Hoặc thành hoặc bại.
Nếu ta quên, đọc trang trước."
Hắn gập nhật ký. Nhìn Tiểu Vũ. Cô nằm đối diện, mắt nhắm, nhưng hắn biết cô không ngủ, vì hơi thở cô đều nhưng NÔNG, đều nhưng tỉnh, và cô đang nghĩ, nghĩ thứ gì đó mà cô không nói, và hắn không hỏi, vì Tiểu Vũ sẽ nói khi cô muốn nói.
Bạch Tẫn đứng ở đầu ngách. Canh. Mắt xám nhìn vào bóng tối thành phố ngầm, và cô không ngủ, vì cô ngủ ít, vì mất quá nhiều thứ thì giấc ngủ cũng nhạt, và cô dùng đêm để nghĩ, để tính, để nhìn bóng tối mà tìm kẽ hở, vì kẽ hở luôn ở trong bóng tối, ở chỗ ánh sáng không chiếu tới, ở chỗ mà kẻ hai trăm năm cũng bỏ sót.
Và xa, trong Thiên Cơ Đài, nhịp Người Viết thở, chậm, yếu, đều, và Lục Dạ ngồi trên bệ đá, mắt nhắm, sợi dây rung, và hắn nghĩ về mẹ, về Uẩn Nương, về "đừng thành người xấu," và hắn không biết: ngồi đây là tốt hay xấu, cứu thế giới là tốt hay xấu, chết là tốt hay xấu, và hắn mười bốn, và hắn không nên phải trả lời những câu hỏi này.
Nhưng hắn phải.
Vì không ai khác hỏi giúp.
Trừ tỷ tỷ.