Bàn Cờ Ba Bên
Bình minh vàng nhạt, sương chưa tan hết.
Trầm Chu tỉnh dậy khi sương chưa tan. Lửa đã tắt từ lúc nào, chỉ còn tro xám và mùi khói lạnh. Tiểu Vũ nằm cuộn tròn bên kia đống lửa, kiếm ôm sát ngực, tóc rối. Cô ngủ say, lần đầu tiên trong năm ngày cô ngủ mà không giật mình giữa chừng.
Hắn ngồi dậy nhẹ, không đánh thức cô. Đi ra rìa rừng, nhìn về phía bắc.
Phế Vong Thành nằm đó, xa, nhỏ, tường xám nhòa trong sương. Từ đây trông nó bình yên, như bất kỳ trấn nhỏ nào ở rìa Trường Lĩnh, khói bếp, mái ngói, tường đá. Không ai nhìn sẽ biết rằng bên trong cả nghìn người đang tồn tại mà không sống, thở mà không nhớ, mở mắt mà không nhìn thấy gì.
Năm ngày. Ta đến đó tìm câu trả lời. Ta tìm được gì?
Nhiều hơn hắn tưởng. Ít hơn hắn cần.
Hắn biết thiên mệnh có hai lớp: lớp ngoài do hệ thống viết, lớp trong gắn với ý chí con người. Biết Bạch Tẫn là sản phẩm thí nghiệm của Thiên Cơ Các, bị xóa thiên mệnh năm năm tuổi, mất mọi thứ nhưng vẫn sống. Biết cách thứ tư: thay đổi từ bên trong bằng ý chí, không phải can thiệp từ bên ngoài. Biết Tiểu Vũ đã thử và có phản ứng, dù chưa đủ.
Và biết hệ thống đang nhìn.
Ba người. Ba cách nhìn thiên mệnh. Bạch Tẫn muốn xóa sạch, giải phóng bằng cách hủy diệt. Tô Huyền Cơ muốn kiểm soát, sử dụng bằng cách hiểu. Và ta... ta muốn gì?
Hắn nhìn tay mình. Bàn tay gầy, ngón dài, bàn tay quản thư khố, bàn tay từng sửa hai dòng thiên mệnh và giết hơn ba nghìn người.
Ta không muốn xóa. Ta không muốn kiểm soát. Ta muốn... cho mọi người quyền CHỌN. Nhưng để chọn, họ phải BIẾT. Và ta là người duy nhất nhìn thấy.
Câu trả lời chưa trọn vẹn. Nhưng là khởi đầu.
· · ·
Tiểu Vũ dậy khi nắng chạm mặt. Cô ngồi lên, nhìn quanh, thấy hắn ngồi ở rìa rừng, quay lại.
– Sáng rồi.
– Sáng rồi.
Cô lau mặt, buộc lại tóc, kiểm tra kiếm. Những động tác quen thuộc mà hắn đã nhìn mỗi sáng suốt hai tháng hành trình. Có gì đó an ủi trong sự lặp lại. Thế giới có thể sụp đổ, thiên mệnh có thể nát, nhưng Ninh Tiểu Vũ vẫn buộc tóc, lau kiếm, sẵn sàng.
Họ ăn sáng bằng lương khô còn sót. Ít. Đủ nửa ngày. Cần tìm thị trấn hoặc hàng quán trên đường.
– Trầm Chu.
– Gì?
Cô nhìn hắn. Ánh nắng sáng rọi mặt cô, mắt sáng, bình tĩnh, nhưng có gì đó sâu hơn bình tĩnh.
– Nơi đó. Phế Vong Thành. Liên quan đến ta, phải không?
Hắn im.
– Ta cảm thấy... lạ. Từ khi vào thành. Nặng hơn. Như có thứ gì kéo ta xuống. Và khi thử... khi ta nhắm mắt và cố thay đổi dòng chữ trên đầu mình... ta cảm thấy nó BIẾT ta ở đó. Nó biết ta đang đẩy.
– "Nó" là thiên mệnh?
– Ta không biết gọi là gì. Nhưng nó có ở đó. Và nó nặng.
Hắn nhìn cô lâu.
– Ngươi có muốn biết sự thật không?
– Sự thật nào?
– Tất cả. Mọi thứ ta nhìn thấy trên đầu ngươi bây giờ. Mọi thay đổi ở Phế Vong Thành. Mọi thứ ta lo.
Cô cười. Nhẹ. Giống nụ cười ở quảng trường hôm qua, nhưng buồn hơn một chút.
– Ta đã biết rồi, Trầm Chu. Ngươi nói cho ta nghe ở Trấn Bắc Hoang. "Trọng thương vì Tạ Trầm Chu." Lời nguyền. Ba nghìn người. Ta biết hết.
– Nhưng có thêm. Vệt mờ trên thiên mệnh ngươi ở Phế Vong Thành. Nó đang ăn mòn Kim Mệnh. Ra khỏi thành thì ngừng, nhưng không mất. Ta không biết nó có lan tiếp không.
Cô gật, chậm.
– Còn gì nữa?
– Chấm sáng hôm qua. Khi ngươi thử thay đổi bằng ý chí. Nó xuất hiện. Nhỏ. Nhưng nó tồn tại song song với dòng lời nguyền, không xóa, không chồng. Bạch Tẫn nói hệ thống cảm thấy. Nghĩa là lần sau ngươi thử, hệ thống có thể phản ứng. Ta không biết phản ứng thế nào.
– Ngươi sợ.
– Phải.
– Ta cũng sợ. Cô nói nhẹ, không che giấu. – Nhưng ta sợ và vẫn chọn.
Im lặng. Gió thổi qua rừng thưa, lá xào xạc, ánh nắng nhảy nhót trên cỏ.
– Khi nào ngươi sẵn sàng nói, ta nghe.
Hắn đã nói hết. Và cô biết. Cô biết hắn nói hết không phải vì cô ép, mà vì hắn đã hiểu: giấu cô là điều tệ nhất hắn có thể làm. Sáu tháng giấu. Sáu tháng cô sống trong bóng tối trong khi hắn quyết định thay cô. Không bao giờ nữa.
– Ta đã nói hết, hắn nói. Từ bây giờ, ngươi biết mọi thứ ta biết. Không trễ hơn ta. Không ít hơn ta.
– Được.
Một chữ. Đủ.
· · ·
Họ dọn trại, lên đường hướng nam.
Đường đi qua đồng cỏ hoang, xen lẫn rừng thưa và đồi đá thấp. Trường Lĩnh nằm phía xa, đỉnh trắng tuyết, mây quấn sườn. Họ đã qua ngọn núi đó lần đi, giờ đi ngược, nhưng không theo đường cũ. Trầm Chu chọn đường tắt phía tây, tránh các trấn lớn, tránh đường thương mại.
– Ta tìm nơi ẩn, hắn nói. Nghiên cứu ba cuốn sổ tay thí nghiệm. Hiểu nguyên lý xóa thiên mệnh, từ đó tìm cách viết thêm từ bên trong. Cần vài tuần.
– Và ta luyện. Tiểu Vũ nói, giọng chắc. – Chấm sáng hôm qua tắt vì ta yếu. Ý chí cần luyện như kiếm pháp. Lần sau, ta giữ được lâu hơn.
– Nếu hệ thống phản ứng...
– Thì ta đối mặt. Cùng nhau.
Hắn gật.
Cùng nhau. Hai chữ đơn giản. Nhưng với người từng sống mười chín năm một mình trong thư khố, hai chữ đó nặng hơn cả thiên mệnh.
Họ đi. Nắng lên cao. Bóng ngắn dần. Phế Vong Thành đã mất hút sau đồi.
Trầm Chu nhìn thiên mệnh Tiểu Vũ một lần cuối trước khi chuyển mắt về phía trước. Kim Mệnh, vàng, mờ hơn trước, vệt xám ở rìa vẫn còn, dòng lời nguyền vẫn đậm. Nhưng ở gốc dòng lời nguyền, nơi chấm sáng đã tắt, hắn thấy: vết lõm. Nhỏ. Như dấu chân trên tuyết mới rơi. Chấm sáng đã tắt, nhưng nó để lại dấu. Thiên mệnh nhớ.
Cô đã đẩy được. Và nó biết.
Hắn không nói cho cô. Chưa. Vì hắn không biết vết lõm đó là điềm tốt hay dấu hiệu rằng hệ thống đang chuẩn bị phản ứng.
Nhưng hắn nhớ. Và hắn sẽ theo dõi.
· · ·
Cách đó nghìn dặm về phía nam.
Thiên Kính.
Tô Huyền Cơ ngồi trong thư phòng riêng, tầng cao nhất của Thiên Kính Các, nơi chỉ ông mới có chìa khóa. Phòng rộng nhưng ít đồ: một bàn gỗ đen, một kệ sách nhỏ, một bình trà nguội, và một bản đồ lớn trải kín mặt bàn.
Bản đồ vẽ toàn bộ lục địa. Hàng trăm chấm đỏ rải khắp, mỗi chấm là một nơi ông đánh dấu: thiên mệnh bất thường, sự kiện không giải thích được, dấu vết của can thiệp. Ba mươi năm đánh dấu. Bản đồ giống mạng lưới mạch máu nhìn từ trên cao.
Trước mặt ông: hai cuộn thư mới, mực chưa khô.
Cuộn thứ nhất, từ mạng lưới tình báo phía bắc: "Đặc vụ Lưu Thành và Hoàng Vĩ mất liên lạc. Lần cuối báo cáo: đang theo dõi mục tiêu gần Trường Lĩnh. Không có tín hiệu từ ngọc truyền tin. Khả năng cao: đã chết."
Cuộn thứ hai, từ thám tử riêng ở Trấn Thanh Hà: "Có báo cáo về người phụ nữ tóc trắng ở vùng bắc Trường Lĩnh. Cư dân nhiều thôn quanh trấn Vọng Nguyệt mất ký ức. Hiệu ứng đang lan. Mô tả: nữ, khoảng 20 tuổi, tóc trắng toàn bộ, y phục trắng, mắt trống rỗng. Đi một mình. Không tấn công, chỉ đi qua."
Tô Huyền Cơ đặt cuộn thư xuống. Lưng thẳng. Mặt không đổi. Nhưng tay trái ông khẽ siết mép quạt gấp trên bàn.
Quạt bằng trúc, mười sáu nan, mài nhẵn, đầu nan bọc đồng. Ông mang nó ba mươi năm, từ ngày rời Thiên Cơ Các. Không phải vì quạt mát. Mà vì trên nan thứ bảy, mặt trong, khắc một dòng chữ nhỏ mà chỉ ông đọc được: "Đối tượng #7, xóa hoàn toàn, thành công."
Bạch Tẫn vẫn còn sống.
Nàng vẫn còn sống.
Ông đặt quạt xuống. Đứng dậy. Đi đến cửa sổ, nhìn ra.
Thiên Kính, kinh đô hoàng triều, trải rộng dưới chân Thiên Kính Các như tấm thảm dệt bằng mái ngói xám và phố đá trắng. Hàng triệu người sống ở dưới đó, mỗi người mang một dòng thiên mệnh mà họ không biết, mỗi dòng là một cuộc đời đã được viết sẵn.
Ông biết. Ông biết thiên mệnh tồn tại. Ông biết Người Viết là hệ thống, không phải thần linh. Ông biết ba mươi năm nghiên cứu của Thiên Cơ Các tìm ra gì, sợ gì, và vì sao đồng môn ông giải tán. Ông KHÔNG giải tán. Vì ông nhìn thấy thứ mà đồng môn ông quá sợ để nhìn: quyền lực.
Thiên mệnh không phải gông cùm. Thiên mệnh là BẢN ĐỒ. Ai đọc được bản đồ, kiểm soát được đường đi. Ai kiểm soát đường đi, kiểm soát cả thiên hạ.
Ba mươi năm ông xây Thiên Kính Các từ một đệ tử trẻ nhất thành Quốc sư. Ba mươi năm ông sắp xếp quân cờ: hoàng đế, triều thần, quân đội, tông phái, thương nhân. Mỗi người ở đúng vị trí. Mỗi sự kiện đúng thời điểm. Không phải vì ông giỏi. Mà vì ông BIẾT.
Biết ai sẽ phản bội. Biết ai sẽ chết. Biết sự kiện nào sẽ xảy ra. Không phải tiên tri. Mà là đọc được chữ viết trên đầu người, qua tay người khác, qua mạng lưới tin, qua dấu hiệu gián tiếp. Ông không nhìn thấy thiên mệnh. Nhưng ông ĐỌC ĐƯỢC dấu vết của nó.
Cho đến khi Tạ Trầm Chu xuất hiện.
Con trai đó nhìn thấy trực tiếp. Những gì lão phu mất ba mươi năm suy đoán, hắn thấy trong một cái liếc.
Tô Huyền Cơ quay lại bàn. Ngồi xuống. Mở ngăn kéo, lấy ra một cuốn sổ nhỏ, bìa da, cũ, góc sờn. Lật đến trang cuối. Danh sách tên, viết bằng nét chữ nhỏ, cẩn thận:
"Phó Tịnh, hang đá phía đông Trấn Bắc Hoang (cần xác minh) Sư Huynh Tứ, mất tích, hướng tây Tạ Trầm Chu, ngoại môn Thanh Vân Tông, năng lực: đọc thiên mệnh (xác nhận). Hiện: hướng bắc, qua Trường Lĩnh, có thể đến Trấn Bắc Hoang hoặc Phế Vong Thành"
Ông gạch dòng cuối. Viết lại:
"Tạ Trầm Chu, đã đến Phế Vong Thành (suy đoán từ lộ trình + đặc vụ mất ở vùng Trường Lĩnh). Đi cùng Ninh Tiểu Vũ. Trần Mạc đã tách nhóm (ngừng gửi tin từ 3 tuần trước)."
Ông đóng sổ. Gõ nhẹ hai ngón lên mặt bàn. Thói quen khi suy nghĩ.
Hai biến số đang di chuyển ngoài tầm kiểm soát của ông. Tạ Trầm Chu, kẻ nhìn thấy thiên mệnh, đang ở phía bắc, đang tìm hiểu, đang ngày càng nguy hiểm. Và Bạch Tẫn, sản phẩm thí nghiệm thất bại (hay thành công?) của Thiên Cơ Các, đang xóa thiên mệnh cả một vùng.
Hai kẻ đó gặp nhau ở Phế Vong Thành thì sao?
Ông gõ bàn thêm hai lần. Rồi ngừng.
Nếu cậu ta học được cách xóa từ nàng, hoặc nàng học được cách đọc từ cậu ta... lão phu không kiểm soát được nữa.
Ông đứng dậy. Mở cửa. Gọi:
– Lục Liêm.
Một bóng người xuất hiện ở hành lang, nhanh, im, như vốn đã đứng sẵn. Đàn ông trung niên, gương mặt mỏng, mắt sắc, đạo bào xám không hoa văn.
– Quốc sư.
– Chuẩn bị đoàn tùy tùng hạng nhẹ. Sáu người. Kim Đan trở lên. Lão phu đích thân đi Trấn Bắc Hoang.
Lục Liêm không hỏi lý do. Không lộ bất ngờ. Chỉ cúi đầu.
– Thời gian?
– Ba ngày. Đi vào đêm thứ ba.
Lục Liêm biến mất trong hành lang. Tô Huyền Cơ quay lại cửa sổ.
Bên dưới, kinh đô vẫn nhộn nhịp. Người đi, ngựa chạy, chợ họp, đền mở cửa. Mỗi người mang một dòng thiên mệnh. Mỗi dòng là một cuộc đời ông có thể đọc, dự đoán, sắp xếp.
Nhưng có hai người mà ông không đọc được. Một kẻ nhìn thấy thiên mệnh mà ông phải đoán. Một cô gái không có thiên mệnh để đọc.
Ba mươi năm xây dựng. Ba mươi năm kiên nhẫn. Và bây giờ, bàn cờ có thêm hai quân mà lão phu không đặt.
Ông cầm quạt lên. Gấp. Mở. Gấp lại. Tiếng trúc kẹt nhẹ trong thư phòng im lìm.
Không sao. Lão phu từng là người kiên nhẫn nhất Thiên Cơ Các. Đồng môn lão phu giải tán vì sợ. Lão phu ở lại vì biết: sợ hãi là phản ứng của kẻ yếu. Quyền lực thuộc về kẻ dám nhìn vào thứ mọi người quay mặt đi.
Và lão phu đã nhìn đủ lâu.
Ông đặt quạt xuống. Uống trà nguội. Mặt bình thản.
Nhưng lần đầu tiên trong nhiều năm, khi ông nhìn xuống bản đồ trải trên bàn, hàng trăm chấm đỏ rải khắp lục địa, ông thấy: không đủ. Bản đồ không còn đủ. Dấu vết gián tiếp không còn đủ.
Lão phu cần đôi mắt đó.
Hoặc lão phu cần đảm bảo không ai khác có nó.
· · ·
Ở phía bắc, nghìn dặm, hai người đi trên con đường cỏ xanh giữa đồi.
Trầm Chu nhìn Tiểu Vũ bước phía trước. Lưng thẳng, kiếm bên hông, tóc bay trong gió. Cô không quay lại. Cô biết hắn ở sau. Cô luôn biết.
Hắn nhìn thiên mệnh cô. Kim Mệnh, vàng, mờ hơn trước nhưng vẫn ở đó. Dòng gốc: "Trọng thương vì Tạ Trầm Chu." Dòng lời nguyền: "Trở thành người luôn phải trả giá thay người khác." Vệt mờ ở rìa. Và ở gốc dòng lời nguyền, vết lõm nhỏ. Dấu chân trên tuyết.
Cô đã đẩy được.
Bạch Tẫn xóa. Quốc sư kiểm soát. Ta sửa. Tiểu Vũ chọn.
Bốn người. Bốn cách. Và Người Viết nhìn cả bốn.
Hắn nhìn lên trời. Mây trắng trôi chậm. Nắng ấm.
Ở đâu đó phía nam, Tô Huyền Cơ đang gấp quạt.
Ở đâu đó phía bắc, Bạch Tẫn đang đi qua một thành phố trống rỗng.
Ở đâu đó phía tây, Trần Mạc đang đi một mình trên đường xa lạ, mang theo Huyết Mệnh đã ứng nghiệm và bí mật chưa ai biết.
Và ở đây, giữa tất cả, hai người đi trên con đường cỏ. Một kẻ nhìn thấy số phận. Một cô gái đang học cách thay đổi số phận mình.
Bốn hướng. Bốn quân cờ. Và ván cờ vừa mới bắt đầu.