Ba Năng Lực
Bên trong Thiên Phạt, thế giới sai.
Không phải sai theo cách dễ chỉ ra, không phải tường đổ hay đất nứt. Sai theo cách sâu hơn: không gian méo, ánh sáng chạy ngược, và bầu trời, khi ba người ngẩng lên, không phải bầu trời.
Là lưới thiên mệnh. Trần trụi.
Hàng triệu sợi dây, hàng triệu dòng chữ, lơ lửng phía trên như mái vòm khổng lồ, sáng nhấp nháy, chạy, cập nhật, viết rồi xóa rồi viết lại, từng giây, từng khắc. Không phải chữ của một người, không phải hai, mà của toàn bộ thế giới. Mỗi sinh linh, mỗi con vật, mỗi cây cỏ, mỗi hòn đá, đều có thiên mệnh, và tất cả đang hiện ra cùng lúc, chồng chéo, rối rắm, sáng rực.
Ba người nhìn thấy ba thứ khác nhau.
· · ·
Trầm Chu thấy chữ.
Hắn luôn thấy chữ, từ ngày năng lực thức tỉnh, nhưng chưa bao giờ nhiều như thế này. Bình thường hắn đọc thiên mệnh từng người, từng câu, tập trung mới rõ. Ở đây tất cả đổ ập xuống cùng lúc, hàng triệu dòng, hàng triệu câu, hàng triệu số phận, và thần thức hắn nhức, nhức đến mức mắt chảy nước.
Hắn nhắm mắt. Mở lại. Ép bản thân lọc, lọc, lọc. Bỏ qua thiên mệnh cỏ cây, bỏ qua thiên mệnh côn trùng, bỏ qua hàng triệu Bạch Mệnh nhạt nhòa. Tìm.
Thiên mệnh của Thiên Phạt. Nó có. Mọi thứ trong hệ thống đều có.
Hắn quét. Đau. Thần thức rung, như dùng mắt thường nhìn thẳng vào mặt trời. Nhưng hắn tìm, giữa triệu dòng chữ, tìm dòng khác biệt, dòng không thuộc về sinh linh nào, dòng thuộc về chính cơ chế đang bao quanh hắn.
Thấy rồi.
Treo giữa vòm lưới, cao nhất, sáng nhất, một dòng thiên mệnh đơn lẻ, không tên, không cấp, chỉ có chữ:
"Hoàn tác mọi can thiệp. Tồn tại đến khi lỗi bằng không."
Thiên mệnh của Thiên Phạt. Đơn giản. Rõ ràng. Tàn nhẫn.
"Tồn tại đến khi lỗi bằng không." Nghĩa là: nó sẽ không dừng cho đến khi mọi can thiệp bị hoàn tác. Tất cả. Mọi lần sửa, mọi lần xóa, mọi lần cắt. Lỗi bằng không nghĩa là thế giới quay về trạng thái chưa ai chạm vào. Tần Ngọc chết. Tiểu Vũ chết. Lục Dạ thành Ma Đế. Bạch Tẫn biến mất.
Hắn không thể xóa dòng đó. Hắn không có năng lực xóa, chỉ sửa. Nhưng sửa cũng đủ.
Hắn đưa tay lên. Chạm. Dòng chữ rung dưới ngón tay, nóng, nóng hơn bất kỳ thiên mệnh nào hắn từng chạm, nóng đến cháy thần thức. Hắn không rụt tay.
Sửa.
"Tồn tại đến khi lỗi bằng không"* → *"Tồn tại đến khi cân bằng đạt nửa."
Không xóa. Không phá. Chỉ hạ ngưỡng. Thiên Phạt sẽ không đòi hoàn tác tất cả, chỉ đòi hoàn tác một nửa. Nó sẽ dừng sớm hơn, chấp nhận thế giới không hoàn hảo thay vì đòi thế giới nguyên sơ.
Chữ rung. Kháng cự. Hệ thống không muốn bị sửa. Thần thức hắn bị kéo ngược, ký ức nhói, hình ảnh lóe lên rồi tắt: khuôn mặt ai đó, giọng nói ai đó, cảm giác nắng trên da ở sân thư khố, tất cả bốc hơi, nhanh, không kịp giữ.
Ký ức đang mất. Mất nhanh hơn. Mất cả mảng.
Hắn không buông. Ngón tay giữ chặt dòng chữ, ép nó thay đổi, ép hệ thống chấp nhận. Đau. Đau đến mức hắn muốn hét nhưng không hét, vì hét sẽ mất tập trung và mất tập trung nghĩa là thất bại.
Chữ đổi. Chậm, từng nét, "không" co lại, "nửa" hiện ra, nét chữ mới mỏng hơn nét cũ nhưng rõ, ổn định.
Xong.
Hắn buông tay. Ngã quỵ xuống đầu gối. Thần thức rỗng, nhẹ, và ký ức, mảng lớn, mảng nhỏ, bốc hơi. Hắn không biết mình mất gì cho đến khi cố nhớ và thấy trống.
· · ·
Bạch Tẫn thấy lỗ hổng.
Khi cô nhìn lên vòm lưới, cô không thấy chữ. Cô không bao giờ thấy chữ. Cô thấy: khoảng trống. Lỗ hổng. Vết xóa.
Hai mươi năm cô đi qua thế giới và xóa thiên mệnh. Mỗi lần xóa, cô tạo ra một lỗ trên lưới. Bây giờ, bên trong Thiên Phạt, cô nhìn thấy tất cả lỗ đó cùng lúc: hàng nghìn vết đen rải rác trên vòm sáng, như sao trên nền ngược, mỗi vết là một người cô đã xóa, một thị trấn cô đã đi qua, một mảng đời cô đã lấy đi.
Cô nhìn. Không sợ. Không hối hận. Chỉ nhìn.
Đây là ta. Hai mươi năm. Đây là tất cả.
Phần cô cần xóa nằm ngay trung tâm. Thiên Phạt đang hoạt động, đang kéo mọi thiên mệnh về gốc, và cơ chế kéo đó giống một vết sáng lớn, nóng, đang chạy, đang viết lại mọi thứ bên trong vùng ảnh hưởng. Cô cần xóa vết sáng đó, giống dập lửa trước khi Trầm Chu tắt nguồn.
Cô đưa hai tay lên. Chạm vào ánh sáng.
Đau.
Khác với xóa thiên mệnh người thường, nơi cô chỉ cảm thấy lưới tan dưới tay như tơ nhện ướt. Lần này lưới cứng, dày, nóng, kháng cự. Hệ thống không muốn bị xóa. Thiên Phạt là cơ chế tự sửa chữa của thế giới, và xóa nó giống xóa bạch cầu trong máu, cơ thể chống lại.
Cô ép. Tay cô, trắng, mỏng, những ngón tay đã xóa thiên mệnh hàng nghìn người, bây giờ xóa thứ lớn hơn. Ánh sáng tan dưới tay cô, chậm, từng mảng, và mỗi mảng tan đi, cô mất thêm.
Cảm xúc. Đã ít, bây giờ ít hơn.
Nỗi buồn khi nhìn Lục Dạ tối qua, cái ướt trong mắt cô khi đứa trẻ nói về Người Viết, tan. Không còn. Cô biết nó từng ở đó, nhưng cảm giác không còn, như đọc mô tả nỗi buồn trong sách thay vì cảm nhận.
Rồi xúc giác. Đã mất nóng lạnh, bây giờ mất thêm: áp lực. Tay cô chạm vào ánh sáng nhưng không cảm nhận được nó đẩy lại. Cô biết nó ở đó vì mắt thấy, nhưng tay trống.
Ta đang mất. Từng phần. Cho đi.
Nhưng trước khi mất hết, cô làm một việc. Nhắm mắt. Tìm sâu vào bên trong, nơi ký ức cũ nhất nằm, nơi đứa bé năm tuổi đang chơi với con bướm vàng ở hiên nhà, nắng trên sân, mẹ gọi ăn cơm.
Cô ôm nó. Giữ chặt. Cho đi tất cả, giữ lại cái này.
Đây là ta. Trước khi bị xóa. Trước khi hai mươi năm. Đây là người ta từng là.
Ánh sáng tan. Thiên Phạt yếu đi. Cơ chế kéo ngược chậm lại, run, rồi dừng.
Cô mở mắt. Tay buông. Không cảm nhận gì. Mắt khô. Nhưng trong đầu, ký ức đứa bé năm tuổi vẫn ở đó, rõ, ấm, sống.
Vẫn còn. Vẫn là người.
· · ·
Lục Dạ thấy cấu trúc.
Không phải chữ, không phải lỗ hổng. Hắn thấy toàn cảnh: sợi dây, mạng, lớp, và phía sau tất cả, Người Viết.
Ý thức khổng lồ đang nhìn thẳng vào ba người.
Hắn không sợ. Hắn đã nhìn thấy Người Viết trước đó, ở An Định Thành, qua bốn lớp, và lần đó hắn ngã, chảy máu mũi, suýt mất ý thức. Lần này hắn không ngã, vì hắn đã quen, hoặc vì hắn đã thay đổi.
Sợi cần cắt ở ngay trước mặt hắn.
Sợi nối Thiên Phạt với Người Viết. Dày nhất hắn từng thấy, dày như thân cây, sáng, rung, sống. Không phải sợi quan hệ, không phải sợi mệnh lệnh, không phải sợi thiên mệnh. Là sợi CẤU TRÚC, sợi nối cơ chế với nguồn, nối công cụ với ý chí.
Cắt nó nghĩa là cô lập Thiên Phạt khỏi Người Viết, khỏi nguồn sức mạnh, khỏi ý thức đang duy trì nó.
Hắn đưa tay ra. Chạm.
Sợi dây nóng. Nóng hơn bất kỳ sợi nào hắn từng chạm. Ngón tay hắn bỏng, da đỏ, nhưng hắn giữ. Cảm nhận cấu trúc bên trong: hàng nghìn sợi nhỏ xoắn thành một, dày, chắc, đã tồn tại có lẽ hàng nghìn năm, từ khi Người Viết tạo ra cơ chế tự sửa chữa cho thế giới mình viết.
Cắt.
Không phải cắt bằng kiếm, bằng dao, bằng linh lực. Cắt bằng ý chí, bằng đôi mắt nhìn thấy sợi dây và đôi tay có thể chạm vào nó. Hắn kéo, xé, tách, từng sợi nhỏ bên trong sợi lớn, đứt, đứt, đứt.
Đau.
Khối đen trong Tử Mệnh hắn phản ứng. Rung, mạnh hơn bất kỳ lúc nào, mạnh hơn đêm Uẩn Nương chết, mạnh đến mức hắn cảm nhận nó muốn VỠ, muốn thoát, muốn nổ ra ngoài. Và trong khối đen đó, hệ thống đang GHI. Viết. Dòng thiên mệnh mới, bằng thứ ngôn ngữ hắn không đọc được, không phải chữ của thế giới này, mà chữ của Người Viết.
Hắn không dừng. Tiếp tục cắt. Sợi dây mỏng dần, đứt dần, Thiên Phạt rung, run, co lại.
Sợi cuối cùng đứt.
Khối đen nổ. Không phải nổ ra ngoài, nổ vào trong, đầy, kín, và bên trong, dòng chữ mới ổn định. Hắn không kịp đọc. Chỉ cảm nhận: nặng, lạnh, và một từ duy nhất thoáng qua trước khi mắt hắn mờ:
"Chọn."
· · ·
Ba năng lực đồng thời.
Thiên mệnh Thiên Phạt bị sửa. Cơ chế hoạt động bị xóa. Kết nối bị cắt.
Vùng tối co lại.
Nhanh. Từ bán kính vài dặm xuống vài trăm trượng, xuống trăm trượng, xuống mười, xuống một. Không gian trở lại bình thường: cỏ mọc đúng chiều, nước chảy đúng hướng, gió thổi, ánh sáng có bóng. Vòm lưới thiên mệnh phía trên mờ dần, rút lại, ẩn vào nền trời như chưa từng hiện ra.
Thiên Phạt biến mất.
Ba người ngã xuống đất. Kiệt sức. Sống.
Trầm Chu nằm ngửa trên đá, mắt mở, nhìn bầu trời. Bầu trời bình thường, có mây, có nắng, có gió. Hắn thở. Thở nặng, từng nhịp, và trong đầu, trống. Trống hơn trước. Trống nhiều.
Bạch Tẫn ngồi cạnh, tay đặt trên đầu gối, mắt mở, không nhìn gì. Cô không cảm nhận được gió trên da. Không cảm nhận được đá dưới chân. Nhưng trong đầu, nắng trên sân, mẹ gọi ăn cơm, con bướm vàng.
Lục Dạ nằm sấp, mắt nhắm, thở đều, bất tỉnh. Khối đen trong Tử Mệnh hắn không còn rung. Nó tĩnh, đầy, kín, và bên trong, dòng chữ mới nằm im, chờ.
Tiểu Vũ chạy vào.
Cô bước qua bản sao đang tan (không có Thiên Phạt nuôi, chúng đứng yên, rồi ngã, rồi tan như tuyết dưới nắng). Cô chạy vào thung lũng, tìm ba người, thấy Trầm Chu nằm ngửa, Bạch Tẫn ngồi, Lục Dạ bất tỉnh.
Cô ngồi xuống cạnh Trầm Chu. Đỡ đầu hắn lên đùi. Mắt cô đỏ, nhưng vẫn không khóc, vì còn phải chờ hắn mở mắt trước khi khóc hay cười.
Hắn mở mắt. Nhìn cô. Mắt hắn dao động, nhấp nháy, như đang tìm kiếm thứ gì đó trong ngăn kéo xa nhất của tâm trí.
– Ngươi là...
Im.
Mắt nhấp nháy. Tìm. Xa hơn. Sâu hơn.
– ...Tiểu Vũ.
Hắn nhớ. Nhưng chậm hơn. Như phải lội qua sông để đến bờ bên kia nơi ký ức nằm. Ký ức còn đó. Nhưng đường đến ký ức xa hơn.
Tiểu Vũ thở ra. Nhẹ. Không khóc. Mắt ướt nhưng không rơi.
– Ngươi sống, cô nói. Đủ rồi.