Trang Cuối
Thư khố Thanh Vân Tông. Sáng sớm. Không ai ở đó.
Ánh nắng chiếu qua cửa sổ hướng đông, chiếu xiên, chiếu lên kệ sách cũ, lên bụi bay chậm trong không khí (bụi bay vì gió sáng, gió nhẹ, gió qua khe cửa, gió mang mùi giấy cũ và mùi sương và mùi rạng đông), lên sàn gỗ mòn, lên bàn gỗ sồi ở giữa phòng, bàn mà ai đó đã ngồi nghìn buổi sáng, đã đặt tay nghìn lần, đã lật sách nghìn trang, đã mòn hai rãnh song song ở mép bàn nơi cẳng tay tựa.
Bàn NHẴN. Nhẵn vì mòn. Mòn vì dùng. Dùng vì ai đó đã sống ở đây bằng sách bằng giấy bằng mực bằng chữ, và sống bằng chữ thì mòn bàn, và mòn bàn thì dấu, và dấu thì TỒN TẠI, tồn tại dù người mất, tồn tại dù không ai nhớ, tồn tại vì gỗ không quên.
Trên kệ cao nhất, cuốn sách bìa da cũ. Ấm. Ấm không phải vì nắng chiếu (nắng chưa đến kệ cao, nắng mới đến ngang hông). Ấm vì ai đó đã cầm nó nhiều, đã lật nó nhiều, đã đọc nó nhiều, và tay người giữ hơi trong da, và da giữ hơi trong sớ, và sớ giữ hơi qua năm, và năm thì BA, ba năm kể từ ai đó biến mất, và ba năm thì hơi phải phai, NHƯNG KHÔNG, hơi vẫn ấm, ấm vì có thứ giữ hơi lâu hơn da lâu hơn sớ lâu hơn gỗ, thứ đó không có tên, không đo được, không nhìn thấy, chỉ CẢM, cảm bằng tay, cảm bằng lòng.
Trên bàn: cuốn sổ tay.
Bìa trắng. Không tên. Không đề. Sổ nhỏ, vừa lòng bàn tay. Không ai biết nó đến từ đâu. Không ai đặt nó ở đây (hoặc có, nhưng người đặt đã biến mất, và biến mất thì ai đặt cũng thành không ai). Nó nằm ở đó khi Bạch Tẫn đến lần đầu, nằm giữa bàn, nằm ngay ngắn, nằm như ai đó đặt cẩn thận, đặt vì MUỐN ai đó tìm thấy.
Sổ mở.
Trang đầu tiên. Ba dòng. Viết bằng mực cũ trên giấy mới (hoặc mực mới trên giấy cũ, không ai phân biệt được, vì mực và giấy thuộc về nhau, như chữ và nghĩa thuộc về nhau, như người viết và người đọc thuộc về nhau):
"Nếu mọi người tin một lời nói dối đủ lâu, nó còn là nói dối không?"
"Nếu mọi người quên một người tốt, người đó còn tồn tại không?"
"Câu trả lời: có. Vì dấu ngón tay trên kệ sách không tự xuất hiện."
Ba dòng. Chữ nhỏ. Chữ rõ. Chữ không run (tay người viết vững, vững vì đã viết nhiều, vì đã quen với bút, vì BÚT LÀ thứ cuối cùng người đó cầm trước khi biến mất).
Trang thứ hai: TRỐNG.
Trắng. Sạch. Chờ.
Chờ ai đó viết tiếp. Hoặc không viết. Cả hai đều hợp lệ. Vì trang trống không phải lệnh "viết." Trang trống là GỢI Ý: có thể viết. Có thể không. Có thể hôm nay. Có thể ngày mai. Có thể không bao giờ. Và không bao giờ cũng được.
Gió thổi qua cửa sổ.
Gió sáng. Gió mùa xuân. Gió mang theo tiếng chợ phía dưới núi (chợ Lâm Thủy, tiếng bà Châu hét, tiếng dép gỗ, tiếng trẻ con cười), gió mang theo mùi hoa nở trên sườn núi, gió mang theo mùi mới, mùi SỐNG, mùi thế giới đang quay.
Gió chạm trang sổ. Trang LẬT. Từ trang trống sang trang ba dòng. Rồi lật lại. Từ ba dòng sang trang trống. Lật qua lật lại, nhẹ, chậm, như trang không quyết được nên dừng ở chữ hay dừng ở trống.
Rồi gió lắng.
Trang dừng. Ở trang trống. Trắng. Im. Chờ.
Bên ngoài cửa sổ: thế giới.
Thế giới có thiên mệnh nhưng không bị trói. Có gợi ý nhưng được chọn. Có người sinh, người chết, người yêu, người ghét, người nhớ, người quên. Có đứa trẻ ba tuổi ném đá xuống ao và cười. Có cô bé mười ba tuổi bán vải và cãi với mẹ. Có người đàn bà ở thành phố cũ vẽ mặt chồng bằng than. Có thiếu niên mười bảy tuổi nấu bún cho cả chợ. Có cô gái tóc trắng viết nhật ký mỗi tối.
Có gió. Có nắng. Có mùa xuân.
Bình thường. Hoàn toàn bình thường.
Và ở trong thư khố, trên bàn gỗ mòn, cuốn sổ tay nằm mở. Ba dòng chữ ở trang đầu. Trang trống ở trang sau. Bụi bay. Nắng soi. Không ai đọc. Không ai viết. Không ai nhớ ai đặt sổ ở đây.
Nhưng sổ NẰM. Nằm yên. Nằm chờ.
Và ở nơi mà không ai nhìn thấy, nơi mà bản đồ không vẽ, nơi mà chữ bắt đầu và chữ kết thúc, nơi mà mực đã cạn và bút đã gãy và trang đã cháy, ở nơi đó, có thứ gì đó vẫn CÒN.
Không phải người. Không phải ký ức. Không phải thiên mệnh.
Chỉ hơi ấm trên bìa sách cũ.
Chỉ vết mòn trên mặt bàn gỗ.
Chỉ dấu ngón tay trên kệ.
Chỉ ba dòng chữ mà không ai viết nhưng CÓ.
Chỉ trang trống chờ ai đó.
Và "ai đó" có thể là bất kỳ ai. Vì thế giới mới không có kẻ sửa thiên mệnh. Không có kẻ xóa. Không có kẻ cắt. Không có kẻ viết. Chỉ có NGƯỜI. Người thường. Người bình thường. Người tự viết số phận mình bằng tay mình, bằng chân mình, bằng lựa chọn mình, mỗi ngày, mỗi bước, mỗi hơi thở.
Và mỗi hơi thở là một trang.
Và mỗi trang là MỘT.
Và mỗi một là ĐỦ.
Gió thổi lần cuối qua thư khố. Nhẹ. Như ai đó thở dài rồi mỉm cười rồi buông.
Trang sổ lật.
Dừng ở trang trống.
Trắng.
Chờ.
HẾT.