Kẻ Chỉnh Sửa Thiên Mệnh
Chương 9: Mười Tám Tuổi
Chương 9

Mười Tám Tuổi

Tông môn đại hội diễn ra vào ngày trăng tròn tháng tư.

Đây là sự kiện lớn nhất trong năm của Thanh Vân Tông — ngày mà đệ tử các phái thi đấu, trưởng lão đánh giá, và những người xuất sắc nhất được thưởng linh thạch, pháp khí, hoặc cơ hội thăng cấp. Nội môn đấu với nội môn, ngoại môn đấu với ngoại môn, nhưng ai cũng biết phần đáng xem chỉ có một: bán kết và chung kết nội môn.

Trầm Chu đứng ở góc phía tây đại điện, lẫn trong đám ngoại môn đệ tử. Ngoại môn không thi — tu vi quá thấp, thi cũng chỉ làm nền. Họ đứng xem, vỗ tay khi cần, và tận hưởng một ngày không phải tu luyện.

Hắn không muốn đến. Đám đông nghĩa là nhiều khuôn mặt, nhiều khuôn mặt nghĩa là nhiều dòng chữ lơ lửng phía trên đầu. Hai tuần qua, kể từ khi tìm được cuốn sách Thiên Cơ Các, hắn đã quen hơn với việc nhìn thiên mệnh — không tránh nữa, mà đọc, ghi nhớ, phân tích. Nhưng đám đông vẫn quá tải. Hàng trăm dòng chữ cùng lúc, đen nhạt, lấp lánh, chồng lên nhau — đầu hắn nhức.

Nhưng Trần Phong bảo toàn bộ ngoại môn phải có mặt. Quy tắc.

Nên hắn đứng ở góc, cúi đầu, nhìn sàn đá, và cố gắng không đọc bất kỳ thiên mệnh nào.

· · ·

Vòng bán kết diễn ra buổi sáng.

Bốn đệ tử nội môn mạnh nhất — hai nam, hai nữ — thi đấu trên đài đá giữa sân đại điện. Trưởng lão ngồi trên bậc cao quan sát, mặt nghiêm. Đệ tử vây quanh đài, tiếng reo hò vang.

Trầm Chu không xem. Hắn nghe — tiếng kiếm, tiếng linh lực va chạm, tiếng hét, tiếng vỗ tay. Thỉnh thoảng ai đó bên cạnh bình luận: "Vương sư huynh lợi hại thật," "Ninh sư tỷ nhanh quá," "Trận này khó đoán."

Ninh sư tỷ.

Hắn không ngẩng lên. Nhưng tai hắn tự động lọc lấy cái tên đó giữa đám đông ồn ào.

— Ninh Tiểu Vũ thắng rồi! Hai trận liên tiếp! Nhanh gọn!

Tiếng reo. Ai đó huýt sáo. Lưu Kiệt — đứng gần hắn — khịt mũi:

— Nội môn. Luyện cả đêm thì phải giỏi chứ.

Trầm Chu không đáp. Nhưng hắn nghĩ đến đêm trăng ở sân luyện phía tây. Lưỡi kiếm sáng, tay rớm máu, "Chưa đủ." Cô luyện đến kiệt sức không phải vì muốn giỏi. Mà vì sợ không đủ mạnh để bảo vệ ai.

Cô sẽ không bao giờ nói điều đó.

Buổi sáng kết thúc với bốn người vào bán kết thành hai. Ninh Tiểu Vũ và Vương Thành Dịch — chung kết chiều nay. Đúng như dự đoán của mọi người. Đúng như mỉa mai của gã đêm trăng: "Đại hội năm nay, ngươi vẫn sẽ thua."

· · ·

Chung kết diễn ra khi nắng chiều nghiêng qua mái đại điện, rọi một vệt vàng dài trên đài đá.

Vương Thành Dịch bước lên trước. Cao, đạo bào trắng sạch sẽ, kiếm dài, dáng ngạo nghễ. Trúc Cơ sơ kỳ — mạnh nhất trong đệ tử trẻ, ngoài Tiểu Vũ ra. Gã nhìn xuống đám đông, ánh mắt quét qua như thể tất cả đều không xứng đáng, rồi dừng lại ở phía Tiểu Vũ.

Ninh Tiểu Vũ bước lên đài. Nhỏ hơn gã một cái đầu. Đạo bào trắng, tóc buộc cao, kiếm ngắn hơn. Mặt bình thản — không kiêu ngạo, không căng thẳng. Bình thản như đi ăn cơm.

Trầm Chu ngẩng lên. Lần đầu tiên trong cả ngày, hắn nhìn lên đài.

Hắn nhìn mặt cô — CHỈ mặt. Đường chân tóc là ranh giới. Không lướt lên. Không đọc. Hắn đã tập được hai tuần rồi, kiểm soát đôi mắt như kiểm soát bắp thịt — cưỡng ép dừng ở chỗ hắn muốn.

Chuông khai trận vang.

Vương Thành Dịch tấn công trước. Kiếm dài, lực mạnh, Trúc Cơ linh lực dày — mỗi đường chém mang theo áp lực nặng nề. Gã nhanh. Gã mạnh. Và gã giận — giận vì biết cô luyện cả đêm, giận vì biết cô có thể thắng, giận vì gã sợ thua.

Tiểu Vũ lùi. Một bước, hai bước, ba bước. Kiếm ngắn hơn, cô ở thế phòng thủ, đỡ, gạt, né. Mặt vẫn bình thản. Không hốt hoảng. Chờ.

Vương Thành Dịch đánh dồn dập — mười chiêu, hai mươi chiêu, ba mươi chiêu. Linh lực phun ra từ lưỡi kiếm, tạo vệt sáng xanh trong không khí. Mạnh. Nhưng hắn đang đốt sức, và cô biết.

Chiêu thứ ba mươi mốt. Vương Thành Dịch hét, chém xuống, lực nặng nhất — kiếm dài rung lên, ánh sáng chói. Tiểu Vũ không đỡ. Cô bước sang trái, nhẹ, nhanh, kiếm ngắn lướt dọc theo kiếm dài, từ mũi đến chuôi — một đường duy nhất, sắc, chính xác.

Kiếm dài bay khỏi tay Vương Thành Dịch. Xoay hai vòng trong không trung, cắm xuống đài đá, rung bần bật.

Mũi kiếm ngắn dừng ở cổ họng gã.

Im lặng. Rồi đại điện nổ tung — tiếng reo, tiếng vỗ tay, tiếng huýt sáo. Đệ tử hét tên cô. Trưởng lão gật đầu. Trưởng lão Lâm — Trầm Chu thấy ông ở hàng ghế trên — mỉm cười, hiếm hoi.

Tiểu Vũ thu kiếm. Quay lưng. Không nói gì với Vương Thành Dịch — gã quỳ trên đài, tay không, mặt tái xanh, mắt đỏ.

Cô bước xuống, đứng trước Trưởng lão Lâm nhận thưởng. Ông trao cho cô một viên linh thạch phẩm chất cao và một tấm lệnh bài đồng — quyền được vào Vân Đỉnh tu luyện ba tháng. Cô nhận, cúi đầu lễ phép, nói "đa tạ trưởng lão" bằng giọng bình thản.

Rồi cô đứng thẳng, quay mặt về phía đám đông. Ánh nắng chiều rọi từ mái đại điện xuống đúng chỗ cô đứng — vàng, ấm, rực rỡ. Đạo bào trắng sáng lên dưới nắng. Tóc đen buộc cao, vài sợi tóc mai bay nhẹ trong gió. Mặt cô bình thản, nhưng mắt — mắt sáng, sáng hơn bình thường, sáng kiểu người vừa chiến thắng và biết mình xứng đáng.

Đám đông hoan hô. Tiểu Vũ đứng trong ánh nắng, và cả tông phái nhìn cô.

Trầm Chu cũng nhìn.

Và mắt hắn lướt lên.

Không cố ý. Không phải bản năng mà hắn chưa tập được — hắn đã tập được, hai tuần, kiểm soát tốt. Nhưng khoảnh khắc đó — ánh nắng, đạo bào trắng, đám đông hoan hô, cô đứng giữa sân rực rỡ — khoảnh khắc đó hắn quên. Quên rằng phải dừng ở đường chân tóc. Quên rằng phía trên đầu cô có dòng chữ mà hắn không muốn đọc. Mắt hắn lướt lên, tự nhiên, như mở cửa sổ đón ánh sáng.

Và hắn thấy.

Dòng chữ lơ lửng phía trên đầu Ninh Tiểu Vũ, cách đỉnh đầu ba tấc. Nhưng không phải đen nhạt. Không phải đỏ thẫm.

Vàng kim.

Sáng. Rực. Ánh vàng dịu, ấm, như mặt trời thu nhỏ lơ lửng phía trên đầu cô. Hắn chưa bao giờ thấy màu này. Bạch Mệnh đen nhạt. Huyết Mệnh đỏ thẫm. Nhưng đây — vàng kim, sáng đến mức hắn phải nheo mắt.

Kim Mệnh.

Hắn nhớ — bảng phân loại trong đầu, ghi nhớ từ những ngày đầu phân tích: Bạch Mệnh, Huyết Mệnh, Kim Mệnh, Tử Mệnh, Thiên Khuyết Mệnh. Hắn chưa từng thấy cấp nào cao hơn Huyết Mệnh. Cho đến bây giờ.

Kim Mệnh. Thiên tài. Vận mệnh rực rỡ.

Rồi hắn đọc.

Chữ vàng, nét rõ, sáng trên nền trời chiều:

【Ninh Tiểu Vũ, Kim Mệnh】

Bảy tuổi mất cả nhà.

Mười lăm tuổi nhập nội môn.

Mười tám tuổi chết thay Tạ Trầm Chu.

Thế giới dừng lại.

Tiếng hoan hô biến thành tiếng ù — ù trắng, dày, đặc, như đầu hắn bị nhúng xuống nước. Ánh nắng biến thành trắng xóa. Đám đông biến thành một khối mờ, không mặt, không tên. Chỉ còn dòng chữ vàng kim lơ lửng phía trên đầu cô, sắc nét, rõ ràng đến tàn nhẫn.

Mười tám tuổi chết thay Tạ Trầm Chu.

Chết. Thay. Tạ. Trầm. Chu.

Năm chữ. Hắn đọc đi đọc lại. Một lần. Hai lần. Ba lần. Mỗi lần đều giống nhau. Chữ không thay đổi. Chữ không nhầm. Đây là thiên mệnh — và thiên mệnh luôn đúng.

Cô sẽ chết. Vì ta.

Cô mười bảy tuổi. Mười tám tuổi là — hắn tính — chưa đầy một năm nữa. Chưa đầy một năm. Và cô sẽ chết. Không phải chết vì bệnh, không phải chết vì yêu thú, không phải chết vì tai nạn. Chết thay hắn. Hai chữ "chết thay" — nghĩa là cô sẽ hy sinh, sẽ gánh lấy cái chết lẽ ra thuộc về hắn.

Ta sẽ chết nếu cô không chết thay.

Suy luận đó đến ngay — lạnh, logic, tàn nhẫn. Thiên mệnh ghi "chết thay Tạ Trầm Chu," nghĩa là có một sự kiện nào đó sẽ giết hắn, và cô sẽ nhận cái chết đó thay hắn. Không phải hắn gây ra. Không phải hắn chọn. Đây là thiên mệnh GỐC — đã được viết từ trước, từ khi cô sinh ra, từ khi "tác giả" đặt bút.

Ai đó đã viết rằng cô sẽ chết vì ta. Trước khi ta biết cô tồn tại.

Trầm Chu đứng giữa đám đông, người đi qua va vào vai hắn, tiếng reo hò vẫn vang — nhưng hắn không nghe, không thấy, không cảm. Mắt hắn nhìn cô đứng trong ánh nắng, đạo bào trắng, kiếm bên hông, mặt bình thản, không biết gì.

Cô không biết.

Cô không biết thiên mệnh của mình. Không biết rằng vận mệnh "rực rỡ" — Kim Mệnh — của cô kết thúc ở tuổi mười tám. Không biết rằng cô sẽ chết, và cái chết đó gắn liền với cái tên của kẻ quản thư ngoại môn mà cô vừa mượn kiếm phổ.

Cô đang đứng đó, vừa thắng chung kết, vừa nhận thưởng, vừa được cả tông phái hoan hô — và trên đầu cô, bản án tử viết bằng chữ vàng kim sáng rực.

Trầm Chu quay người. Bước đi. Xuyên qua đám đông, len giữa các vai, các lưng, các khuôn mặt mà hắn không nhìn. Ra khỏi đại điện. Qua hành lang. Qua sân. Nhanh hơn. Gần như chạy.

Không ai để ý. Hắn là ngoại môn đệ tử. Không ai để ý hắn đến, và không ai để ý hắn đi.

· · ·

Vách đá phía sau Thanh Vân Tông nhìn xuống thung lũng phía bắc. Vực sâu, gió mạnh, mây thấp bay ngang tầm mắt. Ở đây không có ai — quá xa khu sinh hoạt, quá nguy hiểm cho đệ tử tu vi thấp. Hắn đến đây vì cần một chỗ không có người. Không có thiên mệnh. Không có dòng chữ nào ngoài dòng đang cháy trong đầu hắn.

Mười tám tuổi chết thay Tạ Trầm Chu.

Hắn ngồi xuống mép vách đá. Chân buông thõng trên vực. Gió thổi mạnh, lạnh, giật tóc hắn bay loạn. Bên dưới là sương mù trắng, không thấy đáy.

Hắn đã thề không sửa thiên mệnh. Hai trăm cái chết ở Bạch Lộ, bùn đỏ, mùi tanh, "chết thay Tần Ngọc" — lời thề xây trên nền tảng đó, nặng, chắc, không lay.

Nhưng bây giờ.

Cô sẽ chết vì ta.

Không phải vì hắn sửa thiên mệnh. Không phải Hiệu Ứng Cân Bằng. Đây là thiên mệnh gốc, đã có từ trước. Cô mang Kim Mệnh — vận mệnh rực rỡ, thiên tài, cuộc đời lẽ ra rực sáng — và đoạn cuối của tất cả là chết, lúc mười tám tuổi, thay một kẻ quản thư mà cô mới nói chuyện hai lần.

Nếu ta sửa...

Ý nghĩ đó đến, và hắn tát nó đi. Không. Đã thề. Sửa thiên mệnh Tần Ngọc — Bạch Mệnh, tám tuổi, thay đổi nhỏ — đã giết hai trăm người. Tiểu Vũ là Kim Mệnh. Cấp cao hơn. Thay đổi lớn hơn. Cái giá sẽ — hắn không dám nghĩ. Hàng nghìn? Một thành? Cả một vùng?

Nhưng nếu không sửa, cô chết.

Vòng lặp. Sửa — người khác chết. Không sửa — cô chết. Hai lựa chọn, cả hai đều dẫn đến cái chết. Hắn quen với vòng lặp này rồi. Châu Nhị, đứa trẻ ăn xin, Tần Ngọc — mỗi lần đều là biết và chọn, biết và chọn.

Nhưng lần này khác.

Lần này không phải người lạ. Không phải người bán rong hay đứa trẻ chợ. Là cô — người luyện kiếm dưới trăng, người nhớ mặt hắn khi không ai nhớ, người nói "Ngươi vẫn không nhìn ta" bằng giọng thẳng thắn không trách.

Và cô sẽ chết VÌ TA.

Không phải "chết và ta không cứu." Mà "chết THAY ta." Thiên mệnh nói rõ — cái chết lẽ ra của hắn, cô gánh. Nghĩa là nếu hắn không tồn tại, cô không chết. Nghĩa là sự tồn tại của hắn là nguyên nhân cái chết của cô. Không phải vì hắn sửa hay không sửa — mà vì hắn CÓ MẶT.

Ai đó đã viết điều này.

Tức giận quay lại. Lạnh, sâu, giống khi hắn đọc cuốn sách Thiên Cơ Các. Nhưng lần này mạnh hơn. Vì lần này không phải trừu tượng. Không phải "ai đó viết số phận mọi người." Mà là "ai đó viết rằng Ninh Tiểu Vũ sẽ chết vì Tạ Trầm Chu." Cụ thể. Tàn nhẫn. Có tên.

Ngươi viết điều này. Ngươi biết cô sẽ thắng chung kết hôm nay. Ngươi biết cô luyện kiếm cả đêm. Ngươi biết cô mất gia đình năm bảy tuổi. Và ngươi vẫn viết rằng cô sẽ chết lúc mười tám.

Hắn nói với tác giả — thực thể vô hình, không tên, không mặt, đang ở đâu đó ngoài kia, viết số phận bảy tỷ sinh linh như viết sách. Hắn nói bằng im lặng, bằng tay siết chặt mép đá, bằng hàm nghiến, bằng mắt khô — vì hắn không khóc, chưa bao giờ khóc, sẽ không khóc bây giờ.

Ta đã thề không sửa thiên mệnh.

Nhưng dòng chữ "chết thay Tạ Trầm Chu" cứ cháy trong đầu ta.

Gió thổi mạnh hơn. Mây trôi nhanh. Mặt trời xuống thấp, nhuộm bầu trời cam đỏ. Từ phía đại điện, tiếng ồn của đại hội vẫn vọng lại — xa, mờ, như thuộc về thế giới khác.

Trầm Chu ngồi trên vách đá, nhìn xuống vực, và nghĩ.

Hắn nghĩ về Bạch Lộ. Hai trăm cái chết. Bùn đỏ. "Chết thay Tần Ngọc." Cái giá.

Hắn nghĩ về cuốn sách bìa da đen. Thiên Cơ Các. Thiên mệnh là văn bản. Có tác giả.

Hắn nghĩ về Tiểu Vũ đứng trong ánh nắng, đạo bào trắng, mắt sáng, không biết rằng cô chỉ còn chưa đầy một năm.

Và hắn nghĩ: lời thề của ta có nghĩa gì, nếu cô chết vì ta?

Hắn không có đáp án. Chưa. Có thể sẽ không bao giờ có. Nhưng hắn biết một điều — biết rõ ràng, sắc nét, không thể phủ nhận, giống như hắn biết thiên mệnh là thật:

Hắn sẽ không ngồi nhìn.

Lần này, hắn sẽ không bỏ đi.

Trầm Chu đứng dậy. Gió giật áo, lạnh. Hắn quay lưng lại vực, bước đi, về phía Thanh Vân Tông. Mặt trời lặn sau dãy núi, bóng tối lan nhanh, đèn lồng trong tông phái bắt đầu thắp sáng.

Hắn không biết mình sẽ làm gì. Hắn không biết sửa hay không sửa, nói hay không nói, tìm cách phá thiên mệnh hay chấp nhận. Hắn chỉ biết — biết bằng phần sâu nhất, phần đã nhìn Tần Ngọc chơi sỏi và không thể bỏ đi — rằng hắn không thể để cô chết mà hắn đứng nhìn.

Dù lời thề.

Dù Bạch Lộ.

Dù hai trăm cái chết.

Dòng chữ vàng kim vẫn cháy trong đầu hắn, rõ ràng như lúc hắn đọc lần đầu:

Mười tám tuổi chết thay Tạ Trầm Chu.

Và hắn bước về phía ánh đèn, một mình, trong bóng tối đang xuống.

Ch.9/10
2.740 từ