Ký Ức Của Đá
Bạch Tẫn nhớ đường.
Hai mươi năm, cô quên gần hết mọi thứ về tuổi thơ, quên mặt mẹ, quên tên cha, quên màu trời ngày bị bắt, quên giọng người đàn ông đưa cô đến phòng thí nghiệm. Nhưng đường đi thì nhớ. Rẽ trái ở ngã ba cây bách cổ, theo suối ngược lên, qua vách đá có vân đỏ, vào thung lũng kín ba mặt núi. Ký ức đau không cần ngôn ngữ để tồn tại, nó nằm trong cơ thể, trong chân, trong bước đi, trong cách vai cô cứng lại mỗi khi hướng đúng.
Bốn ngày đường. Bạch Tẫn đi trước, Trầm Chu đi sau, Tiểu Vũ giữa, Lục Dạ cuối. Trật tự không ai bàn, tự hình thành, như nước chảy vào chỗ trũng. Cô dẫn đường vì cô biết đường. Hắn đi sau vì hắn đọc thiên mệnh dân dọc đường, đếm bao nhiêu người bị khuôn mẫu hóa, bao nhiêu còn thiên mệnh riêng. Tỉ lệ mỗi ngày xấu hơn: ngày thứ nhất một phần mười, ngày thứ hai một phần bảy, ngày thứ ba một phần năm.
Ngày thứ tư, họ không gặp ai.
Không phải vì đường vắng. Vì không có đường. Bạch Tẫn dẫn họ rời đường cái lớn từ sáng sớm, vào rừng, leo dốc, theo lối mòn đã bị cỏ che phủ nhiều năm. Rừng dày, ánh sáng lọt qua tán lá thành vệt vàng nhạt, mùi lá mục, mùi đá ướt, mùi thứ gì đó cũ kỹ hơn cây cỏ, cũ kỹ hơn đất.
Lục Dạ dừng bước. Nhìn lên.
– Sợi dây ở đây khác, hắn nói. Dày hơn. Cũ hơn. Không phải sợi nối người với người. Sợi nối đất với mạng. Mặt đất ở đây có thiên mệnh.
Trầm Chu nhìn xuống. Chân hắn đạp trên đá rêu, và nếu hắn nhìn bằng đôi mắt đọc thiên mệnh, hắn sẽ thấy gì? Hắn nhìn. Và thấy.
Chữ. Trên đá. Trên đất. Trên thân cây. Trên mọi bề mặt. Không phải thiên mệnh của người mà là thiên mệnh của địa điểm. Nhỏ, mờ, cũ, nét chữ khác hẳn thiên mệnh người, thô hơn, nặng hơn, như khắc bằng đục thay vì viết bằng bút. Hắn nghiêng đầu, đọc dòng chữ trên phiến đá lớn nhất:
"Trạm Quan Sát thứ 3. Tồn tại 1.200 năm. Dùng để theo dõi sức khỏe ý thức nguồn."
Hắn đọc lại. Đọc lần ba.
Thiên mệnh cho địa điểm. Không chỉ người có thiên mệnh. Đất đai, tòa nhà, địa điểm cũng có. Mọi thứ trong hệ thống đều được viết.
– Nơi này không phải đền thờ, hắn nói.
Bạch Tẫn dừng bước, quay lại.
– Ta biết, cô nói, giọng phẳng. Lúc năm tuổi ta nghĩ là đền. Bây giờ ta biết không phải.
Họ bước qua lớp cây cuối cùng. Trước mắt: thung lũng nhỏ, kín, ba mặt vách đá dựng đứng, mặt thứ tư là lối vào họ vừa đi qua. Giữa thung lũng, một công trình bằng đá đen. Không lớn, không hoành tráng, không có mái cong hay cột chạm trổ. Chỉ là khối đá đen vuông vức, cao bằng hai người, rộng bằng phòng khách, cửa vào hình vòm, không cánh cửa. Rêu phong phủ kín mặt ngoài. Cỏ mọc len vào khe đá. Im lặng. Im đến mức nghe được tiếng rêu lớn.
Trầm Chu nhìn công trình. Thiên mệnh của nó hiện rõ trên mặt đá, cùng nét chữ thô nặng:
"Trạm Quan Sát thứ 3. Xây từ trước khi Thiên Cơ Các tồn tại. Dùng để đo sức khỏe Người Viết. Ngưỡng an toàn: 70%. Ngưỡng cảnh báo: 40%. Ngưỡng sụp đổ: dưới 20%."
Trước khi Thiên Cơ Các tồn tại. Cổ hơn hai trăm năm. Có thể nghìn năm.
Lục Dạ bước vào trước. Không ai ngăn, vì hắn là người cảm nhận rõ nhất, và hắn bước vào như người quen chỗ, bước chậm nhưng chắc, không do dự.
Bên trong. Tối. Không hoàn toàn tối, vì trên tường có những đường vân lân tinh nhỏ, phát sáng xanh nhạt, đủ để thấy nội thất. Phòng đơn giản: sàn đá, tường đá, trần đá. Trên bốn bức tường, chữ khắc. Hàng nghìn dòng chữ nhỏ, ken dày, từ sàn lên trần, chữ cổ văn, chữ linh văn, và chữ mà Trầm Chu không đọc được, cùng loại ký tự lạ trong khối đen Lục Dạ, ngôn ngữ Người Viết.
Hắn đọc những dòng hắn hiểu:
"Chu kỳ đo thứ 847. Sức khỏe ý thức nguồn: 91%. Ổn định. Không can thiệp."
"Chu kỳ đo thứ 1.203. Sức khỏe ý thức nguồn: 78%. Giảm nhẹ. Nguyên nhân: tải trọng thiên mệnh tăng do dân số tăng. Khuyến nghị: giảm độ chi tiết thiên mệnh vùng biên."
"Chu kỳ đo thứ 1.891. Sức khỏe ý thức nguồn: 52%. Cảnh báo. Nguyên nhân: can thiệp ngoài hệ thống. Ba lần trong mười năm. Ý thức nguồn dành quá nhiều năng lượng cho cơ chế tự sửa."
Dòng cuối cùng, khắc sâu hơn các dòng khác, nét run:
"Chu kỳ đo thứ 2.016. Sức khỏe ý thức nguồn: không đo được. Trạm mất kết nối. Thiên Cơ Các giải tán. Ghi chú cuối: 'Nếu ai đọc được dòng này, xin hãy biết, Người Viết không phải kẻ thù. Người Viết là bệnh nhân.'"
Trầm Chu đứng trước bức tường, đọc, và cảm nhận thứ gì đó lạnh chạy dọc sống lưng. Không phải sợ. Là hiểu. Hiểu rằng mọi thứ hắn và nhóm đã trải qua, mọi thiên mệnh lệch, mọi bản sao, mọi sợi dây đứt, mọi sóng Cân Bằng, mọi Thiên Phạt, không phải trừng phạt. Là triệu chứng. Triệu chứng của thế giới có ý thức nguồn đang chết.
Lục Dạ chạm tay vào tường. Cả người hắn rung. Mắt nhắm, đầu ngửa, thở nặng.
– Nó ở đây, hắn nói, giọng nghẹn. Không phải toàn bộ, nhưng một phần. Vết tích. Như dấu chân trong bùn cũ. Nó từng đến đây, lâu rồi, khi còn khỏe. Bây giờ...
Hắn mở mắt. Mắt ướt.
– Nó buồn. Nó biết mình đang chết. Và nó muốn... tiếp nối.
– Tiếp nối cái gì? Trầm Chu hỏi.
Lục Dạ lắc đầu. Không biết. Hoặc biết nhưng không diễn đạt được.
Tiểu Vũ đứng ở cửa, lưng quay ra ngoài, canh gác. Cô không vào sâu, không phải vì sợ, mà vì trong bốn người cô là người duy nhất không có năng lực liên quan đến thiên mệnh, và cô biết vai trò mình ở đây: giữ cho ba người kia an toàn trong khi họ đào sâu vào thứ cô không chạm tới được. Cô chấp nhận điều đó. Không vui, không buồn, chỉ chấp nhận, như chấp nhận lưỡi kiếm sẽ mẻ sau mỗi trận đánh.
Bạch Tẫn đứng giữa phòng. Nhìn quanh. Mắt cô quét bốn bức tường, không đọc chữ vì cô không nhìn thấy thiên mệnh, nhưng cô nhìn thấy thứ khác: vết xước trên đá, dấu tay trên tường, vết máu khô ở góc phòng, cũ đến mức gần thành đá. Và cô nhìn thấy khoảng trống. Nơi thiên mệnh từng tồn tại rồi bị xóa, để lại vết hằn trên mặt đá, như bóng người trên tường sau khi người đã đi.
– Đây là nơi họ xóa thiên mệnh ta.
Cô nói. Giọng bình thường. Nhưng bàn tay cô siết lại, và dù cô không còn cảm nhận được xúc giác, cô vẫn siết, vì cơ thể nhớ thay đầu.
Cô bước đến góc phòng. Quỳ xuống. Tay chạm sàn đá, đẩy lớp bụi. Và lộ ra: rãnh nhỏ trên sàn, hình chữ nhật, vừa vặn một bàn đá nằm dọc. Bàn đá đã bị dọn đi hoặc vỡ, nhưng rãnh còn, và trên rãnh, vết xích sắt đã gỉ, hai vòng nhỏ, vừa cổ tay đứa trẻ năm tuổi.
Im lặng.
Bạch Tẫn nhìn vết xích. Lâu. Rồi đứng dậy.
– Hai mươi năm, cô nói, giọng nhẹ, đều, như đọc kinh. Ta đã quay lại đây. Nhưng lần này không phải nằm trên bàn. Lần này ta đứng.
Cô bước sang bức tường phía đông. Tay chạm vào một viên đá lệch, ấn, và viên đá lùi vào. Phía sau: ngăn nhỏ, bằng hộp trà. Bên trong, bọc trong vải cũ mục: mảnh ngọc. Xám. Nhỏ bằng đốt ngón tay, hình tam giác, cùng chất liệu nặng đặc như hai mảnh kia. Khắc:
"Chìa khóa thứ ba."
Bạch Tẫn cầm lên. Đặt trên lòng bàn tay. Nhìn.
– Nó nằm đây hai mươi năm. Chờ ta quay lại. Hoặc chờ bất kỳ ai quay lại.
Trầm Chu lấy hai mảnh ngọc kia từ ngăn áo. Trắng, đen, xám. Ba mảnh. Ba hình dạng khác nhau, ba màu khác nhau, cùng chất liệu. Đặt cạnh nhau trên phiến đá giữa phòng.
Ba mảnh rung.
Nhẹ. Đều. Kéo về nhau, như nam châm, nhưng yếu, không đủ mạnh để tự dịch chuyển. Rung rồi dừng. Rung rồi dừng. Như tim đập. Như thở.
Lục Dạ nhìn.
– Sợi nối giữa ba mảnh SÁNG lên, hắn nói. Loại sợi cũ ta nói hôm trước. Cũ hơn mạng. Ba mảnh khi ở gần nhau, sợi rõ hơn, mạnh hơn. Nhưng chưa đủ. Thiếu... thứ gì đó. Hoặc thiếu người. Hoặc thiếu nơi.
Trầm Chu nhìn ba mảnh ngọc. Trắng: Phó Tịnh, quan sát. Đen: Trưởng lão Lâm, can thiệp. Xám: nơi thí nghiệm, xóa. Ba hướng: quan sát, can thiệp, xóa. Ba năng lực. Ba chìa khóa.
Mở đường đến Người Viết.
Nhưng mở ở đâu? Bằng cách nào? Ba mảnh ngọc rung mà không khớp, kéo mà không ghép, như ba mảnh ghép hình thiếu mặt bàn.
– Cần thời điểm, Lục Dạ nói. Sợi đang rung nhưng mạng xung quanh quá yếu. Khi mạng mạnh, chìa khóa mới hoạt động. Nhưng mạng đang mỏng đi mỗi ngày.
Nghĩa là thời gian không đứng về phía bọn ta.
Trầm Chu gói ba mảnh ngọc lại. Cất vào ngăn trong, cạnh nhật ký. Nhìn Bạch Tẫn.
Cô đứng ở góc phòng, chỗ rãnh bàn đá cũ, chỗ vết xích sắt gỉ. Mắt cô nhìn xuống sàn, nhưng không nhìn sàn. Nhìn vào hai mươi năm trước, vào đứa trẻ nằm trên bàn, vào tiếng kêu không ra tiếng, vào cái lạnh từ mảnh ngọc xám nằm cạnh tay, vào khoảnh khắc thiên mệnh bị xé khỏi đầu cô như giật tóc, và sau đó là trống, trống hoàn toàn, trống như cái chết nhưng vẫn thở.
Cô quay lại. Nhìn Trầm Chu. Nhìn Lục Dạ. Nhìn Tiểu Vũ đứng ngoài cửa, lưng thẳng, kiếm ngang.
– Đi thôi, cô nói. Không cần ở đây lâu.
Bốn người rời phế tích. Bạch Tẫn đi cuối, lần đầu tiên cô đi cuối thay vì đi trước hoặc đi xa, và trước khi bước qua cửa vòm, cô quay đầu nhìn lại phòng đá một lần.
Phòng tối. Vân lân tinh nhạt dần. Rãnh bàn đá nằm im trên sàn. Vết xích gỉ sắt. Vết máu khô. Và trên tường, hàng nghìn dòng chữ ghi lại sức khỏe của Người Viết suốt hàng nghìn năm, từ 91% xuống 52% xuống không đo được, như biểu đồ bệnh nhân nằm viện mà không ai đến thăm.
Cô bước ra nắng. Không ngoái lại lần nữa.