Cựu Đệ Tử
Đêm ở hang đá, lửa nhỏ, trà nóng.
Phó Tịnh ngồi đối diện Trầm Chu, cách một bàn đá thấp. Tiểu Vũ ngồi bên trái, lưng tựa vách hang, kiếm đặt ngang đùi. Trần Mạc ngồi gần cửa hang, nửa trong nửa ngoài, mắt nhìn hoang mạc bên ngoài, nhưng tai lắng nghe mọi chữ.
— Hai trăm năm,, Phó Tịnh nói. Giọng khàn, chậm, như đang nhấc từng viên đá từ đáy giếng sâu. Thiên Cơ Các tồn tại hai trăm năm.
Ông rót trà. Chén đất thô, nước trà vàng đậm, hơi bốc lên trong ánh lửa.
— Không phải tông phái. Không có đệ tử hàng nghìn, không có sơn môn, không có đại điện. Chỉ là một nhóm người, mỗi thế hệ khoảng hai mươi, ba mươi người. Tu sĩ, học giả, thậm chí có cả dân thường. Họ có chung một thứ: tin rằng thiên mệnh không phải quy luật tự nhiên, mà là thứ có thể nghiên cứu.
— Nghiên cứu như thế nào?, Trầm Chu hỏi. Họ không nhìn thấy thiên mệnh.
— Ngươi hỏi đúng câu mà ta hỏi thầy ta ngày đầu tiên,, Phó Tịnh nói. Con mắt trái nhìn hắn, nheo nhẹ, như nhìn thấy bóng mình ba mươi năm trước. Không nhìn thấy trực tiếp. Nhưng có cách gián tiếp. Theo dõi. Ghi chép. Dự đoán.
Ông đặt chén trà xuống, mắt nhìn lửa.
— Thiên Cơ Các thu thập thông tin về hàng vạn người trong hai trăm năm. Mỗi người, mỗi sự kiện lớn trong đời họ, được ghi lại. Sinh. Tử. Bệnh. Tai nạn. Thăng quan. Sa cơ. Gặp ai. Mất ai. Hàng vạn cuộc đời, phân loại, so sánh, tìm quy luật.
— Và họ tìm thấy,, Trầm Chu nói. Không phải câu hỏi.
— Mất một trăm năm đầu chỉ để xây phương pháp,, Phó Tịnh nói, giọng xa xăm. Một trăm năm sau để thu thập đủ mẫu. Thầy ta kế thừa toàn bộ và dành sáu mươi năm cuối đời phân tích. Kết luận chỉ có một, và nó khiến mọi người trong Thiên Cơ Các mất ngủ: quy luật quá rõ ràng để là ngẫu nhiên. Quá chính xác để là số phận. Quá nhất quán để là thiên đạo.
Ông dừng. Hít vào. Thở ra. Ánh lửa nhảy múa trên khuôn mặt nhăn nheo, một bên sáng, một bên tối.
— Trưởng lão cuối cùng của Thiên Cơ Các là thầy ta. Ông ấy dành sáu mươi năm phân tích dữ liệu, và kết luận một điều: thiên mệnh có CẤU TRÚC CỦA VĂN BẢN DO AI ĐÓ VIẾT.
Im lặng. Lửa reo. Gió ngoài hang rít qua kẽ đá.
Trầm Chu không ngạc nhiên. Hắn đã biết, từ cuốn sách bìa da đen ở thư khố. Nhưng nghe một người đã sống với sự thật đó ba mươi năm nói ra, khác. Nặng hơn.
— Cấu trúc văn bản,, Trầm Chu nói. Vãn bối cũng nhận ra. Thiên mệnh có câu cú, ngữ pháp, thậm chí phong cách. Giống một tác giả viết.
Phó Tịnh nhìn hắn. Mắt trái sáng lên.
— Ngươi nhìn thấy trực tiếp. Ngươi xác nhận được điều mà Thiên Cơ Các mất hai trăm năm mới chứng minh gián tiếp.
— Phát hiện đó... dẫn đến chuyện gì?, Tiểu Vũ hỏi. Cô ngồi im nghe từ đầu, mắt sáng, không bỏ sót chữ nào.
Phó Tịnh cười. Nụ cười đắng, mỏng.
— Hoảng loạn.
Ông đứng dậy, chậm, bước đến vách hang. Tay sờ lên đá, ngón gầy vuốt theo vân đá như vuốt theo ký ức cũ.
— Nếu thiên mệnh là văn bản, thì có Người Viết. Nếu có Người Viết, thì ngài biết mọi thứ. Biết chúng ta tồn tại. Biết chúng ta đang dòm ngó. Và nếu ngài biết...
— Hậu quả sẽ kinh khủng,, Trầm Chu tiếp.
— Thầy ta nghĩ thế,, Phó Tịnh gật. Ông ấy triệu tập tất cả. Đêm cuối cùng. Trong di chỉ mà ngày mai ta sẽ dẫn các ngươi đến. Hai mươi ba người. Ông ấy nói: "Chúng ta đã chạm vào ranh giới. Nếu tiếp tục, Người Viết sẽ nhận ra. Và khi ngài nhận ra, chúng ta không chỉ chết. Chúng ta sẽ bị XÓA.", Ông dừng. "Xóa" theo nghĩa đen. Không phải chết. Mà là chưa từng tồn tại.
Tiểu Vũ siết chuôi kiếm, vô thức.
— Thầy ta ra lệnh giải tán. Mỗi đệ tử tản đi một hướng, xóa mọi dấu vết liên quan đến Thiên Cơ Các. Không liên lạc. Không gặp lại. Không bao giờ nhắc đến cái tên đó nữa.
— Và tất cả đều nghe lời,, Trầm Chu nói.
— Tất cả,, Phó Tịnh gật. Rồi dừng. Tay ông vuốt mặt bàn đá, ngón gầy lướt qua vân đá như lướt qua danh sách tên cũ. Ta nhớ đêm đó. Hai mươi ba người đứng trong hầm đá, đèn dầu lung linh, mặt ai cũng trắng. Không ai khóc. Không ai phản đối. Chỉ gật đầu. Rồi tản đi.
Ông ngẩng lên.
— Trừ một người.
Trầm Chu biết trước câu trả lời:
— Tô Huyền Cơ.
— Hắn mười lăm tuổi khi nhập Thiên Cơ Các. Hai mươi ba tuổi khi giải tán. Đệ tử trẻ nhất. Thông minh nhất. Và, ông dừng, giọng cay đắng, cứng đầu nhất. Đêm đó hắn đứng dậy, nhìn thẳng mặt thầy ta, nói: "Thầy sợ Người Viết nhận ra chúng ta. Nhưng thầy có nghĩ, nếu ngài đã viết số phận chúng ta, thì ngài đã BIẾT từ đầu?"
Phó Tịnh lắc đầu, chậm, như vẫn chưa tìm được câu trả lời cho câu hỏi đó.
— Thầy ta không đáp. Chỉ nhìn hắn. Rồi quay đi.
Phó Tịnh quay lại, ngồi xuống. Mắt ông nhìn xa, nhìn qua tường hang, qua ba mươi năm.
— Hắn không chịu giải tán. Rời đi, đúng, nhưng không dừng nghiên cứu. Hắn tiếp tục một mình. Cuối cùng thành Quốc sư. Tô Huyền Cơ không muốn hiểu thiên mệnh.
Ông nhìn Trầm Chu:
— Hắn muốn SỬ DỤNG nó.
Câu nói treo trong không khí. Lửa reo. Trà nguội trong chén.
Trầm Chu không nói. Hắn đã biết. Đã đọc thiên mệnh Tô Huyền Cơ. Đã thấy dòng cuối: "Chết vì chính quân cờ mình tạo ra." Ông dùng người. Dùng thiên mệnh. Dùng cả thiên đạo. Và cuối cùng sẽ chết vì chính thứ ông tạo ra.
— Tiền bối rời đi,, Trầm Chu nói. Đến đây. Ba mươi năm.
— Ba mươi năm trồng rau, uống trà, chờ chết,, Phó Tịnh nói. Giọng nhẹ, không buồn, không vui. Phẳng. Ta tuân lệnh thầy. Xóa dấu vết. Sống như không ai. Và cầu mong Người Viết không nhớ ta.
Bạch Mệnh. Một dòng. "Chết yên bình trong giấc ngủ. Không ai biết."
Ông sống ba mươi năm để đạt được thiên mệnh đó.
Và bây giờ ta kéo ông ra khỏi nó.
— Tiền bối,, Trầm Chu nói. Quốc sư đang tìm vãn bối. Đặc vụ ông ấy gửi theo đã chết. Sớm muộn ông ấy sẽ biết. Vãn bối không có nhiều thời gian.
Phó Tịnh nhìn hắn. Rồi nhìn Tiểu Vũ. Rồi nhìn lại Trầm Chu.
— Sáng mai,, ông nói. Đường đến di chỉ hai ngày. Đi sớm.
· · ·
Nửa đêm. Trầm Chu không ngủ.
Hắn ngồi cạnh bếp tàn, lưng tựa đá, mắt mở. Phó Tịnh ngủ sâu trong hang. Tiểu Vũ nằm cạnh, thở đều, nhưng tay vẫn nắm chuôi kiếm.
Trần Mạc không ngủ.
Hắn ngồi ở cửa hang, nhìn trời. Trăng non, sáng yếu, sao thưa. Gió hoang mạc lạnh, mang theo mùi đá và cát. Trầm Chu nhìn hắn từ phía sau, nhìn bóng lưng ngồi im, và nhìn lên.
Thiên mệnh trên đầu Trần Mạc.
【Trần Mạc, Huyết Mệnh】
Dòng "hai mươi ba tuổi giết hai đồng môn" đã xám đi, nhạt, như vệt mực cũ bị nước nhòe. Đã ứng nghiệm. Xong rồi. Nhưng phía dưới dòng xám, Trầm Chu thấy thứ mà hắn đã cố đọc từ chương trước.
Dòng mới.
Mờ. Rất mờ. Chữ chưa rõ nét, như đang hình thành, như mực chưa khô. Hắn nheo mắt, cố đọc, nhưng chỉ bắt được vài chữ rời rạc:
"...gặp lại ở... Thành..."
Không đủ. Nhưng đủ để biết: Trần Mạc còn câu chuyện chưa kể xong. Thiên mệnh hắn đang viết tiếp. Và hắn sẽ gặp lại ai đó, ở đâu đó, trong một thành phố mà Trầm Chu chưa đọc được tên.
Trần Mạc quay lại. Nhìn thấy Trầm Chu đang nhìn mình. Hoặc đúng hơn, đang nhìn phía trên đầu mình.
Mắt hắn nheo. Rồi quay đi.
Không hỏi. Từ đêm ở rừng, khi thiên mệnh mọi người sáng lên và Trần Mạc nhận ra năng lực Trầm Chu là thật, hắn không hỏi. Không phải vì tin. Mà vì sợ.
Hắn sợ câu trả lời.
Kẻ có thể đọc và sửa số phận, ngồi cách hắn ba bước.
Nếu ta nói cho hắn biết thiên mệnh ghi gì, hắn sẽ làm gì?
Và nếu ta không nói, hắn sẽ luôn nhìn ta bằng đôi mắt đó. Đôi mắt của kẻ biết mình đang bị đọc.
Trầm Chu nhắm mắt. Không nhìn nữa.
· · ·
Sáng. Gió lạnh, trời xám, mây thấp.
Phó Tịnh dẫn đường. Cây gậy gỗ chống đất, bước chậm nhưng đều, lưng thẳng dù khớp kêu. Ông không nói nhiều. Chỉ đi, dừng, chỉ hướng, đi tiếp.
Đường đi qua hoang mạc đá, qua những khe nứt sâu hoắm xuống bóng tối mà không thấy đáy, qua rừng thưa toàn cây thấp cong queo theo gió như đã cúi mình từ hàng trăm năm trước. Không gặp ai. Không có dấu chân. Vùng này không có người, không có yêu thú, không có gì sống. Chỉ có đá, cát, và im lặng nặng đến mức tiếng bước chân của bốn người vang vọng như lạc vào cung điện bỏ hoang.
Trầm Chu để ý: thiên mệnh ở vùng này... lạ.
Hắn không thấy thiên mệnh ai vì không có ai để thấy. Nhưng hắn cảm nhận được thứ gì đó trong thần thức. Như tiếng ù nhẹ, như sóng nước gợn, như không khí rung ở tần số mà tai không nghe nhưng da cảm thấy. Thứ gì đó bất thường trong lớp thiên mệnh của thế giới, ở đây, ở vùng đất này.
Phó Tịnh dừng bước. Nhìn lại.
— Ngươi cảm thấy rồi,, ông nói. Không phải câu hỏi.
— Cảm thấy gì?, Tiểu Vũ hỏi, tay siết kiếm. Cô không cảm nhận được, nhưng cô tin Trầm Chu.
— Thiên mệnh ở đây bất thường,, Trầm Chu nói. Không phải nhòe. Không phải bị viết lại. Mà là... dày hơn. Như thể có nhiều lớp chồng lên nhau. Nhiều bản thảo cũ chưa bị xóa hết.
Phó Tịnh gật đầu, chậm.
— Hai trăm năm nghiên cứu. Hàng vạn cuộc đời được theo dõi. Thiên Cơ Các không sửa thiên mệnh, nhưng việc QUAN SÁT quá lâu, quá sâu, cũng để lại dấu vết. Như thể thiên đạo biết có kẻ đang nhìn, và phản ứng bằng cách dày thêm.
— Dày thêm để làm gì?
— Để che,, Phó Tịnh nói. Giọng bằng phẳng. Hoặc để bẫy.
Hắn quay lưng, tiếp tục đi.
Trầm Chu nhìn lưng ông. Rồi nhìn Tiểu Vũ. Cô nhìn lại hắn, mắt sáng, kiên định.
— Đi?, cô hỏi. Nhẹ.
— Đi.
Họ bước tiếp. Vào sâu hơn. Vào nơi mà thiên mệnh dày như sương mù, và mỗi bước gần di chỉ là mỗi bước xa hơn khỏi thế giới bình thường.
· · ·
Chiều. Nghỉ chân ở khe đá.
Tiểu Vũ ngồi cạnh Trầm Chu. Gần. Vai gần chạm vai. Cô nhìn Phó Tịnh đang ngồi xa, uống nước, rồi quay sang hắn.
— Ngươi tin lão ấy không?, cô hỏi. Nhỏ.
Trầm Chu nghĩ. Rồi nói:
— Thiên mệnh ông ấy nói ông chết bình yên. Người sắp phản bội không có thiên mệnh yên ổn.
Tiểu Vũ nhìn hắn. Lâu. Mắt cô sáng, sắc, nhìn xuyên qua câu trả lời:
— Vậy ngươi tin thiên mệnh hơn tin người?
Trầm Chu không đáp.
Câu hỏi treo giữa hai người, giữa khe đá, giữa gió hoang mạc. Hắn không có câu trả lời. Vì cả hai đều đúng. Và cả hai đều sai.
Ta tin thiên mệnh vì ta đã thấy nó đúng hàng nghìn lần.
Nhưng ta cũng đã sửa nó. Hai lần. Nghĩa là nó không phải tuyệt đối.
Vậy, tin nó hay tin người?
Hay không tin gì cả, và chỉ đi tiếp?
Cô không chờ câu trả lời. Đứng dậy, phủi bụi trên đạo bào trắng đã ngả xám sau một tháng đường, và bước đi.
Trầm Chu nhìn lưng cô. Đạo bào trắng trong gió hoang mạc. Tóc buộc cao, lỏng hơn trước, vì không có gương. Thanh kiếm bên hông, vỏ kiếm xước dày.
Cô không hỏi vì tò mò.
Cô hỏi vì muốn biết, khi cần chọn giữa thiên mệnh và con người, ta sẽ chọn gì.
Và ta không trả lời.
Vì ta sợ câu trả lời thật.
Gió hoang mạc thổi mạnh hơn. Mây kéo thấp, xám, che mất nửa bầu trời. Phó Tịnh đi phía trước, cây gậy chọc vào đá từng nhịp đều đặn. Trần Mạc đi sau cùng, im lặng, tay không rời kiếm.
Bốn người. Hai ngày đường. Và ở cuối con đường, di chỉ của tổ chức đã giải tán vì sợ rằng việc nhìn quá sâu vào số phận sẽ khiến số phận nhìn lại.
Trầm Chu bước. Và nghĩ: Thiên Cơ Các sợ bị Người Viết nhận ra. Nhưng ta đã không chỉ nhìn. Ta đã SỬA. Hai lần.
Nếu nhìn đã nguy hiểm, thì sửa... là gì?
Hắn không biết. Nhưng mỗi bước gần di chỉ là mỗi bước gần hơn câu trả lời mà hắn cần. Và mỗi bước gần câu trả lời là mỗi bước gần hơn thứ mà cả Thiên Cơ Các đã bỏ chạy.
Hoang mạc trải dài. Im lặng. Và dày.