Tiếng Gọi Không Lời
Lục Dạ tỉnh giấc lúc canh ba.
Không phải vì tiếng động, không phải vì lạnh, không phải vì mộng. Hắn tỉnh vì có thứ gì đó chảy qua hắn, không phải nước, không phải gió, mà là ý. Luồng ý chí thuần túy, nặng, chậm, đặc quánh, đổ qua thần thức hắn như sông ngầm đổ qua kẽ đá. Hắn nằm yên, mắt mở, đồng tử giãn hết cỡ, và nhìn lên bầu trời đêm mà không thấy sao, không thấy mây, chỉ thấy lưới.
Lưới thiên mệnh. Triệu sợi dây chạy ngang dọc, nối người với người, nối người với đất, nối đất với mạng, nối mạng với thứ gì đó lớn hơn mạng, thứ mà hắn chỉ thoáng thấy khi cắt sợi kết nối ở Thiên Phạt, thứ mà hắn gọi bằng hai chữ mà ai cũng dùng nhưng không ai thật sự hiểu: Người Viết.
Người Viết đang nói.
Không phải lời. Không phải tiếng. Không phải ngôn ngữ nào mà hắn biết, không phải cổ văn hay linh văn hay bất kỳ loại chữ nào trên thế giới này. Thứ chảy qua hắn là ý nghĩa trần trụi, chưa được mặc áo ngôn ngữ, chưa được gói vào câu chữ. Như đứng trong dòng sông mà nước là suy nghĩ, và suy nghĩ đó không phải của hắn.
Hắn ngồi dậy. Mắt ướt, nhưng không phải vì buồn. Vì quá nhiều. Quá nhiều ý nghĩa đổ qua cùng lúc, quá nhiều thông tin không hình không dạng tràn vào thần thức mười bốn tuổi chưa đủ lớn để chứa.
Tiểu Vũ ngồi canh gác cách đó ba bước. Cô quay lại ngay khi nghe hắn cựa mình, tay đã trên chuôi kiếm, mắt sắc, phản xạ người quen nguy hiểm.
– Dạ? Ngươi có sao không?
Hắn nhìn cô. Mắt hắn khác bình thường, viền tối quanh đồng tử đậm hơn, và bên trong đồng tử có thứ gì đó di chuyển, chậm, như khói trong bình thủy tinh.
– Có thứ đang nói. Hắn nói. Giọng thấp, chậm, như đang cố lọc từ ngữ ra khỏi thứ không phải từ ngữ. Không phải lời. Là... ý.
Tiểu Vũ nhìn hắn. Không hiểu, nhưng không hỏi "ý là gì" vì cô biết đứa trẻ này không nói bằng ẩn dụ. Hắn nói thẳng, luôn luôn thẳng, và nếu hắn nói "ý" thì đó đúng là ý.
– Ai đang nói?
Lục Dạ nhìn lên trời. Qua lưới. Qua mạng. Qua lớp sâu nhất.
– Nó.
· · ·
Trầm Chu tỉnh khi Tiểu Vũ gọi. Hắn ngồi dậy, nhìn Lục Dạ, và biết ngay có chuyện. Mắt đứa trẻ khác, không phải mắt vừa ngủ dậy, mà là mắt vừa nhìn thấy thứ gì đó quá lớn.
– Kể lại, hắn nói. Ngồi xuống cạnh Lục Dạ, mở nhật ký, cầm bút.
Lục Dạ cố mô tả. Chậm. Từng câu, từng từ, như dịch từ ngôn ngữ không có chữ sang ngôn ngữ có chữ.
– Như đứng trong sông. Nước không ướt. Nước là sự nghĩ. Có thứ đang nghĩ rất to, rất chậm. Mỗi suy nghĩ của nó bằng cả trăm suy nghĩ của ta gộp lại. Nó muốn ta hiểu, nhưng ta không đủ lớn để chứa.
– Nó muốn ngươi hiểu cái gì?
– Ta không biết. Nó... buồn? Không phải buồn kiểu người buồn. Buồn kiểu núi mỏi. Kiểu biển cạn. Kiểu thứ gì đó đã tồn tại rất lâu và bắt đầu mệt.
Trầm Chu viết. Tay hắn run nhẹ, không phải vì sợ, mà vì nhận ra: nếu Lục Dạ đúng, nếu Người Viết đang cố giao tiếp, thì mọi giả thuyết hắn xây dựng mười bốn tháng qua đều phải viết lại. Người Viết không phải cơ chế. Không phải quy luật tự nhiên. Không phải chương trình chạy tự động. Nó có ý chí. Nó buồn. Nó mệt.
Người Viết đang ốm. Hệ thống sụp vì ý thức nguồn suy yếu. Thiên mệnh bị khuôn mẫu hóa, bản sao xuất hiện, thời gian lệch, sợi dây đứt, lưới mỏng dần, không phải vì hệ thống hỏng, mà vì kẻ vận hành hệ thống không còn đủ sức vận hành.
Hắn viết xong. Gạch chân. Nhìn Lục Dạ.
– Tại sao ngươi? Tại sao không phải ta, không phải Bạch Tẫn?
Lục Dạ nhìn xuống tay mình. Bàn tay mười bốn tuổi, nhỏ, gầy, móng tay cắn cụt, vết bẩn dưới kẽ ngón vì đi đường nhiều ngày.
– Vì ta được ghi. Hắn nói. Chỉ vào ngực, nơi khối đen nằm, nơi dòng chữ bằng ngôn ngữ Người Viết khắc vào sau Thiên Phạt. "Kẻ được chọn." Nó ghi vào ta, nên nó nói được với ta. Như đã khắc địa chỉ lên phong thư, giờ chỉ cần gửi thư đến.
Trầm Chu gật. Hợp lý. Khối đen là kênh. Lục Dạ là người nhận.
Bạch Tẫn đã ngồi cạnh tự lúc nào. Cô ngồi trên đá, cách ba bước, lưng thẳng, mắt nhìn Lục Dạ. Không ai nghe cô đến, cô di chuyển không tiếng động, như người không có trọng lượng, hoặc như người mà đất dưới chân đã quen đến mức không phản ứng.
Cô nói. Nhiều hơn hai câu. Lần đầu tiên kể từ khi gia nhập nhóm mà cô nói liên tục, không dừng, không ngắt, như đập mở được thì nước tràn.
– Khi ta năm tuổi, họ xóa thiên mệnh ta. Lúc đó ta cũng nghe. Không phải tiếng, mà là trống. Trống hoàn toàn. Như ai đó rút hết mọi thứ ra khỏi phòng rồi đóng cửa, và ta đứng trong phòng rỗng, và phòng rỗng đó lớn bằng cả thế giới. Không một tiếng. Không một ý. Không gì cả.
Cô nhìn Lục Dạ.
– Ngươi nghe đầy. Ta nghe trống. Chúng ta là hai mặt.
Im lặng. Lửa cháy. Suối chảy xa xa. Tiểu Vũ ngồi im, lưng dựa kiếm, nghe.
Lục Dạ nhìn Bạch Tẫn. Mắt hắn, viền tối, đồng tử giãn, nhìn cô bằng cái nhìn khác mọi khi, không phải cái nhìn đứa trẻ nhìn người lớn, mà là cái nhìn của người đã thấy thứ giống nhau ở kẻ khác.
– Chị có sợ không? hắn hỏi. Lúc bị xóa?
Bạch Tẫn im. Lâu. Lửa nứt, tàn bay, gió đổi hướng, khói bay sang trái. Cô vẫn im. Rồi:
– Ta không nhớ sợ. Ta chỉ nhớ... lạnh.
Giọng cô nhẹ. Nhẹ hơn mọi khi. Và Trầm Chu nhận ra: đó là giọng thật của cô, giọng không qua bộ lọc, không qua lớp phòng vệ hai mươi năm xây dựng. Giọng đứa trẻ năm tuổi nằm trên bàn đá, lạnh, một mình.
Lục Dạ gật. Không nói gì. Gật là đủ.
· · ·
Trầm Chu viết nhật ký khi trời gần sáng.
"Lục Dạ = kênh giao tiếp với Người Viết. Khối đen = địa chỉ, Người Viết gửi 'thư' qua đó. Nội dung: ý chí thuần túy, không phải ngôn ngữ, Lục Dạ nghe nhưng không giải mã hết vì quá lớn so với thần thức 14 tuổi.
Bạch Tẫn = mặt ngược. Khi bị xóa TM, cô nghe 'trống.' Lục Dạ nghe 'đầy.' Một nhận, một mất. Hai mặt cùng đồng xu.
Câu hỏi: Người Viết muốn nói gì? Tại sao bây giờ? Vì nó yếu? Vì nó cần giúp? Hay vì nó muốn cảnh báo?
Ba chìa khóa cần gom. Hai đã có. Hướng: phế tích đông nam, 3 ngày nữa."
Hắn gấp sổ. Nhìn Lục Dạ đã ngủ lại, nằm co bên lửa, mặt bình thường, thở đều, như đứa trẻ mười bốn tuổi bất kỳ. Nhưng bên trong đầu hắn, bên trong khối đen, có thứ gì đó khổng lồ đang cố chạm vào, đang cố nói, đang cố truyền đi thứ mà nó không còn đủ sức tự giữ.
Người Viết đang chết. Và nó đang tìm người nghe lời trăn trối.
Hắn viết thêm dòng cuối cùng, rồi đóng sổ:
"Hôm nay Tiểu Vũ mài kiếm ba lần. Lời nguyền làm lưỡi mẻ sau mỗi lần dùng. Cô không nói gì. Chỉ mài. Đều. Kiên nhẫn hơn bất kỳ ai ta từng gặp."
· · ·
Lục Dạ ngủ lại. Và lần này, hắn mơ.
Không phải giấc mơ bình thường. Không phải cảnh, không phải hình, không phải câu chuyện. Hắn đứng ở nơi không có đất, không có trời, không có ranh giới giữa trên và dưới. Xung quanh là đại dương, nhưng đại dương không có nước, đáy đại dương là lưới, triệu triệu sợi dây sáng mờ chạy ngang dọc, mỗi sợi là một thiên mệnh, mỗi nút thắt là một đời người, mỗi chỗ đứt là một cái chết.
Và ở giữa đại dương, ở nơi sâu nhất, nơi tất cả sợi dây hội tụ rồi tan, có thứ gì đó nằm.
Lớn. Lớn đến mức hắn không nhìn thấy hết dù đứng ngay bên cạnh. Lớn như núi, như biển, như bầu trời, nhưng không phải vật thể, không phải sinh vật, không phải thần hay ma hay bất kỳ thứ gì hắn từng biết. Nó là ý thức. Ý thức thuần túy, không hình dạng, không biên giới, nằm cuộn mình giữa lưới thiên mệnh mà chính nó tạo ra, thở chậm, yếu, gần tắt.
Nó mở mắt.
Không phải mắt. Nhưng hắn không có từ nào khác. Nó "mở" một phần của chính nó về phía hắn, để hắn thấy, để hắn biết nó biết hắn ở đây. Và khi nó "mở mắt", hắn cảm nhận được: không phải giận, không phải sợ, không phải đe dọa.
Mệt.
Mệt sâu hơn bất kỳ sự mệt mỏi nào hắn từng biết. Mệt của thứ đã tồn tại lâu hơn lịch sử, lâu hơn ký ức, lâu hơn cả khái niệm thời gian. Mệt của kẻ đã viết triệu thiên mệnh, đã dệt triệu sợi dây, đã giữ cả thế giới vận hành bằng ý chí, và bây giờ ý chí đó cạn dần, như dầu trong đèn, như nước trong giếng mùa hạn.
Hắn đứng đó. Nhỏ bé. Mười bốn tuổi giữa đại dương ý thức. Và thứ khổng lồ trước mặt hắn, thứ mà cả thế giới gọi là Người Viết, thứ mà thiên đạo chỉ là nhịp thở của nó, nhìn hắn bằng sự mệt mỏi vô tận, và hắn hiểu, không phải bằng đầu mà bằng xương, bằng máu, bằng khối đen rung nhẹ trong ngực:
Nó không giận. Nó không phạt. Nó đang cầu cứu.
Hắn tỉnh dậy. Trời đã sáng. Mồ hôi lạnh trên trán. Tiểu Vũ đang nướng khoai bên lửa, nhìn hắn lo lắng nhưng không hỏi, vì cô biết hắn sẽ nói khi sẵn sàng.
Hắn ngồi dậy. Nhìn tay mình. Bình thường. Nhìn trời. Bình thường. Nhưng bên trong, giấc mơ vẫn đó, rõ như thật, đại dương không nước, lưới thiên mệnh, và thứ khổng lồ mệt mỏi nằm giữa, mở mắt nhìn hắn.
Nó muốn ta giúp. Nhưng giúp cách nào?
Hắn không biết. Và Người Viết cũng không nói. Nó chỉ nhìn, mệt, buồn, và chờ. Chờ hắn tự tìm ra. Hoặc chờ hắn đủ lớn để hiểu.
Lục Dạ nhận khoai từ tay Tiểu Vũ. Cắn. Nóng. Ngọt. Và nghĩ rằng, cho đến khi hắn tìm ra Người Viết muốn gì, ít nhất hắn vẫn còn cảm nhận được vị khoai nướng buổi sáng. Ít nhất thế.