Kẻ Chỉnh Sửa Thiên Mệnh
Chương 43: Kẻ Nhìn Thấy Người Viết
Chương 43

Kẻ Nhìn Thấy Người Viết

Ba ngày.

Trầm Chu ngồi trong phòng giam tầng hai phủ thành, đếm bằng ánh sáng ngoài cửa sổ: sáng, trưa, chiều, tối, sáng. Ba lần mặt trời mọc, ba lần tắt. Mỗi sáng có người mang cơm, trà, nước rửa mặt. Mỗi chiều Tô Huyền Cơ đến, ngồi đối diện qua bàn nhỏ, rót trà, nói chuyện bằng giọng thầy giáo kiên nhẫn. Mỗi tối hắn nằm nhìn trần nhà, nghe tiếng thành quách: lính đổi gác, ngựa hí, tiếng búa đóng rào phòng thủ, và xa hơn, tiếng trống chiến ngoài bờ hào.

Quân Tây Nhung chưa tấn công. Nhưng lửa trại phía bắc ngày càng dày, đêm trước có thêm hai đợt cung thủ bắn thăm dò, lính trên tường chết sáu người.

Sáng ngày thứ ba, Tô Huyền Cơ không đến một mình.

Ông đến cùng viên tướng.

Cửa mở, hai hộ vệ Nguyên Anh kỳ đứng ngoài, và Tô Huyền Cơ bước vào phòng giam, quạt trúc gấp trong tay, theo sau là một người đàn ông trung niên mặc giáp nặng. Giáp đồng bốn lớp, kiếm đeo hông, mặt vuông vức, da sạm nắng, mắt đỏ ngầu thiếu ngủ, vai rộng, bước đi nặng nề nhưng thẳng. Trấn thủ An Định Thành.

Trầm Chu nhìn. Thiên mệnh viên tướng trải dài trước mắt: Huyết Mệnh đỏ thẫm, dày, nhiều dòng, loại thiên mệnh của kẻ sống bằng máu và chết bằng máu. Nửa đời đánh trận, sáu vết thương lớn ghi trên mệnh, ba trận thắng oanh liệt, hai trận thua nhục nhã. Và dòng cuối, sáng hơn các dòng trước vì chưa ứng nghiệm:

"Thua trận thứ ba. Thành vỡ. Chết trên tường nam."

Trầm Chu nhìn dòng chữ. Rồi nhìn viên tướng. Rồi nhìn Tô Huyền Cơ.

– Đây là Mã Trọng Sơn, tướng trấn thủ An Định Thành. Tô Huyền Cơ ngồi xuống ghế, mở quạt, giọng bình thản như giới thiệu khách mời trong tiệc trà. Ông không biết ngươi nhìn thấy gì, nhưng ông tin lão phu. Lão phu nói ngươi có thể cứu thành này.

Mã Trọng Sơn nhìn Trầm Chu, mắt dò xét, mặt không biểu cảm. Một tu sĩ Luyện Khí tầng ba, gầy, đạo bào xám bạc, mắt già hơn tuổi. Viên tướng không tin, nhưng Quốc sư bảo đưa đến, ông không từ chối được.

– Cậu tu sĩ này... làm được gì?

– Ngươi không cần biết ông ấy làm gì, Tô Huyền Cơ nói. Ngươi chỉ cần biết: nếu ông ấy đồng ý, thành này không vỡ. Nếu ông ấy từ chối, hãy chuẩn bị cho trận thứ ba.

Mã Trọng Sơn nhìn Tô Huyền Cơ lâu. Rồi gật. Rồi bước ra, giáp kêu loảng xoảng trên hành lang.

Cửa đóng. Hai người.

– Ngươi thấy rồi, Tô Huyền Cơ nói, quạt gấp gõ nhẹ bàn. "Thua trận thứ ba, thành vỡ." Đúng không?

Trầm Chu không ngạc nhiên ông biết nội dung. Ba mươi năm đọc dấu vết gián tiếp, ông có thể suy ra thiên mệnh một viên tướng mà không cần nhìn. Hắn gật.

– Nếu ngươi sửa, bỏ phần "thua trận thứ ba", viên tướng sẽ thắng hoặc ít nhất không thua. Thành đứng. Hai vạn dân sống.

Trầm Chu nhìn ông:

– Và Hiệu Ứng Cân Bằng sẽ giết bao nhiêu người ở nơi khác?

Tô Huyền Cơ mở quạt. Quạt che nửa mặt, mắt ông sáng phía trên:

– Huyết Mệnh. Cân Bằng thấp hơn Kim Mệnh, thấp hơn Tử Mệnh rất nhiều. Vài trăm, có lẽ. Ngươi đổi vài trăm lấy hai vạn.

– Vài trăm NGƯỜI.

– Hai vạn cũng là người. Tô Huyền Cơ gấp quạt. Ngươi đang ngồi cân, Trầm Chu. Hai vạn bên này, vài trăm bên kia. Bên nào nặng hơn?

Trầm Chu nhìn ông lâu. Giọng hắn phẳng:

– Ông không muốn cứu thành.

Im lặng.

– Ông muốn cứu tướng. Viên tướng này trung thành với ông, đúng không? Ông cần An Định Thành đứng vì nó chặn quân Tây Nhung khỏi con đường thương mại phía nam, con đường nuôi kinh đô. Nếu thành vỡ, kinh đô mất nguồn cung, triều đình loạn, và bàn cờ ông bày ba mươi năm lung lay. Ông không cứu hai vạn dân. Ông cứu BÀN CỜ.

Tô Huyền Cơ nhìn hắn. Im. Rồi cười, nụ cười thật, loại cười vì thích:

– Ngươi nói đúng. Nhưng kết quả giống nhau: hai vạn dân sống. Lý do quan trọng lắm sao?

– Lý do quyết định ông sẽ bảo ta sửa AI tiếp theo.

Tô Huyền Cơ dừng quạt. Mắt ông hẹp lại, nhìn Trầm Chu bằng ánh mắt mà hắn nhận ra: kiểm định lại đánh giá. Ông nghĩ hắn là đứa trẻ có đôi mắt quý, giỏi nhìn nhưng non nớt. Câu vừa rồi khiến ông điều chỉnh.

– Hôm nay là tướng trấn thủ, Trầm Chu nói tiếp, giọng không lên. Ngày mai là ai? Quan lại nào trung thành với ông? Tướng nào ông cần giữ? Hoàng tử nào ông muốn lên ngôi? Mỗi thiên mệnh ta sửa theo lệnh ông đều gây Cân Bằng. Vài trăm người chết mỗi lần. Sửa mười lần, vài nghìn chết. Trăm lần, vài vạn. Ông nói cứu dân, nhưng thực ra ông đang viết lại LỊCH SỬ, và mỗi trang viết lại đều trả bằng máu người vô tội.

Phòng giam im. Gió ngoài cửa sổ mang theo mùi khói trại quân.

Tô Huyền Cơ đặt quạt xuống bàn. Lần đầu tiên không cầm quạt:

– Và nếu ta không sửa? Hắn hỏi trước khi ông nói. Hai vạn dân chết. Bao gồm dân tị nạn ở phố đông. Bao gồm y quán nơi Ninh cô nương đang nằm.

Trầm Chu không nói.

– Lão phu biết có thêm người đi cùng ngươi. Tô Huyền Cơ nói bình thản. Cô gái bị thương và đứa trẻ. Chưa tìm thấy, nhưng An Định Thành không lớn. Nếu thành vỡ, quân Tây Nhung vào, ngươi nghĩ y quán phố đông sẽ ra sao?

Hắn biết.

Tất nhiên ông biết. Ba mươi năm chơi cờ, ông không bao giờ đặt bàn mà không có nước cản. Trầm Chu nhìn mắt ông: không tức giận, không đe dọa, chỉ bình tĩnh trình bày sự thật. Đó là cách ông nguy hiểm nhất.

– Ngươi có hai ngày, Tô Huyền Cơ đứng lên, nhặt quạt. Quân Tây Nhung sẽ tấn công đợt thứ ba vào rạng sáng ngày mốt. Nếu ngươi sửa, thành đứng. Nếu ngươi không sửa...

Ông bỏ lửng. Không cần nói hết. Bước ra cửa, áo bào tím đậm phất nhẹ trong gió hành lang.

Cửa khóa. Chốt rơi.

Trầm Chu ngồi một mình. Nhìn ra cửa sổ: phố chính vắng hơn ba ngày trước, cửa hàng đóng kín, chỉ có lính tuần tra và dân tị nạn co ro dưới mái hiên. Thiên mệnh hàng trăm người nhòe nhoẹt trong tầm nhìn, chữ run, thời gian co, sóng vẫn ăn.

Hai vạn người.

Hắn nhìn tay mình. Đôi tay gầy, ngón dài, từng chạm vào thiên mệnh bốn lần. Mỗi lần, người chết ở đâu đó. Mỗi lần, hắn tự nhủ: lần này là lần cuối. Và mỗi lần, có ai đó ép hắn chạm lại.

Lần này không phải ép. Lần này là LỰA CHỌN.

Sửa, hai vạn sống, vài trăm chết ở nơi không tên. Không sửa, hai vạn chết, bao gồm Tiểu Vũ.

Hắn nhắm mắt. Hít thở. Mở mắt.

"Cần cách thứ ba."

Nhưng cách thứ ba ở đâu?

· · ·

Lục Dạ đếm bằng bước chân của lính tuần tra.

Ba ngày, hắn đếm: lính đi qua cửa y quán mỗi khắc rưỡi, ba người một tốp, giáp không đồng bộ, bước nặng, mặt mệt. Dân tị nạn đông dần, phố đông chật hơn mỗi ngày, thầy lang họ Đỗ nhận thêm bốn người bị thương (lính, không phải dân), y quán hết giường, ai đến sau nằm đất.

Tiểu Vũ tỉnh. Nằm trên giường, mắt mở, mặt trắng nhưng giọng đều. Mười hai mũi khâu trên bụng chưa cắt chỉ, thầy lang bảo năm ngày nữa mới được ngồi dậy, mười ngày mới đi lại. Cô không nghe. Ngày thứ hai đã ngồi, ngày thứ ba đứng, bám tường, mồ hôi trán nhưng không kêu.

– Anh ấy không quay lại, Tiểu Vũ nói, không phải câu hỏi.

Lục Dạ gật.

Hắn biết từ đêm đầu. Sợi dây nối hắn với Trầm Chu căng về phía tây, hướng phủ thành, không đứt nhưng căng đến mức rung nhẹ khi gió thổi. Trầm Chu còn sống, nhưng không tự do.

– Phủ thành, hắn nói. Linh lực dày đặc quanh phủ. Nhiều người mạnh. Sợi dây của anh Trầm Chu bị kẹp giữa rất nhiều sợi khác, loại sợi mệnh lệnh, không phải quan hệ.

Tiểu Vũ nhìn hắn:

– Ngươi thấy sợi mệnh lệnh?

– Mỗi người có nhiều loại sợi, Lục Dạ ngồi xuống cạnh giường, gậy tre gác đùi, mắt nhìn khoảng không. Sợi quan hệ nối người với người, sáng và ấm. Sợi mệnh lệnh nối từ trên xuống, thẳng, lạnh, cứng. Sợi thiên mệnh nối từ mạng lớn xuống đỉnh đầu, mỏng nhất nhưng chắc nhất. Quanh phủ thành, sợi mệnh lệnh dày đặc, tất cả nối về một người.

– Quốc sư.

– Sợi của ông ta nhiều nhất ta từng thấy. Lục Dạ nói, giọng bình thản nhưng tay nắm gậy chặt hơn. Như nhện. Mạng nhện lớn, mỗi sợi là một người, ông ta ngồi giữa.

Tiểu Vũ im lâu. Rồi:

– Ta cần kiếm.

– Chị bị thương.

– Ta cần kiếm, Tiểu Vũ lặp lại, giọng không thay đổi. Kiếm gãy, ta cần kiếm mới. Bất kỳ kiếm nào.

Lục Dạ nhìn cô. Nhìn sợi dây trên đầu cô: lời nguyền vẫn rung, vệt lõm sâu hơn, và thêm vệt xám ở rìa Kim Mệnh, mỏng như sương nhưng đang lan. Bất kỳ kiếm nào cô cầm rồi cũng sẽ gãy. Hắn không nói. Gật, đứng dậy, ra ngoài.

Mua kiếm ở An Định Thành thời chiến: dễ, vì lính chết để lại nhiều, thương nhân bán vũ khí cũ ở ngõ phía tây, giá gấp đôi ngày thường nhưng vẫn rẻ hơn thợ rèn. Lục Dạ mang về một thanh kiếm sắt thường, ngắn hơn kiếm cũ Tiểu Vũ nửa gang, lưỡi không sắc lắm nhưng thẳng, cán quấn vải.

Tiểu Vũ cầm, giơ ngang, mắt nhìn lưỡi. Tay không run. Lời nguyền chưa phát khi cô chỉ cầm, nó chờ cô DÙNG.

– Cảm ơn.

Lục Dạ gật. Quay lại ngồi cạnh giường, nhắm mắt.

Và bắt đầu nhìn.

· · ·

Hắn nhìn sợi dây từ khi tỉnh giấc ở bãi đá ven sông Xích Thủy. Mỗi ngày thấy rõ hơn, xa hơn, sâu hơn. Sợi nối người, mạng bao trùm, lớp cấu trúc phía sau. Nhưng chưa bao giờ nhìn THẬT SÂU, vì mỗi lần nhìn sâu mắt hắn đau, mũi chảy máu, và có thứ ở phía sau cấu trúc nhìn lại hắn bằng sự chú ý lạnh lẽo.

Hôm nay hắn không sợ.

Trầm Chu bị nhốt. Tiểu Vũ bị thương. Thành bị bao vây. Và Lục Dạ mười bốn tuổi, Luyện Khí tầng nhất, gậy tre, không thể đánh thắng một Trúc Cơ, huống chi Nguyên Anh. Hắn không có sức mạnh, không có kỹ năng, không có vũ khí.

Nhưng hắn có mắt.

Hắn ngồi xếp bằng trên sàn y quán, lưng dựa tường, gậy tre gác đùi, nhắm mắt. Không phải nhắm mắt nhìn bóng tối. Nhắm mắt nhìn cái ở SAU bóng tối.

Lớp thứ nhất: sợi dây. Hắn thấy từ ngày đầu. Sợi nối người với người, sáng tối tùy quan hệ, rung theo cảm xúc. Quanh y quán, hàng trăm sợi dày đặc, dân tị nạn nối với nhau bằng sợ hãi và lòng tin mỏng manh.

Lớp thứ hai: mạng lưới. Lớn hơn sợi dây rất nhiều, bao trùm thành, bao trùm vùng, bao trùm tất cả. Mạng không do ai dệt, nó tự có, như trọng lực, như thời gian. Sợi dây nối người với người chỉ là phần NỔI của mạng. Phía dưới, mạng nối thiên mệnh với thiên mệnh, nối sự kiện với sự kiện, nối nguyên nhân với kết quả.

Lớp thứ ba: cấu trúc. Hắn thấy lần đầu ở bờ suối sau khi tỉnh dậy. Cấu trúc là BỘ KHUNG của mạng: quy tắc, logic, trình tự. Thiên mệnh được viết theo cấu trúc, sóng Cân Bằng lan theo cấu trúc, mọi thứ VẬN HÀNH theo cấu trúc. Giống xương sống bên trong cơ thể, không nhìn thấy nhưng giữ mọi thứ đứng vững.

Lục Dạ hít sâu. Mũi bắt đầu nhức. Mắt nhức sau hốc.

Lớp thứ tư.

Hắn chưa bao giờ nhìn qua lớp thứ ba. Mỗi lần chạm rìa, có thứ ĐẨY LÙI, không mạnh nhưng rõ ràng, giống cánh cửa khép hờ mà không ai mời vào. Hắn biết: phía sau cấu trúc có cái gì đó. Cái nhìn lại hắn lần đầu ở bờ suối. Cái mà hắn nói với Trầm Chu: "Nó ở ngoài, nhưng mạng là CỦA NÓ."

Hôm nay hắn đẩy cửa.

Không bằng sức. Không bằng linh lực (hắn có bao nhiêu đâu). Bằng cách đơn giản nhất: NHÌN. Nhìn không chớp, nhìn không sợ, nhìn không đòi hỏi, chỉ nhìn. Giống cách hắn nhìn Trầm Chu đêm đầu tiên ở bãi đá, biết gã nhìn thấy thứ gì đó trên đầu hắn, không hỏi, chỉ nhìn và đợi.

Cấu trúc mở.

Không phải mở cánh cửa. Mà như lớp da bóc ra, lộ xương, lộ tủy, lộ thứ bên trong mà da che giấu.

Lục Dạ thấy.

Không phải hình. Không phải ánh sáng. Không phải sinh vật hay thần linh hay bất kỳ thứ gì hắn có thể gọi tên bằng ngôn ngữ loài người.

Mà là Ý CHÍ.

Khổng lồ. Tĩnh lặng. Bao trùm. Giống bầu trời nhưng không phải bầu trời, vì bầu trời không có Ý THỨC. Cái này có. Nó NGHĨ. Không phải nghĩ bằng từ ngữ, không phải nghĩ bằng hình ảnh, mà nghĩ bằng sự TỒN TẠI, mỗi suy nghĩ của nó hình thành một phần thế giới: mưa rơi vì nó nghĩ đến nước, núi mọc vì nó nghĩ đến đá, và thiên mệnh hiện lên trên đầu mỗi người vì nó nghĩ đến cuộc đời họ.

Người Viết.

Không phải kẻ cầm bút viết thiên mệnh lên giấy. Không phải thần linh ngồi trên cao phân phát số phận. Không phải hệ thống máy móc chạy tự động.

Người Viết là chính thế giới. Thiên mệnh là cách thế giới TỰ VẬN HÀNH. Mưa rơi vì chu kỳ nước, núi lở vì địa chấn, người sống và chết vì thiên mệnh. Tất cả đều là biểu hiện của một ý thức tối thượng, không tốt không xấu, không thương không ghét, chỉ VẬN HÀNH.

Và khi ai đó sửa thiên mệnh, ý thức đó PHẢN ỨNG. Không phải trừng phạt. Không phải tức giận. Mà như cơ thể phản ứng khi bị cắt: vết thương chảy máu, da lành lại, sẹo hình thành. Hiệu Ứng Cân Bằng là PHẢN ỨNG SINH HỌC, không phải công lý.

Lục Dạ nhìn. Và Ý Chí nhìn lại.

Không phải nhìn bằng mắt. Nhìn bằng SỰ CHÚ Ý. Giống khi ngươi đứng trong căn phòng tối và biết có người ĐANG NHÌN ngươi, dù không thấy ai, dù không nghe tiếng thở, nhưng gáy lạnh và lông tóc dựng.

Ý Chí biết hắn ở đây. Biết hắn đang nhìn. Và không thích.

Không phải "không thích" theo cách con người ghét kẻ rình trộm. Mà theo cách hệ thống nhận ra ngoại lệ. Thiên mệnh Lục Dạ ghi "Nhìn thấy thứ không ai nhìn thấy", nhưng thiên đạo viết dòng đó khi chưa biết "thứ" đó bao gồm cả chính NÓ. Dòng thiên mệnh tạo ra một kẽ hở mà ý thức không lường trước: đứa trẻ mười bốn tuổi đang nhìn xuyên qua mọi lớp bảo vệ, thấy bản chất của hệ thống, và hệ thống không có cơ chế nào để ngăn vì chính hệ thống đã cho phép hắn nhìn.

Mâu thuẫn nội tại. Giống cuốn trục thứ năm Trầm Chu đọc ở Phế Vong Thành: khi hệ thống tự tạo ra thứ chống lại chính nó.

Ý Chí rung. Nhẹ, rất nhẹ, như mặt hồ khi có viên sỏi rơi ở đáy sâu nhất. Lục Dạ cảm nhận: nó đang TÍNH TOÁN. Đang quyết định phản ứng. Đang xem xét đứa trẻ này là gì và cần làm gì với hắn.

Máu chảy từ mũi Lục Dạ. Nhỏ xuống áo đen. Mắt hắn mở to, đồng tử giãn tối đa, không nhìn y quán nữa mà nhìn vào khoảng không vô tận.

Hắn ngã.

Vai đập sàn. Gậy tre lăn. Tiểu Vũ lao khỏi giường, đau bụng kéo giật nhưng cô không dừng, nắm vai hắn, giật hắn lên:

– Dạ! Dạ, sao vậy?

Mắt Lục Dạ nhắm. Máu mũi chảy ướt môi. Hắn run, toàn thân, run không phải vì sợ mà vì QUÁ NHIỀU, quá nhiều thông tin ép vào đầu mười bốn tuổi, quá nhiều thứ mà không ngôn ngữ nào chứa nổi.

Hắn mở mắt. Nhìn Tiểu Vũ. Đồng tử co lại, chậm, rồi lấy nét:

– Chị.

– Ta ở đây. Tiểu Vũ giữ đầu hắn, tay kia lau máu. Ngươi thấy gì?

Lục Dạ nuốt. Miệng khô. Giọng nhỏ, khàn, nhưng từng chữ rõ ràng:

– Ta thấy rồi. Người Viết.

Tiểu Vũ không hỏi "Người Viết là gì." Cô biết. Trầm Chu đã kể, Lục Dạ đã kể, cô không nhìn thấy nhưng cô hiểu.

– Hắn không ở ngoài. Lục Dạ nói, mắt nhìn trần nhà nhưng thấy thứ khác. Hắn là... tất cả. Thiên mệnh không phải bản viết. Thiên mệnh là cách hắn NGHĨ. Mỗi cuộc đời là một suy nghĩ. Mỗi cái chết là một suy nghĩ kết thúc.

Tiểu Vũ giữ hắn. Không nói.

– Và khi anh Trầm Chu sửa thiên mệnh... hắn đang sửa suy nghĩ của Người Viết. Ý thức đó phản ứng, không vì tức giận, mà vì bị xáo trộn. Giống ngươi đang ngủ mơ mà ai đó lay vai. Ngươi giật mình, lật người, và giấc mơ thay đổi. Hiệu Ứng Cân Bằng là Người Viết... giật mình.

Hắn im. Hít thở. Máu mũi đã dừng nhưng mặt trắng bệch.

– Nhưng có vấn đề. Hắn nói, giọng nhỏ hơn. Khi ta nhìn Người Viết... Người Viết nhìn lại.

Tiểu Vũ tay giữ vai hắn cứng lại.

– Hắn biết ta ở đây. Hắn biết ta nhìn thấy hắn. Và hắn đang... tính.

– Tính gì?

Lục Dạ nhìn cô. Mắt đứa trẻ mười bốn tuổi, nhưng trong đáy mắt có thứ già hơn mười bốn tuổi rất nhiều, thứ đã nhìn thấy bản chất của thế giới và biết rằng thế giới nhìn lại:

– Tính xem có nên xóa ta không.

· · ·

Phủ thành. Phòng giam tầng hai.

Trầm Chu không biết chuyện Lục Dạ. Hắn ngồi trên giường, sổ mở trên đùi, bút trong tay, viết:

"Ngày 21. Tô Huyền Cơ đưa tướng trấn thủ đến. Thiên mệnh viên tướng: 'Thua trận thứ ba. Thành vỡ. Chết trên tường nam.' Nếu sửa, thành đứng. Nếu không sửa, hai vạn chết, bao gồm Tiểu Vũ."

"Ông biết y quán. Chưa tìm được (nếu tìm được ông sẽ dẫn Tiểu Vũ đến đây), nhưng biết có người đi cùng ta."

"Hai ngày. Quân Tây Nhung tấn công đợt 3 rạng sáng ngày mốt."

"Lựa chọn: (1) Sửa, thành đứng, vài trăm chết ở nơi khác, và ta trở thành công cụ THC. Ông sẽ không dừng ở một lần. (2) Không sửa, thành vỡ, hai vạn chết, TV + LĐ nguy hiểm. (3) Cách khác?"

Hắn dừng bút. Nhìn ra cửa sổ.

Trời chiều. Nắng xiên qua mái phủ thành, chiếu vào phòng giam, vệt sáng vàng trên sàn gỗ. Phía xa, trên tường bắc, lính đứng gác nhìn về phía trại quân Tây Nhung, lửa trại dày hơn hôm qua. Thiên mệnh viên lính trẻ trên tường: Huyết Mệnh, "Hai mươi ba tuổi chết trên tường bắc An Định Thành." Gã đang đứng chỗ mình sẽ chết, không biết.

Trầm Chu nhìn thiên mệnh hàng trăm người trong tầm nhìn. Hơn nửa bị sóng ảnh hưởng: chữ nhòe, thời gian co, vận mệnh lệch. Và dòng chữ trên đầu viên tướng, rõ ràng, sắc nét: "Thua trận thứ ba."

Nếu hắn sửa, viên tướng không thua. Thành không vỡ. Hai vạn người sống.

Nhưng Tô Huyền Cơ sẽ biết: hắn CÓ THỂ bị ép. Chỉ cần đặt đúng bàn cờ, đặt đúng mạng sống lên bàn, hắn sẽ sửa. Và từ đó, ông sẽ ép mãi. Mỗi lần một viên tướng, một quan lại, một hoàng tử. Mỗi lần vài trăm người chết ở nơi không tên. Tổng cộng: nhiều hơn hai vạn.

Hắn đang bị ép chọn giữa bi kịch nhỏ hôm nay và thảm họa lớn ngày mai.

Và ông biết hắn biết. Và ông vẫn ép. Vì ông đánh cược: Trầm Chu là loại người không thể nhìn hai vạn người chết mà không hành động. Đặc biệt khi trong hai vạn đó có Tiểu Vũ.

Trầm Chu gấp sổ. Đặt bút. Nằm xuống, mắt nhìn trần nhà.

"Cần cách thứ ba."

Cách thứ ba.

Không phải sửa thiên mệnh viên tướng. Không phải để thành vỡ. Mà là tìm cách giữ thành MÀ KHÔNG CẦN sửa thiên mệnh. Thay đổi kết quả bằng HÀNH ĐỘNG, không bằng can thiệp số phận.

Nhưng hắn là Luyện Khí tầng ba. Hắn không đánh trận, không chỉ huy quân, không có linh lực đủ bay qua tường thành. Hắn chỉ có đôi mắt và cuốn sổ.

Và hai ngày.

Hắn nhắm mắt. Nghĩ. Mở mắt.

Đôi mắt.

Hắn có thể nhìn thiên mệnh. Nhìn tướng địch. Nhìn kế hoạch tấn công của kẻ thù TRƯỚC KHI NÓ XẢY RA. Thiên mệnh không chỉ ghi "thua trận thứ ba", nó ghi chi tiết: khi nào, ở đâu, vì sao. Hắn chỉ cần đọc đủ sâu.

Nếu hắn đọc thiên mệnh viên tướng Tây Nhung, đọc kế hoạch tấn công được viết trong vận mệnh kẻ thù, rồi nói cho Mã Trọng Sơn, viên tướng có thể thay đổi chiến thuật phòng thủ BẰNG HÀNH ĐỘNG THỰC TẾ, không cần sửa thiên mệnh ai.

Không sửa = không Cân Bằng. Thay đổi kết quả bằng THÔNG TIN, không bằng can thiệp số phận.

Nhưng liệu có được không? Thiên mệnh viên tướng ghi "thua trận thứ ba." Nếu Trầm Chu cung cấp thông tin để thay đổi chiến thuật, thiên mệnh có tự thay đổi theo? Hay vận mệnh đã định sẽ tìm cách khác để ứng nghiệm?

Hắn không biết. Nhưng đây là con đường duy nhất không biến hắn thành công cụ và không giết hai vạn người.

Trầm Chu ngồi dậy. Nhặt sổ. Viết thêm:

"Cách thứ ba: không sửa thiên mệnh, thay đổi kết quả bằng thông tin. Đọc thiên mệnh tướng Tây Nhung → tìm điểm yếu kế hoạch tấn công → cung cấp cho Mã Trọng Sơn. Rủi ro: thiên mệnh có thể tự điều chỉnh. Nhưng đáng thử."

"Cần nói chuyện với Tô Huyền Cơ. Sáng mai."

Hắn đặt sổ. Nằm xuống. Lần đầu tiên trong ba ngày, ngủ được.

Ch.43/100
3.940 từ