Kẻ Chỉnh Sửa Thiên Mệnh
Chương 40: Sóng Đến
Chương 40

Sóng Đến

Thị trấn Vân Lĩnh nằm trong lòng thung lũng, bốn bề đồi thấp, ruộng bậc thang chạy từ chân đồi lên lưng chừng sườn như bàn tay ai xẻ vào đất. Nơi này không giàu cũng không nghèo, dân cư chừng vài trăm hộ, sống bằng lúa và chăn nuôi gia súc, loại thị trấn mà thiên đạo viết cho họ toàn Bạch Mệnh bình thường: sinh con, trồng lúa, già đi, chết trong giấc ngủ.

Ít nhất cho đến một tuần trước.

Trầm Chu đứng trên con dốc dẫn vào thị trấn, nhìn xuống: mùa màng chết. Không phải héo dần như hạn hán, không phải úng như lũ, mà chết trong một đêm, cả cánh đồng lúa đang xanh tươi bỗng ngả vàng rồi đen, thân cây gục xuống như bị ai rút hết sức sống ra khỏi rễ. Bà lão ven đường kể, giọng run run, rằng sáng dậy thấy cánh đồng đã thành bãi tha ma, không ai hiểu tại sao, không có sâu bệnh, không có sương muối, chỉ đơn giản là lúa quyết định chết.

Nhưng không chỉ lúa.

Trầm Chu nhìn lên. Thiên mệnh dân thị trấn trải ra trước mắt hắn như một bức tranh bị ai hắt mực loang: chữ nhòe, nét run, thời gian lệch. Ông lão ngồi bán nước chè ở đầu đường, thiên mệnh ghi "Sáu mươi tuổi chết yên trong giấc ngủ" nhưng ông đang bốn mươi ba, và dòng chữ đang co lại, từ "sáu mươi" nhạt dần, thay bằng vệt xám mờ đang hình thành con số mới. Đứa trẻ chạy qua sân, thiên mệnh lẽ ra phải sáng rõ và dài, nhưng ngắn bất thường, chỉ hai dòng, dòng thứ hai nhòe đến mức không đọc nổi. Phụ nữ gánh nước từ giếng lên, thiên mệnh viết "Bốn mươi bảy tuổi trưởng nam kế nghiệp" nhưng bên dưới có dòng mới, mỏng, xám, đang viết dở: "...bốn mươi mốt..."

Giống Vân Khê. Giống Trương Hữu Đức.

Nhưng quy mô lớn hơn. Ở Vân Khê, nửa dân bị ảnh hưởng. Ở Vân Lĩnh, gần như toàn bộ. Thiên mệnh hàng trăm người đang bị viết lại cùng lúc, chữ co, thời gian rút, tuổi thọ giảm. Hệ thống đang cân bằng lại sau lần sửa Tử Mệnh, và nó chọn cách chậm, rộng, thấm dần, giống cơn sốt lan qua cơ thể thay vì vết thương hở.

Năm người già chết trong tuần qua, bà lão nói. Không bệnh, không đau, sáng không dậy nữa. Và trẻ con, mấy đứa sốt cao liên tục, thầy lang bó tay vì không tìm ra nguyên nhân.

Trầm Chu nhìn đứa trẻ sốt trên tay mẹ đi ngang qua. Thiên mệnh nó mỏng, ngắn, hai dòng nhòe. Nó đang sống, nhưng thiên đạo đang rút bớt thời gian sống của nó để bù vào khoảng trống mà hắn tạo ra khi xóa biến số trên Tử Mệnh Lục Dạ.

Hắn không nôn. Không quỳ. Không khóc. Đứng yên, mắt quét qua từng thiên mệnh lệch, từng con số đang co lại, từng dòng chữ đang nhòe, và đếm. Thói quen cũ. Đếm để hiểu quy mô. Đếm để biết mình đã làm gì.

Vài nghìn. Sóng mới lan đến Vân Lĩnh, và nếu tiếp tục, vài tuần nữa sẽ đến những thành lớn hơn, nơi dân đông hàng vạn, nơi mỗi thiên mệnh bị rút một năm thọ cũng đủ tạo ra hàng trăm cái chết sớm.

· · ·

Tiểu Vũ đứng cạnh, im lặng. Cô không nhìn thấy thiên mệnh, nhưng cô nhìn thấy lúa chết, nhìn thấy đứa trẻ sốt, nhìn thấy mắt Trầm Chu.

– Đây là vì ngươi sửa thiên mệnh Lục Dạ?

Không phải câu hỏi. Cô đã biết câu trả lời từ trước khi hỏi. Giọng không trách, không run, chỉ phẳng, loại phẳng của người đã quen với cái giá và chọn nhìn thẳng vào nó.

Trầm Chu gật.

– Sóng Cân Bằng. Lần trước với Kim Mệnh, thiên đạo gây dịch, giết nhanh. Lần này với Tử Mệnh, nó chọn cách khác: lan chậm, rút thời gian sống thiên mệnh hàng nghìn người, viết lại số phận từng người một. Không thiên tai, không dịch bệnh. Chỉ đơn giản là người ta chết sớm hơn vài năm, vài chục năm.

Cô nhìn đứa trẻ sốt. Mẹ nó bế trên tay, mặt tái, chạy vào nhà thầy lang ở đầu phố. Đứa trẻ khóc yếu, tiếng khóc mỏng, không đủ sức.

Tiểu Vũ không quay đi. Nhìn thẳng, nhìn hết, rồi mới nói:

– Ngươi có hối hận không?

Trầm Chu im lâu. Câu hỏi cô không cần hắn trả lời vội, và hắn biết.

– Nếu không sửa, Lục Dạ thành Ma Đế, giết mười vạn. Sửa rồi, vài nghìn người mất vài năm thọ, vài trăm chết sớm. Ta đã chọn con số nhỏ hơn.

– Ta không hỏi con số. Ta hỏi ngươi có hối hận không.

Hắn nhìn cô. Mắt Tiểu Vũ sáng, cái sáng không phải vì nắng hay nước mắt, mà vì cô đang nhìn hắn thật, nhìn vào chỗ hắn hay giấu, chỗ mà hắn thường đắp thêm một lớp tính toán lạnh lùng lên trên để không ai thấy phía dưới.

– Không. Ta không hối hận. Nhưng ta sẽ nhớ.

Cô gật. Không khen, không chê, không an ủi. Gật vì hiểu. Rồi quay sang nhìn Lục Dạ.

Đứa trẻ đứng cách hai người mười bước, mắt đen mở to, đồng tử giãn ra thu lại nhịp chậm, đang nhìn thứ hai người lớn không thấy. Ngón tay sờ miếng ngọc "An" trên ngực, tay run nhẹ, cái run của người đang thấy quá nhiều.

– Tạ đại ca.

Giọng nhẹ, bình thản, nhưng dưới lớp bình thản có thứ gì đó nặng:

– Sóng đang lan. Nhưng có chỗ sóng không lan được.

Trầm Chu bước tới:

– Ở đâu?

Lục Dạ giơ tay chỉ về phía tây bắc. Cùng hướng đêm đó bên sông, hướng mà hắn nói có người gom sóng. Nhưng lần này mắt hắn nhìn rõ hơn, đồng tử thu nhỏ lại rồi giãn ra, như đang lấy nét thứ gì ở rất xa:

– Người ở phía tây bắc đang kéo sóng về mình. Không phải tất cả, chỉ phần lớn nhất. Sóng đến đó thì dừng, bị hút vào, giống... giống ai đó đang uống nước lũ. Mạng ở chỗ đó bị uốn cong rất mạnh.

Tô Huyền Cơ. Ba mươi năm nghiên cứu thiên đạo gián tiếp, không nhìn thấy thiên mệnh nhưng biết đọc dấu vết, biết theo dòng chảy, biết gom, biết chặn. Ông đang chặn sóng Cân Bằng lan đến kinh đô. Không phải vì thương dân. Mà vì sóng lan đến kinh đô sẽ gây xáo trộn thiên mệnh hoàng tộc, và Quốc sư không cho phép bất kỳ biến số nào ngoài tầm kiểm soát chạm đến bàn cờ của ông.

– Còn gì nữa không?

Lục Dạ nhìn về phía nam, rồi phía đông, quét chậm, mắt dừng ở từng hướng:

– Sóng lan đều về phía nam và đông. Không ai chặn ở đó. Và...

Hắn dừng. Mắt nhíu:

– Có chỗ sóng lan NHANH hơn. Như mạng ở đó mỏng hơn, dễ vỡ hơn. Phía đông nam.

Hướng họ đang đi.

Trầm Chu nhắm mắt. Hít thở. Mở mắt.

– Vân Lĩnh là thị trấn đầu tiên trên đường sóng lan. Nếu đi tiếp đông nam, sẽ gặp sóng mạnh hơn, không phải yếu hơn.

Tiểu Vũ:

– Đổi hướng?

– Không. Sóng ở khắp nơi trừ phía tây bắc. Đổi hướng cũng gặp sóng, chỉ khác là gặp chậm hơn hay nhanh hơn. Và phía tây bắc là Tô Huyền Cơ.

Cô gật, mắt sắc:

– Vậy đi xuyên qua. Nhanh.

– Mua lương thực ở Vân Lĩnh, nghỉ một đêm, sáng mai đi.

· · ·

Chiều hôm đó, Trầm Chu ngồi trên đồi phía đông thị trấn, nhìn xuống. Lục Dạ ngồi cạnh, im lặng, mắt nhìn mạng lưới vô hình mà chỉ hắn thấy. Tiểu Vũ đi mua lương thực dưới chợ, kiếm đeo bên hông, mắt cảnh giác.

Trầm Chu mở sổ, viết:

"Vân Lĩnh. Sóng Cân Bằng từ Tử Mệnh. Khác mọi lần trước: không thiên tai, không dịch, chỉ rút thọ. Ước tính vài nghìn người ở đây bị ảnh hưởng, mỗi người mất vài năm đến vài chục năm. Năm người chết. Trẻ con sốt."

"Lục Dạ: sóng bị chặn ở tây bắc (THC gom sóng). Phía đông nam sóng mạnh hơn (mạng mỏng). Sóng lan đều phía nam và đông."

"Tính toán: Tử Mệnh cấp cao nhất, sửa gây Cân Bằng lớn nhất. Bạch Lộ: sửa Bạch Mệnh → 200 chết. Dịch: sửa Kim Mệnh → 3.100 chết. Lần này: sửa Tử Mệnh → chưa dừng, chưa đếm được. Có thể hàng vạn bị ảnh hưởng, hàng nghìn chết sớm."

"Câu hỏi: Hiệu Ứng Cân Bằng tỉ lệ thuận với cấp thiên mệnh? Bạch < Kim < Tử? Nếu đúng, Tử Mệnh là cái giá lớn nhất có thể trả."

Hắn dừng bút. Nhìn xuống thị trấn. Mùa màng chết, người bệnh, thiên mệnh lệch. Tất cả vì hắn. Vì hắn chạm vào Tử Mệnh một đứa trẻ mười bốn tuổi và xóa hai dòng cuối: "đồ sát ba thành""trở thành Ma Đế."

Mười vạn hay vài nghìn?

Hắn đã chọn. Và sẽ tiếp tục chọn. Không phải vì hắn đúng. Mà vì hắn không tìm được lựa chọn nào mà không ai phải chết.

Lục Dạ bỗng nói, nhỏ:

– Tạ đại ca. Sợi dây nối ta với mẹ... mỏng hơn hôm qua.

Trầm Chu nhìn hắn. Mắt đứa trẻ nhìn về phía bắc, nơi Tam Hà nằm, nơi Uẩn Nương đang sống những ngày bình thường cuối cùng mà bà không biết là cuối cùng. Sợi dây mỏng dần. Mạng kéo. Thiên mệnh thực thi. "Bốn mươi ba tuổi chết vì bảo vệ con nuôi." Còn chưa đầy hai năm.

Trầm Chu không nói gì. Chỉ đặt tay lên vai đứa trẻ, nhẹ, như cách Trưởng lão Lâm từng đặt tay lên vai hắn khi hắn quỳ trong bùn ở Bạch Lộ.

Không đủ. Nhưng là thứ duy nhất hắn có lúc này.

· · ·

Trấn Bắc Hoang. Cùng ngày.

Tô Huyền Cơ đứng trước cửa di chỉ Thiên Cơ Các, quạt gấp trong tay, mắt nhìn vách đá đã bị phong ấn kép.

Hai lớp trận pháp chồng lên nhau, lớp trong dùng linh khí Kim Đan, lớp ngoài dùng khí tức đặc trưng của đệ tử Thiên Cơ Các. Phó Tịnh. Lão già đó vẫn sống, vẫn ở đây, và đã biết ai đó đến.

– Quốc sư đại nhân.

Lục Liêm đứng phía sau, đạo bào xám không hoa văn, gương mặt mỏng, mắt sắc. Sáu Kim Đan đứng rải thành vòng cung quanh khu vực, canh giữ theo vị trí đã phân từ trước.

– Phó Tịnh bỏ trốn. Hang đá trống, đồ đạc còn nguyên nhưng không có người. Ước tính rời đi hai, ba ngày trước.

Tô Huyền Cơ không ngoảnh lại. Mắt ông dán vào vách đá, vào hai lớp phong ấn chồng nhau, vào khe nứt nhỏ ở rìa trận pháp nơi linh khí rò ra mỏng manh. Ông không nhìn thấy thiên mệnh, nhưng ba mươi năm đọc dấu vết dạy ông nhìn thấy thứ khác: vết. Dấu chân của người đã đến trước.

Trong di chỉ, dấu vết đậm nhất không phải của Phó Tịnh. Lão già ở đây ba mươi năm, dấu chân ông đã hòa vào đá. Dấu mới, ba người, một trong ba để lại thứ mà Tô Huyền Cơ nhận ra ngay: vệt linh khí loãng, mỏng, yếu, nhưng có cấu trúc lạ. Không phải linh khí tu sĩ bình thường. Giống linh khí đã chạm vào thứ gì đó ở tầng sâu hơn.

Linh khí của kẻ đã chạm vào thiên mệnh.

Tô Huyền Cơ mở quạt. Gấp lại. Mở. Gấp.

– Phá ấn. Lão phu muốn xem bên trong.

Lục Liêm ra hiệu. Hai Kim Đan bước tới, linh lực dồn vào tay, bắt đầu tháo lớp ngoài. Phong ấn Phó Tịnh mạnh, nhưng một Kim Đan đã hơn bảy mươi năm tu vi, và Phó Tịnh chỉ là người giữ cửa, không phải người dựng thành.

Nửa canh giờ. Lớp ngoài vỡ, linh khí Kim Đan của Phó Tịnh tan ra. Lớp trong mất thêm nửa canh. Vách đá nứt, cửa hiện, mùi mực cũ và đá ẩm tràn ra.

Tô Huyền Cơ bước vào.

Bên trong y như ông nhớ từ hai trăm năm trước, khi ông còn là đệ tử trẻ nhất, khi thầy còn sống, khi đồng môn chưa tản đi bốn phương vì sợ Người Viết phát hiện. Tám phòng bát giác, cuộn trục xếp trên giá, bản đồ lớn trên tường đánh dấu thiên mệnh dị thường toàn lục địa. Ông nhìn bản đồ, nhìn nét ghi chú "Phế Vong?" bằng chính nét chữ mình hai mươi năm trước khi lẻn vào lấy tài liệu.

Nhưng có thứ khác.

Phòng chính: cuộn trục bị lấy đi. Giá sách thứ ba, hàng thứ hai, năm chỗ trống. Phòng bí mật phía sau: ba cuốn sổ tay biến mất. Ba cuốn sổ thí nghiệm của Sư Huynh Tứ, ghi chép bảy lần xóa thiên mệnh, ghi chép tạo ra Bạch Tẫn.

Tô Huyền Cơ đứng giữa phòng bí mật, mắt quét từng kệ, từng góc, từng vết bụi bị xáo trộn. Ngón tay ông chạm vào mặt bàn đá nơi ba cuốn sổ từng nằm, vệt sạch giữa lớp bụi ba mươi năm.

Lấy sạch. Cả cuộn trục lẫn sổ tay. Kẻ đến đây không phải tìm kiếm mà biết chính xác thứ mình cần.

Ông quay ra phòng chính. Bước chậm, quạt gấp nhịp đều trong tay, mắt nhìn từng chi tiết. Dừng lại ở góc phòng nơi một cuộn trục bị đốt thành tro, vệt cháy hình tròn trên sàn đá, tàn tro đã lạnh từ lâu.

Cuộn trục tự hủy. Nghĩa là kẻ đó đã đọc cuộn trục bị thiên đạo bảo vệ, kích hoạt cơ chế tự hủy. Kẻ bình thường đọc cuộn trục không sao. Chỉ kẻ có năng lực can thiệp thiên mệnh mới kích hoạt phản ứng.

Tiểu hữu. Ngươi thật sự đã đến đây.

Tô Huyền Cơ mở quạt. Lần này không gấp lại. Nan thứ bảy khắc dòng chữ nhỏ quay về phía ông: "Đối tượng #7, xóa hoàn toàn, thành công."

Ông bước ra ngoài, ánh sáng chiều rọi vào mặt, quạt che nửa khuôn mặt.

– Lục Liêm.

– Dạ.

– Tiểu hữu lấy sổ tay thí nghiệm. Biết về Bạch Tẫn. Biết về đối tượng số bảy. Và hắn đã chạm vào thứ gì đó... sâu hơn ta nghĩ.

Ông dừng. Mắt nhìn về phía nam, nơi sóng Cân Bằng đang lan, nơi ông đã gom phần lớn sóng về phía mình trong ba ngày qua để ngăn nó chạm kinh đô. Gom sóng không khó nếu biết cách uốn dòng chảy linh khí, nhưng lượng sóng lần này lớn bất thường. Lớn hơn bất kỳ Hiệu Ứng Cân Bằng nào trong ghi chép Thiên Cơ Các hai trăm năm.

Lớn đến mức chỉ có một giải thích.

Tô Huyền Cơ gấp quạt. Mở. Gấp. Mở. Gấp.

– Hắn sửa Tử Mệnh.

Lục Liêm không phản ứng. Gã là loại người không phản ứng trước bất kỳ thông tin nào cho đến khi nhận lệnh.

– Quốc sư đại nhân, Tử Mệnh...

– Cấp cao nhất. Vài trăm năm xuất hiện một lần. Sửa nó... không phải sửa một dòng chữ. Là viết lại một phần cấu trúc của thiên đạo.

Ông im. Quạt dừng.

Hai trăm năm. Hai trăm năm Tô Huyền Cơ nghiên cứu thiên mệnh gián tiếp, thu thập dữ liệu, đánh dấu bản đồ, xây dựng mạng lưới, trở thành Quốc sư, nắm triều đình, kiểm soát biến số. Hai trăm năm, và ông chưa bao giờ chạm được vào thiên mệnh. Chưa bao giờ nhìn thấy nó. Chưa bao giờ biết nó trông ra sao.

Một đứa trẻ ngoại môn Luyện Khí tầng ba, quản thư khố, mở mắt ra đã thấy.

Và bây giờ hắn sửa Tử Mệnh.

Tô Huyền Cơ không tức giận. Ông không bao giờ tức giận. Nhưng quạt trong tay ông gấp mở liên tục, nhịp nhanh hơn bình thường, ngón tay trắng bệch siết nan trúc, và nụ cười trên môi ông, nụ cười hiền hòa quen thuộc mà ai thấy trong phòng nghị sự đều biết không phải thiện ý, nụ cười đó biến mất.

Lần đầu tiên trong ký ức Lục Liêm, mặt Quốc sư không có biểu cảm nào.

– Sửa Tử Mệnh sẽ gây sụp đổ dây chuyền. Thiên mệnh cấp Tử kết nối sâu vào cấu trúc thiên đạo, sửa một dòng kéo theo hàng nghìn dòng khác lệch. Nếu sóng tiếp tục lan...

Ông không nói hết câu. Không cần.

– Lục Liêm. Tìm kẻ đó. Bằng mọi giá. Trước khi sóng lan đến kinh đô.

– Phạm vi tìm kiếm?

– Sóng lan từ phía nam, điểm phát xa nhất cách đây mười, mười hai ngày đường. Tiểu hữu đi cùng nữ kiếm khách (Kim Đan? không, Trúc Cơ, nhưng kiếm pháp bất thường), và... có thể thêm người. Trần Mạc tách nhóm ở ngã ba, nhưng có ai khác thay thế không thì chưa rõ.

– Hướng?

– Nam. Hoặc đông nam. Hắn tránh kinh đô, tránh tây bắc. Hắn biết lão phu ở đây.

Lục Liêm gật:

– Bắt sống hay...

– Bắt sống. Đôi mắt đó không được hỏng.

Gã gật lần nữa, quay đi, ra hiệu cho sáu Kim Đan tập hợp. Đoàn người chuyển động nhanh, gọn, không thừa một bước, loại hiệu quả của kẻ đã làm việc này hàng trăm lần.

Tô Huyền Cơ đứng lại một mình trước cửa di chỉ. Gió hoang mạc thổi qua vách đá, mang theo cát và bụi, quạt trong tay ông mở ra lần cuối, nan trúc phơi dưới nắng chiều. Nan thứ bảy. Dòng chữ khắc ba mươi năm trước, khi ông lẻn vào di chỉ lấy tài liệu, khi ông đọc được sổ tay Sư Huynh Tứ lần đầu, khi ông biết Bạch Tẫn tồn tại.

"Đối tượng #7, xóa hoàn toàn, thành công."

Ông đã giữ bí mật này ba mươi năm. Bây giờ, một đứa trẻ quản thư khố cũng biết.

Quạt gấp lại. Tiếng nan trúc chạm nhau khô, sắc, vang trong lòng hang trống.

Tô Huyền Cơ quay lưng, bước đi. Không nhìn lại.

· · ·

Vân Lĩnh. Đêm.

Trầm Chu ngồi trên đồi, một mình. Tiểu Vũ và Lục Dạ ngủ trong phòng trọ dưới thị trấn, cô canh đứa trẻ, kiếm đặt cạnh giường. Trầm Chu nói không ngủ được, cần suy nghĩ. Cô nhìn hắn, gật, không ép.

Bên dưới, thị trấn im lặng. Không có tiếng chó sủa, không có tiếng trẻ khóc (những đứa sốt đã được bế vào nhà), chỉ có gió qua ruộng lúa chết và ánh trăng khuyết rọi xuống mái ngói xám.

Trầm Chu nhìn xuống. Thiên mệnh hàng trăm người đang ngủ hiện lờ mờ trong bóng tối, chữ nhòe, thời gian co, vệt xám lan. Ông lão bán nước chè ngủ trong nhà, thiên mệnh ông đang viết lại: "Bốn mươi ba tuổi..." thay vì "sáu mươi tuổi." Mất mười bảy năm thọ vì nằm trong phạm vi sóng lan.

Mười bảy năm. Một người. Nhân với vài trăm, vài nghìn. Tổng thời gian sống bị rút: hàng vạn năm.

Hắn mở sổ, viết dòng cuối trong đêm:

"Mười vạn hay vài nghìn? Hắn đã chọn. Và sẽ tiếp tục chọn. Không phải vì đúng. Mà vì giữa hai sai, hắn chọn cái ít sai hơn. Đó không phải đạo đức. Đó là toán."

Hắn gấp sổ. Nhìn lên trời. Trăng khuyết, mỏng, cong như lưỡi liềm ai bỏ quên giữa trời đen.

Ở phía tây bắc, Tô Huyền Cơ đang gom sóng và ra lệnh truy tìm. Ở phía bắc, Uẩn Nương đang ngủ trong nhà nhỏ hai gian, thiên mệnh ghi một dòng duy nhất mà bà không biết, sợi dây nối bà với Lục Dạ mỏng dần mỗi ngày. Ở ngay đây, thị trấn Vân Lĩnh, thiên mệnh hàng trăm người đang bị viết lại trong giấc ngủ.

Và hắn ngồi trên đồi, đếm.

Gió thổi. Sổ tay lật. Trầm Chu đóng lại, đút vào túi áo, đứng dậy, bước xuống đồi về phía nhà trọ.

Sáng mai phải đi. Sóng không chờ. Tô Huyền Cơ không chờ. Và thiên mệnh Uẩn Nương, sợi dây mỏng dần trong đêm, cũng không chờ.

Ch.40/100
3.470 từ