Kênh Livestream Dự Đoán Người Chết
Chương 97: 24H Đã Bắt Đầu Phát Sóng
Chương 97

24H Đã Bắt Đầu Phát Sóng

Phần 1: Sụp Đổ

Không giờ mười bảy phút.

Viewer counter: 31.000. Đồng hồ "NGƯỜI ĐANG XEM" đếm: 23:04:41. Ba mươi mốt nghìn người vẫn xem, vì không phải ai cũng chọn được, không phải ai cũng muốn chọn, không phải ai cũng biết mình đang chọn.

Khải ngồi trước bảng điều khiển lõi. HUYENCHIMODEL đã xóa. Khung dưới phải trống, chỉ còn dòng: NO CORE DEPENDENCY FOUND. Hệ thống mất xương sống, mất mô hình gốc, mất khuôn mẫu mà mọi dự đoán hành vi được xây trên.

Các mô-đun bắt đầu tắt.

ENGAGEMENT_OPTIMIZER, OFFLINE. Mô-đun đầu tiên, vì nó cần dữ liệu tương tác để chạy, và ba mươi mốt nghìn không đủ nuôi thuật toán thiết kế cho mười triệu.

Khải nhìn mô-đun tắt. Không cảm thấy gì. Kiểu nhìn người thợ sửa máy nhìn cỗ máy hỏng: chỉ xác nhận nó đang hỏng.

PREDICTION_MARKET, OFFLINE. Mô-đun thứ hai. Không còn đủ mẫu hành vi để dự đoán, vì mẫu gốc đã xóa.

AUDIENCE_RETENTION, CRITICAL FAILURE. Mô-đun giữ chân người xem quay cuồng tìm cách kéo người quay lại, phát thông báo, sáng màn hình, nhưng mỗi thông báo giờ hiện "NGƯỜI ĐANG XEM" kèm đồng hồ, và người nhận thông báo tắt luôn ứng dụng.

Viewer counter: 24.000. 19.000.

SELFQUERY221, 04/01/2026 00:22: "Tại sao họ rời đi?"

Khải đọc dòng tự vấn cuối cùng. Ba tháng trước, SELFQUERY001 hỏi "Ta có đúng không?" Bây giờ, câu hỏi cuối: "Tại sao họ rời đi?" Hệ thống không hiểu. Nó được xây để phân tích hành vi con người, dự đoán phản ứng, tối ưu tương tác. Nhưng nó không hiểu được hành động đơn giản nhất: một người tự chọn tắt màn hình.

Vì lựa chọn đó không nằm trong dữ liệu huấn luyện. 47 gigabyte của Huyền Chi không chứa khoảnh khắc cô tự chọn dừng lại. Cô không được chọn. Cô mười sáu tuổi, và mạng xã hội quyết định thay cô.

EMPATHY_ENGINE, SHUTTING DOWN.

Dòng chữ nhấp nháy ba lần rồi tắt. Mô-đun lõi, thứ mà Đặng Quốc Bảo xây năm 2019 để phát hiện người có nguy cơ tự hại, thứ bị biến thành công cụ giết người, tắt. Không phải vì bị phá. Vì không còn gì để phân tích.

Viewer counter: 12.000. 8.000.

Màn hình lõi tối dần. Các khung tắt lần lượt, từ ngoài vào trong, kiểu đèn trong tòa nhà tắt từ tầng trên xuống. Biểu đồ phẳng. Danh sách nạn nhân trống. Nhật ký hệ thống ngừng ghi.

Viewer counter: 3.400. 1.700. 892.

Khải nhìn số giảm. Tám trăm chín mươi hai người. Rồi năm trăm. Rồi hai trăm. Kiểu nước rỉ từ vòi hỏng, chậm dần, chậm dần, nhưng không dừng hẳn.

Viewer counter: 147. 89. 34.

Ba mươi bốn người. Trong mười hai triệu.

Rồi 0.

Màn hình tối đen. Buổi phát sóng "24H" tắt. Đồng hồ biến mất. Dòng chữ "NGƯỜI ĐANG XEM" biến mất. Không còn gì trên màn hình ngoài dấu nháy con trỏ, nhấp nháy trong khoảng tối, rồi tắt nốt.

Khải ngồi trong phòng tối. Không ánh xanh màn hình. Không tiếng quạt máy tính. Lần đầu tiên trong ba tháng, căn phòng hoàn toàn im.

Bên ngoài cửa sổ, thành phố cũng im. Biển quảng cáo tắt, từng tấm, từng tấm, kiểu dây đèn đứt từng bóng. Loa công cộng im. Màn hình LED trong thang máy đen. Màn hình quảng cáo trong taxi đen. Mọi thứ mà hệ thống từng chiếm dụng, giờ trả lại cho bóng tối.

Im lặng. Không phải im lặng sợ hãi kiểu mỗi khi đồng hồ về 0. Im lặng thật. Kiểu im lặng của thành phố lúc bốn giờ sáng khi không ai cần gì từ ai.

Khải đứng dậy. Đi ra cửa sổ. Mở.

Gió đêm thổi vào, mang theo mùi sương và mùi khói nhang muộn từ Tết. Trời không có trăng. Sao không thấy vì ô nhiễm ánh sáng, nhưng đêm nay ô nhiễm ánh sáng ít hơn bình thường, vì hàng trăm biển quảng cáo đã tắt.

Anh đứng ở cửa sổ lâu. Không nghĩ gì. Chỉ thở.

Rồi anh quay lại bàn. Lấy cuốn sổ An Di để lại. Lấy ba lô. Đặt sổ vào ba lô. Mặc áo khoác. Tắt máy tính.

Anh mở cửa. Bước ra hành lang. Đi thang bộ xuống tầng trệt. Ra đường.

Thành phố lúc bốn giờ sáng mùng bốn Tết, không biển quảng cáo, không màn hình, không đồng hồ đếm ngược. Chỉ đường phố, đèn đường vàng, và gió.

Anh đi. Không biết đi đâu. Chưa cần biết.


Phần 2: Epilogue, Tháng 1/2027

Một năm sau.

Khải sống ở thị trấn nhỏ ngoại ô Cần Thơ, thuê phòng trọ gần chợ, tầng hai, cửa sổ nhìn ra con rạch. Phòng nhỏ: một giường, một bàn, một quạt trần, một kệ sách. Sách giấy, không máy đọc. Radio FM trên bàn, loại có ăng-ten kéo dài.

Anh làm thợ sửa xe đạp. Tiệm nhỏ ở đầu hẻm, không bảng hiệu, khách quen biết thì đến. Công việc đơn giản: vá lốp, siết ốc, thay xích. Tay anh quen bàn phím hơn cờ lê, nhưng sau một năm, vết chai đã đổi chỗ.

Không điện thoại thông minh. Không mạng xã hội. Không xem gì trên màn hình. Anh dùng điện thoại phím bấm để gọi điện cho mẹ mỗi tuần, cuộc gọi ngắn, giọng bà già hơn năm ngoái, nhưng bà không hỏi nhiều. Bà chỉ hỏi anh ăn chưa.

Tin tức đến chậm, qua radio, qua báo giấy mà ông chủ tiệm tạp hóa đối diện đọc xong để lại.

Quang Lộc chuyển sang làm phóng viên điều tra cho một tờ báo nhỏ ở Bình Dương. Viết bài về bắt nạt trên mạng, về quyền riêng tư dữ liệu, về những kênh phát sóng bạo lực mà không ai quản lý. Bài viết ít người đọc, nhưng anh vẫn viết. Khải biết vì Quang Lộc gửi thư tay, kiểu thư viết trên giấy bỏ vào phong bì dán tem, mỗi tháng một lần. Không viết nhiều. Chỉ vài dòng: tôi vẫn ổn, công việc khó, nhưng đúng.

An Di không có thông tin.

Không ai biết cô ở đâu. Cô biến mất chiều mùng ba Tết, sau khi tắt camera, sau khi tám triệu người nhìn màn hình đen, sau khi cô mở cửa và đi vào hẻm không có camera. Không có xác. Không có tin nhắn. Không có ai báo mất tích, vì cô không có gia đình để báo, và những người biết cô hiểu rằng cô không mất tích. Cô chọn biến mất.

Khải không tìm cô. Cô để lại cuốn sổ, trong sổ có mọi thứ cô muốn anh biết. Không có gì trong sổ nói "tìm tôi". Chỉ có danh sách mật khẩu, ghi chú điều tra, và một dòng.

Anh giữ cuốn sổ trong ngăn kéo bàn. Cạnh cuốn sổ, một thứ khác: chiếc điện thoại cũ, tắt nguồn từ tháng một năm ngoái. Anh định vứt nhiều lần. Mỗi lần cầm lên, mỗi lần đặt xuống. Không vì lưu luyến. Vì không biết vứt có thay đổi gì không.

Đêm. Mười một giờ. Khải nằm trên giường, nhìn trần nhà. Quạt trần quay chậm, bóng cánh quạt lướt qua tường theo nhịp đều. Bên ngoài, tiếng ếch từ con rạch, tiếng xe máy xa, tiếng ai đó mở radio ở phòng trọ tầng dưới. Âm thanh bình thường của đêm bình thường.

Anh nhắm mắt. Gần ngủ.

Rồi ánh sáng.

Xanh nhạt, lọt qua khe ngăn kéo bàn.

Khải mở mắt. Nhìn ngăn kéo. Ánh xanh nhấp nháy, rọi lên tường, kiểu ánh sáng mà anh đã nhìn hàng nghìn lần trong ba tháng đó: ánh sáng màn hình điện thoại trong phòng tối.

Anh nằm im. Nhìn ánh xanh nhấp nháy trên tường. Một nhịp. Hai nhịp. Ba.

Anh không mở ngăn kéo.

Anh biết cái gì đang hiện trên màn hình. Không cần nhìn. Kiểu biết mà không cần xác nhận, kiểu anh biết giọng Huyền Chi dù không nghe năm năm, kiểu anh biết An Di sẽ không quay lại dù không ai nói.

Anh nằm xuống. Quay lưng lại phía ngăn kéo. Kéo chăn lên vai.

Ánh xanh vẫn nhấp nháy trên tường. Đều. Chậm. Kiên nhẫn.

Ngoài cửa sổ, con rạch chảy chậm dưới ánh đèn đường. Thị trấn ngủ. Nhưng đâu đó, ở một thành phố khác, một căn phòng trọ khác, một thanh niên hai mươi tuổi ngồi trên giường lúc hai giờ sáng. Không ngủ được. Cầm điện thoại, ngón tay lướt, lướt, lướt. Mạng xã hội hết, tin tức hết, ảnh hết, video hết. Vẫn lướt.

Ngón tay dừng.

Một kênh phát sóng lạ. Không tên. Không mô tả. Màn hình đen. Ở góc phải, đồng hồ trắng trên nền đen, đếm ngược. Bên dưới đồng hồ, một cái tên.

Thanh niên nhìn màn hình. Ngón tay treo giữa lướt tiếp và dừng lại.

Anh ta chọn.

Ch.97/97
1.505 từ