Kênh Livestream Dự Đoán Người Chết
Chương 66: Đoạn Video Cuối
Chương 66

Đoạn Video Cuối

Căn hộ Bình Thạnh, đêm 29 tháng 11. Ba người ngồi quanh bàn làm việc. Rèm kéo kín, quạt trần tắt, không khí nặng mùi cà phê nguội và mồ hôi khô. Khải ngồi giữa, An Di bên trái, Trần Vũ bên phải. Trước mặt: laptop Khải nối vào màn hình hai mươi bảy inch đặt trên chồng sách cũ.

Trần Vũ đến từ tám giờ tối. Sơ mi trắng nhàu, tay áo xắn đến khuỷu, sổ tay bìa da nằm trên đùi. Ông không hỏi Khải có khỏe không. Không ai hỏi.

An Di cắm ổ cứng Minh Tâm vào đầu đọc, mở thư mục chi_15032021. Ba tập tin ghi hình, tổng mười một phút bốn mươi hai giây. Cô đã xem sơ qua chiều nay, một mình, tại căn hộ studio quận 1. Mặt cô khi quay lại đây không khác gì lúc đi, nhưng cô uống hai ly cà phê đen liền, không đá, không đường.

Khải nhìn tên ba tập tin trên màn hình.

chi_1503_cam1.mkv, 4:17

chi_1503_cam2.mkv, 4:13

chi_1503_cam3.mkv, 3:12

Tập tin thứ ba là bản ghi Minh Tâm quay bằng điện thoại, cái anh đã xem ở công viên hôm qua. Hai tập tin còn lại anh chưa mở. Góc quay khác, nguồn khác. Minh Tâm nói cô lấy từ iPad đã giấu dưới gầm giường suốt năm năm, cùng thẻ nhớ gắn trong bộ phát tầng hai trường cũ.

An Di bấm phát tập tin đầu tiên.

Màn hình sáng. Camera an ninh hành lang tầng hai, trường Nguyễn Tri Phương, góc trên bên trái. Đèn huỳnh quang sáng trắng, sàn gạch bóng, hai dãy phòng học đối diện. Ngày 15 tháng 3 năm 2021, 22:07.

Hành lang trống. Mười bốn giây đầu, không có gì.

Rồi Huyền Chi chạy vào khung hình.

Cô chạy từ cầu thang phía đông, rẽ trái, qua ba phòng học tối. Tóc rối, buộc lỏng, đồng phục trắng nhàu. Dép xẹp, không giày. Cô chạy nhưng không chạy mù. Nhìn phải, nhìn trái, rẽ vào ngách giữa hai phòng thí nghiệm. Cô biết đường.

Khải nhìn em gái mình trên màn hình và không chớp mắt. Tay phải đặt trên bàn, các ngón phẳng, kiểu đặt của người đang giữ mình không nắm lại.

An Di nói, giọng thấp:

– Cô ấy có kế hoạch trốn. Lối đi tắt giữa hai phòng thí nghiệm dẫn ra cầu thang phía tây, xuống tầng một, ra cổng sau.

Trần Vũ ghi sổ tay. Không ngẩng lên.

Huyền Chi đến cuối ngách, đẩy cửa phòng thí nghiệm bên phải. Cửa mở. Cô lách vào, đóng lại, ánh sáng lọt qua khe cửa kính mờ.

Mười ba giây sau, ba bóng người xuất hiện ở đầu hành lang. Hai nam, một nữ. Áo thể thao trường, không mặc đồng phục. Chạy cùng hướng. Rẽ trái cùng chỗ. Vào ngách cùng chỗ.

Khải hỏi:

– Làm sao chúng biết cô ấy rẽ trái.

An Di dừng bản ghi. Mở thẻ thứ hai trên trình duyệt: bảng trích xuất bình luận buổi phát sóng trường học, cùng mốc thời gian. Cô đã đối chiếu trước khi đến.

Dòng đầu tiên, 22:07:12: "Nó chạy lên tầng 2, rẽ trái."

Dòng thứ hai, 22:07:18: "Vô phòng thí nghiệm cuối hành lang r."

Dòng thứ ba, 22:07:24: "Cánh cửa bên phải, phòng Hóa đó."

Bốn mươi giây sau bình luận đầu tiên, nhóm ba người đạp cửa phòng thí nghiệm.

Im lặng trong căn hộ. Tiếng xe máy ngoài đường Bạch Đằng lọt qua rèm, xa, không liên quan.

An Di bấm tiếp. Video thứ hai, cam2: camera cầu thang phía tây, tầng hai lên tầng ba.

Huyền Chi chạy ra khỏi phòng thí nghiệm, rẽ vào cầu thang tây, lên tầng ba. Cô đã bỏ dép, chạy chân trần. Im hơn. Nhanh hơn. Nhưng buổi phát sóng vẫn chạy.

Bình luận 22:08:41: "Nó lên tầng 3."

Bình luận 22:08:47: "Chặn cầu thang đông, ép nó lên sân thượng."

Bình luận 22:08:53: "Cổng phía sau khóa rồi, nó chỉ lên được thôi."

Khải đọc bình luận thứ ba. Đọc lại. Tay phải trên bàn co lại, chậm, từng ngón.

– Tên tài khoản, anh nói.

An Di nhìn anh. Rồi cuộn sang cột bên phải của bảng trích xuất: tên tài khoản gửi mỗi bình luận. Cô dừng ở dòng 22:08:53.

Tài khoản: lamkhai_edit.

Căn hộ im. Không ai nói. Trần Vũ ngẩng lên từ sổ tay, nhìn Khải, nhìn màn hình, nhìn lại Khải.

Khải nhìn tên tài khoản trên màn hình. Bảy ký tự, gạch dưới, bốn ký tự. Tài khoản anh đăng ký năm 2019, dùng để bình luận video YouTube, đổi avatar hai lần, bỏ xài từ 2022. Tên đó. Mật khẩu đó. Của anh.

An Di cuộn lên. Tìm tài khoản lamkhai_edit trong toàn bộ danh sách bình luận đêm 15 tháng 3 năm 2021. Hai lần xuất hiện.

Lần một, 22:07:31: "Tầng 3, rẽ phải."

Lần hai, 22:08:53: "Cổng phía sau khóa rồi, nó chỉ lên được thôi."

Hai câu. Ngắn. Chính xác. Không bình luận thừa, không đùa cợt, không emoji. Kiểu viết của người nắm rõ sơ đồ trường.

Khải đọc hai câu đó và cảm thấy không khí trong phòng thay đổi. Không nóng hơn, không lạnh hơn. Chỉ đặc hơn. Như bước vào nước mà không biết lúc nào chân đã ngập.

Trần Vũ nói, giọng trầm, chậm:

– Anh viết?

– Không.

Một từ. Không giải thích. Không biện hộ. Khải nói "không" và biết mình nói thật. Đêm 15 tháng 3 năm 2021, anh đang ở studio quận 3, dựng phim cho khách, thanh tiến trình 67 phần trăm. Anh chắc chắn vì đó là đêm em gái anh chết, và mỗi chi tiết của đêm đó đóng đinh trong đầu anh, từ 67 phần trăm đến cuộc gọi cảnh sát đến hành lang bệnh viện trắng.

An Di nhìn Khải, mắt sắc, không mềm. Cô không hỏi "có chắc không." Cô hỏi:

– Ai có mật khẩu.

Câu hỏi này, Khải đã trả lời hôm qua. Mật khẩu tài khoản cũ: tên Huyền Chi viết liền không dấu, cộng ngày sinh cô. Đơn giản đến mức ai biết tên và ngày sinh em gái anh đều đoán được.

Trần Vũ ghi sổ tay, gạch một đường thẳng bên dưới.

– Minh Tâm chặn thông báo, ông nói. Bình luận chỉ đường cũng từ cùng người?

Khải lắc đầu, chậm.

– Minh Tâm chặn thông báo vì Nguyễn Trung Hiếu đe dọa. Cô ấy muốn giữ tôi ở ngoài. Nhưng bình luận chỉ đường là để đuổi Huyền Chi, để dồn cô ấy lên sân thượng. Hai mục đích khác nhau.

Im lặng. An Di nhìn bảng trích xuất, mắt di chuyển chậm, quét từng dòng. Rồi cô nói:

– Nguyễn Trung Hiếu.

Khải nhìn cô.

– Đứa đầu mối nhóm bắt nạt, An Di nói. Đứa dọa Minh Tâm. Đứa tạo đoạn phim vu oan Bảo Minh. Nếu nó biết mật khẩu anh, nó có thể đăng nhập từ mạng wifi trường, viết hai câu bình luận dưới tên anh, rồi đăng xuất. Và anh sẽ không bao giờ biết.

Trần Vũ đặt sổ tay xuống đùi. Dựa lưng vào ghế, mắt nhìn trần nhà, kiểu nhìn của người đang xếp các mảnh vào đúng vị trí.

– Nguyễn Trung Hiếu, ông lặp lại. Tên này có từ bao giờ.

Không ai trả lời vì ông không hỏi ai. Ông hỏi chính mình. Rồi ông nói tiếp:

– Hắn biết tên em gái anh, ngày sinh, thói quen gia đình. Hắn nắm mật khẩu hoặc đoán được. Hắn có mặt tại trường đêm 15 tháng 3. Và hắn có lý do muốn dồn Huyền Chi vào đường chết dưới tên anh.

– Vu oan, An Di nói. Nếu bị điều tra, bình luận chỉ về Khải. Đúng logic của đứa đã từng vu oan Bảo Minh.

Khải nghe hai người nói và biết họ đúng. Logic khớp. Thời gian khớp. Động cơ khớp. Nguyễn Trung Hiếu dùng tài khoản anh để chỉ đường cho nhóm bắt nạt, rồi nếu có ai truy, mũi tên sẽ chĩa vào Lâm Khải, anh trai nạn nhân, người có mật khẩu yếu và không có chứng cứ ngoại phạm rõ ràng vào thời điểm bình luận.

Nhưng trong đầu Khải, không phải Trung Hiếu chiếm trọn suy nghĩ. Mà là hai câu bình luận.

"Tầng 3, rẽ phải."

"Cổng phía sau khóa rồi, nó chỉ lên được thôi."

Ai viết không quan trọng bằng điều này: hai câu đó, từ tài khoản mang tên anh, đã góp phần dồn em gái anh lên sân thượng. Nhóm bắt nạt đọc, chạy theo, chặn đường. Huyền Chi lên sân thượng vì không còn lối nào khác. Và trên sân thượng, theo bản ghi cam2 giây cuối, đã có người đứng chờ. Bóng tối, không rõ mặt, chỉ thấy dáng đứng dựa lan can.

Khải nói, giọng phẳng:

– Tôi không viết. Nhưng tài khoản tôi viết.

Im lặng.

– Dù Minh Tâm chặn thông báo, dù Trung Hiếu mượn tài khoản, dù tôi đang ở studio đêm đó, kết quả không thay đổi. Hai câu bình luận từ tên tôi đã giúp chúng tìm thấy Huyền Chi. Và tôi đã để mật khẩu đơn giản đến mức ai cũng đoán được.

An Di nhìn anh. Không nói. Mắt cô hơi nheo, kiểu nheo của người đang cân nhắc nói gì đó rồi quyết định không nói.

Trần Vũ gấp sổ tay. Cài bút vào gáy bìa. Ông nhìn Khải, lâu, rồi nói, giọng không mềm nhưng cũng không cứng:

– Tội của anh không phải hai câu bình luận. Tội của anh là mật khẩu yếu, là không bao giờ kiểm tra ai đăng nhập, là để một thằng mười sáu tuổi có thể mượn tên anh mà anh không biết. Nhưng đó không phải giết người. Đó là bất cẩn.

Khải không trả lời. Anh biết Trần Vũ đúng, theo luật. Nhưng luật không phải thứ đang xét xử anh lúc này.

An Di tua bản ghi thứ hai đến giây cuối. Huyền Chi trên cầu thang, tầng ba lên sân thượng, camera góc dưới nhìn lên. Cô đẩy cửa sân thượng, ánh trăng tràn vào. Bước ra. Và dừng lại.

Phía trước cô, sát lan can, một bóng người đứng quay lưng. Nam, dáng cao, áo khoác tối, không nhìn rõ mặt. Người đó quay lại khi nghe cửa mở. Camera góc thấp, chỉ thấy nửa thân dưới người đó và toàn thân Huyền Chi đứng ở ngưỡng cửa, tay vịn khung sắt, chân trần trên nền bê tông.

Video dừng. Nhiễu trắng. Hết.

Ba người nhìn màn hình nhiễu.

– Ai, Khải nói.

– Không đủ góc, An Di đáp. Nhưng Minh Tâm nói nhóm bắt nạt có mười ba đứa, thường chia nhóm: nhóm dưới dồn, nhóm trên chờ sẵn.

Trần Vũ mở lại sổ tay, viết nhanh.

– Sân thượng. Một người chờ. Chiều cao, dáng nam. Tôi cần danh sách mười ba đứa.

– Minh Tâm có, Khải nói.

Im lặng. Trần Vũ gấp sổ. An Di đóng tab trích xuất. Khải nhìn màn hình tối, nơi đoạn phim em gái anh vừa kết thúc bằng nhiễu trắng.

Anh nghĩ đến hai câu bình luận. Hai câu ngắn, chính xác, lạnh, đăng dưới tên anh vào đêm em gái anh bị dồn đến chết. Anh không viết. Anh biết mình không viết. Nhưng tài khoản đó là của anh, mật khẩu đó do anh đặt, và sự bất cẩn đó thuộc về anh.

Minh Tâm có tội vì chặn thông báo. Nguyễn Trung Hiếu có tội vì mượn tài khoản. Nhóm bắt nạt có tội vì dồn đuổi. Đám đông bình luận có tội vì chỉ đường. Và Khải có tội vì để mật khẩu yếu, vì không đọc tin nhắn, vì ngồi trước màn hình dựng phim trong khi em gái chạy chân trần trên hành lang trường.

Không có một hung thủ. Chỉ có hàng trăm mảnh tội nhỏ ghép thành một cái chết.

Trần Vũ đứng dậy. Khoác áo.

– Tôi đang truy máy chủ Bình Dương. Ba kênh bị chặn, nhưng tôi còn một đường. Sáng mai gọi lại.

Ông nhìn Khải một lần nữa trước khi ra cửa.

– Cùng người chặn thông báo không?

Không phải câu hỏi. Không cần trả lời. Nhưng Khải nghe và hiểu: Trần Vũ cũng đã ghép các mảnh, và ông biết bình luận từ tài khoản Khải không phải do Minh Tâm viết. Cùng công cụ, khác bàn tay.

Cửa đóng. Tiếng bước chân trên cầu thang, mỗi bước rõ, đều, kiểu bước của người hai mươi năm trong ngành.

Căn hộ còn hai người. An Di ngồi yên, tay ôm ly cà phê cạn, mắt nhìn vào chỗ Trần Vũ vừa ngồi.

Khải nói:

– Bình luận trên stream trường là của Trung Hiếu. Nhưng bình luận trên diễn đàn ẩn năm ngoái, cái câu "Đừng cứu nó, chắc diễn thôi," cái đó là tôi viết.

An Di quay lại nhìn anh. Mắt không né, không mềm. Chờ.

– Ba năm trước. Tôi đọc một bài về cô gái livestream kêu cứu. Tôi nghĩ đó là câu view. Tôi bình luận rồi lướt đi. Không biết "nó" là Huyền Chi. Không biết bài đó trên diễn đàn liên quan đến em gái tôi.

Im lặng. Tiếng xe máy ngoài đường, xa.

– Nhưng tôi viết. Và câu đó vẫn nằm đó.

An Di đặt ly xuống bàn, nhẹ.

– Anh đang nói với tôi hay đang nói với mình.

Khải không trả lời. Câu hỏi đúng. Anh không biết.

Ngoài cửa sổ, thành phố đêm, đèn đường vàng qua kẽ rèm. Đồng hồ đếm ngược vẫn chạy trên mọi thiết bị. Chín mươi mấy cái tên khác đang chờ. Và Khải ngồi trong căn hộ tối, hai câu bình luận không phải anh viết trên một tay, một câu bình luận chính anh viết trên tay kia, và không biết bên nào nặng hơn.

Trên màn hình laptop đã tắt, phản chiếu mờ khuôn mặt anh trong bóng tối. Mắt mở. Không chớp. Giống hệt em gái anh nhìn ống kính trong bản ghi cuối cùng, nói câu anh sẽ mang theo đến hết đời:

"Đừng trở thành đám đông."

Ch.66/97
2.399 từ