Căn Phòng Không Camera
Tòa nhà nằm trong hẻm sâu ở quận 5, năm tầng, vỏ bê tông xám loang ố. Bỏ hoang ít nhất ba năm. Khải tìm thấy nó trên trang rao bất động sản cũ: "hầm để xe 3 tầng." Ba tầng hầm nghĩa là tầng B3 sâu mười hai mét dưới lòng đất, bê tông cốt thép. Khải bật điện thoại ở dưới đó kiểm tra: không sóng. Không wifi. Không tín hiệu.
Anh đưa Hạ Vy xuống lúc chín giờ tối. An Di ở trên tầng trệt, ngồi trong xe máy, canh lối vào. Cầu thang hầm tối, mùi bê tông ướt, mùi rêu.
Tầng B3: sâu nhất, tối nhất, và im lặng nhất. Im lặng thật sự, im lặng của mười hai mét bê tông ngăn giữa mặt đất và chỗ đứng. Không tiếng xe. Không tiếng người. Không tiếng gió.
— Không camera, Khải nói.
Hạ Vy đứng yên, quét lần nữa, rồi vai cô hạ xuống. Từ từ, chậm, giống ai đó đặt xuống thứ đã vác trên vai mười bốn tháng. Cô ngồi xuống sàn, dựa lưng vào cột bê tông, nhắm mắt.
— Mười bốn tháng, cô nói. Mười bốn tháng tôi không ở nơi nào mà không có camera. Mọi nơi đều có mắt, và tôi biết mắt đó không phải mắt người.
— Tôi quên mất cảm giác này. Cảm giác không bị nhìn.
Khải đi vòng tầng hầm, đèn pin rọi từng góc. Ở góc xa nhất, một chiếc radio AM. Vỏ nhựa nâu, núm xoay kim loại. Ngăn pin vẫn có bốn cục pin. Khi anh bật: đèn đỏ nhỏ trên mặt radio sáng.
Nhiễu trắng. Anh xoay núm, tìm tần số. Không đài nào. Rồi giữa nhiễu, một âm thanh. Không phải giọng nói. Không phải nhạc. Một nhịp. Đều, chậm, cách nhau đúng một giây. Giống đếm ngược.
Ở dưới mười hai mét bê tông, nơi không có wifi, nhịp đếm đó vẫn đến.
Khải xoay nhẹ, tìm. Rồi ở một tần số, nhiễu ngừng. Im lặng sạch. Rồi giọng nói.
Giọng con gái. Trẻ. Trong. Nhỏ, giống đến từ rất xa hoặc từ rất lâu.
"Anh Khải ơi."
Ba chữ. Rõ từng chữ. Cách nói "anh Khải" với "a" kéo dài, "Kh" nhẹ. Cách chỉ một người trên đời nói, vì đó là cách em gái anh gọi anh từ khi cô bốn tuổi.
Tim anh bỏ một nhịp, rồi đập lại, mạnh, không đúng chỗ.
"Đừng cứu người sai."
Năm chữ. Rồi tắt. Nhiễu trắng quay lại.
Khải đứng sững. Anh xoay lại tần số đó, chậm, cẩn thận. Không gì nữa.
Phía trên, An Di gọi Trần Vũ. Ba hồi chuông. — Hạ Vy. Survivor. Hệ thống cho bảy mươi hai giờ. Chúng tôi cần giúp.
Trần Vũ nói chậm: — Tôi đang điều tra máy chủ liên quan đến hạ tầng kênh. Dò đến lớp thứ hai thì bị chặn bởi cấp trên. Hồ sơ không thuộc thẩm quyền. Vòng tròn.
— Ông có thể làm gì.
— Tôi có thể không nghe lời cấp trên. Nhưng cần thời gian. Bảy mươi hai giờ thì không đủ.
— Giữ cô ấy sống. Đó là việc duy nhất bây giờ.
Khải ngồi trên sàn tầng hầm, radio trên đùi, tai áp gần loa. Nhiễu trắng đều, không gì khác. Hạ Vy nhìn anh.
— Anh nghe thấy gì.
Trong đầu anh, giọng đó lặp lại, rõ, không mờ: Anh Khải ơi. Đừng cứu người sai.
Không thể là Huyền Chi. Nhưng thuật toán không biết cách cô gọi anh lúc bốn tuổi. Không có dữ liệu đó.
Ai đó đang dùng giọng em gái anh. Hoặc em gái anh đang nói. Cả hai đều không thể. Và cả hai đều là sự thật.
— Nhiễu, anh nói. Chỉ nhiễu.
Trên sàn tầng hầm, radio vẫn phát nhiễu trắng, đều, kiên nhẫn, giống nó đang chờ ai đó xoay đúng tần số một lần nữa.