Kênh Livestream Dự Đoán Người Chết
Chương 39: Tài Khoản Cũ Của Khải
Chương 39

Tài Khoản Cũ Của Khải

Khải không ngủ được đêm 30/10. Không phải mất ngủ kiểu bồn chồn, trằn trọc. Mà mất ngủ kiểu tĩnh: nằm yên, mắt mở, nhìn trần nhà bong tróc, nghĩ đi nghĩ lại một dòng chữ cho đến khi nó mất nghĩa rồi có nghĩa trở lại.

Có vẻ hợp lý.

Sáng 31/10, anh nói với An Di: đăng nhập tài khoản LK_editor_99.

Cô nhìn anh. Không hỏi "Anh chắc không?" vì câu đó vô ích. Cô chỉ hỏi: mật khẩu gì.

– Thử cái cũ nhất, Khải nói. `huyenchi04`.

An Di gõ. Trang tải. Đăng nhập thành công.

Khải nhìn giao diện quen thuộc của diễn đàn hiện ra dưới tên `LK_editor_99`. Tài khoản tồn tại từ tháng 8/2018, bảy năm trước, lúc anh hai mươi tuổi, sinh viên năm hai, vừa mua chiếc laptop Dell đầu tiên bằng tiền làm thêm ở tiệm in. Anh nhớ mang máng: đăng ký một loạt diễn đàn cùng đợt, dùng nick này cho những nơi không muốn để tên thật, bình luận linh tinh, rồi quên.

An Di mở mục Lịch sử hoạt động.

Bốn mươi ba bài viết. Hai mươi tám bình luận. Phân bổ rải rác từ 2018 đến 2021, sau đó dừng hẳn. Phần lớn nằm trong các chủ đề phụ về kỹ thuật dựng video, bộ giải mã, thiết bị ghi hình. Vài bài trong chủ đề hài hước, tranh luận phim, giới thiệu phần mềm. Nội dung bình thường. Giọng bình thường. Kiểu bình luận của một sinh viên hai mươi tuổi lướt diễn đàn lúc khuya.

An Di cuộn chậm, đọc từng dòng. Khải ngồi cạnh, cũng đọc, nhưng mắt anh không thực sự đọc mà đang tìm, tìm một ngày cụ thể, một chủ đề cụ thể, và anh tìm thấy nó ở trang ba.

Ngày 03/02/2021. Chủ đề phụ: "#17 / Lâm Huyền Chi / Đề cử mới."

Bình luận của `LK_editor_99`: "Có vẻ hợp lý."

Đây là bình luận anh đã đọc trong bảng tính Trần Vũ. Nhưng đọc trên bảng tính là nhìn dữ liệu. Đọc trên giao diện diễn đàn, trong ngữ cảnh, dưới tên tài khoản mình, là nhìn chính mình.

Khải cuộn lên. Bình luận của anh nằm giữa hai bình luận khác. Bình luận trước: `user_3847` viết "Tội nghiệp, mới 16." Bình luận sau: `nightowl_saigon` viết "Ủng hộ." Ba bình luận liền nhau, ba giọng khác nhau, cùng một hướng: không ai phản đối.

Anh nhấp vào Thông tin bình luận, một tính năng nhỏ ở góc, hiện dữ liệu chi tiết cho thành viên đã đăng nhập. Ngày: 03/02/2021. Giờ: 02:14 sáng. Thiết bị: trình duyệt trên hệ điều hành Windows 10, độ phân giải 1920x1080.

02:14 sáng. Đúng khung giờ anh hay thức. Độ phân giải 1920x1080. Đúng màn hình laptop Dell cũ.

An Di mở sổ tay, ghi lại. Cô không nhìn Khải.

– Có thể kiểm tra địa chỉ mạng không, anh hỏi.

– Diễn đàn không hiện cho thành viên thường, cô nói. Nhưng nếu anh có quyền quản trị, hoặc nếu dữ liệu trong USB Trần Vũ có trường đó.

Khải mở USB, tìm lại bảng tính. Dòng 47, cột địa chỉ mạng: trống. Trần Vũ không trích xuất được. Nhưng dòng kế bên có một cột khác: mã nhận diện thiết bị. Dãy ký tự dài, vô nghĩa với mắt thường, nhưng An Di chụp lại, so sánh với mã nhận diện mà Khải tìm được trong thuộc tính hệ thống laptop cũ (anh vẫn giữ, dùng làm máy dự phòng, cất trong ba lô).

Cô so sánh hai dãy ký tự. Mất mười phút.

– Trùng, cô nói. Sáu ký tự đầu và bốn ký tự cuối khớp. Phần giữa không đủ dữ liệu để xác nhận, nhưng xác suất trùng ngẫu nhiên rất thấp.

Im lặng. Quạt trần quay. Ngoài hẻm, tiếng trẻ con cười, có lẽ đang chơi Halloween, hoặc không, vì đây là Phú Nhuận và Halloween chỉ là thêm một tối bán đồ chơi nhựa ở lề đường.

Khải cuộn xuống. Bình luận ngày 03/02/2021 không phải bình luận duy nhất của `LK_editor_99` trên hồ sơ Huyền Chi.

Ngày 18/02/2021. Chủ đề phụ: "#17 / Cập nhật tâm lý / Đối tượng bị cô lập hoàn toàn." Bình luận của `LK_editor_99`: "Đừng cứu nó, chắc diễn thôi."

Bảy chữ.

Khải đọc bảy chữ đó. Đọc lại. Đọc lần thứ ba, chậm, từng chữ, như thể tốc độ đọc có thể thay đổi ý nghĩa.

Đừng cứu nó, chắc diễn thôi.

"Nó" là em gái anh. "Diễn" là cô đang kêu cứu vì bị cả trường quay lưng, bị bạn bè phản bội, bị tấn công trực tuyến mỗi ngày. Và ai đó, có thể là anh, đã viết: đừng cứu, chắc diễn thôi. Giọng điệu bình thường, thờ ơ, kiểu bình luận mà người ta gõ trong hai giây giữa hai cái vuốt màn hình, giữa hai video ngắn, giữa hai tin tức không liên quan, rồi cuộn tiếp mà không nghĩ ai đọc, không nghĩ "nó" là người thật, không nghĩ "diễn" là đang chết dần.

Ngày 18/02/2021. Hai mươi lăm ngày trước khi Huyền Chi chết.

Khải để tay trên bàn. Nhìn bàn phím. Nhìn những phím mà ngón tay anh đã từng chạm, có thể đã từng gõ bảy chữ đó vào một đêm tháng Hai lúc hai giờ sáng, giữa lúc chờ video xuất, giữa lúc lướt một diễn đàn nào đó mà anh tưởng chỉ là nơi người lạ bàn chuyện linh tinh.

Anh không nhớ.

Đó là phần tệ nhất. Không phải bảy chữ. Mà là anh không nhớ mình đã viết chúng. Nếu anh nhớ, ít ra còn có điều gì đó để đối diện, một khoảnh khắc cụ thể, một lựa chọn cụ thể, một sai lầm cụ thể. Nhưng anh không nhớ, vì bình luận đó quá nhỏ, quá bình thường, quá giống hàng nghìn bình luận khác mà anh gõ trong hàng nghìn đêm thức khuya, và sự bình thường đó chính là thứ giết chết em gái anh.

Không phải một kẻ ác. Không phải một âm mưu. Chỉ là một người lướt mạng lúc hai giờ sáng, đọc lướt, gõ nhanh, cuộn tiếp. Và bình luận đó trở thành một phiếu thuận, một trong ba trăm bốn mươi bảy phiếu, đẩy Huyền Chi vào danh sách chờ, đẩy cô đến đêm 15/03, đẩy cô đến cái chết mà 347 người xa lạ đã bỏ phiếu cho.

An Di ngồi yên. Cô đã đọc bình luận đó trước Khải, vì mắt cô nhanh hơn, nhưng cô không nói. Cô chờ anh tự đọc.

Bây giờ cô nhìn anh. Không thương hại. Không phán xét. Mắt của người đã ngồi ở vị trí này hai đêm trước, khi cô thú nhận biết Phúc Thiện vô tội, và hiểu rằng không có câu nào đúng để nói lúc này.

Khải không khóc. Không đập bàn. Không đứng dậy đi ra ngoài. Anh ngồi, và im lặng của anh nặng hơn bất kỳ phản ứng nào, vì nó là im lặng của người đang nhìn thấy chính mình trong gương mà không nhận ra, rồi từ từ nhận ra, và không thể nhìn đi chỗ khác.

– Có thể không phải anh, An Di nói. Giọng cô phẳng, không an ủi, chỉ nêu khả năng. Tài khoản `khai_lam_2019` bị hệ thống dùng để gõ bình luận đêm Bảo Ngọc. Tài khoản cũ bị mượn là điều đã xảy ra.

Khải chậm rãi lắc đầu.

– `khai_lam_2019` bị dùng sau khi tôi bỏ tài khoản, anh nói. Giọng thấp, đều, giống đọc kết luận giám định. `LK_editor_99` vào tháng 2/2021, tôi vẫn đang dùng. Mã thiết bị trùng laptop tôi. Giờ bình luận đúng khung giờ tôi hay thức. Và mật khẩu vẫn là tên em gái tôi.

An Di không đáp. Cô nghe, và sự im lặng của cô là cách cô nói: tôi hiểu anh đang ở đâu, tôi từng ở đó, không có lối tắt.

Khải nhìn lại màn hình. Bình luận "Đừng cứu nó, chắc diễn thôi" vẫn nằm đó, đóng băng trong cấu trúc diễn đàn, không xóa được, không chỉnh sửa, không thu hồi. Giống mọi bình luận trên mạng mà người ta gõ xong rồi quên, nhưng nạn nhân không quên, hệ thống không quên, và lịch sử không quên.

Anh nghĩ đến em gái. Tháng 2/2021. Huyền Chi mười sáu tuổi, bị cả trường quay lưng vì dám tố giác nhóm bắt nạt. Nhóm bạn thân phản bội. Mạng xã hội tấn công. Và trên diễn đàn mà cô không biết tồn tại, 347 người xa lạ đang bỏ phiếu cho cách cô chết. Trong số 347 người đó, có thể có anh trai cô, người đáng lẽ phải bảo vệ cô, người nhận được tin nhắn cầu cứu của cô bốn mươi chín phút trước khi mở, và trước đó hai mươi lăm ngày, có thể đã gõ: đừng cứu nó, chắc diễn thôi.

Không phải vì ác. Vì thờ ơ.

Và trong hệ thống này, thờ ơ và ác ý cho ra cùng một kết quả.

Mười một giờ đêm. An Di đi lấy nước, pha trà, đặt ly trước mặt Khải. Anh không uống. Cô ngồi đối diện, hai chân xếp, tay đặt trên đầu gối.

– Tôi cần nói thêm một thứ, cô nói. Giọng cẩn thận, chọn từ.

Khải nhìn cô.

– Có thể anh đã viết bình luận đó. Có thể anh không nhớ. Có thể anh lướt qua hồ sơ em gái mình mà không nhận ra tên, vì trên diễn đàn, tên người chỉ là chữ, không phải người, và mắt anh đã quen đọc lướt. Nhưng dù lý do gì, bình luận tồn tại. Nó được tính là một phiếu thuận. Và hệ thống không phân biệt phiếu thuận vì ác ý, vì tò mò, hay vì lướt mạng vô thức lúc hai giờ sáng.

Im lặng.

– Tôi biết điều đó vì tôi giống anh, cô nói. Tôi biết Phúc Thiện vô tội và vẫn đăng video. Anh có thể không biết đó là em gái mình và vẫn bình luận. Kết quả giống nhau. Và kết quả là thứ duy nhất còn lại.

Khải nghe. Từng chữ. Và trong đầu anh, giọng radio AM từ tầng hầm B3 vọng lại, giọng Huyền Chi, hoặc giọng giống Huyền Chi, hoặc giọng mà hệ thống tạo ra từ dữ liệu Huyền Chi: "Anh Khải ơi. Đừng cứu người sai."

Đừng cứu người sai.

Anh tự hỏi, lần đầu tiên tự hỏi thật, không phải câu hỏi tu từ, không phải suy nghĩ thoáng qua lúc nửa đêm, mà tự hỏi bằng tất cả trọng lượng của bốn tuần vừa qua, của một tháng vừa qua kể từ đêm thấy tên Nguyễn Hoàng Minh trên màn hình: người sai trong câu đó có phải là chính anh không.

Người lướt mạng lúc hai giờ sáng. Người gõ bảy chữ rồi cuộn tiếp. Người nhận tin nhắn cầu cứu muộn bốn mươi chín phút. Người đáng lẽ phải bảo vệ em gái mình, nhưng thay vào đó, có thể đã bỏ phiếu cho cái chết của cô.

Khải đóng laptop. Không nhẹ nhàng như An Di, không gập đều hai tay. Anh đóng mạnh, tiếng khớp gập vang trong phòng nhỏ, và tiếng đó giống tiếng đóng một cánh cửa mà anh biết mình sẽ phải mở lại, nhưng không phải đêm nay.

An Di không nói gì thêm. Cô dọn ly trà nguội, tắt đèn bàn, nằm xuống giường, quay mặt vào tường. Phòng tối. Tiếng xe máy ngoài hẻm thưa dần, vì đã gần nửa đêm, và Sài Gòn cũng cần ngủ, dù không phải ai cũng ngủ được.

Khải ngồi trên sàn, lưng dựa tường, trong bóng tối. Anh nghĩ đến Huyền Chi, mười sáu tuổi, ngồi trước điện thoại, đọc những bình luận giống hệt bình luận của anh, hàng trăm bình luận từ hàng trăm người không quen, mỗi bình luận một nhát, mỗi nhát nhỏ, nhưng ba trăm nhát nhỏ cộng lại thành một vết thương không lành.

Và anh, có thể, là nhát thứ 47.

Ch.39/97
1.981 từ