Em Gái Khải Đã Làm Gì?
Căn hộ Bình Thạnh, đêm 27 tháng 11. Khải ngồi trước ba màn hình tối, rèm kéo kín, quạt trần quay chậm. Trên bàn: sổ tay, bút bi, ly cà phê cạn. Anh không bật máy tính. Không cần.
Điện thoại Minh Tâm nằm trước mặt, loa ngoài, giọng cô vọng ra nhỏ và đều, kiểu giọng của người kể chuyện đã tập kể trong đầu hàng nghìn lần trước khi nói thành tiếng.
Minh Tâm kể về Huyền Chi.
Không phải Huyền Chi trong ký ức Khải, đứa em gái hay gọi "Anh ơi, nghe em nói đi" mỗi tối. Mà Huyền Chi trong ký ức Minh Tâm, người bạn thân duy nhất dám đứng ra khi cả trường quay lưng.
– Chị Chi là người đầu tiên đăng bài bảo vệ Bảo Minh trên diễn đàn, Minh Tâm nói. Tháng 11 năm 2020, hai tuần sau khi video vu oan xuất hiện. Cả trường biết ai quay, nhưng không ai nói. Chị Chi nói.
Im lặng. Khải nhìn điện thoại trên bàn. Không nhìn màn hình mà nhìn vỏ nhựa, vết trầy, góc cạnh.
– Chị ấy thu thập bằng chứng. Ảnh chụp phòng chat nội bộ, lịch sử phát sóng, tin nhắn giữa mấy đứa đầu mối. Viết đơn gửi ban giám hiệu, kèm hai mươi trang phụ lục. Em biết vì em đánh máy giúp.
– Ban giám hiệu làm gì.
– Gọi chị Chi lên phòng hội đồng. Nói: "Em cẩn thận, đừng vu khống bạn." Rồi gọi phụ huynh nhóm mười ba đến. Phụ huynh dọa kiện. Ban giám hiệu rút đơn, nói với chị Chi: "Không đủ cơ sở."
Minh Tâm dừng. Tiếng thở nhẹ qua loa, kiểu thở của người đang nén ngực.
– Sau đó đám đông quay lại tấn công chị ấy. Tin giả lan trong một ngày. "Con này đồng lõa với thằng biến thái." "Nó bênh Bảo Minh vì đang hẹn hò." "Có video hai đứa trong phòng thay đồ." Không có video nào. Nhưng không ai kiểm chứng. Bình luận lan nhanh hơn sự thật, và bình luận thì không cần bằng chứng.
Khải ngồi im. Tay phải đặt trên đùi, các ngón hơi co, không nắm chặt nhưng không thả lỏng. Kiểu tay của người đang giữ mình không đứng dậy, không bỏ đi, không làm gì ngoài ngồi và nghe.
Anh nhớ.
Năm 2020. Anh hai mươi hai tuổi, vừa nghỉ công ty, chuyển sang freelance. Ba màn hình, rèm kéo kín, render video suốt đêm. Huyền Chi mười sáu, lớp mười một, cùng trường với Bảo Minh. Hai anh em sống chung căn hộ bố mẹ thuê, bố đi công trình miền Tây, mẹ bán hàng chợ Bà Chiểu, về tối muộn.
Huyền Chi hay gọi.
"Anh ơi, nghe em nói đi."
Khải nhớ câu đó. Nhớ rõ. Giọng Chi nhỏ, hơi run, kiểu run của người vừa khóc xong nhưng cố nói bình thường. Cô gọi từ phòng bên cạnh, cách anh một bức tường, đủ gần để anh nghe nhưng đủ xa để anh giả vờ không nghe.
Anh đang render. Thanh tiến trình 67 phần trăm. Video cho khách hàng cần giao sáng mai. Anh gật đầu, nói "Ừ, nói đi," rồi mắt không rời màn hình. Huyền Chi nói gì đó về trường, về bạn, về sợ. Anh nghe được từ "sợ" nhưng không nghe câu trước và câu sau. Thanh tiến trình nhảy lên 71 phần trăm.
"Anh, em gửi tin nhắn cho anh rồi, anh đọc đi."
"Ừ, để anh đọc."
Anh không đọc. Không phải quên. Vì lúc đó, trong đầu anh, tin nhắn của em gái mười sáu tuổi không quan trọng bằng thanh tiến trình đang chạy. Không phải vì anh không yêu em. Vì anh nghĩ em sẽ luôn ở đó. Vì anh nghĩ "sợ" của một đứa mười sáu tuổi là chuyện nhỏ, kiểu sợ thi trượt, sợ bạn giận, sợ không ai thích mình. Không phải sợ chết.
Anh sai.
– Chị Chi gửi tin nhắn cho anh, Minh Tâm nói. Em biết vì chị ấy kể. Ba tin nhắn, mỗi tin cách nhau hai mươi phút. Hôm đó là ngày 15 tháng 3 năm 2021.
Khải biết ngày đó. Không cần Minh Tâm nhắc.
– Tin đầu tiên: "Anh, em sợ."
Im lặng.
– Tin thứ hai: "Anh đọc tin em đi."
Im lặng dài hơn.
– Tin thứ ba, chỉ một chữ: "Anh."
Minh Tâm dừng. Khải nghe tiếng cô nuốt nước bọt qua loa, nhỏ, khô.
– Chị Chi đợi hai tiếng. Không có phản hồi.
Khải không nói. Không phải vì không muốn. Vì nếu mở miệng lúc này, giọng anh sẽ không phẳng nữa, và anh cần giọng phẳng để nghe tiếp.
Anh biết ba tin nhắn đó tồn tại. Biết từ năm năm trước. Nhưng anh chưa bao giờ mở ra đọc. Đêm Huyền Chi chết, khi cảnh sát gọi, khi mẹ khóc, khi bố chạy từ miền Tây về, Khải mở điện thoại và thấy ba dấu chấm đỏ trên ứng dụng tin nhắn. Ba tin chưa đọc. Anh nhìn, rồi tắt màn hình, rồi không mở lại.
Năm năm.
Bây giờ, ngồi trong căn hộ tối, nghe Minh Tâm đọc nội dung ba tin nhắn đó qua loa điện thoại, Khải mới biết em gái viết gì. Không phải vì cuối cùng anh đủ can đảm. Vì ai đó đọc thay anh, và anh chỉ cần ngồi nghe. Sự thật đó không dễ chịu hơn năm năm im lặng.
Anh nghĩ đến thanh tiến trình. 67 phần trăm. Rồi 71 phần trăm. Rồi 89 phần trăm. Rồi hoàn thành. Anh gửi video cho khách lúc một giờ sáng, vươn vai, uống nước, lướt điện thoại. Không thấy thông báo tin nhắn từ Huyền Chi.
Không thấy.
Không phải vì anh lướt qua. Vì thông báo không hiện.
Khải dừng lại ở chi tiết đó. Tay phải nắm chặt trên đùi, các khớp trắng. Anh không nhớ mình đã tắt thông báo tin nhắn từ Huyền Chi bao giờ. Điện thoại năm đó đã bán, nhưng tài khoản tin nhắn vẫn còn, anh không xóa vì không dám mở.
Anh mở laptop. Đăng nhập tài khoản cũ, lần đầu tiên trong năm năm. Mật khẩu vẫn đúng, anh không đổi từ ngày lập. Giao diện ứng dụng đã thay đổi, nhưng lịch sử tin nhắn còn nguyên.
Ba tin nhắn từ "Huyền Chi ♡" nằm ở giữa danh sách, giữa tin nhắn nhóm lớp cũ và tin quảng cáo nhà mạng. Trạng thái: "Đã đọc." Thời gian đọc: 2:47 sáng, ngày 16 tháng 3 năm 2021.
Hai tiếng sau khi Huyền Chi chết.
Khải nhìn dòng chữ "Đã đọc, 2:47." Anh không đọc lúc 2:47. Lúc 2:47 anh đang ở bệnh viện với mẹ, ngồi ngoài hành lang cấp cứu, mắt nhìn tường trắng, tay buông hai bên ghế nhựa. Anh không chạm điện thoại từ lúc nhận cuộc gọi cảnh sát đến sáng hôm sau.
Ai đọc tin nhắn lúc 2:47?
Anh vào phần cài đặt. Mục thông báo. Cuộn xuống danh sách liên hệ. Tìm "Huyền Chi ♡."
Trạng thái: "Tắt âm cho liên hệ này."
Thời gian thay đổi: 19:32, ngày 15 tháng 3 năm 2021.
Mười chín giờ ba mươi hai. Cùng ngày Huyền Chi chết. Bảy giờ rưỡi tối, trời vừa tối, đèn đường vừa bật. Lúc đó Khải đang ở studio bạn, quận 3, ngồi render video trên máy bạn vì máy nhà lỗi. Anh nhớ rõ vì đó là lần duy nhất anh render ngoài nhà trong tháng ba. Điện thoại nằm trên bàn, không khóa màn hình. Anh để chế độ không khóa vì hay nhấc lên kiểm tra tiến trình gửi qua ứng dụng đám mây.
Ai đó đã cầm điện thoại anh lúc 19:32, vào cài đặt thông báo, tắt âm cho liên hệ "Huyền Chi ♡," rồi đặt lại.
Hai tiếng sau, Huyền Chi gửi tin nhắn cầu cứu. Anh không biết. Thông báo không hiện. Tiếng chuông không kêu. Đèn màn hình không sáng.
Bốn tiếng sau, Huyền Chi chết.
Khải đóng laptop. Chậm. Tay trái đặt lên nắp máy, các ngón giữ chặt mép nhôm. Mắt nhìn thẳng vào tường trước mặt, nơi không có gì ngoài sơn trắng và bóng tối.
– Anh Khải, Minh Tâm gọi qua loa. Giọng nhỏ. Anh còn nghe không.
– Tôi nghe.
– Anh phát hiện gì rồi.
Im lặng. Năm giây. Mười.
– Thông báo bị tắt, Khải nói. Giọng phẳng. Đều. Kiểu giọng anh dùng khi đọc dữ liệu, kiểu giọng anh dùng để không vỡ. Lúc bảy giờ rưỡi tối. Tôi không tắt. Tôi đang ở studio.
Minh Tâm im lặng bên kia đường dây. Im lặng lâu. Không phải im vì không biết nói gì. Im vì biết quá rõ điều Khải sắp hỏi.
– Ai ở studio hôm đó, Khải nói.
Không phải câu hỏi. Giọng anh phẳng, không lên cuối.
Minh Tâm không trả lời. Tiếng thở qua loa, nông, nhanh, kiểu thở của người vừa bị đánh trúng nơi đã biết sẽ bị đánh.
– Minh Tâm.
– Em... em đến studio thăm anh hôm đó.
Im lặng.
– Mấy giờ.
– Bảy giờ. Anh đang render. Anh nói em ngồi chơi, uống nước tự nhiên. Em ngồi mười lăm phút rồi về.
– Mười lăm phút.
– Anh không nhớ.
Khải nhớ. Mờ, nhưng nhớ. Minh Tâm đến lấy cớ nhờ chỉnh video cho bài tập. Anh chỉ nhanh, nói "để anh gửi link phần mềm," rồi quay lại render. Cô ngồi cạnh, im lặng, mười lăm phút, rồi đi. Anh không quay lại nhìn. Điện thoại nằm trên bàn, cách chỗ Minh Tâm ngồi hai mươi phân.
Bên ngoài cửa sổ, thành phố về đêm, đèn đường sáng vàng qua kẽ rèm. Tiếng xe máy qua đường Bạch Đằng, thưa, cách quãng. Quạt trần quay, bóng cánh lướt qua trần nhà.
Khải ngồi im trong căn hộ tối và nghĩ đến hai mươi phân. Khoảng cách giữa chỗ Minh Tâm ngồi và chiếc điện thoại không khóa màn hình. Hai mươi phân, mười lăm phút, một thao tác trong cài đặt. Đủ để xóa đường liên lạc duy nhất giữa Huyền Chi và người có thể cứu cô.
Anh không biết Minh Tâm làm việc đó hay không. Chưa có bằng chứng. Chỉ có thời gian trùng khớp, vị trí trùng khớp, và sự im lặng bên kia đường dây.
Nhưng anh biết một điều: dù ai tắt thông báo, dù có thông báo hay không, đêm đó anh vẫn đang ngồi render video. Thanh tiến trình 67 phần trăm. Nếu thông báo hiện, anh có đọc không? Hay anh sẽ nhìn lướt qua, nghĩ "để tí đọc," rồi quên?
Anh không biết. Và sẽ không bao giờ biết.
Đó là phần đau nhất. Không phải ai đó đã cắt đường liên lạc. Mà là dù đường liên lạc còn nguyên, có thể anh vẫn không nghe.
Trên điện thoại Minh Tâm, đồng hồ đếm ngược vẫn chạy. Chín mươi chín cái tên khác đang chờ. Nhưng trong căn hộ tối này, Khải chỉ nghĩ đến một tên. Và ba tin nhắn mà anh để năm năm mới biết nội dung.
"Anh, em sợ."
"Anh đọc tin em đi."
"Anh."
Câu cuối không có dấu chấm. Không có dấu chấm than. Không có dấu hỏi. Chỉ một chữ, rồi im. Như người gọi lần cuối rồi buông tay.
Trên màn hình laptop đã đóng, phản chiếu mờ khuôn mặt Khải trong bóng tối. Mắt anh mở, nhìn thẳng, không chớp.
Bên ngoài, thành phố tiếp tục chạy.