Kênh Livestream Dự Đoán Người Chết
Chương 15: An Di Đến Gặp Khải
Chương 15

An Di Đến Gặp Khải

Khải vào lại nhà mình bằng cửa sổ.

Ban công tầng năm, lan can sắt cũ, khoảng cách từ ban công căn hộ 504 sang ban công căn hộ 505 chưa đầy một mét. Anh trèo qua lan can, đặt chân lên gờ bê tông rộng hai mươi phân, bám tay vào thanh sắt, và bước sang. Tầng năm. Phía dưới là sân chung cư, bóng tối, bê tông. Anh không nhìn xuống.

Cửa kính ban công khóa từ bên trong nhưng không chốt phụ. Anh dùng dao bếp cạy khe cửa, đẩy chốt trượt, mở cửa. Bước vào phòng khách.

Căn hộ giống hệt lúc anh rời đi, trừ một điểm: chốt xích ở cửa chính đã mở. Xích nằm lỏng, đầu móc treo trên bản lề. Cửa chính vẫn đóng nhưng không khóa xích nữa. Như thể thứ gì đó đã gài xích để nhốt anh ở ngoài, rồi lại mở khi anh vào bằng đường khác.

Hoặc như thể nó muốn anh ra khỏi nhà, và khi anh đã ra rồi quay lại, nó không cần nhốt nữa.

Khải kiểm tra toàn bộ căn hộ. Phòng ngủ, nhà tắm, bếp, tủ quần áo. Không ai. Không có gì thay đổi. Laptop vẫn sáng, phòng chat vẫn chạy, đồng hồ vẫn đếm. 19:42:18. Gần hai mươi giờ còn lại.

Anh ngồi xuống ghế xoay, đặt dao bếp trên bàn, và ghi vào bảng tính: "04:18, Vào lại căn hộ qua ban công (trèo từ 504 sang 505). Chốt xích đã mở. Không dấu vết xâm nhập vật lý. Giả thuyết: hệ thống kiểm soát cơ chế khóa (có thể qua tín hiệu điện từ tác động lên kim loại chốt), hoặc đây là tâm lý chiến, tạo paranoia, khiến nạn nhân mất ngủ, hoảng loạn, ra quyết định sai."

Anh đọc lại dòng cuối. Ra quyết định sai. Mọi nạn nhân trước đều chết vì một chuỗi hành động tưởng chừng ngẫu nhiên: trượt chân, chập điện, ngã, đột quỵ. Nhưng chuỗi hành động đó bắt đầu từ đâu? Từ một quyết định: ra khỏi nhà, mở cửa, rẽ phải thay vì rẽ trái. Hệ thống không cần giết trực tiếp. Chỉ cần đẩy nạn nhân vào đúng vị trí, đúng thời điểm, để "tai nạn" tự xảy ra.

Và tiếng gõ, cửa khóa, mùi gas, bóng đèn nổ, tất cả là cách đẩy.

Sáu giờ mười bảy phút sáng. Đồng hồ: 17:43:00. Trời bắt đầu sáng ngoài cửa sổ, ánh bình minh Sài Gòn xám xịt qua rèm, và Khải chưa ngủ phút nào.

Tiếng gõ cửa chính. Không phải tiếng gõ đêm qua, không phải nhịp máy móc từ tường chung. Tiếng gõ bình thường, bằng tay người, ba tiếng nhanh, kiểu giao hàng buổi sáng.

Rồi giọng nữ.

– Lâm Khải. Tôi biết anh ở trong. Tôi là An Di.

Khải không di chuyển. Mắt nhìn qua lỗ nhìn trên cửa: hành lang tầng năm, đèn huỳnh quang sáng hơn ban đêm (đèn chính hoạt động, bóng đèn cuối hành lang vẫn chết). Trước cửa: một người phụ nữ nhỏ người, tóc ngắn ngang vai, không trang điểm, ba lô nặng trên vai. Mắt sắc, nhìn thẳng vào lỗ nhìn như biết anh đang nhìn. Không có camera trên tay, không có đèn vòng, không có micro gắn áo. Khác hoàn toàn với hình ảnh trên video.

An Di ngoài đời nhỏ hơn trên màn hình. Ai cũng nhỏ hơn trên màn hình.

– Tôi truy ngược bình luận ẩn danh anh để trên video tôi.

Khải đứng sau cửa, tay đặt trên khóa. Bình luận ẩn danh, chương năm trong bảng tính đời anh: đêm An Di đăng video đầu tiên về "24H", anh để bình luận sửa hai lỗi sai trong phân tích của cô, bằng tài khoản không tên, không ảnh. An Di trả lời trong ba phút, mời vào tin nhắn riêng. Anh không vào.

– Bình luận đó dẫn đến ISP, ISP dẫn đến khu vực mạng, khu vực mạng dẫn đến chung cư này. Tôi xem stream đêm qua, biết tên anh lên "24H" lần hai.

Im lặng. Khải không trả lời qua cửa. An Di cũng không nói thêm. Mười giây. Hai mươi giây. Ba mươi giây im lặng giữa hai người cách nhau một cánh cửa gỗ.

– Tôi muốn hợp tác.

Khải mở cửa. Không mở rộng, chỉ khe hẹp bằng vai, chặn ngang bằng cánh tay trái. Tay phải giấu sau cánh cửa, cầm dao bếp. Không phải vì anh sợ cô. Vì anh sợ mọi thứ bước qua ngưỡng cửa đêm nay.

An Di nhìn anh. Mắt cô quét nhanh: mặt trũng, mắt đỏ, áo thun nhàu, tóc chưa chải. Cô không bình luận về ngoại hình anh. Thay vào đó:

– Anh có dữ liệu tôi không có. Tôi có khán giả anh cần.

Khải nhìn cô. Cô nhỏ hơn anh nửa đầu, ba lô trên vai lệch sang phải vì nặng, mắt có quầng thâm nhưng không bằng anh. Cô đến đây lúc sáu giờ sáng, không camera, không micro, nghĩa là cô đến vì lý do khác ngoài nội dung.

Hoặc nghĩa là cô giỏi diễn.

– Cô biến cái chết thành nội dung.

Anh nói câu đó bằng giọng phẳng, không phải buộc tội, chỉ là trình bày sự kiện. An Di không lùi.

– Đúng.

– Cô giống hệt phòng chat đó.

– Cũng đúng.

Im lặng. An Di không biện minh, không giải thích, không nói "nhưng tôi khác." Cô đứng đó, nhìn anh, chờ.

– Anh có muốn sống không?

Câu hỏi đơn giản đến mức Khải không trả lời được ngay. Không phải vì không biết muốn sống hay không, mà vì câu hỏi đó giả định rằng muốn sống là đủ. Năm nạn nhân trước đều muốn sống. Phạm Đức Huy khóa cửa, tắt thiết bị, làm mọi thứ đúng. Vẫn chết.

An Di không chờ anh trả lời. Cô cúi xuống, đặt một thứ lên sàn trước cửa: thẻ nhớ microSD, loại nhỏ, nằm trong hộp nhựa trong.

– Trong này có toàn bộ dữ liệu tôi thu thập. Gồm cả tin nhắn ADMIN gửi tôi. Anh đọc đi. Nếu muốn nói chuyện, gọi số sau lưng hộp.

Cô đứng dậy, quay lưng, bước đi. Không nhìn lại. Bước chân nhẹ trên sàn gạch hành lang, ba lô lắc theo nhịp vai, và trong khoảng ánh sáng yếu ớt từ đèn huỳnh quang, bóng cô nhỏ hơn Khải tưởng.

Anh nhìn cô đi đến cầu thang rồi biến mất. Rồi nhặt thẻ nhớ, đóng cửa, khóa.

Khải không cắm thẻ nhớ vào laptop (laptop bị "24H" kiểm soát, cắm thẻ nhớ vào đó giống giao dữ liệu cho hệ thống). Anh cắm vào máy ảnh cơ, chiếc Canon cũ không kết nối mạng, màn hình ba inch, đủ để đọc tập tin văn bản nếu chịu khó cuộn.

Trong thẻ nhớ: bốn thư mục.

Thư mục đầu: ảnh chụp màn hình, hàng trăm tấm, phòng chat "24H" từ đêm thứ nhất đến đêm thứ mười hai. An Di chụp mỗi đêm, mỗi giờ, ghi chú thời gian ở góc. Dữ liệu trùng với bảng tính Khải khoảng tám mươi phần trăm, nhưng cô có thêm ảnh phòng chat đêm thứ ba và thứ tư (đêm Khải bắt đầu chụp muộn vì chưa có hệ thống). Hai bộ dữ liệu bổ sung cho nhau.

Thư mục hai: phân tích. Bảng tính, biểu đồ, ghi chú. An Di phân tích theo góc truyền thông: tốc độ lan truyền, mô hình tăng trưởng người xem, phân loại bình luận (tò mò / gợi ý / vô cảm / sợ hãi, tỉ lệ 40/35/20/5). Cô vẽ đường cong tăng trưởng: viewer tăng theo hàm mũ, không tuyến tính, phù hợp với mô hình lan truyền nội dung trên mạng xã hội. Ghi chú cuối: "Nếu tốc độ này duy trì, viewer sẽ đạt 100.000 trong 7-10 ngày. Khi đó, cơ chế sẽ thay đổi lần nữa."

Thư mục ba: hồ sơ nạn nhân. Cô có thông tin về sáu nạn nhân, gồm cả những người trước khi Khải bắt đầu theo dõi. Một số tên anh chưa từng thấy.

Thư mục bốn: một tập tin văn bản duy nhất. Tên tập tin: "TIN NHAN ADMIN."

Khải mở. Cuộn chậm trên màn hình ba inch, đọc từng dòng.

Tin nhắn từ ADMIN gửi An Di qua hệ thống nhắn tin của nền tảng video, dấu thời gian 22:47 ngày 8/10/2025 (đêm An Di đăng video đầu tiên):

"Cô giỏi phân tích. Nhưng cô chưa hỏi đúng câu hỏi."

Tin nhắn thứ hai, 23:11 cùng đêm:

"Câu hỏi không phải 'ai đứng sau.' Câu hỏi là: tại sao người ta xem."

Tin nhắn thứ ba, dấu thời gian 01:33 ngày 17/10/2025 (đêm trước khi tên Khải xuất hiện lần hai):

"Nếu cứu hắn, cô sẽ thay hắn. Lựa chọn của cô, An Di."

Khải đọc tin nhắn thứ ba hai lần. Ba lần. "Nếu cứu hắn, cô sẽ thay hắn." ADMIN biết An Di sẽ đến tìm anh. Biết trước cả khi cô gõ cửa. Và ADMIN cho cô biết cái giá: cứu Khải nghĩa là tên An Di sẽ lên stream.

Cô vẫn đến.

Anh nhìn ra cửa sổ. Trời đã sáng hẳn, nắng Sài Gòn tháng mười, oi nhưng không nóng gắt, và đâu đó phía dưới đường, ai đó đang bán bánh mì, mùi thịt nướng loáng thoáng bay lên tầng năm qua cửa sổ hé. Thế giới bên ngoài vẫn chạy. Người ta vẫn ăn sáng, vẫn đi làm, vẫn sống. Đồng hồ trên stream: 17:12:44.

Mười bảy giờ nữa.

Và An Di đến dù biết cái giá.

Khải lật hộp nhựa thẻ nhớ. Mặt sau, viết bằng bút bi xanh, chữ nhỏ gọn: một số điện thoại.

Anh không gọi. Chưa.

Anh cất thẻ nhớ vào túi áo, đặt hộp nhựa trên bàn, và quay lại nhìn stream. Phòng chat vẫn chạy. Hai mươi mốt nghìn người xem. Bình luận vẫn trôi. Trái tim đỏ vẫn bay lên.

Dòng chữ ADMIN vẫn ghim ở đầu phòng chat, đỏ trên nền đen: "Anh ta sẽ chết vì chính em gái mình."

Và bây giờ Khải biết thêm một điều: ADMIN không chỉ biết anh. ADMIN biết cả những người đang cố cứu anh. Và với mỗi người đến gần, hệ thống thêm một cái tên vào danh sách chờ.

Ch.15/97
1.743 từ