Kênh Livestream Dự Đoán Người Chết
Chương 6: Lời Mời Của ADMIN
Chương 6

Lời Mời Của ADMIN

Hai giờ bốn mươi ba phút sáng.

Khải không ngủ được. Không phải mất ngủ, mất ngủ là khi muốn ngủ mà không thể. Anh không muốn. Bảng tính mở trên màn hình giữa, năm dòng dữ liệu xếp thẳng hàng, mỗi dòng là một cái tên đã biến thành tin tức buổi sáng rồi biến thành lịch sử ba ngày sau. Màn hình phải mở Instagram, trang cá nhân An Di, tin ngắn mới nhất vẫn ở đó, ảnh chụp tin nhắn ADMIN, phần dưới bị hình dán che, caption bốn chữ: "Ai đó muốn tôi tìm sâu hơn."

Anh phóng to ảnh chụp. Ngón tay kéo dãn màn hình, điểm ảnh vỡ nhưng cấu trúc đường dẫn vẫn đọc được, phần trên, phần An Di không che. Bảy ký tự đầu tiên của URL.

Khải mở thẻ mới, gõ lại địa chỉ diễn đàn ẩn mà anh tìm thấy qua tọa độ GPS hai ngày trước. So sánh. Bảy ký tự trùng khớp, cùng tên miền phụ, cùng kiểu mã hóa base64 trong đường dẫn.

Không phải trùng hợp. Cùng hệ thống.

ADMIN gửi cho An Di một đường dẫn thuộc về diễn đàn ẩn, diễn đàn mà Khải chỉ vào được phần "Xem công khai", nơi danh sách "Nhật ký" ghi tên nạn nhân từ tháng 3 năm 2022. Nhưng đường dẫn An Di nhận dài hơn, có thêm một đuôi mà Khải chưa từng thấy, ba cụm ký tự ngăn cách bằng dấu gạch chéo, không giống bất kỳ cấu trúc URL thông thường nào.

Anh sao chép phần đọc được, dán vào thanh địa chỉ. Thêm dấu gạch chéo. Thử hai tổ hợp đuôi phổ biến nhất mà anh biết từ kinh nghiệm dựng website cho khách, /archive, /list. Cả hai trả về lỗi 403.

Khải ngồi lại, nhìn con trỏ nhấp nháy trong thanh địa chỉ. Rồi anh mở một công cụ lưu trữ trang web, Wayback Machine trước, rồi archive.ph sau. Dán URL gốc, phần không có đuôi. Wayback Machine không có bản lưu nào. Nhưng archive.ph có, một bản chụp duy nhất, không ghi ngày, không ghi ai tạo.

Trang tải xong.

Nền trắng. Không có tiêu đề, không có logo, không có menu điều hướng. Chỉ có một danh sách, cột dọc, căn trái, phông chữ đơn sắc không chân, cỡ mười hai. Mỗi dòng một tên, một ngày, và một từ.

Nguyễn Văn Tú — 07/01/2020 — hoàn thành
Trần Mỹ Linh — 23/02/2020 — hoàn thành
Phạm Quốc Dũng — 11/04/2020 — hoàn thành

Khải cuộn xuống. Danh sách dài hơn trang "Nhật ký" trên diễn đàn, không phải bảy mươi tên mà hơn hai trăm, kéo dài từ đầu năm 2020 đến tháng trước. Mỗi dòng đều kết thúc bằng cùng một từ: "hoàn thành". Không có dòng nào ghi "đang chờ". Không có dòng nào ghi "thất bại". Tất cả đều đã xong.

Ngón tay anh cuộn chậm. Mắt quét từng dòng, không tìm tên cụ thể, chỉ đọc, ghi nhận, để dữ liệu chảy qua. Năm 2020 có mười sáu tên. 2021 nhảy lên ba mươi hai. 2022 bốn mươi bảy. 2023 năm mươi ba. 2024 sáu mươi mốt. Và năm nay, mới mười tháng, đã bốn mươi tám. Đường cong tăng trưởng, lại là đường cong tăng trưởng, giống đường cong người xem mà anh vẽ trong bảng tính.

Rồi anh dừng lại.

Dòng thứ mười bảy.

Lâm Huyền Chi — 15/03/2021 — hoàn thành

Khải nhìn dòng chữ đó. Không chớp mắt. Không thở. Ngón tay trên chuột bất động, con trỏ treo giữa màn hình, cách tên em gái anh ba xăng-ti-mét.

Mười sáu ký tự. Bảy âm tiết. Cái tên mà anh đã không dám gõ vào thanh tìm kiếm suốt năm năm, vì sợ nhìn thấy lại những bài báo, những bình luận, những video phân tích với nhạc nền buồn và ảnh đồng phục trắng.

Lâm Huyền Chi — 15/03/2021 — hoàn thành.

Ngày mười lăm tháng ba. Đúng. Đó là ngày em gái anh chết. Cảnh sát ghi nhận lúc 22:17 tối, tại khu vực phía sau trường cấp ba Nguyễn Du, quận 1. Nguyên nhân: chấn thương sọ não do va đập mạnh. Kết luận: tai nạn liên quan đến bạo lực học đường. Không ai bị khởi tố.

Nhưng cái tên đó không nên ở đây. Huyền Chi chết vì bạo lực học đường, vì bị bắt nạt, bị đuổi, bị xô ngã trong khi một nhóm người quay livestream. Đó là vụ việc riêng biệt, có nhân chứng, có báo chí, có phiên tòa không đi đến đâu. Không liên quan đến kênh "24H". Không liên quan đến diễn đàn ẩn.

Hoặc anh tưởng thế.

Khải cuộn lên, đếm lại. Từ dòng một đến dòng mười sáu, mười sáu người chết trước Huyền Chi. Mười sáu cái tên mà anh chưa bao giờ nghe, mười sáu ngày mà anh không nhớ, mười sáu từ "hoàn thành" xếp hàng như mã vạch trên hóa đơn siêu thị. Em gái anh là người thứ mười bảy.

Anh nhìn lại ngày của dòng thứ mười sáu: 02/03/2021. Mười ba ngày trước khi Huyền Chi chết. Dòng thứ mười tám: 29/03/2021. Mười bốn ngày sau.

Huyền Chi không phải ngoại lệ. Cô nằm giữa danh sách, giữa hai cái chết khác, đúng vị trí trong chuỗi thời gian. Như thể cái chết của em gái anh chỉ là một mục trong bảng tính, có số thứ tự, có ngày tháng, có trạng thái hoàn thành. Giống hệt cách anh ghi dữ liệu nạn nhân kênh "24H" vào Google Sheets.

Tôi cũng ghi như thế này.

Ý nghĩ đó lạnh, rõ, không mời mà đến. Khải nhìn bảng tính của mình trên màn hình bên cạnh, bốn dòng nạn nhân, mỗi dòng có tên, ngày, cách chết, số người xem. Rồi nhìn lại danh sách trên trang trắng, hơn hai trăm dòng, mỗi dòng có tên, ngày, "hoàn thành".

Cùng một cấu trúc. Cùng một logic. Cùng một sự thản nhiên.

Ba giờ bốn mươi hai phút.

Khải vẫn ngồi trước màn hình. Đèn bàn tắt từ lúc nào, chỉ còn ánh xanh nhạt từ ba màn hình hắt lên mặt, đổ bóng dài trên tường phía sau. Căn hộ im lặng đến mức anh nghe được tiếng máy lạnh nhà hàng xóm rung qua bức tường chung.

Anh đã đọc lại dòng tên em gái bảy lần. Không phải để xác nhận, lần đầu tiên đã đủ. Đọc lại vì không biết phải làm gì tiếp theo. Đọc lại vì dừng lại nghĩa là phải nghĩ, và nghĩ nghĩa là phải chấp nhận rằng năm năm qua anh đã hiểu sai mọi thứ.

Huyền Chi không chết vì bạo lực học đường. Hoặc không chỉ vì thế. Cái chết của em gái anh nằm trong một hệ thống, hệ thống có danh sách, có đánh số, có trạng thái "hoàn thành". Hệ thống đó tồn tại từ đầu năm 2020, trước cả khi Huyền Chi bị bắt nạt, trước cả khi nhóm kia quay livestream.

Anh mở Google Sheets, thêm một dòng mới phía trên tất cả các dòng khác. Không phải dòng nạn nhân, dòng ghi chú:

"Danh sách tìm qua archive.ph. 200+ tên từ 01/2020 đến 10/2025. Tất cả 'hoàn thành'. Huyền Chi = #17 (15/03/2021). Diễn đàn và 24H cùng hệ thống. 24H hoạt động ít nhất từ 2020, lâu hơn 3 năm so với dự đoán ban đầu."

Anh lưu. Tay vẫn run nhẹ khi gõ nhưng chữ trên màn hình thẳng hàng, chính xác. Dữ liệu không run.

Khải cuộn danh sách lên đầu trang. Dòng thứ nhất: Nguyễn Văn Tú — 07/01/2020. Người đầu tiên. Nếu hệ thống bắt đầu từ đây, thì ai (hoặc cái gì) đã tạo ra nó? Và tại sao bắt đầu bằng Nguyễn Văn Tú?

Anh gõ tên đó vào Google. Kết quả: bốn bài báo nhỏ, ba trên trang tin địa phương tỉnh Bình Dương, một trên trang giáo dục. "Nam sinh lớp 11 tử vong tại trường, nghi do áp lực học tập." Ảnh chụp cổng trường, hoa cúc trắng, nến. Không có video. Không có phiên tòa. Không có ai bị khởi tố.

Khải đọc bài báo đầu tiên. Nguyễn Văn Tú, mười sáu tuổi, học sinh trường THPT Nguyễn Trãi, Bình Dương. Chết tại trường vào tối ngày bảy tháng một năm 2020. Nguyên nhân: ngã từ tầng ba tòa nhà hiệu bộ. Cảnh sát kết luận: tự sát do áp lực thi cử.

Mười sáu tuổi. Giống Huyền Chi.

Anh đọc tiếp bài thứ hai, thứ ba. Không có chi tiết mới, chỉ là các bài viết lại từ cùng một nguồn, thay đổi vài từ, thêm vài bình luận "chuyên gia tâm lý" về áp lực học đường. Bài thứ tư, trên trang giáo dục, có thêm một câu ở cuối: "Theo nguồn tin từ trường, học sinh này từng bị vu oan trong vụ phát tán ảnh nhạy cảm trên mạng xã hội nội bộ, dẫn đến bị cô lập bởi bạn bè."

Bị vu oan. Bị cô lập.

Khải đóng trình duyệt. Mở lại. Gõ: "Nguyễn Văn Tú Bình Dương 2020 vu oan". Không kết quả mới. Câu chuyện của Nguyễn Văn Tú đã chìm, như hầu hết những cái chết của học sinh mười sáu tuổi ở tỉnh lẻ, ba bài báo rồi quên.

Nhưng cái tên đó đứng đầu danh sách. Nạn nhân số một. Trước hai trăm người khác. Trước Huyền Chi.

Anh nhìn lại màn hình. Trang trắng vẫn mở, danh sách vẫn nằm đó, hai trăm dòng xếp hàng như bảng chấm công. Cuối danh sách, dòng cuối cùng sau tất cả những cái tên, là một dòng chữ nhỏ, màu xám, gần như lẫn vào nền trắng. Anh suýt bỏ qua khi cuộn lần đầu.

"Cái chết chỉ là kết quả cuối cùng của lựa chọn."

Câu trademark. Cùng câu anh đã đọc trong phòng chat kênh "24H" đêm thứ ba. Cùng câu ADMIN gửi cho An Di. Cùng giọng, lạnh, chính xác, không cảm xúc, như một thuật toán phát biểu về bản chất của dữ liệu đầu vào.

Khải đóng trang archive. Đóng Google Sheets. Đóng Instagram. Ba màn hình tối dần rồi chuyển về chế độ chờ, ánh sáng trong phòng tắt hẳn. Anh ngồi trong bóng tối, lưng tựa ghế, hai tay buông trên đùi.

Năm năm. Năm năm anh sống với một phiên bản sai của sự thật. Huyền Chi chết vì bạo lực học đường. Đó là câu chuyện mà cảnh sát nói, báo chí viết, mẹ anh khóc theo, và anh tin. Không phải vì nó hợp lý, mà vì nó đủ đau để không cần đào sâu hơn. Đau rồi, hỏi thêm làm gì.

Nhưng cái chết của em gái anh có số thứ tự. Mười bảy. Và từ "hoàn thành" đứng sau tên cô, giống hệt từ "hoàn thành" đứng sau tên Nguyễn Hoàng Minh, Trương Bảo Ngọc, Phạm Đức Huy.

Anh không biết hệ thống này là gì. Không biết ai vận hành. Không biết tại sao Huyền Chi bị chọn, hay tại sao danh sách bắt đầu bằng một nam sinh mười sáu tuổi ở Bình Dương bị vu oan rồi chết.

Nhưng anh biết một điều: câu hỏi anh cần trả lời đã thay đổi. Không còn là "kênh 24H là gì" hay "ai đứng sau nó", mà là "em gái tôi đã bị gì".

Đồng hồ trên tường chỉ bốn giờ mười bảy phút. Bên ngoài cửa sổ, thành phố vẫn ngủ. Ánh đèn đường hắt vào qua rèm, vẽ một vệt vàng nhạt trên sàn gạch.

Khải nhấc điện thoại. Mở danh bạ. Cuộn đến số Trần Vũ, số viết tay trên giấy xé, anh đã lưu vào máy ngay hôm gặp ở công an quận. Bốn giờ sáng không phải giờ gọi điện cho ai. Nhưng Trần Vũ nói "gọi bất kỳ lúc nào", và mắt ông lúc đó không nói dối.

Anh không gọi. Chưa. Anh cần nhiều hơn một danh sách trên trang archive, cần dữ liệu, cần mối liên hệ, cần thứ gì đó mà Trần Vũ có thể dùng được thay vì gạt đi như lần trước với bảng tính.

Khải mở lại laptop. Màn hình sáng, giao diện archive.ph hiện ra. Anh bấm lưu trang, tải toàn bộ mã nguồn HTML về máy, đề phòng trang biến mất. Rồi mở bảng tính, bắt đầu nhập thủ công từng dòng trong danh sách, tên, ngày, trạng thái. Hai trăm hai mươi ba dòng.

Gõ đến dòng thứ mười bảy, anh dừng một giây. Ngón tay treo trên phím. Rồi gõ tiếp.

Lâm Huyền Chi — 15/03/2021 — hoàn thành.

Gõ xong, anh không nhìn lại. Cuộn xuống dòng mười tám và tiếp tục. Dữ liệu không run. Tay anh cũng không, không run nữa. Lạnh rồi thì hết run.

Ngoài cửa sổ, trời bắt đầu sáng. Ánh đèn đường nhạt dần, nhường chỗ cho ánh xám đầu ngày. Ở đâu đó trong thành phố, An Di có lẽ cũng đang thức, nhìn cùng đường dẫn, đọc cùng danh sách, tự hỏi cùng câu hỏi.

Nhưng cô không biết dòng thứ mười bảy nghĩa là gì.

Chỉ có Khải biết.

Ch.6/97
2.161 từ