Kênh Livestream Dự Đoán Người Chết
Chương 11: Đêm Của Khải
Chương 11

Đêm Của Khải

Khải tắt laptop lúc mười một giờ kém mười lăm.

Không phải vì mệt. Mệt là trạng thái anh đã sống cùng ba năm nay, quen đến mức không còn nhận ra. Anh tắt laptop vì muốn thử một thứ: không xem. Đêm nay, lần đầu tiên kể từ khi phát hiện kênh "24H" tám đêm trước, anh sẽ không mở trình duyệt lúc nửa đêm. Không đếm người xem. Không ghi vào bảng tính. Không nhìn tên ai đó xuất hiện trên màn hình đen.

Anh rút phích cắm laptop. Rút sạc điện thoại, tháo SIM, đặt máy úp xuống mặt bàn. Rút dây mạng. Tắt bộ phát Wi-Fi. Trong căn hộ nhỏ ở Bình Thạnh, từng thiết bị tắt đi như từng ngọn nến bị thổi, cho đến khi chỉ còn ánh đèn đường lọt qua rèm cửa.

Im lặng.

Căn hộ chưa bao giờ im đến vậy. Ba năm anh sống ở đây, luôn có ít nhất một màn hình sáng, luôn có tiếng quạt máy tính quay, tiếng thông báo rơi, tiếng video ai đó đang nói trên tab chạy nền. Bây giờ, chỉ có tiếng thành phố ngoài cửa sổ: xe máy chạy trên đường Đinh Bộ Lĩnh, còi xe tải từ phía cầu Bình Triệu, ai đó cười ở tầng dưới. Những âm thanh của thế giới không có màn hình.

Khải ngồi trên ghế xoay, hai tay đặt trên đùi. Mắt nhìn vào bóng tối.

Anh nghĩ đến câu hỏi mình viết cuối bảng tính đêm qua: Nếu không ai xem, ông ấy có chết không? Vũ Trọng Nghĩa, bốn mươi hai tuổi, quản lý kho, chết sau bốn mươi bảy phút. Mười nghìn người nhìn nhịp tim ông rơi từ một trăm linh ba xuống số không. Mười nghìn người gõ "F" rồi lướt sang tab khác.

Nếu không ai xem.

Khải không biết câu trả lời. Nhưng anh biết một thứ: anh đã xem. Tám đêm liên tiếp, anh mở kênh "24H", ghi chép, phân tích, chụp ảnh, lưu dữ liệu. Anh không bình luận, không chia sẻ, không gợi ý cách ai đó chết. Nhưng anh đã xem. Và mỗi lượt xem, theo logic mà chính anh phát hiện, là một phiếu bầu.

Đêm nay anh không bầu.

Anh nhắm mắt. Tiếng xe máy ngoài đường thưa dần. Đồng hồ treo tường (kim, không điện tử) tích tắc đều đặn, nhịp cũ kỹ mà ba năm nay anh không nghe thấy vì lúc nào cũng bị tiếng máy che lấp. Tích. Tắc. Tích. Tắc.

Mười một giờ năm mươi tám phút.

TV trong phòng khách bật.

Khải mở mắt. Ánh sáng xanh tràn qua khung cửa phòng ngủ, nhấp nháy trên trần. TV anh mua hai năm trước, dùng làm màn hình phụ khi edit video, đã rút phích cắm từ tháng trước vì cần ổ điện cho quạt. Phích cắm vẫn nằm trên sàn, cách ổ cắm nửa mét. Nhưng TV sáng, màn hình xanh đồng nhất, không có tín hiệu, không có kênh, chỉ có ánh sáng và tiếng rè nhẹ.

Anh đứng dậy. Bước ra phòng khách. TV treo trên tường, màn hình sáng lạnh. Anh nhìn xuống dây điện: đầu phích cắm nằm trên sàn gạch, ba chấu đồng lộ ra, không cắm vào đâu cả.

Khải nhặt phích cắm lên, cầm trong tay. TV vẫn sáng.

Laptop trên bàn làm việc tự bật. Anh nghe tiếng quạt quay, tiếng quen thuộc của ổ cứng khởi động, thấp và đều. Màn hình laptop sáng lên trong phòng ngủ, ánh trắng hắt ra hành lang. Anh đã rút pin laptop. Pin nằm trên kệ sách, cách máy hai mét.

Điện thoại trên bàn đêm rung. SIM đã tháo, SIM nằm trong hộp giày dưới giường. Điện thoại rung liên tục, nhịp đều như nhịp tim, và màn hình sáng lên dù anh đã tắt nguồn bằng nút cứng. Giao diện "24H" hiện ra trên nền đen: đồng hồ, phòng chat, dòng chữ quen thuộc ở góc trên.

Loa bluetooth trên giá sách phát tiếng rè. Tai nghe không dây trong hộp sạc rè theo. Đồng hồ báo thức kỹ thuật số trên bàn đêm, loại chạy pin tròn, màn hình LED đỏ nhấp nháy rồi tắt, rồi sáng, không hiện giờ mà hiện một chuỗi số đếm ngược.

Không phải lúc nào cũng cùng lúc. Từng thiết bị một, như dây chuyền domino, như ai đó bật công tắc theo thứ tự: TV, laptop, điện thoại, loa, tai nghe, đồng hồ. Căn hộ sáng dần lên từ bóng tối hoàn toàn thành một khối ánh sáng xanh lạnh, mỗi thiết bị một nguồn sáng, mỗi nguồn sáng chiếu vào Khải từ một hướng khác nhau.

Anh đứng giữa phòng, bóng đổ bốn phía.

Không phải sợ. Sợ là thứ anh đã qua tám đêm trước. Cái anh cảm thấy bây giờ gần với sự xác nhận hơn: anh đã nghi từ đêm đầu tiên rằng hệ thống không chỉ tồn tại trên trình duyệt, và giờ thì anh biết chắc. "24H" không cần Wi-Fi. Không cần SIM. Không cần nguồn điện. Nó đi qua thứ gì đó sâu hơn, thứ mà Khải không biết tên, có thể là hạ tầng vật lý, có thể là sóng điện từ, có thể là thứ gì đó mà anh chưa đủ kiến thức để hiểu.

Mười một giờ năm mươi chín phút.

Tiếng nhiễu sóng từ tất cả thiết bị đồng bộ thành một tần số duy nhất. Không phải rè rè nữa mà là âm trầm, rung trong ngực, rung trong sàn nhà, rung trong khung cửa kính. Khải cảm thấy nó qua lòng bàn chân, qua xương ức, qua hàm răng. Giống tiếng ù trong tai khi bạn ở một nơi quá yên tĩnh, chỉ là lần này tiếng ù đến từ bên ngoài.

Không giờ.

Tất cả màn hình trong căn hộ chuyển sang cùng một giao diện. Nền đen. Đồng hồ trắng ở trung tâm. Dòng chữ phía trên, phông chữ không chân, căn giữa:

"Cái chết chỉ là kết quả cuối cùng của lựa chọn."

Khải đã đọc câu này tám lần. Mỗi đêm một lần, trước khi tên nạn nhân xuất hiện. Nguyễn Hoàng Minh. Trương Bảo Ngọc. Phạm Đức Huy. Những cái tên anh ghi vào bảng tính bằng giọng phẳng lặng, bằng sự chính xác của người biên tập quen xử lý dữ liệu.

Đồng hồ bắt đầu đếm: 24:00:00.

Và tên hiện ra.

Phông trắng trên nền đen, lớn hơn mọi đêm trước, lớn đến mức chiếm nửa màn hình laptop. Trên TV, chữ kéo dài gần hết bề ngang bốn mươi ba inch. Trên điện thoại, chỉ có tên, không còn chỗ cho gì khác.

Lâm Khải.

Anh nhìn tên mình trên bốn màn hình cùng lúc. Trên laptop là tên rõ nhất, phông chữ sắc, nét chữ không run. Trên TV là tên lớn nhất, chiếm cả tầm nhìn. Trên điện thoại là tên gần nhất, cách mặt anh chưa đầy một mét. Trên đồng hồ báo thức là tên nhỏ nhất, LED đỏ nhấp nháy, nhưng lại rõ ràng nhất vì đỏ trên đen thì không lẫn vào đâu được.

Khải không di chuyển. Hai tay buông bên hông. Mắt nhìn thẳng vào laptop, vào tên mình, vào đồng hồ đếm ngược đang chạy phía dưới.

23:59:52.

23:59:51.

Phòng chat bùng lên ở góc phải màn hình. Con số người xem: 14.216. Bình luận chạy nhanh, dòng nuốt dòng, nhưng Khải vẫn đọc được vài câu:

"Ai đây?" "Lâm Khải, hai bảy tuổi" "Editor video" "Tìm thấy rồi, freelance trên mấy nền tảng" "Lần này kiểu gì?"

Mười bốn nghìn người đang nhìn tên anh. Một số đang tìm thông tin cá nhân. Một số đang đoán cách anh chết. Một số đang gõ "F" trước cả khi đồng hồ chạy được một phút.

Khải hít vào. Thở ra.

Anh bước đến bàn làm việc. Ngồi xuống ghế xoay. Kéo laptop lại gần. Phòng chat chạy bên phải, đồng hồ đếm ngược bên trái, tên anh ở giữa.

Anh mở spreadsheet.

Không phải mở bằng thao tác thông thường, vì trình duyệt chỉ hiện giao diện "24H", không cho truy cập trang nào khác. Anh mở bảng tính ngoại tuyến, bản sao lưu trên ổ cứng, file Excel anh tạo từ đêm thứ hai để phòng trường hợp Google Sheets bị khóa. File mở ra trong cửa sổ riêng, nằm chồng lên giao diện "24H" nhưng không che hết. Đồng hồ đếm ngược vẫn nhấp nháy ở góc.

Anh gõ vào dòng mới:

Đêm 9. Tên: Lâm Khải, 27, editor video freelance, Bình Thạnh. Viewer: 14.216 (tăng). Đồng hồ: 24:00:00. Ghi chú: mọi thiết bị trong nhà tự bật dù đã rút nguồn/tháo pin/tháo SIM. Hệ thống không cần kết nối mạng hoặc nguồn điện truyền thống.

Anh dừng lại. Nhìn dòng chữ vừa gõ. Nhìn tên mình trong ô "Tên nạn nhân", giống hệt cách anh đã gõ tên Nguyễn Hoàng Minh, Trương Bảo Ngọc, Phạm Đức Huy. Cùng font. Cùng cỡ chữ. Cùng cột.

Phòng chat vẫn chạy. 14.873 người xem. Bình luận bắt đầu cụ thể hơn:

"Editor video, chắc ngồi máy tính suốt" "Đột quỵ kiểu ngồi lâu" "Điện giật, nhà cũ mà" "Huyện Bình Thạnh đường nào hay ngập?"

Họ đang thiết kế cách anh chết. Mười bốn nghìn người, bằng giọng bình thường, bằng biểu tượng cười, bằng sự thản nhiên của người chơi trò đoán chữ.

Khải đóng cửa sổ bảng tính. Nhìn lại phòng chat.

Một bình luận nổi lên giữa dòng chảy: "Ê thằng này là editor, nó edit clip cho mấy kênh YouTube kia. Search tên đi." Hai phút sau, ai đó đăng link trang cá nhân cũ của anh, ảnh đại diện thời đại học, mặt gầy hơn bây giờ nhưng cùng đôi mắt trũng. Rồi ai đó khác tìm được trang hồ sơ freelance, danh sách khách hàng, đánh giá năm sao, từng dự án anh từng nhận. Đời tư bị bóc ra từng lớp trước mắt mười bốn nghìn người lạ, nhanh hơn anh có thể đọc.

Một bình luận khác: "Ủa chờ. Lâm Khải. Em gái hắn. Lâm Huyền Chi. Chết vì livestream bạo lực học đường 2021."

Phòng chat dừng nửa giây. Rồi bùng.

"TRỜI, trùng tên" "Em gái chết vì livestream, anh trai chết vì livestream" "Karma?" "Ironic thế" "Story gì mà hay vậy"

Khải đọc dòng cuối cùng hai lần. Story gì mà hay vậy. Năm chữ. Cái chết của em gái anh, cái chết sắp tới của anh, trở thành câu chuyện hay cho ai đó lướt qua lúc hai giờ sáng. Tay anh nắm chặt mép bàn, ngón tay trắng bệch ở đốt, nhưng mặt không thay đổi. Anh đã biết từ lâu rằng đám đông không ác. Đám đông chỉ không quan tâm, và sự không quan tâm đó nguy hiểm hơn bất kỳ sự ác ý nào.

Anh gõ vào ô chat, lần đầu tiên sau tám đêm theo dõi. Không phải bằng tài khoản ẩn danh. Không phải bằng tài khoản cũ mà hệ thống đã mượn. Anh gõ thẳng vào phòng chat của kênh "24H", dưới tên mình, dưới đồng hồ đếm ngược 23:54:17.

Anh gõ:

"Tôi đang đọc."

Phòng chat im ba giây. Ba giây trống giữa dòng bình luận chạy không ngừng. Rồi bùng lên gấp đôi.

"NẠN NHÂN ĐANG ONLINE" "TRỜI ƠI" "HẮN ĐANG ĐỌC BÌNH LUẬN" "F F F F F"

15.412 người xem. Con số nhảy từng trăm. Tin tức lan nhanh hơn máu chảy: nạn nhân lần đầu tiên lên tiếng trong phòng chat của chính livestream dự đoán cái chết mình.

Khải không gõ thêm. Anh đọc. Từng dòng. Từng dòng.

Có một điều mà phòng chat không biết, hoặc chưa biết: tám đêm qua, Khải đã học đủ để hiểu rằng bình luận không chỉ là bình luận. Bình luận là dữ liệu đầu vào. Bình luận dẫn dắt cách nạn nhân chết, trùng một trăm phần trăm qua năm đêm liên tiếp. Và bây giờ, mười lăm nghìn người đang viết kịch bản cho cái chết của anh, bằng ngón tay cái, bằng bàn phím, bằng sự thản nhiên vô tận của kẻ ngồi bên kia màn hình.

Anh lấy điện thoại Hoàng Minh (chiếc điện thoại nạn nhân đầu tiên, vẫn nằm trong ngăn kéo bàn từ khi anh lấy ở căn hộ bên cạnh). Bấm số Trần Vũ. Số viết tay trên mảnh giấy xé, chữ nhỏ, mực xanh, kiểu chữ cảnh sát.

Đổ chuông. Hai giờ sáng. Bốn hồi chuông.

– Cậu gọi vì tên cậu lên stream.

Không phải câu hỏi. Giọng Trần Vũ tỉnh, không có dấu hiệu vừa thức dậy. Có thể ông cũng đang xem.

– Anh đang xem.

– Tôi biết.

Im lặng. Tiếng nhiễu sóng từ laptop, từ TV, từ mọi thiết bị trong căn hộ lấp đầy khoảng trống giữa hai câu nói. Ở đầu dây bên kia, Khải nghe tiếng giấy sột soạt, có lẽ Trần Vũ đang lật sổ tay.

– Đừng ra khỏi nhà. Đừng mở cửa cho ai. Tôi sẽ đến sáng.

– Anh nghĩ ở trong nhà sẽ an toàn hơn.

– Tôi không nghĩ gì cả. Tôi chỉ biết bốn người trước đều chết ngoài đường.

Khải nhìn ra cửa sổ. Đường Đinh Bộ Lĩnh lúc hai giờ sáng, vắng hơn nhưng chưa bao giờ hẳn vắng. Một chiếc xe ôm công nghệ dừng ở ngã tư, tài xế nhìn điện thoại. Ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên mặt người lái xe, và Khải tự hỏi anh ta đang xem gì.

– Lâm Khải.

Giọng Trần Vũ thấp hơn một nốt.

– Còn hai mươi ba giờ năm mươi phút. Đừng làm gì ngu.

Ông cúp máy. Không chào. Không hẹn. Chỉ cúp.

Khải đặt điện thoại Hoàng Minh xuống bàn. Nhìn lại laptop.

16.107 người xem. Đồng hồ: 23:49:33.

Bình luận vẫn chạy. Nhanh hơn. Ai đó bắt đầu ghép ảnh Khải với ảnh Huyền Chi, đặt cạnh nhau, thêm chú thích "Anh em chung số phận". Ai đó khác làm clip tổng hợp các nạn nhân trước, thêm tên Khải vào cuối với dấu chấm hỏi. Nội dung được sản xuất nhanh hơn cái chết diễn ra.

Anh không thể tắt. Không thể đóng tab. Không thể rời mắt. Vì nếu rời mắt, anh sẽ giống đúng đêm năm năm trước.

Anh ngồi đó. Đọc. Từng dòng. Từng dòng.

Đồng hồ chạy.

Ch.11/97
2.426 từ