Kênh Livestream Dự Đoán Người Chết
Chương 80: 24 Giờ Của Trần Vũ
Chương 80

24 Giờ Của Trần Vũ

Trần Vũ tỉnh dậy trên giường gỗ, trong phòng trọ không cửa sổ, mùi thuốc sát trùng trộn lẫn mùi vôi cũ. Trần nhà thấp, bóng đèn tuýp trắng rung nhẹ, tường sơn vàng bong tróc ở góc. Ông nằm trên lưng, bụng quấn băng dày, áo sơ mi cắt bỏ phần trái, máu cũ ngả nâu trên vải trắng xung quanh vết băng.

Người phụ nữ ngồi cạnh giường mặc blouse trắng, tóc búi, khoảng năm mươi tuổi. Bác sĩ tư, loại khám không hỏi tên, nhận tiền mặt, quên mặt bệnh nhân ngay khi họ bước ra cửa. An Di gọi, nói "bị đâm, không đến bệnh viện được," bác sĩ đến trong ba mươi phút.

– Vết thương bốn centimet, dưới sườn trái, lệch tạng. Tôi đã khâu bảy mũi. Không đứt ruột, không đứt mạch lớn. Ông may. Nhưng cần nằm yên ít nhất ba ngày.

Trần Vũ nhìn đồng hồ trên tường. Tám giờ bốn mươi lăm sáng. Đồng hồ trên kênh 24H sẽ ghi: 15:14:XX.

– Bao lâu thì tôi đi được.

– Ba ngày.

– Bao lâu thì tôi đi được mà không chết.

Bác sĩ nhìn ông. Lâu.

– Nếu ông không chạy, không gắng sức, không bị đánh thêm. Thì bây giờ. Nhưng vết khâu có thể bung. Và nếu bung, ông sẽ chảy máu đến khi ngất. Rồi chết.

Trần Vũ ngồi dậy. Đau cắt từ bụng lên ngực, sâu, kiểu đau của mô bị xé rồi ép lại. Ông không nhăn mặt. Hai mươi năm trong ngành dạy ông nhiều thứ, trong đó có cách đau mà không cho người khác thấy.

Bác sĩ để lại hai ống thuốc giảm đau, một cuộn băng dự phòng, rồi đi.

Chín giờ. Trần Vũ ngồi ở mép giường, chân chạm sàn, tay trái giữ bụng. Điện thoại nắp gập trên bàn nhỏ cạnh giường, cạnh sổ tay mà Khải đã trả lại qua người xe ôm lúc bảy giờ sáng.

Ông mở sổ tay, trang bốn mươi ba. Dòng hai: Đại tá Phạm Hữu Thắng, Cục Cảnh sát Hình sự, số điện thoại viết bằng bút bi xanh. Người mà ông giữ tên trên giấy suốt mười lăm năm, không lưu máy, không nhắc với ai. Người duy nhất ở cấp trên mà ông tin là không thể mua.

Ông gọi. Máy đổ chuông bốn lần.

– Thắng.

– Anh Thắng, tôi Vũ. Em gửi anh một tập tin qua thư điện tử mã hóa trong vòng sáu giờ tới. Mật mã giải nén là sinh nhật con gái anh viết ngược. Anh đừng mở trên máy có kết nối mạng. Anh đừng cho ai biết anh có nó cho đến khi em gọi lại.

Im lặng bên kia.

– Vũ, em đang ở đâu.

– Em ổn. Sáu giờ nữa anh sẽ nhận.

Ông gác máy. Đặt điện thoại xuống. Nhìn trần nhà.

Rồi gọi Khải.

– Anh.

– Đừng quay lại kho Bình Chánh. Tôi sẽ xử lý.

– Xử lý gì. Anh vừa bị đâm.

– Cậu có nhiệm vụ khác. Ổ cứng đó gửi cho người tôi ghi trong sổ, hôm nay. An Di biết cách mã hóa. Sau đó cậu và cô ấy tìm cách tiếp cận lõi Tân Uyên. Kho Bình Chánh tôi lo.

– Anh định làm gì ở đó.

– Việc mà cảnh sát nên làm hai mươi năm trước.

Ông gác máy. Khải sẽ hiểu sau. Hoặc sẽ không. Điều đó không quan trọng bằng việc Khải vẫn sống để hiểu.

Mười giờ. Trần Vũ gọi một số khác, số cũ, người cũ. Nguyễn Đức Hải, trung úy đã về hưu, từng cùng đội với ông mười hai năm. Hải nhấc máy sau hai tiếng chuông.

– Hải, tôi cần cái gì đó từ kho tang vật cũ. Cái mà ông giữ lại hồi vụ án khu phố sáu năm 2017.

Im lặng năm giây.

– Ông biết tôi giữ.

– Tôi biết ông giữ vì tôi cũng làm chuyện tương tự. Chúng ta không phải cảnh sát hoàn hảo, Hải. Nhưng hôm nay tôi cần nó.

– Chuyện gì vậy.

– Ông không muốn biết. Và tôi không muốn ông biết.

Im lặng mười giây. Rồi Hải cho địa chỉ.

Mười một giờ ba mươi. Trần Vũ bắt xe ôm đến một căn nhà ở Gò Vấp, nhận một túi vải nhỏ, nặng, bọc trong ba lớp vải. Lựu đạn phân mảnh M67, của Mỹ, tang vật thu hồi từ vụ buôn bán vũ khí tám năm trước, khai báo mất trong kiểm kê hàng năm. Hải giữ nó trong hộp sắt dưới gầm tủ, kiểu cảnh sát già giữ "bảo hiểm" cho ngày nào đó cần, dù cả đời hy vọng ngày đó không đến.

Trần Vũ nhét túi vào ba lô cùng sổ tay, ổ USB, và quần áo thay.

Một giờ chiều. Trần Vũ ngồi trong quán phở gần bến xe Bình Chánh, ăn chậm, phở bò tái, nước trong, hành nhiều. Ông ăn hết tô, uống hết nước, lau miệng bằng khăn giấy, gấp khăn đặt cạnh tô, kiểu gấp gọn của người quen sắp xếp mọi thứ trước khi rời đi.

Vết thương nhức đều, sâu, nhưng thuốc giảm đau kìm được. Băng không thấm máu mới, nghĩa là mũi khâu chưa bung.

Ông nhìn ra đường. Xe cộ trưa nắng, người đi vội, không ai nhìn ông. Trên kênh 24H mà ông không xem, bảy triệu người đang theo dõi ông qua ống kính an ninh quán phở, góc cao, nhìn xuống đỉnh đầu ông, tóc bạc ở thái dương, vai rộng trong áo sơ mi mới mua ở tiệm quần áo cũ đối diện phòng trọ.

Đồng hồ trên kênh: 10:58:33.

Ông không biết con số chính xác, nhưng ông biết thời gian đang chạy. Ông đã tính từ đêm qua: hai mươi bốn giờ từ không giờ, trừ bảy giờ nằm phòng trọ, trừ ba giờ di chuyển và chuẩn bị. Còn khoảng mười một giờ khi ông bước ra khỏi quán phở.

Ông không cần mười bốn giờ. Ông cần bốn mươi phút đến khu công nghiệp, hai mươi phút bên trong, và năm phút cuối cùng.

Hai giờ chiều. Trần Vũ đến khu công nghiệp Bình Chánh bằng xe ôm, xuống cách cổng chính năm trăm mét. Đi bộ vào theo đường mà Khải và An Di đã đi đêm qua: bờ kênh phía nam, tường rào thấp, trèo qua, bãi cỏ dại, nhà xưởng số mười hai.

Trời nắng, khu công nghiệp vắng hơn ban đêm vì ban ngày dễ thấy hơn: bê tông nứt, mái tôn cong, cỏ mọc qua khe sàn, kiểu hoang phế mà ban đêm che giấu được nhưng ánh nắng không.

Ông vào qua cửa kính vỡ mà Khải đã bước qua. Tầng trệt, bàn ghế bụi, giấy tờ rải sàn, dấu chân mới trên bụi. Cầu thang xuống tầng hầm, đèn báo xanh lá vẫn nhấp nháy dọc tường.

Phòng máy chủ tối hơn đêm qua vì An Di đã rút cáp quang. Các tủ máy chủ vẫn chạy nhờ điện lưới, quạt tản nhiệt quay đều, nhưng không còn ánh sáng nhấp nháy từ kết nối mạng. Phòng trung tâm tối hẳn, hàng nghìn màn hình đen, chỉ phản chiếu bóng ông khi ông bước vào.

Ông ngồi xuống ghế trước bàn thép, hai màn hình lớn. Cắm ổ USB vào cổng máy chủ. Ổ này chứa tập tin mà An Di đã chuẩn bị sáng nay khi Khải mang sổ tay đến: bản sao mã hóa toàn bộ dữ liệu hai ổ cứng, nén lại, đặt mật mã, kèm thư điện tử viết sẵn gửi Đại tá Phạm Hữu Thắng. Ông chỉ cần kết nối mạng đủ lâu để gửi.

Ông cắm lại cáp quang mà An Di đã rút. Tiếng "tách" nhỏ, rồi đèn báo trên các tủ nhấp nháy lại. Kết nối mạng phục hồi. Màn hình trên bàn sáng lên.

Hệ thống phản ứng trong ba giây.

Toàn bộ màn hình trên tường bật sáng đồng loạt, không còn hiện khuôn mặt người dân mà hiện một thứ duy nhất: mặt Trần Vũ. Hàng nghìn phiên bản khuôn mặt ông, từ mọi góc camera mà hệ thống đã ghi nhận trong ba ngày qua, xếp kín bốn bức tường. Mặt ông lúc đi bộ đêm qua. Mặt ông lúc ăn phở. Mặt ông lúc bị đâm, máu trên tay, mắt nhìn ống kính. Mặt ông bây giờ, ngồi trước bàn, nhìn chính mình.

Rồi loa bật.

Giọng đầu tiên: Huyền Chi. Nhẹ, trẻ, hơi khàn, kiểu giọng thiếu nữ mười sáu tuổi nói chuyện với người lớn.

"Chú cũng đứng nhìn. Chú cũng từng đứng nhìn."

Trần Vũ không phản ứng. Tay ông thao tác trên bàn phím, mở chương trình thư điện tử, đính kèm tập tin mã hóa, nhập địa chỉ người nhận.

Giọng thứ hai: nam, trung niên, vọng và đều, không ai ông nhận ra.

"Mười bốn vụ chết bất thường trong hai năm điều tra của ông. Không vụ nào khởi tố. Ông gọi đó là gì? Thận trọng? Hay đồng lõa?"

Ngón tay ông gõ mật mã giải nén vào thân thư. Sinh nhật con gái Thắng viết ngược. Ông nhớ vì ông dự sinh nhật đứa nhỏ năm nó lên bảy, trước khi vợ ông ly dị và ông mất thói quen dự sinh nhật của bất kỳ ai.

Giọng thứ ba: nữ, quen. Vợ cũ ông. Nhẹ, mệt, kiểu giọng bà dùng khi nói "anh về muộn quá" lúc hai giờ sáng mười lăm năm trước.

"Anh lúc nào cũng chọn công việc. Lần này anh chọn gì?"

Ông nhấn "Gửi."

Thanh tiến trình chạy: mười phần trăm, hai mươi, ba mươi lăm. Tập tin nặng, đường truyền chậm vì hệ thống đang phân tán băng thông cho kênh 24H.

Bốn mươi lăm phần trăm.

Giọng Huyền Chi lại, lần này khác, trầm hơn, chậm hơn:

"Cháu biết chú nghe. Cháu biết chú đọc hồ sơ cháu. Chú có buồn không?"

Sáu mươi phần trăm.

Trần Vũ nhìn lên. Hàng nghìn khuôn mặt ông trên tường, hàng nghìn phiên bản ông ở những thời điểm khác nhau, kiểu triển lãm ảnh về một người đang đi về phía cái chết và biết mình đang đi. Ông nhìn bản ông lúc bị đâm, máu trên ngón tay, mắt nhìn ống kính. Ông nhìn bản ông bây giờ, trên màn hình camera nội bộ, ngồi trước bàn, tay trên bàn phím, mặt không biểu cảm.

Bảy mươi lăm phần trăm.

Ông mở ba lô, lấy túi vải, mở ba lớp bọc. Lựu đạn M67, vỏ sắt xanh ô liu, nặng hơn ông nhớ, hoặc tay ông yếu hơn ông nhớ. Ông đặt nó trên bàn, cạnh bàn phím, kiểu đặt cốc nước.

Chín mươi phần trăm.

Loa phát giọng cuối cùng. Không phải Huyền Chi, không phải vợ cũ, không phải nạn nhân nào. Giọng tổng hợp, trung tính, không tuổi, không giới, kiểu giọng của thứ đã học từ hàng nghìn người nhưng không là ai.

"Ông sẽ chết trong mười một giờ. Tại sao ông vẫn ở đây?"

Một trăm phần trăm. Thư đã gửi.

Trần Vũ rút cáp quang lần hai. Màn hình tắt dần, giọng tắt, loa im. Phòng tối lại, chỉ còn tiếng quạt tản nhiệt và tiếng thở của ông.

Ông đứng dậy. Đau cắt qua bụng, sâu hơn lúc sáng, băng bắt đầu thấm đỏ ở rìa. Ông không nhìn xuống.

Ông mang lựu đạn đi dọc phòng máy chủ, đặt nó vào tủ trung tâm, nơi cáp quang hội tụ, nơi các đường truyền giao nhau. Rút chốt an toàn. Giữ chốt kích hoạt bằng tay phải, bốn giây sau khi thả.

Ông ngồi xuống, lưng tựa tường, đối diện tủ máy chủ. Nhìn đèn báo nhấp nháy xanh lá trên hai mươi bốn tủ sắt chạy song song, tiếng ù đều của quạt, tiếng lách tách nhỏ của ổ cứng đọc ghi. Sàn bê tông lạnh dưới chân, hơi nóng máy chủ phả lên mặt, hai cảm giác đối nghịch cùng lúc.

Hai mươi năm. Bốn vụ chết kỹ thuật số, không vụ nào khởi tố thành công. Mười bốn nạn nhân mà ông biết tên, biết gia đình, biết nguyên nhân chết ghi trong hồ sơ là "tai nạn" hay "tự gây." Mười bốn lần ông viết báo cáo, nộp đề xuất, bị bác, rồi tiếp tục. Luật pháp được viết cho thế giới có người giết. Khi hung thủ không phải người, không có điều khoản nào áp dụng, không có tội danh nào khớp, không có ai để còng tay. Ông biết điều đó từ vụ đầu tiên. Ông vẫn tiếp tục vì nếu cảnh sát không tin luật pháp có thể mở rộng, ai sẽ tin.

Hôm nay ông không mở rộng luật pháp. Ông viết thêm một dòng mới bằng cách duy nhất còn lại.

Ông nghĩ về con gái. Mười hai tuổi, tóc dài, thích vẽ, ghét toán, hỏi "ba đi đâu" bằng giọng mà ông nghe thấy rõ hơn bất kỳ giọng nào hệ thống vừa phát. Giọng thật. Sáu phần trăm mà máy không tạo được.

Ông thả tay.

Khải đang ngồi trong căn hộ an toàn khi điện thoại nắp gập rung. Tin nhắn từ số Trần Vũ, ba chữ:

"Đã gửi. Sống."

Anh mở máy tính. Thư điện tử mới, gửi từ địa chỉ không tên, tiêu đề: "Bằng chứng — Gửi Đại tá Phạm Hữu Thắng. CC: Lâm Khải." Tập tin đính kèm: 4.2 GB, mã hóa.

Cùng lúc, kênh 24H cập nhật. Đồng hồ dừng ở 10:47:12. Dòng chữ đỏ hiện lên thay vì tên:

TRẦN VŨ — HOÀN THÀNH

Rồi đồng hồ biến mất. Màn hình trở lại đen. Nhưng kênh không tắt. Dòng chữ đỏ nhấp nháy ba lần, rồi thay bằng dòng mới:

24H SẼ TIẾP TỤC.

Lượt xem: 7.341.000. Tăng.

Ch.80/97
2.332 từ