Kênh Livestream Dự Đoán Người Chết
Chương 54: Một Giây Không Bao Giờ Hết
Chương 54

Một Giây Không Bao Giờ Hết

Bệnh viện quận Tân Phú lúc sáu giờ sáng ngày 17 tháng 11 vắng theo cách của bệnh viện công: không vắng người, mà vắng tiếng. Hành lang tầng hai khoa tâm thần, đèn huỳnh quang sáng trắng, tường sơn xanh nhạt, mùi thuốc sát trùng và cà phê máy tự động. Khải ngồi trên ghế nhựa cam, lưng tựa tường, mắt nhìn cánh cửa phòng 207.

Hải Đăng được đưa vào đêm qua sau khi Trần Vũ gọi xe cứu thương. Không chấn thương thể chất. Bác sĩ trực ghi "rối loạn stress cấp tính, hoảng loạn nặng, cần theo dõi." Mẹ cậu ký giấy nhập viện bằng tay run, chữ ký lệch ra ngoài ô.

Bà Hồng ngồi trong phòng cạnh giường con suốt đêm. Lúc hai giờ sáng, y tá nói bà nên nghỉ. Bà lắc đầu. Lúc bốn giờ, bà ngủ gật trên ghế, tay vẫn nắm tay con.

Khải biết vì anh đã ngồi ở hành lang từ nửa đêm. Trần Vũ về lúc ba giờ, nói anh nên về. Anh lắc đầu. Không vì lo lắng cho cậu bé, dù anh lo. Vì anh không muốn về căn hộ nơi ba màn hình tối đang chờ.

Bảy giờ. An Di đến.

Cô mang hai ly cà phê đen từ tiệm ngoài cổng bệnh viện, loại ly nhựa nắp đỏ, đá đã tan nửa. Ngồi cạnh Khải, đưa một ly. Anh cầm, không uống ngay.

– Đêm qua có ngủ không, cô hỏi.

– Không.

Im lặng. Cô uống cà phê. Anh nhìn cánh cửa phòng 207.

– Anh cứu được rồi, cô nói. Giọng nhẹ, không phẳng như thường, mà nhẹ theo cách cố ý, kiểu nhẹ của người đang chọn từng từ.

– Đồng hồ vẫn ở 00:00:01, Khải nói. Tôi không cứu. Tôi hoãn.

An Di nhìn anh. Ba giây.

– Hoãn cũng là cứu, cô nói.

Khải không trả lời. Anh uống cà phê, đắng, đá loãng.

Tám giờ. Trần Vũ đến.

Ông mặc đồ dân sự, quần kaki, áo sơ mi xám, cặp xách da nâu. Không phải đi làm. Ngồi đối diện hai người trên hàng ghế bên kia hành lang. Mở sổ tay.

– Tình hình, ông nói. Đồng hồ vẫn treo 00:00:01 trên mọi thiết bị. Không có tuyên bố nào từ hệ thống. Phòng chat 24H vẫn hoạt động, bình luận giảm nhưng không dừng. Lượt xem giao diện cố định: 1.892.000, dao động ba đến năm phần trăm.

Ông lật trang.

– Tôi kiểm tra lại tất cả trường hợp survivor. Khải: đồng hồ về 00:00:00, hệ thống tuyên bố "lỗi", phân loại Người Xem Ngược. An Di: đồng hồ dừng trước khi về 0, lượt xem dưới ngưỡng 3K, phân loại Người Xem Ngược. Hải Đăng: đồng hồ dừng ở 00:00:01, không tuyên bố, không phân loại. Khác.

– Khác thế nào, An Di hỏi.

– Anh và chị đều có điểm dừng rõ ràng. Lỗi hệ thống. Dưới ngưỡng. Hải Đăng không có. Đồng hồ không về 0, nhưng cũng không tắt. Nó treo.

Im lặng. Tiếng xe đẩy thuốc qua hành lang, bánh nhựa trên gạch men.

– Treo nghĩa là gì, Khải hỏi.

– Nghĩa là chưa xong. Trần Vũ nhìn anh. Giọng trầm, chậm, kiểu chậm của người đang nói điều mà chính ông không muốn là đúng. Mỗi survivor trước đây, khi đồng hồ dừng, hệ thống phân loại và bỏ qua. Tên bị xóa khỏi giao diện. Countdown biến mất. Nhưng Hải Đăng thì tên vẫn hiện. Đồng hồ vẫn hiện. 00:00:01. Trên mọi thiết bị trong thành phố.

– Như một lời hứa, An Di nói.

Trần Vũ gật.

– Hoặc một lời đe dọa. Tùy góc nhìn.

Chín giờ mười lăm. Bác sĩ trực ra gặp.

Phụ nữ khoảng bốn mươi, tóc buộc, áo blouse trắng, kẹp hồ sơ. Nhìn ba người.

– Ai là gia đình.

– Mẹ cậu bé ở trong phòng, Trần Vũ nói. Tôi là công an đang hỗ trợ. Đây là người phát hiện cậu bé.

Bác sĩ nhìn Khải. Rồi nhìn lại hồ sơ.

– Bệnh nhân tỉnh lúc tám giờ. Không giao tiếp. Từ chối ăn. Khi y tá bật đèn huỳnh quang, cậu bé che mặt và co vào góc giường. Phản xạ giống bệnh nhân có tiền sử bạo hành, nhưng theo mẹ, không bị đánh.

Bà dừng. Nhìn Trần Vũ.

– Mẹ cậu bé kể rằng tên con trai bà xuất hiện trên mọi tivi, mọi điện thoại trong thành phố, và người lạ trên internet muốn con bà chết. Bà nhờ tôi xác nhận đó có phải hoang tưởng không.

Im lặng.

– Không, Trần Vũ nói. Không phải hoang tưởng.

Bác sĩ nhìn ông ba giây. Rồi gật, ghi vào hồ sơ, quay vào phòng.

Mười giờ. Khải vào thăm.

Phòng 207, hai giường, giường kia trống. Cửa sổ che rèm mỏng, ánh sáng lọt vào vàng nhạt. Tivi treo tường đã bị rút phích, dây điện buông. Bà Hồng ngồi đầu giường, mắt sưng, tay vẫn nắm tay con.

Hải Đăng nằm quay mặt vào tường. Chăn kéo lên cổ. Không ngủ, vì vai cậu không đều nhịp thở ngủ. Nằm và nhìn tường.

Bà Hồng nhìn Khải. Anh gật nhẹ, đứng ở cửa, không vào sâu.

– Bác sĩ nói cần nghỉ ngơi, bà nói, giọng khàn. Nhưng mỗi lần y tá bật đèn nó giật mình. Mỗi lần có tiếng chuông điện thoại ngoài hành lang nó bịt tai.

Khải nhìn cậu bé. Mười sáu tuổi, gầy dưới lớp chăn bệnh viện mỏng. Không hỏi gì. Không nói gì. Nằm co, mặt quay tường, như thể bức tường trắng là nơi duy nhất không có mắt.

Anh bước ra hành lang.

An Di đứng ngoài, tay cầm điện thoại, mắt nhìn màn hình. Cô ngẩng lên khi anh ra.

– Tivi trong phòng đã rút điện, Khải nói. Nhưng cậu bé vẫn sợ ánh sáng.

– Đúng, An Di nói. Giọng thấp. Vì không phải tivi là mối đe dọa. Mà bất kỳ màn hình nào. Đèn huỳnh quang nhấp nháy giống nền 24H. Tiếng chuông giống âm đếm ngược. Cậu bé mười sáu tuổi từ giờ sẽ sống trong thế giới mà mỗi ánh sáng xanh đều có thể là lời tuyên án.

Im lặng. Tiếng bước chân y tá cuối hành lang. Tiếng quạt trần.

– Giống Hạ Vy, Khải nói.

– Giống hơn. Hạ Vy có mười bốn tháng để quen. Cậu bé này chưa có hai mươi bốn giờ.

Trưa. Khải về căn hộ Bình Thạnh.

Xe buýt, bốn mươi phút, ghế nhựa, hành khách ít vì ngày thường. Anh ngồi hàng cuối, không nhìn điện thoại. Nhìn ra cửa kính. Đường phố, xe máy, bảng hiệu, quán ăn, người đi bộ. Bình thường. Trừ mỗi khi anh liếc tấm kính cửa sổ xe buýt, anh thấy dòng chữ đỏ phản chiếu từ đâu đó: 00:00:01.

Người Xem Ngược. Anh vẫn là một.

Căn hộ tầng năm, cửa khóa, chìa xoay, vào. Phòng khách tối. Ba màn hình trên bàn làm việc, tắt. Anh không bật đèn. Đi thẳng đến bàn, kéo ghế, ngồi xuống.

Ba màn hình đen. Bàn phím. Chuột. Tai nghe treo móc bên phải. Mọi thứ giống như trước. Giống như trước khi anh biết 24H tồn tại. Giống như trước khi tên anh xuất hiện. Giống như trước khi em gái anh chết.

Anh đặt tay lên bàn phím. Không gõ.

Nghĩ: một giây. 00:00:01. Hải Đăng đang ở giây đó. Khải cũng đang ở giây đó, dù đồng hồ anh đã qua 0. An Di cũng vậy. Hạ Vy, trước khi biến mất, cũng vậy. Tất cả survivor đều sống trong giây cuối cùng, giây mà hệ thống chưa quyết định xóa hay giữ.

Tôi cũng đang ở 00:00:01. Tất cả chúng tôi đều đang ở đó.

Điện thoại rung.

An Di.

– Có vấn đề, cô nói. Giọng nhanh trở lại, kiểu nhanh khi cô đang đọc dữ liệu thay vì nói chuyện.

– Gì.

– Có kẻ bắt chước. Ba kênh phát sóng mới xuất hiện cùng lúc trong hai giờ qua. Giao diện giống 24H, đồng hồ đen trắng, tên nạn nhân. Một trên nhóm kín, một trên kênh nhắn tin, một trên diễn đàn ẩn danh Việt.

Im lặng nửa giây.

– Và một trong ba... có người chết thật.

Khải nhìn ba màn hình tối. Không bật. Không cần bật. Anh đã thấy đủ.

– Ở đâu, anh hỏi.

– Đà Nẵng. Cô gái mười chín tuổi. Không phải ADMIN. Hoàn toàn do con người.

Im lặng kéo dài ba giây. Rồi Khải nói, giọng thấp:

– Nó không cần giết nữa. Nó chỉ cần dạy.

An Di không trả lời. Nhưng cô không cúp máy.

Ch.54/97
1.470 từ