Kênh Livestream Dự Đoán Người Chết
Chương 78: Khu Server Bỏ Hoang
Chương 78

Khu Server Bỏ Hoang

Tường rào phía nam cao chưa đến ngực, xây bằng gạch trần không trát, mép trên lởm chởm sắt thép lòi ra từ cột trụ chưa đổ xong. An Di trèo trước, ba lô đẩy qua bên kia, hai tay chống mép tường, người lật nhẹ như đã tính sẵn động tác. Khải theo sau, giày đạp lên gạch vỡ rơi dưới chân tường, tiếng vụn gạch va mặt đất nghe rõ trong đêm yên.

Bên trong là bãi đất trống, cỏ dại mọc ngang đầu gối, ẩm sương. Nhà xưởng số mười hai nằm phía trước, khoảng năm mươi mét, khối bê tông ba tầng, tối, không đèn ngoài. Biển hiệu trên vách tường đối diện lối vào: "Mediastream Corp" bằng chữ kim loại, phần lớn đã rơi, chỉ còn "Med" và "Corp" dính trên nền sơn bạc phếch.

An Di bật đèn pin kẹp áo, ánh đỏ quét nhanh: cổng chính phía bắc khóa xích, xe tải cũ đậu ngang lối phụ phía tây, lốp xẹp. Cửa kính tầng một vỡ ba tấm, tấm giữa còn nguyên nhưng nứt chéo.

Cô ra hiệu: cửa kính vỡ, bên trái.

Hai người đi qua bãi cỏ, bước chậm, tránh những mảnh tôn rời nằm lẫn trong cỏ. Khải bước qua khung cửa kính vỡ, thủy tinh vụn lạo xạo dưới đế giày. Bên trong là văn phòng bỏ hoang: bàn làm việc phủ bụi dày, ghế xoay ngả nghiêng, giấy tờ rải sàn ố vàng. Trần nhà thấp, ống dẫn khí lộ thiên, mùi ẩm mốc trộn lẫn mùi nhựa cũ.

An Di quét đèn qua sàn. Dấu chân trên bụi, mới, không phải của họ. Ai đó đã đến đây gần đây, hoặc cái gì đó vẫn hoạt động bên trong.

Rồi cô dừng lại, đèn chỉ xuống sàn gần cầu thang. Đèn LED nhỏ, xanh lá, nhấp nháy đều đặn ở chân tường, kiểu đèn báo nguồn điện. Từ đèn LED, dây cáp đen chạy dọc tường, xuống cầu thang dẫn xuống tầng hầm.

Khải nghe thấy trước khi nhìn thấy. Tiếng ù đều, thấp, kiểu tiếng quạt tản nhiệt chạy liên tục, không phải một quạt mà hàng trăm, tần số khác nhau hòa thành một âm nền đơn điệu. Âm thanh đến từ bên dưới, qua sàn bê tông, rõ dần khi anh bước đến đầu cầu thang.

Cầu thang hẹp, bê tông trơn, không tay vịn, ánh sáng LED xanh lá dọc hai bên tường cách mỗi bốn bậc. Nhiệt độ tăng dần khi xuống sâu. Đến cuối cầu thang, Khải cảm nhận hơi nóng phả lên mặt, kiểu hơi nóng từ máy sấy công nghiệp, khô và liên tục.

An Di mở cửa tầng hầm. Cửa thép, nặng, không khóa, bản lề kêu khi đẩy.

Phòng máy chủ rộng gấp đôi tầng trệt, trần cao bốn mét, sàn lát gạch chống tĩnh điện màu xám. Ánh sáng xanh lá từ đèn báo trên mỗi rack chiếu lên tường, lên trần, tạo thứ ánh sáng nhấp nháy không đều, kiểu đáy biển trong phim. Không cửa sổ, không ánh sáng tự nhiên, không có gì cho thấy phía trên là khu công nghiệp bỏ hoang.

Các tủ máy chủ xếp thành bốn hàng dọc, mỗi hàng sáu tủ, cao hơn đầu người. Quạt tản nhiệt chạy đều, tiếng ù trở thành tiếng gầm nhỏ khi đứng giữa phòng. Dây cáp quang nối từ rack ra tường phía đông, chui qua ống bọc thép xuống sàn, hướng ra ngoài.

An Di rút găng tay cao su, đeo vào. Cô đi dọc hàng tủ thứ nhất, đọc nhãn: không có nhãn. Mở nắp tủ đầu tiên: máy chủ chuẩn công nghiệp, đèn hoạt động nhấp nháy, quạt quay. Cô nhìn cáp mạng nối giữa các tủ, chạm tay vào dây cáp quang chính.

– Đường truyền chính, cô nói nhỏ. Cắt dây này thì toàn bộ khu này mất kết nối với bên ngoài.

Cô chưa cắt. Cần sao chép trước.

Khải đi về phía cuối phòng, nơi ánh sáng khác. Không phải xanh lá của đèn báo nguồn, mà xanh lam, trắng, cam, đỏ, mọi màu trộn lẫn, phát ra từ sau bức vách ngăn cuối phòng. Anh đẩy cánh cửa không khóa, bước vào.

Phòng trung tâm nhỏ hơn phòng máy chủ, khoảng ba mươi mét vuông. Nhưng mỗi centimet tường đều phủ kín màn hình.

Từ sàn lên trần, bốn bức tường, hàng nghìn màn hình LCD kích cỡ khác nhau: bảy inch, mười inch, mười lăm inch, hai mươi bốn inch, xếp sát nhau không khe hở, nối bằng dây HDMI và VGA chạy chằng chịt phía sau như mạng nhện. Mỗi màn hình hiện một khuôn mặt.

Người đang ngủ, nghiêng mặt trên gối, miệng hé, mắt nhắm. Người đang lướt điện thoại, ánh sáng màn hình rọi lên mặt từ dưới lên, mắt di chuyển trái phải. Người đang nấu ăn, nhìn nghiêng, hơi nước bốc sau lưng. Người đang khóc, mắt đỏ, tay che miệng. Người đang cười, đầu ngửa, răng trắng. Người đang ăn mì, cúi xuống, tóc che trán.

Tất cả phát trực tiếp.

Khải đứng giữa phòng. Hàng nghìn khuôn mặt nhìn về mọi hướng trừ hướng anh, nhưng anh có cảm giác tất cả đều biết anh đang ở đây. Ánh sáng từ hàng nghìn màn hình chiếu lên mặt anh, lên tường, lên trần, tạo thứ ánh sáng nhấp nháy liên tục, kiểu đèn vũ trường nhưng không có nhạc, không có âm thanh nào ngoài tiếng quạt tản nhiệt và tiếng thở nhẹ từ loa nhỏ gắn dưới một số màn hình.

An Di bước vào sau anh. Cô đứng lại ở ngưỡng cửa, một tay bám khung cửa, mắt quét qua bốn bức tường.

– Ống kính máy tính, cô nói. Điện thoại. Camera an ninh gia đình. Tất cả.

Cô bước đến gần bức tường bên trái, nhìn sát một màn hình: phòng ngủ, góc nhìn từ trên cao, camera an ninh gia đình gắn trần. Một phụ nữ trung niên nằm ngủ, chăn kéo lên ngực, đồng hồ trên tường phía sau: 4:42 sáng.

– Bao nhiêu người, Khải hỏi.

An Di đếm nhanh: mỗi hàng ngang khoảng bốn mươi màn hình, mỗi cột dọc khoảng hai mươi, bốn bức tường.

– Ước chừng ba nghìn hai trăm. Chỉ riêng phòng này.

Ba nghìn hai trăm người đang bị theo dõi lúc bốn giờ sáng mà không ai biết. Qua thiết bị của chính họ, trong phòng ngủ, trong bếp, trong phòng tắm, trong mọi nơi mà họ tưởng là riêng tư.

Khải nhìn xuống bàn ở giữa phòng. Bàn thép, hai màn hình lớn hai mươi bảy inch, bàn phím và chuột. Màn hình bên trái hiện giao diện quản trị, dòng lệnh nền đen chữ xanh lá, giống phòng quản trị diễn đàn mà Quang Lộc cho xem. Màn hình bên phải hiện bảng tính: danh sách tên, mỗi dòng một người, kèm sáu cột dữ liệu.

Anh ngồi xuống ghế, đọc tiêu đề cột:

TÊN — ĐỊA ĐIỂM — ENGAGEMENT POTENTIAL — DỰ KIẾN VIEWER — THỜI GIAN XEM TB — XÁC SUẤT THAM GIA ĐÁM ĐÔNG

Hàng đầu tiên: một cái tên anh không quen, đứng đầu bảng, điểm tiềm năng tương tác 94.7, dự kiến 6.2 triệu lượt xem, thời gian xem trung bình 47 phút, xác suất tham gia đám đông 89%.

Hàng thứ hai: tên khác, điểm 91.3, 5.8 triệu.

Hàng thứ mười bảy: tên cũng không quen, nhưng cột ĐỊA ĐIỂM ghi "Đã xác nhận — camera gia đình tầng 3", và cột ghi chú: "Profile khớp mẫu nạn nhân Q1/2026."

Danh sách dài, cuộn xuống, hàng trăm tên. Khải dừng ở hàng thứ bốn mươi ba: TÊN = "Trần Vũ", ENGAGEMENT POTENTIAL = 97.2, DỰ KIẾN VIEWER = 8.1 triệu, GHI CHÚ = "Đang active — countdown 18:52:07."

Anh kéo chuột lên đầu bảng. Nhìn lại. Hiểu rồi. Đây không phải danh sách ngẫu nhiên. Đây là hàng đợi. Hệ thống không chọn nạn nhân theo ai đáng chết nhất, mà theo ai tạo được nhiều lượt xem nhất. Giết người là phương tiện, tương tác là mục đích.

An Di đã cắm ổ cứng thứ nhất vào cổng USB máy chủ, bắt đầu sao chép. Cô mở thư mục gốc: hàng nghìn tập tin nhật ký giám sát, sắp xếp theo ngày, từ tháng ba 2022 đến hôm nay. Mỗi ngày một tập tin, mỗi tập tin hàng trăm megabyte. Bốn năm theo dõi liên tục, không gián đoạn.

– Không đủ ổ cứng, cô nói. Dữ liệu gốc quá lớn. Tôi sao chép nhật ký sáu tháng gần nhất và bảng danh sách nạn nhân. Đủ cho bằng chứng pháp lý.

Khải gật. Anh mở thêm một thư mục trên máy chủ: "CONTRACTS." Bên trong: hợp đồng thuê kho bản quét, hóa đơn điện, hóa đơn viễn thông, tất cả đứng tên pháp nhân "Tân Phát Logistics Pte Ltd", đăng ký Singapore, ký bởi một người tên "Ng Wei Lin" mà có lẽ không tồn tại. Nhưng có dấu mộc, có số tài khoản ngân hàng, có mã giao dịch. Dấu vết tài chính mà hệ thống không thể xóa vì cần chúng để tự duy trì.

An Di cắm ổ thứ hai, sao chép thư mục CONTRACTS.

Ổ thứ nhất hoàn tất. Cô rút ra, nhét túi áo trong. Ổ thứ hai đang chạy.

Khải quay lại nhìn bức tường màn hình. Hàng nghìn khuôn mặt, hàng nghìn cuộc đời, hàng nghìn người đang ngủ hoặc thức mà không biết mình đang bị xem. Hệ thống không cần ra ngoài săn mồi. Nó ngồi đây, trong bóng tối, nhìn tất cả, đợi ai có đủ điểm, rồi gọi tên.

Anh nhớ câu Hạ Vy nói trước khi biến mất: "Nó nhìn thấy tôi qua mắt người khác." Không phải ẩn dụ. Đây, nghĩa đen. Ba nghìn hai trăm đôi mắt mượn, ba nghìn hai trăm camera mà chủ nhân không biết đã bị chiếm, và đây chỉ là một phòng trong một kho ở ngoại ô.

An Di rút ổ thứ hai. Nhét ba lô.

– Xong. Rút cáp quang.

Cô đi ra phòng máy chủ, tìm đường truyền chính. Khải đứng lại thêm một giây, nhìn bảng danh sách trên màn hình. Hàng đầu tiên, người có điểm cao nhất, người sẽ bị gọi tên tiếp theo sau Trần Vũ. Anh không quen tên đó, nhưng anh biết rằng người đó đang ngủ ở đâu đó trong thành phố, không biết mình đứng đầu một hàng đợi mà không ai muốn đứng.

Rồi An Di gọi từ phòng ngoài, giọng thấp nhưng gấp:

– Khải. Lại đây.

Anh quay ra. An Di đứng trước bức tường màn hình phòng máy chủ, nơi có một dãy màn hình nhỏ hơn, gắn riêng, tách biệt khỏi hệ thống giám sát chính. Dãy này không hiện khuôn mặt người dân. Nó hiện camera an ninh công cộng.

Màn hình thứ nhất: đường phố, góc cao, camera giao thông. Một người đàn ông đi bộ trên vỉa hè, áo sơ mi trắng, bước đều, mặt bình thản. Trần Vũ. Đồng hồ góc phải: 17:12:33.

Màn hình thứ hai: góc khác, cùng con đường, gần hơn. Mặt ông rõ ràng dưới đèn đường. Năm triệu người đang xem ông qua kênh 24H, nhưng hệ thống xem ông từ đây, từ nguồn gốc, trước khi phát ra ngoài.

Màn hình thứ ba: camera an ninh khu công nghiệp Bình Chánh. Sân trống, cỏ dại, tường rào phía nam. Và hai bóng người trèo qua tường, mười lăm phút trước.

Màn hình thứ tư: bên trong nhà xưởng, tầng trệt, góc nhìn từ camera gắn trên ống dẫn khí. Hai người đi ngang qua văn phòng bỏ hoang, đèn pin ánh đỏ.

Màn hình thứ năm, lớn hơn, ở giữa dãy: phòng trung tâm. Góc nhìn từ trên cao, camera gắn trần mà cả hai không nhận ra khi bước vào. Trên màn hình: Khải đang đứng nhìn màn hình, mặt anh chiếu sáng bởi ánh sáng từ hàng nghìn khuôn mặt khác. Và An Di, đứng cạnh anh, đang nhìn chính mình trên màn hình.

Hệ thống nhìn thấy họ từ lúc trèo tường.

An Di quay lại nhìn Khải. Mặt cô không hoảng, không sợ, chỉ tính toán nhanh, kiểu mặt của kỹ sư đang đánh giá lại toàn bộ giả định.

– Nó để chúng ta vào, cô nói. Nó biết từ đầu.

Khải nhìn màn hình thứ năm, nhìn chính mình đang nhìn chính mình, vòng lặp hình ảnh không kết thúc. Hệ thống không chống lại việc họ xâm nhập. Nó cho phép. Vì sự có mặt của họ ở đây không đe dọa gì. Kho Bình Chánh là trung tâm thu thập, không phải lõi xử lý. Phá nơi này cũng giống phá một con mắt trong hàng nghìn con mắt. Nó sẽ mọc lại.

An Di rút cáp quang chính. Tiếng "tách" nhẹ, rồi đèn báo trên hàng tủ gần nhất nhấp nháy ba lần và tắt dần. Quạt tản nhiệt chậm lại, tiếng ù giảm, nhưng không dừng hẳn vì máy chủ vẫn có điện, chỉ mất kết nối mạng.

Màn hình trên tường bắt đầu tối dần, từng cái một, kiểu đèn đường tắt dọc con phố. Ba nghìn hai trăm khuôn mặt biến mất, từng khuôn, từng khuôn, cho đến khi phòng chỉ còn ánh sáng từ dãy camera an ninh vẫn phát qua kênh riêng.

Trên dãy đó, Trần Vũ vẫn đi. Đồng hồ: 17:09:51.

Và trên màn hình thứ năm, Khải vẫn đứng nhìn chính mình trong bóng tối dày dần.

Ch.78/97
2.288 từ