Kênh Livestream Dự Đoán Người Chết
Chương 19: Phòng Thẩm Vấn
Chương 19

Phòng Thẩm Vấn

An Di đưa Khải điện thoại ngay khi anh ra khỏi cổng trụ sở. Không phải điện thoại Hoàng Minh (đang trong túi quần anh) mà là điện thoại khác, máy cũ, nút bấm, không camera, không internet. Điện thoại cục gạch, loại chỉ gọi và nhắn tin.

– Mua ở tiệm điện thoại cũ trên đường Hai Bà Trưng. SIM trả trước, đăng ký tên giả. Không kết nối mạng, không GPS.

Khải cầm máy, nhẹ, nhỏ bằng nửa bàn tay. Thứ duy nhất trong tay anh không thuộc về hệ thống.

– Cô đã chuẩn bị sẵn.

– Tôi chuẩn bị từ khi xem stream đêm qua.

Anh nhìn cô. Dưới nắng chiều Sài Gòn, mặt cô khác với lúc sáng sớm trước cửa nhà anh: mệt hơn, quầng thâm rõ hơn, nhưng mắt vẫn sắc. Cô đã thức suốt mười hai giờ, chạy xe giữa Sài Gòn, đợi bên ngoài đồn công an, mua điện thoại, chuẩn bị. Không phải vì cô quan tâm đến anh. Vì cô quan tâm đến câu chuyện. Hoặc cả hai. Anh không phân biệt được và cũng không cần phân biệt lúc này.

Trong hai giờ Khải ở trong đồn, An Di không ngồi yên. Cô đỗ xe đối diện cổng trụ sở, mở điện thoại riêng, và phát sóng. Không phải trên kênh chính của cô mà trên tài khoản phụ, không tên, không mặt, chỉ có giọng nói và hình ảnh cổng công an quận Bình Thạnh.

"Họ đang giữ một người sắp chết. Và stream đang phát bên trong."

Giọng cô bình tĩnh, nhịp đều, không kịch tính hóa. Nhưng nội dung đủ để bùng: trong bốn mươi phút, video phụ đạt ba trăm nghìn lượt xem. Bình luận tràn ngập: "Công an bắt nạn nhân?" "Stream phát trong đồn?" "Luật pháp cũng bó tay?" Báo mạng bắt đầu đưa tin. Hashtag #24H lên xu hướng lần thứ tư trong tuần.

An Di không làm điều này vì muốn gây áp lực lên công an. Cô làm vì hiểu: sự chú ý của công chúng là thứ duy nhất buộc hệ thống phải phản ứng. Nếu đủ người nhìn vào đồn công an, nếu đủ người hỏi "tại sao bắt nạn nhân thay vì bắt kẻ giết người," thì Trần Vũ sẽ phải thả Khải. Không phải vì lương tâm. Vì quy trình.

Và ông đã thả.

Năm giờ chiều. Đồng hồ: 07:00:00. Bảy giờ còn lại.

Họ ngồi trong quán cà phê nhỏ trên đường Phan Đăng Lưu, loại quán lề đường, bàn nhựa, ghế thấp, mái tôn. Khải ngồi quay lưng vào đường, mũ bảo hiểm chưa tháo. An Di ngồi đối diện, laptop mở (laptop riêng của cô, không bị kiểm soát, hoặc cô tin là không bị). Trên màn hình: stream "24H", phòng chat, đồng hồ.

Phòng chat đã chuyển sang giai đoạn mới.

Không còn gợi ý cách chết đơn lẻ nữa. Thay vào đó, hai lựa chọn hiện trên giao diện, phía trên phòng chat, phía dưới tên Khải. Hai hộp, hai màu, hai dòng chữ, thanh tiến trình chạy bên dưới mỗi hộp, cập nhật liên tục:

CHẾT TRONG PHÒNG KÍN, 34%

CHẾT NGOÀI ĐƯỜNG, 66%

Hai mươi lăm nghìn người đang bỏ phiếu cho cách anh chết. Thanh tiến trình nhấp nháy, phần trăm nhảy từng giây, như bảng kết quả bầu cử, như cuộc thăm dò ý kiến trên mạng xã hội, như mọi thứ mà internet biến thành trò chơi.

An Di nhìn màn hình. Ghi chú vào sổ tay (giấy, bút bi, không điện tử):

"17:03, Vote cách chết. 2 lựa chọn. 'Ngoài đường' dẫn 66%. Ghi chú: viewer engage cao hơn 3x so với phòng chat thông thường khi có cơ chế vote. Hệ thống tối ưu engagement."

Khải đọc qua vai cô. Hệ thống tối ưu tương tác. Cô phân tích cái chết của anh bằng ngôn ngữ truyền thông. Anh phân tích bằng bảng tính. Cả hai đều đang cố biến nỗi sợ thành dữ liệu, vì dữ liệu không đau.

– Xem kìa.

An Di chỉ vào màn hình. Lựa chọn thứ ba xuất hiện, không phải từ phía người xem. Xuất hiện ở giữa, giữa hai hộp vote, phông chữ đỏ, viền đỏ, nền đen. Ký tên ADMIN.

ĐỂ EM GÁI HẮN QUYẾT ĐỊNH.

Thanh tiến trình xuất hiện dưới lựa chọn thứ ba, bắt đầu từ số không. Bốn phút sau: 71%. Lựa chọn ADMIN nhảy lên đầu bảng vote, nuốt hai lựa chọn trước, và hai mươi lăm nghìn người bấm vào không phải vì họ tin em gái Khải sẽ quyết định (cô đã chết), mà vì dòng chữ đó kịch tính hơn, bí ẩn hơn, gây tò mò hơn. Đám đông không vote theo logic. Vote theo cảm xúc. Và "em gái hắn" là cảm xúc mạnh nhất trong câu chuyện này.

Khải nhìn dòng chữ đỏ. Để em gái hắn quyết định. Huyền Chi đã chết năm năm. Nhưng ADMIN nói "em gái hắn" ở thì hiện tại, lần thứ hai, và lần này không phải bình luận ghim mà là lựa chọn vote, là cơ chế, là quyết định.

Hệ thống không chỉ giữ dữ liệu Huyền Chi. Hệ thống cho cô quyền quyết định.

An Di nhìn anh.

– Em gái anh chết rồi. Hệ thống nói "em gái hắn quyết định" nghĩa là gì.

Khải không trả lời ngay. Anh nghĩ đến video 847MB: lớp học tối, bảng tương tác, phiên bản đầu tiên của "24H," Huyền Chi nhìn thẳng camera nói "Anh đừng xem." Cô biết trước. Biết ai sẽ xem. Biết hệ thống sẽ dùng cô.

– Nghĩa là em gái tôi không chỉ là nạn nhân. Cô ấy là một phần của hệ thống.

An Di viết vào sổ tay, nhanh, chữ nghiêng.

– Kiểu gì.

– Tôi không biết.

Im lặng. Quán cà phê lề đường Sài Gòn lúc năm giờ chiều: tiếng xe máy, tiếng nhạc từ quán nhậu bên cạnh, tiếng ai đó gọi điện lớn. Khải ngồi giữa tất cả những âm thanh đó, tay nắm ly cà phê đá (An Di gọi, anh không uống nhưng cầm vì cần thứ gì đó lạnh trong tay), và nhìn dòng chữ đỏ trên màn hình:

Để em gái hắn quyết định.

71%. 74%. 78%.

Phòng chat bùng lên:

"EM GÁI CHẾT RỒI MÀ QUYẾT ĐỊNH KIỂU GÌ" "AI, chắc luôn" "Giọng em gái trong stream, xem đêm trước đi" "Dark vãi"

Ai đó nhắc đến "giọng em gái trong stream." Khải nhớ: đêm cuối ch10, tiếng nhiễu sóng có lúc nghe như giọng người, giọng nữ, nhỏ, méo tần số. Anh không chắc đó là giọng thật hay não ghép tiếng nhiễu thành lời. Nhưng phòng chat nhắc đến, nghĩa là người khác cũng nghe.

An Di đóng laptop. Ngồi im mười giây, ngón tay gõ lên mặt bàn nhựa, nhịp nhanh, kiểu người đang sắp xếp thông tin trong đầu. Rồi cô mở lại, vào trang phân tích riêng, kéo biểu đồ viewer theo giờ. Đường cong tăng dần, chưa có dấu hiệu chậm lại.

– Viewer hai mươi lăm nghìn. Nếu tốc độ này duy trì, lúc đồng hồ về không sẽ là ba mươi nghìn trở lên. Ngưỡng mười nghìn đã thay đổi cơ chế lần trước. Ba mươi nghìn có thể thay đổi lần nữa.

Khải không trả lời. Anh đang nghĩ về dòng chữ đỏ. Để em gái hắn quyết định. Bảy mươi tám phần trăm.

– Anh cần đi đâu đó mà hệ thống chưa kiểm soát. Không phải nhà, không phải đường phố, không phải đồn công an. Đâu đó ngoài hạ tầng.

Khải nghĩ. Ngoài hạ tầng. Ngoài dây điện, ống nước, camera, sóng di động, Wi-Fi. Nơi nào ở Sài Gòn không có hạ tầng. Câu trả lời: không đâu. Mười triệu người, mười triệu thiết bị, và bên dưới mặt đất là hàng nghìn ki-lô-mét dây dẫn. Thành phố là một mạch điện khổng lồ, và Khải đang đứng giữa nó.

Điện thoại Hoàng Minh rung trong túi quần. Anh lấy ra. Tin nhắn. Không phải từ An Di, không phải từ Trần Vũ.

Từ số cũ. Số anh nhớ dù đã năm năm không gọi. Số điện thoại của Lâm Huyền Chi.

Một dòng. Một địa chỉ.

Anh nhìn màn hình. Nhìn An Di. Rồi đứng dậy.

– Đi đâu.

– Trường cũ. Nơi em gái tôi chết.

An Di không hỏi tại sao. Cô gấp laptop, bỏ vào ba lô, đứng dậy theo.

Đồng hồ: 05:12:18.

Hơn năm giờ nữa.

Ch.19/97
1.434 từ