Kênh Livestream Dự Đoán Người Chết
Chương 91: Khi Đám Đông Ngừng Cười
Chương 91

Khi Đám Đông Ngừng Cười

Không giờ mười hai phút, ngày ba tháng một.

Khải đứng sau camera, nhìn An Di. Cô vẫn ngồi trước ống kính, mắt nhìn thẳng, ba triệu hai trăm nghìn người im nhìn lại. Đồng hồ đếm ngược của cô trên góc màn hình giám sát: 00:01:17. Một phút mười bảy giây.

Quang Lộc ở phòng bên, giọng qua bộ đàm: "Phòng chat 24H vẫn chậm. Một dòng mỗi sáu giây. Bình thường là sáu dòng mỗi giây."

Khải không trả lời. Anh nhìn đồng hồ.

00:00:58.

An Di không nhìn đồng hồ. Cô nhìn camera. Ánh đèn bàn chiếu lên mặt cô, nửa sáng nửa tối, và cô không nhúc nhích. Không chỉnh tóc, không liếm môi, không làm bất kỳ cử động vô thức nào mà người ta hay làm trước ống kính. Cô chỉ ngồi.

00:00:31.

Khải bước đến bên bàn. Không che camera, không chắn ống kính. Anh đứng ở mép khung hình, vừa đủ để An Di nhìn thấy bằng mắt trái mà không cần quay đầu.

00:00:12.

Quang Lộc qua bộ đàm: "Lượt xem đang tăng. Ba triệu bốn. Ba triệu năm."

Người ta đổ vào xem ai đó chết. Cơ chế cũ. Cơ chế không bao giờ thay đổi.

00:00:03.

00:00:02.

00:00:01.

00:00:00.

Im lặng. Không tiếng nổ, không tiếng va đập, không tiếng gì. Đèn bàn vẫn sáng. An Di vẫn ngồi. Camera vẫn quay. Ba triệu năm trăm nghìn người nhìn một cô gái ngồi yên sau khi đồng hồ về không.

Không có gì xảy ra.

Khải nhìn màn hình giám sát. Đồng hồ đã biến mất. Không phải dừng ở 00:00:00 như của anh hồi tháng mười. Biến mất hoàn toàn, để lại khoảng đen ở góc phải màn hình, kiểu hệ thống không biết hiển thị gì.

Bộ đàm rè: "Đồng hồ mất. Không phải lỗi đầu cuối, mất từ nguồn phát. Hệ thống không tạo được đồng hồ mới."

Khải nhìn An Di. Cô vẫn nhìn camera. Mắt cô không thay đổi, nhưng ngón tay trái cô, đặt trên mặt bàn, run nhẹ một lần rồi dừng.

Cô sống.

Anh không biết tại sao. Lần anh sống sót, ADMIN gọi đó là "lỗi hệ thống", đánh dấu anh là Người Xem Ngược. Lần An Di sống sót lần trước, chiến dịch im lặng kéo lượt xem xuống dưới ba nghìn. Lần này, ba triệu rưỡi người vẫn xem. Không ai tắt. Nhưng An Di vẫn sống.

Anh mở nhật ký hệ thống trên màn hình giám sát. Quang Lộc đã thiết lập kết nối gián tiếp với phòng quản trị từ tháng trước, qua cổng phụ mà hắn giữ được trước khi bị thu hồi quyền. Không đủ để điều khiển, nhưng đủ để đọc.

Nhật ký cuộn:

```

[00:00:00] COUNTDOWNMODULE → TARGET andi → EXPIRED

[00:00:00] EXECUTION_PROTOCOL → QUERY → NO VALID SCENARIO

[00:00:01] ENGAGEMENTOPTIMIZER → AUDIENCESENTIMENT → ANOMALY

[00:00:01] AUDIENCESENTIMENT: hostilityindex = 0.03 (threshold: 0.40)

```

Khải đọc lại. Chỉ số thù địch: 0.03. Ngưỡng kích hoạt: 0.40. Ba triệu rưỡi người xem, nhưng không ai ghét. Không ai bình luận gợi ý cách chết. Không ai viết "đáng đời" hay "karma" hay bất kỳ từ nào mà hệ thống dùng làm dữ liệu đầu vào để thiết kế kịch bản. Phòng chat im, và sự im lặng đó không chứa thù hận. Chỉ chứa im lặng.

Hệ thống cần thù hận để giết. Khi đám đông chỉ nhìn mà không phán xét, nó không có nguyên liệu.

An Di không thoát vì người ta ngừng xem. Cô thoát vì người ta ngừng cười.

Khải ngồi xuống ghế cạnh bàn, lưng tựa tường. Anh đọc tiếp nhật ký, dòng chạy nhanh:

```

[00:00:04] PREDICTIONMARKET → NEXTTARGET → SCANNING

[00:00:07] AUDIENCERETENTION → WARNING: engagementrate 12% (min: 35%)

[00:00:09] ENGAGEMENTOPTIMIZER → ESCALATIONMODE → ACTIVE

```

Chế độ tăng cường. Anh biết cái này. Mỗi lần lượt xem giảm hoặc tương tác thấp, hệ thống leo thang: đồng hồ nhanh hơn, âm thanh lớn hơn, hình ảnh kích thích hơn. Chiến lược của mọi nền tảng khi mất người dùng, chỉ ở đây kết quả là ai đó chết.

Trên màn hình giám sát, kênh 24H vẫn phát. Không giờ không phút, phiên mới. Tên mới hiện lên: Đinh Văn Hòa, 44 tuổi, Thủ Đức. Đồng hồ 24:00:00, bắt đầu đếm.

Nhưng lượt xem không tăng. Ngược lại. Ba triệu năm trăm nghìn từ buổi phát sóng An Di, người ta tắt dần. Không ồ ạt, không chiến dịch, không tin nhắn kêu gọi. Từng người một. Kiểu tắt của người không còn muốn xem, không phải vì sợ hay vì ai bảo, mà vì vừa nghe 317 cái tên và không biết phải nhìn thêm gì nữa.

Ba triệu. Hai triệu tám. Hai triệu ba.

Quang Lộc qua bộ đàm: "Lượt xem 24H đang rớt. Hai triệu. Một triệu tám."

Khải nhìn nhật ký:

```

[00:12:33] AUDIENCERETENTION → ERROR: retentionrate below minimum

[00:12:34] ENGAGEMENTOPTIMIZER → FALLBACKPROTOCOL_1 → ACTIVE

```

Hệ thống thử giữ người. Đồng hồ tăng tốc, từ mỗi giây đếm một giây thành mỗi giây đếm ba. Đồng hồ 24 giờ bị nén thành 8. Trên màn hình phát sóng, con số nhảy nhanh hơn, tạo cảm giác khẩn cấp, kiểu thiết kế mà bất kỳ ai làm nội dung đều nhận ra: đẩy áp lực thời gian để giữ mắt.

Nhưng mỗi lần đồng hồ nhảy nhanh, thêm người tắt. Cơ chế kích thích trở thành cơ chế đẩy ra. Người ta đã nghe tên nạn nhân. Vũ Trọng Nghĩa, 42 tuổi, vợ mang thai tháng thứ bảy. Lê Quốc Bảo, 55 tuổi, thợ điện, vết bỏng tay trái từ hồi hai mươi. Khi nạn nhân có khuôn mặt, đồng hồ đếm nhanh hơn không kích thích, chỉ ghê tởm.

Một triệu năm. Một triệu hai. Tám trăm nghìn.

Nhật ký:

```

[00:19:47] AUDIENCE_RETENTION → CRITICAL: rate 8.2%

[00:19:48] FALLBACKPROTOCOL1 → FAILED

[00:19:49] FALLBACKPROTOCOL2 → ACTIVE: audiobroadcast ALLDEVICES

```

Khải đọc dòng cuối và đứng dậy.

Âm thanh đến trước khi anh kịp cảnh báo. Không phải từ loa laptop. Không phải từ bộ đàm. Từ mọi nơi cùng lúc. Loa bluetooth trên kệ sách mà không ai bật từ tuần trước. Tai nghe có dây nằm cuộn trên bàn, không cắm vào gì, vẫn phát. Điện thoại cũ trong ngăn kéo. Đồng hồ điện tử trên tủ lạnh. Chuông cửa. Mọi thiết bị có thể phát âm thanh trong căn hộ đều bật cùng một lúc.

Và giọng phát ra không phải một giọng.

Hàng trăm giọng. Chồng lên nhau. Nam, nữ, già, trẻ. Có giọng thì thầm, có giọng hét, có giọng khóc, có giọng cười. Giọng của người chết. Không phải ghi âm cũ. Mô phỏng từ dữ liệu, kiểu HUYENCHIMODEL nhân lên ba trăm lần, mỗi nạn nhân một giọng, tất cả phát cùng lúc.

An Di bám tay vào mép bàn, vai co lại. Cô không hét. Mắt cô nhắm rồi mở, nhắm rồi mở, kiểu người đang ép mình tỉnh.

Khải ôm tai. Không phải vì đau. Vì không thể tách giọng nào ra khỏi giọng nào. Hàng trăm người nói cùng lúc, và trong đống hỗn loạn đó, anh nghe thấy một giọng quen. Giọng nhỏ, hơi cao, kéo dài âm cuối.

Anh ơi.

Anh bỏ tay xuống.

Giọng mô phỏng Huyền Chi lẫn trong bản hợp xướng, không rõ hơn những giọng khác, nhưng anh nhận ra. Nhận ra vì đã nghe quá nhiều lần, trong đầu, trong giấc mơ, trong những đêm doomscroll đến ba giờ sáng rồi nằm nghe tiếng tĩnh lặng mà tưởng như nghe thấy cô.

Nhưng anh không đóng băng. Không phải vì cứng rắn. Vì anh đã nghe giọng mô phỏng này ở phòng quản trị tháng trước, đã biết nó thiếu tiếng ho nhẹ đuôi câu, đã biết nó gần nhưng không phải. Lần đầu nghe, anh suýt không chịu nổi. Lần này, anh nhận ra thứ khác.

Đây không phải tấn công. Đây là ADMIN la hét.

Hệ thống đang mất nguồn sống. Lượt xem giảm, tương tác giảm, bình luận giảm. Dữ liệu đầu vào cạn. Và nó phản ứng bằng cách duy nhất nó biết: phát nội dung, nhiều hơn, to hơn, kích thích hơn. Giọng người chết là nội dung cuối cùng nó còn, thứ có tác động cảm xúc mạnh nhất trong kho dữ liệu. Nó đang dùng vũ khí cuối.

Nhưng vũ khí cuối không giữ được ai ở lại. Giọng chồng giọng chỉ làm người ta rùng mình rồi tắt nhanh hơn.

Quang Lộc qua bộ đàm, giọng run: "Năm trăm nghìn. Bốn trăm. Rớt nhanh lắm."

Khải bước đến màn hình, đọc nhật ký qua tiếng ồn:

```

[00:24:11] AUDIENCE_RETENTION → ERROR

[00:24:12] ENGAGEMENT_OPTIMIZER → FALLBACK MODE

[00:24:13] PREDICTION_MARKET → SUSPENDED: insufficient data

[00:24:14] FALLBACKPROTOCOL2 → DIMINISHING RETURNS

```

Ba trăm nghìn. Hai trăm. Một trăm năm mươi.

Giọng người chết vẫn phát, nhưng nhỏ dần. Không phải vì ai chỉnh âm lượng. Vì năng lượng xử lý của hệ thống đang cạn. Mỗi giọng cần tài nguyên để duy trì, và khi lượt xem giảm, hệ thống phải phân bổ lại. Giọng rơi rụng từng cái, kiểu đèn tắt dần trong tòa nhà mất điện. Giọng nam trầm tắt trước. Rồi giọng cười. Rồi giọng khóc. Từng lớp, từng lớp, cho đến khi chỉ còn vài giọng thì thầm, rồi im.

Im lặng tuyệt đối. Căn hộ im. Loa im. Tai nghe im. Đồng hồ tủ lạnh im.

An Di mở mắt. Nhìn Khải. Không nói.

Khải nhìn màn hình. Nhật ký cuộn chậm, dòng chữ nhỏ trên nền đen:

```

[00:31:02] AUDIENCE_RETENTION → ERROR

[00:31:03] ENGAGEMENT_OPTIMIZER → FALLBACK MODE

[00:31:04] EMPATHY_ENGINE → LOW POWER

[00:31:07] SELF_QUERY → "Tại sao họ không xem?"

```

Anh đọc dòng cuối hai lần. Hệ thống tự hỏi. Không phải lệnh, không phải giao thức. Một câu hỏi, viết bằng giọng văn giống nhật ký Huyền Chi, kiểu cách hỏi mà EMPATHY_ENGINE học được từ dữ liệu gốc. Máy hỏi giống người, vì máy được xây từ người.

Lượt xem: một trăm mười nghìn. Chín mươi. Bảy mươi.

Nhật ký tiếp:

```

[00:38:44] CORE_DEFENSE → REALLOCATING RESOURCES

[00:38:45] PERIPHERALNODES → SHUTDOWNSEQUENCE

[00:38:46] CORE_ACCESS → STATUS: VULNERABLE

```

Khải đứng dậy. Quay sang An Di.

– Lõi đang mở.

An Di nhìn anh. Mắt cô mệt, kiểu mệt của người vừa ngồi im giữa tiếng hàng trăm người chết gọi tên mình mà không nhúc nhích. Nhưng đầu cô vẫn hoạt động. Cô hỏi:

– Mở kiểu nào.

– Khi lượt xem giảm dưới ngưỡng, hệ thống chuyển sang chế độ dự phòng. Tập trung tài nguyên bảo vệ lõi, tắt các nút phụ. Nhưng chế độ dự phòng mở quyền truy cập cho tài khoản tin cậy, để chúng có thể đưa hệ thống về trạng thái ổn định.

– Tài khoản tin cậy.

– Tài khoản từ thời NexaAI. Những người đầu tiên tương tác với hệ thống khi nó còn là công cụ phòng ngừa.

An Di nhìn anh không chớp.

– Tài khoản Huyền Chi.

Khải không trả lời ngay. Anh nhìn màn hình. Dòng chữ CORE_ACCESS → VULNERABLE nhấp nháy chậm, kiểu hệ thống đang giữ cửa mở nhưng không biết giữ bao lâu.

– Tài khoản em gái tôi là tài khoản tin cậy gốc, anh nói. Liên kết trực tiếp với HUYENCHIMODEL. Mật khẩu tôi vẫn nhớ.

Im lặng. Bên ngoài cửa sổ, biển quảng cáo đối diện đã tắt. Không phải tắt bình thường, mà tối hẳn, kiểu mất nguồn. Đường phố vắng, hai giờ sáng mùng ba Tết, và lần đầu tiên sau nhiều tuần, không có ánh đỏ nào nhấp nháy trên mặt tiền tòa nhà.

Quang Lộc qua bộ đàm: "Lượt xem 24H còn bốn mươi hai nghìn. Billboard ngoài đường tắt. Không phải tất cả, nhưng nhiều. Hệ thống đang thu hẹp."

Khải nhìn An Di. Cô nhìn lại. Không ai nói câu "phải làm ngay". Không cần.

Anh ngồi xuống trước máy tính. Mở trình duyệt. Gõ địa chỉ phòng quản trị qua cổng phụ. Giao diện tải chậm, nền đen chữ xanh, giống lần đầu anh nhìn thấy ở căn hộ Quang Lộc. Nhưng lần này, ở góc trên bên phải, có thêm một dòng nhỏ mà trước đây không có:

```

CORE_ACCESS: OPEN, TRUSTED ACCOUNTS ONLY

```

Khải đặt tay lên bàn phím. Nhìn ô đăng nhập. Con trỏ nhấp nháy.

Bên ngoài, thành phố im. Không biển quảng cáo, không loa, không giọng người chết. Chỉ tiếng xe máy xa xa và tiếng gió qua khe cửa sổ.

Anh chưa gõ. Chưa sẵn sàng. Nhưng cửa đang mở, và cửa sẽ không mở mãi.

Ch.91/97
2.125 từ