Tin Nhắn Chưa Mở
Sáng 28 tháng 11. Căn hộ Bình Thạnh. Khải không ngủ.
Anh ngồi trước laptop từ ba giờ sáng, mắt trũng sâu hơn bình thường, cà phê trên bàn nguội từ lâu. Màn hình sáng, tài khoản tin nhắn cũ mở, danh sách hội thoại cuộn hết về cuối.
Ngoài ba tin nhắn đêm 15 tháng 3, Huyền Chi còn gửi mười bốn tin nhắn khác trong tháng cuối.
Khải tìm thấy chúng khi cuộn ngược lịch sử. Mười bốn tin, rải rác từ 20 tháng 2 đến 14 tháng 3, một ngày trước khi cô chết. Tất cả đều trạng thái "Đã đọc." Tất cả đều bị tắt thông báo, vì cài đặt tắt âm áp dụng cho toàn bộ liên hệ, không phân biệt tin cũ hay mới.
Nhưng thời gian đọc mới là vấn đề.
Tin ngày 20 tháng 2: "Anh, hôm nay có đứa ném giấy vào em trong lớp, viết chữ xấu lắm." Đã đọc lúc 1:12 sáng 21 tháng 2.
Tin ngày 25 tháng 2: "Anh, em viết đơn cho ban giám hiệu rồi, anh đọc qua giúp em được không?" Đã đọc lúc 23:47 cùng ngày.
Tin ngày 2 tháng 3: "Mấy đứa bắt đầu đăng hình em lên mạng. Em không sao nhưng em muốn anh biết." Đã đọc lúc 0:33 ngày 3 tháng 3.
Tin ngày 8 tháng 3: "Anh ơi, bọn nó nói em hẹn hò Bảo Minh. Không phải. Em chỉ giúp thôi." Đã đọc lúc 2:15 sáng 9 tháng 3.
Tin ngày 11 tháng 3: "Anh, em sợ đi học." Đã đọc lúc 3:44 sáng 12 tháng 3.
Tin ngày 14 tháng 3: "Ngày mai có buổi gặp phụ huynh. Mẹ bận. Bố ở xa. Anh đi được không?" Đã đọc lúc 0:22 sáng 15 tháng 3.
Mười bốn tin, mỗi tin đều "đã đọc" vào lúc nửa đêm hoặc rạng sáng, những giờ Khải thường render video và không chạm điện thoại trừ khi kiểm tra tiến trình. Anh không nhớ mình đọc bất kỳ tin nào trong số này. Nhưng hệ thống ghi anh đã đọc.
Hoặc ai đó đọc bằng tài khoản anh.
Khải kiểm tra phần cài đặt bảo mật. Mục "Thiết bị đăng nhập." Danh sách hai thiết bị:
Thiết bị 1: "iPhone 8, Khải." Đăng nhập liên tục từ 2019. Vị trí: Bình Thạnh, đôi khi quận 3 (studio bạn). Đây là điện thoại anh, đã bán năm 2022.
Thiết bị 2: "iPad Mini, không tên." Đăng nhập lần đầu ngày 18 tháng 2 năm 2021. Đăng nhập cuối: 16 tháng 3 năm 2021, lúc 2:47 sáng. Vị trí đăng nhập: IP khác, không phải nhà, không phải studio.
Thiết bị thứ hai đăng nhập vào tài khoản anh hai ngày trước khi tin nhắn đầu tiên của Huyền Chi được gửi. Và đăng xuất vào đêm cô chết, lúc 2:47 sáng, cùng thời điểm ba tin nhắn cuối bị đánh dấu "đã đọc."
Ai đó biết mật khẩu tài khoản anh, đăng nhập từ thiết bị khác, đọc toàn bộ tin nhắn Huyền Chi gửi, và không trả lời. Đọc rồi để yên. Biết em gái anh đang cầu cứu, biết anh không đọc, và chọn không nói.
Mười giờ sáng. Quán cà phê Lý Tự Trọng, quận 1. Khải ngồi góc trong, lưng tựa tường, laptop mở. An Di ngồi đối diện, tóc ngắn buộc gọn, không trang điểm, mắt sắc hơn khi không cười.
Anh đẩy laptop qua. An Di đọc. Mắt cô di chuyển từ trái sang phải, đều, nhanh, kiểu đọc của người quen quét dữ liệu.
– Thiết bị thứ hai, cô nói. iPad Mini, không tên. IP khác. Đăng nhập từ 18 tháng 2 đến 16 tháng 3.
– Đúng.
– Người này không phải tay mơ. Họ biết mật khẩu anh, biết lịch trình anh, biết khi nào anh rời điện thoại. Họ không hack bằng kỹ thuật. Họ biết anh.
Khải gật. Anh đã nghĩ đến điều này từ ba giờ sáng.
An Di cuộn xuống, nhìn danh sách mười bốn tin nhắn. Đọc nội dung từng tin. Mặt cô không đổi, nhưng tay trái nắm chặt hơn quanh ly trà đá.
– Huyền Chi kể mọi thứ cho anh qua tin nhắn, cô nói. Bắt nạt, đơn kiện, đám đông quay lại. Hai mươi ngày liên tục. Và anh không đọc tin nào.
– Thông báo bị tắt.
– Nhưng người đọc từ thiết bị thứ hai thì biết hết.
Im lặng. An Di nhìn Khải, mắt không né, không mềm. Kiểu nhìn của người đang đánh giá dữ liệu, không phải cảm xúc.
– Câu hỏi không phải ai đọc, cô nói. Câu hỏi là: người đọc biết Huyền Chi sẽ chết, và không làm gì. Hay người đọc muốn cô ấy không liên lạc được anh.
Khải nhìn ly cà phê trước mặt. Bọt tan, mặt nước phẳng, phản chiếu đèn trần.
– Có thể cả hai, anh nói.
An Di giúp phân tích. Cô lấy giấy, vẽ bảng, liệt kê.
Người này cần thỏa mãn bốn điều kiện: biết mật khẩu tài khoản tin nhắn Khải; có quyền truy cập vật lý hoặc biết đủ thông tin để đăng nhập từ thiết bị khác; biết lịch trình Khải (render đêm, để điện thoại không khóa); có lý do muốn Huyền Chi không liên lạc được anh.
– Ai biết mật khẩu anh năm đó.
Khải nghĩ. Mật khẩu tài khoản tin nhắn anh dùng từ năm 2019: tên Huyền Chi viết liền không dấu, cộng ngày sinh cô. Đơn giản. Anh dùng cho mọi tài khoản cá nhân vì lười nhớ nhiều mật khẩu.
– Bất kỳ ai biết tên và ngày sinh em gái tôi đều có thể đoán.
– Thu hẹp: ai có mặt quanh anh trong khoảng 18 tháng 2 đến 15 tháng 3 năm 2021, đủ gần để biết thói quen, đủ quen để không gây nghi ngờ.
Khải lập danh sách trong đầu. Ngắn. Năm năm trước anh không có nhiều người xung quanh. Bạn studio: Thành, chủ studio, nhưng Thành không biết tên em gái anh. Mẹ: biết mật khẩu nhưng không dùng iPad, không biết đăng nhập tài khoản ứng dụng. Bạn cũ đại học: không gặp từ khi anh nghỉ công ty.
Còn lại: Minh Tâm.
– Ai là người gần em gái anh nhất, An Di hỏi.
Khải nhìn cô. Câu hỏi giống hệt câu anh tự hỏi lúc ba giờ sáng. Câu trả lời cũng giống hệt.
– Minh Tâm.
Im lặng. An Di không phản ứng. Không gật, không ngạc nhiên. Chỉ ghi tên vào giấy, gạch chân.
– Minh Tâm biết tên và ngày sinh Huyền Chi.
– Biết.
– Biết mật khẩu anh.
– Có thể. Cô ấy đến studio vài lần, nhờ anh chỉ phần mềm. Tôi đăng nhập trước mặt cô ấy.
– Có iPad.
Khải dừng. Anh không biết Minh Tâm có iPad năm đó hay không. Nhưng anh nhớ một chi tiết: lần Minh Tâm đến studio ngày 15 tháng 3, cô mang theo cặp sách, loại cặp vải lớn, mở ra lấy tập vở. Trong cặp có gì anh không nhìn kỹ.
– Cô ấy đến studio ngày 15 tháng 3, Khải nói. Mười lăm phút. Đủ để vào cài đặt, tắt thông báo. Và đêm đó, lúc 2:47, thiết bị thứ hai đăng nhập lần cuối, đọc ba tin nhắn cuối cùng.
An Di nhìn bảng. Mắt cô quét từng dòng, từng điều kiện, từng dấu gạch chân.
– Anh cần hỏi trực tiếp.
– Tôi biết.
Mười một giờ. Khải gọi Minh Tâm.
Cô không nghe. Cuộc gọi đổ chuông mười hai tiếng rồi vào hộp thư thoại. Anh gọi lần hai. Chuông đổ, không ai bắt. Lần ba. Lần tư. Giữa tiếng chuông, Khải nghĩ đến điện thoại nằm trên bàn trong phòng trọ Gò Vấp, màn hình sáng tên anh, và Minh Tâm ngồi trên giường nhìn, tay ôm đầu gối, không nhấc máy.
Lần thứ tư. Chuông đổ ba tiếng. Rồi tiếng nhấc.
Im lặng. Năm giây. Tiếng thở bên kia, nhẹ, nông.
Rồi giọng Minh Tâm, nhỏ, khàn, bình thản đến mức gần như cam chịu:
– Em biết anh sẽ gọi.
Khải không nói. Tay phải giữ điện thoại, tay trái đặt trên bàn, các ngón phẳng. An Di ngồi đối diện, mắt nhìn anh, không nhìn điện thoại.
– Em biết từ lúc anh hỏi về studio đêm qua, Minh Tâm nói. Giọng cô đều, không run, kiểu đều của người đã chờ cuộc gọi này năm năm. Anh phát hiện rồi.
Không phải câu hỏi. Khải cũng không trả lời bằng câu hỏi.
– Gặp tôi.
Im lặng bên kia. Ba giây.
– Công viên gần khu trọ em. Trưa.
Rồi cúp.
An Di nhìn Khải. Anh đặt điện thoại xuống bàn, mặt không đổi, mắt không nhìn cô. Nhìn ra cửa kính quán cà phê, nơi phố Lý Tự Trọng sáng nắng, người đi lại, xe máy chạy, bình thường. Mọi thứ bình thường.
Trong túi áo Khải, ổ cứng Minh Tâm đưa nằm im, nặng đúng trọng lượng của ba video, mười một phút bốn mươi hai giây, và một sự thật chưa nói hết.