Kênh Livestream Dự Đoán Người Chết
Chương 67: Tài Khoản Bị Mượn
Chương 67

Tài Khoản Bị Mượn

Sáng 30 tháng 11. Căn hộ Bình Thạnh. Khải ngồi trước laptop từ sáu giờ, mắt trũng, cà phê thứ hai trên bàn còn nóng. An Di ngồi bên cạnh, tóc ướt, mới gội, mùi dầu gội thoảng qua mỗi lần cô nghiêng đầu nhìn màn hình.

Khải mở trang quản lý tài khoản lamkhai_edit. Mục "Lịch sử đăng nhập." Cuộn về năm 2021.

Danh sách dài. Tài khoản đăng nhập từ nhiều thiết bị trong giai đoạn 2019 đến 2022, hầu hết từ IP nhà hoặc studio. Nhưng đêm 15 tháng 3 năm 2021, có hai IP.

IP thứ nhất: 113.161.xx.xx, studio quận 3. Đăng nhập lần cuối 21:14, không hoạt động sau đó. Đây là máy của Khải, phiên đăng nhập cũ chưa thoát.

IP thứ hai: 14.169.xx.xx. Đăng nhập lúc 21:58, hai bình luận lúc 22:07 và 22:08, đăng xuất lúc 22:11. Tổng cộng mười ba phút.

An Di kiểm tra IP thứ hai qua công cụ tra cứu. Kết quả: nhà cung cấp VNPT, khu vực Gò Vấp, TP.HCM.

– Mạng wifi trường, Khải nói.

An Di gật. Trường Nguyễn Tri Phương, Gò Vấp. Đêm 15 tháng 3, khi Huyền Chi chạy trên hành lang tầng hai, ai đó đăng nhập tài khoản anh từ mạng wifi cùng trường và bình luận chỉ đường.

Khải nhìn dòng IP trên màn hình. Mười ba phút. Đủ để đăng nhập, viết hai câu, đăng xuất. Nhanh. Có kế hoạch. Không phải hành động bốc đồng.

Mười giờ sáng. Khải gọi Minh Tâm qua cuộc gọi hình.

Màn hình nhỏ: Minh Tâm ngồi trên giường, phòng trọ Gò Vấp, tường trắng, đèn huỳnh quang sáng trắng. Tóc buộc thấp, mắt thâm, áo phông xám cũ. Cô nhìn camera, không tránh, kiểu nhìn của người đã qua giai đoạn sợ.

An Di ngồi bên cạnh Khải, ngoài khung hình nhưng có thể nghe.

– Tôi tìm được nhật ký đăng nhập tài khoản cũ, Khải nói. Đêm 15 tháng 3, có người đăng nhập từ mạng wifi trường Nguyễn Tri Phương. Viết hai bình luận trên buổi phát sóng, chỉ đường cho nhóm bắt nạt tìm Huyền Chi.

Minh Tâm nhìn anh qua màn hình. Mắt cô hơi mở rộng, rồi nheo lại. Không phải ngạc nhiên. Gần hơn là xác nhận.

– Từ tài khoản anh.

– Từ tài khoản tôi.

Im lặng. Minh Tâm cúi đầu, tay phải nắm vạt áo, ngón cái vê vải.

– Em không viết, cô nói. Giọng nhỏ nhưng rõ. Em đã nói với anh: em chỉ chặn thông báo. Em không vào diễn đàn. Em không viết bình luận.

Khải nhìn cô. Tin hay không. Năm năm trước anh không biết ai chặn thông báo, và Minh Tâm thú nhận. Bây giờ anh không biết ai viết bình luận, và cô phủ nhận. Nhưng giọng cô khi thú nhận chặn thông báo khác với giọng cô lúc này. Khi thú nhận, cô nói liên tục, không ngắt, kiểu giọng của người đã chuẩn bị. Bây giờ, cô nói ngắn, dứt, kiểu giọng của người đang nói thật nhưng biết không ai tin.

– Ai khác biết mật khẩu, Khải hỏi.

– Mật khẩu anh là tên chị Chi cộng ngày sinh. Bất kỳ ai biết chị ấy đều đoán được.

– Ai ở trường đêm đó, có mặt, có điện thoại, có lý do muốn chỉ đường cho nhóm bắt nạt.

Minh Tâm nhìn lên. Mắt cô dừng ở một điểm trên tường, phía sau camera, rồi quay lại.

– Nguyễn Trung Hiếu.

Một tên. Hai từ. Không giải thích.

An Di, ngoài khung hình, ghi vào sổ.

– Trung Hiếu là đứa tạo video vu oan Bảo Minh, Minh Tâm nói. Đầu mối nhóm mười ba đứa. Nó biết mật khẩu mọi người vì nó hay mượn điện thoại trong lớp, nói "xem tin nhắn tí" rồi lướt hết, ghi nhớ. Nó giỏi mấy thứ đó. Nó biết sơ đồ trường vì nó tổ chức buổi phát sóng nội bộ, chọn góc camera, chọn hành lang, chọn ngõ cụt. Nó biết Huyền Chi sẽ chạy lên sân thượng vì nó đã khóa cổng phía sau từ trước.

Khải nghe và ghi nhớ từng chi tiết. Không viết, không gõ. Ghi trong đầu, từng mảnh, xếp vào vị trí.

– Và nó đăng nhập tài khoản tôi.

– Em không chắc. Nhưng nó là người duy nhất trong nhóm có khả năng và lý do. Mấy đứa khác chỉ biết chạy theo. Trung Hiếu là đứa vẽ bản đồ.

Cuộc gọi kết thúc. Khải đóng laptop. Không mở lại.

An Di nhìn anh, im, chờ.

– Hai tội, Khải nói. Một tội bị đổ. Hai câu bình luận chỉ đường là Trung Hiếu viết từ tài khoản tôi. Tôi không viết. Tôi có thể chứng minh.

Im lặng.

– Nhưng câu bình luận trên diễn đàn, "Đừng cứu nó, chắc diễn thôi," cái đó là tôi viết. Không ai ép. Không ai mượn tài khoản. Tôi đọc bài về một cô gái kêu cứu trên mạng, tôi nghĩ đó là trò câu tương tác, tôi gõ một câu rồi lướt đi.

An Di nói:

– Bình luận đó không liên quan trực tiếp đến cái chết Huyền Chi.

– Không. Nhưng nó thuộc cùng loại. Cùng giọng. Cùng logic. "Không phải việc của mình. Chắc giả thôi. Lướt đi." Đám đông trên buổi phát sóng đêm 15 tháng 3 cũng nói y vậy. "Chắc diễn thôi." "Nó kêu cứu cho vui." "Lượt xem thôi, không ai chết thật." Và rồi có người chết thật.

An Di im. Tay cô đặt trên bàn, các ngón phẳng, kiểu tay của người đang nghe thứ không muốn nghe nhưng cần nghe.

– Ranh giới không rõ, Khải nói. Giữa bình luận vô cảm trên mạng và bình luận giết người trên buổi phát sóng. Cả hai đều gõ từ bàn phím. Cả hai đều nghĩ mình chỉ đang gõ. Cả hai đều không nghĩ ai sẽ chết.

Im lặng lâu. Tiếng xe máy ngoài đường. Nắng sáng qua kẽ rèm, một vệt mỏng trên sàn gạch.

An Di nói, giọng thấp:

– Cộng đồng mạng sẽ không phân biệt. Nếu tên anh lộ trong danh sách bình luận, không ai quan tâm Trung Hiếu viết hay anh viết. Họ chỉ thấy tên Lâm Khải, anh trai nạn nhân, bình luận chỉ đường cho kẻ giết em gái mình. Đó là tiêu đề hoàn hảo. Đó là nội dung triệu lượt xem.

Khải biết. Anh biết cách internet hoạt động. Sự thật phức tạp không bao giờ lan xa bằng câu chuyện đơn giản, và câu chuyện đơn giản nhất luôn là: "Ai đó có tội, và đây là bằng chứng." Dù bằng chứng thiếu ngữ cảnh, dù câu chuyện thiếu một nửa, dù sự thật có nhiều lớp mà không ai đủ kiên nhẫn bóc.

– Anh định làm gì với sự thật này, An Di hỏi.

– Không gì cả. Cộng đồng mạng không cần sự thật. Họ cần ai đó để ghét.

Điện thoại rung.

Khải nhìn màn hình. Số lạ. Nhưng tên hiển thị quen: "Quang Lộc."

Anh không lưu số Quang Lộc. Điện thoại tự hiển thị tên, kiểu hiển thị của các ứng dụng gọi điện tra cứu danh bạ cộng đồng.

An Di nhìn điện thoại, nhìn Khải.

Anh nghe.

Giọng bên kia khác hoàn toàn với Quang Lộc mà Khải biết. Không còn trịch thượng, tự tin, nhịp MC. Giọng run, nhanh, cắt cụt, kiểu giọng của người đang gõ bàn phím bằng cả hai tay nhưng không gõ được chữ nào.

– Lâm Khải. Tên tôi. Trên kênh phát sóng. Đồng hồ. Hai mươi ba giờ bốn mươi bảy phút.

Khải đặt điện thoại trên bàn, bật loa ngoài. An Di nghiêng lại, mắt hẹp.

– Khi nào, Khải hỏi.

– Nửa đêm. Vừa xong. Tên tôi lên lúc không giờ mười ba phút. Đồng hồ đếm ngược. Lượt xem hai phẩy một triệu. Bình luận tràn hết.

– Bình luận nói gì.

Im lặng bên kia. Ba giây. Rồi Quang Lộc nói, giọng mỏng:

– "Đáng đời." "Ai bảo kiếm lượt xem từ người chết." "Chết đi Lộc Drama."

Im lặng. Khải nghe và không ngạc nhiên. Logic hoàn hảo: hệ thống chọn kẻ kiếm lợi từ cái chết, đặt hắn lên buổi phát sóng, để đám đông từng xem hắn mổ xẻ bi kịch giờ mổ xẻ chính hắn. Đám đông không ghét Quang Lộc vì hắn xấu. Họ ghét vì hắn làm công khai thứ họ từng làm trong bóng tối, và ghét hắn là cách rửa tay.

– Tại sao gọi tôi, Khải hỏi.

Bên kia im. Năm giây. Tiếng thở nặng, kiểu thở của người đang giữ mình không khóc trước mặt người mình từng khinh.

– Vì anh từng sống sót.

Dừng.

– Và vì không ai khác nghe máy.

Khải nhìn An Di. Cô nhìn lại, mắt sắc, không mềm. Không gật, không lắc. Chờ anh quyết định.

Trên điện thoại, Quang Lộc thở, không nói. Tiếng nền phía sau hắn: quạt máy, tiếng vải cọ ghế, một căn phòng mà mọi thứ chuyên nghiệp đã vỡ.

Khải nói:

– Sáng mai. Quán cà phê Lý Tự Trọng, quận 1. Bảy giờ.

Rồi cúp.

An Di nhìn anh.

– Anh biết hắn kiếm tiền từ video Huyền Chi.

– Biết.

– Anh biết hắn biến bi kịch thành nội dung giải trí.

– Biết.

– Và anh vẫn.

Khải không nhìn An Di. Nhìn ra cửa sổ, kẽ rèm, vệt nắng trên sàn.

– Bình luận trên buổi phát sóng hắn nói "Đáng đời." Bình luận cũ của tôi nói "Đừng cứu nó, chắc diễn thôi." Giọng khác. Logic giống.

Im lặng.

– Nếu tôi bỏ mặc hắn vì hắn đáng bị, tôi dùng đúng logic đó.

An Di nhìn anh lâu. Rồi đứng dậy, đi pha cà phê, không nói gì. Cô không cần nói. Anh biết cô hiểu. Cô từng biến bi kịch thành nội dung. Cô biết cảm giác nhìn vào gương và thấy phiên bản của mình mà mình ghét nhất.

Mười một giờ đêm. Căn hộ tối. Khải nằm trên giường, mắt mở, nhìn trần nhà. An Di về rồi, để lại trên bàn một tờ giấy ghi ba dòng:

1. Trung Hiếu, mượn tài khoản, viết bình luận, cần Trần Vũ đối chất.

2. Quang Lộc, phòng quản trị, quyền truy cập. Đổi mạng lấy thông tin.

3. Máy chủ Bình Dương, Trần Vũ còn một đường.

Ba dòng. Ba hướng. Và đồng hồ đang đếm ngược.

Điện thoại trên đầu giường sáng. Tin nhắn. Không phải từ An Di, không phải Trần Vũ, không phải Quang Lộc.

Từ diễn đàn ẩn. Tài khoản ADMIN. Một câu, không chào, không ký tên:

"Nếu không nhớ tội lỗi, có còn vô tội không?"

Khải đọc. Đặt điện thoại úp xuống gối. Không trả lời.

Không cần. Vì anh biết đáp án. Và đáp án không thay đổi dù anh có trả lời hay không: anh không vô tội. Không phải vì hai câu bình luận từ tài khoản bị mượn. Mà vì câu bình luận anh tự viết, ba năm trước, bằng ngón tay của chính mình, trên bàn phím của chính mình, rồi lướt đi mà không ngoái lại.

Trên trần nhà, bóng tối phẳng, không gợn. Đồng hồ trên tường chạy, kim giây lướt qua mười hai. Ngày mới. Tháng mười hai.

Quang Lộc còn hai mươi ba giờ.

Ch.67/97
1.926 từ