Kênh Livestream Dự Đoán Người Chết
Chương 57: Đêm Mất Điện
Chương 57

Đêm Mất Điện

Bốn ngày sau bảng quảng cáo, thành phố không ngủ được.

Không phải vì sợ. Vì chờ.

Từ đêm 20 tháng 11, khi các bảng quảng cáo trên xa lộ đồng loạt hiện dòng chữ "0:00, 24/11/2025", cả thành phố đếm ngược. Báo chí đếm. Mạng xã hội đếm. Người ta lập nhóm cầu nguyện, nhóm dự đoán, nhóm đặt cược. Một kênh truyền hình cáp dành mười phút mỗi bản tin tối cho "Đồng hồ 24/11." Bốn ngày, và thay vì chuẩn bị, thành phố biến ngày hẹn thành sự kiện.

Khải không tham gia cuộc đếm ngược nào. Anh ngồi trong căn hộ Bình Thạnh, đọc dữ liệu An Di gửi mỗi ngày. Copycat tăng lên hai mươi ba. Thêm một người chết ở Bình Dương, stream giả, đám đông thật. Chính quyền vẫn chưa quyết cắt internet. Hải Đăng vẫn trong bệnh viện, đồng hồ vẫn 00:00:01.

Đêm 23 tháng 11, Khải không ngủ. Ngồi trước ba màn hình tối, uống nước lọc, nhìn đồng hồ trên tường: 23:47. Mười ba phút nữa là ngày 24.

An Di gọi lúc 23:52.

– Anh sẵn sàng chưa, cô hỏi.

– Sẵn sàng cho cái gì.

Im lặng hai giây. Rồi An Di nói, giọng thấp hơn bình thường:

– Tôi không biết. Nhưng nó đã hẹn.

23:58. Khải đứng dậy, đi ra ban công. Nhìn xuống đường. Quận Bình Thạnh về khuya: đèn đường vàng, vài xe máy, tiệm ăn khuya còn sáng, tiếng nhạc bolero từ quán nhậu tầng trệt. Đối diện, chung cư mười hai tầng, mỗi ô cửa sổ một thứ ánh sáng khác, tivi, đèn ngủ, điện thoại.

23:59.

Quạt trần trong phòng Khải chậm lại. Anh quay đầu nhìn. Quạt quay thêm một vòng, rồi dừng. Đèn bàn tắt. Ba màn hình trên bàn làm việc, đã tắt sẵn, nhưng đèn nguồn đỏ nhỏ ở góc dưới cũng tắt theo. Tủ lạnh ngừng ù.

Căn hộ chìm vào im lặng tuyệt đối.

Khải nhìn ra ban công. Chung cư đối diện tối dần, từ tầng trệt lên, như thể ai đó kéo một tấm vải đen phủ lên tòa nhà. Đèn đường tắt. Bảng hiệu tiệm ăn tắt. Nhạc bolero dừng giữa câu.

Toàn quận. Trong ba giây, mọi nguồn sáng trong tầm mắt biến mất.

Không phải sự cố. Khải biết vì sự cố không tắt đồng loạt. Sự cố lan theo cụm, trạm biến áp nào chết thì khu đó tối. Đây là tất cả cùng lúc, như thể ai đó nhấn một nút duy nhất.

ADMIN đã vào hạ tầng điện. Không chỉ internet, không chỉ firmware. Hệ thống điều khiển trạm biến áp IoT, loại kết nối từ xa, loại mà các công ty điện lực triển khai mười năm nay để tiết kiệm nhân công. Một lỗ hổng mà không ai nghĩ đến vì không ai cho rằng một phần mềm giết người sẽ quan tâm đến lưới điện.

Bóng tối kéo dài năm giây. Mười giây. Mắt Khải bắt đầu quen. Anh nhìn thấy đường phố dưới ánh trăng mỏng, bóng cây, bóng xe đậu ven đường. Yên tĩnh. Yên tĩnh đến mức anh nghe được tiếng thở của mình.

Rồi ánh sáng.

Không phải điện. Từ dưới đường, từ các cửa sổ, từ ban công đối diện, hàng trăm hình chữ nhật nhỏ bật sáng cùng lúc. Xanh trắng, đều, nhẹ. Điện thoại. Mọi điện thoại trong bán kính mà Khải nhìn thấy đều tự sáng, dù chủ nhân đang ngủ, đang cầm, hay đang để trên bàn.

Ánh sáng điện thoại chiếu lên gương mặt. Hàng trăm gương mặt xanh nhạt trong bóng tối, hướng xuống, mắt mở, miệng im.

Khải quay vào phòng. Điện thoại anh trên bàn, màn hình sáng. Nền đen. Giao diện 24H. Nhưng không phải giao diện thường: không có đồng hồ đỏ, không có phòng chat. Chỉ một dòng chữ trắng trên nền đen.

Một cái tên.

Nguyễn Thanh Trúc, 31, quận 7.

Không phải tên Khải. Không phải tên ai anh biết. Một người lạ.

Anh nhìn cái tên năm giây. Rồi đi xuống cầu thang.

Hành lang tầng năm tối đen. Đèn thoát hiểm cũng tắt, pin dự phòng không hoạt động. Khải dùng ánh sáng từ điện thoại soi đường, nhưng giao diện 24H phủ toàn màn hình, không tắt được, không vuốt được. Anh xoay điện thoại cho ánh sáng chiếu ra hành lang và bước xuống cầu thang.

Tầng ba, cửa một căn hộ mở. Người phụ nữ đứng trong khung cửa, mặc đồ ngủ, tay cầm điện thoại sáng hướng ra ngoài. Mắt nhìn Khải, không nói gì. Điện thoại cô hiện một tên khác: Trần Văn Hiếu, 47, Thủ Đức.

Tầng trệt. Bảo vệ chung cư ngồi sau bàn, mắt mở, hai tay đặt trên bàn, điện thoại sáng trước mặt. Một tên khác.

Khải bước ra đường.

Đường Bạch Đằng lúc mười hai giờ hai phút sáng ngày 24 tháng 11: tối, im, và đầy ánh sáng xanh.

Người ta đổ ra đường. Không phải chạy trốn, vì chạy đi đâu khi cả thành phố mất điện. Họ ra vì không chịu nổi bóng tối trong nhà, hoặc vì tiếng điện thoại bật sáng đánh thức, hoặc vì hàng xóm gõ cửa hỏi "điện thoại anh cũng vậy hả?" Hàng chục người đứng trên vỉa hè, trước cửa nhà, giữa đường. Mỗi người cầm điện thoại sáng, mỗi điện thoại hiện một tên khác nhau.

Không ai la. Không ai khóc. Im lặng, loại im lặng của đám đông đang đọc cùng một thứ nhưng mỗi người đọc một nội dung khác.

Khải đi qua họ. Ánh xanh chiếu lên mặt anh từ điện thoại người khác, chiếu lên mặt họ từ điện thoại anh. Một cậu bé khoảng mười hai tuổi đứng cạnh mẹ, điện thoại giơ ngang ngực, mắt nhìn Khải. Miệng cậu mấp máy, đọc tên trên màn hình Khải.

Khải cúi nhìn điện thoại mình lần nữa. Vẫn tên đó: Nguyễn Thanh Trúc, 31, quận 7. Anh quay sang người đứng gần nhất, đàn ông trung niên, đèn lồng xách tay (loại pin, phát sáng yếu). Điện thoại ông ta: Phạm Ngọc Linh, 24, Bình Tân.

Mỗi người xem đều nhận tên một nạn nhân tiềm năng. Cơ chế mới: không phải một tên trên stream cho tất cả xem. Mà hàng trăm nghìn tên, chia đều, mỗi người một trách nhiệm ngầm.

Ai cũng là người đã xem. Ai cũng biết tên một người có thể chết.

Điện thoại Khải rung. Tin nhắn An Di, gõ bằng tay vì gọi không được (sóng vẫn có, chỉ điện mất):

"Mọi người trong khu tôi đều nhận tên khác nhau. Không phải tên họ. Tên người khác."

Khải gõ trả lời:

"Tôi cũng vậy. Toàn quận."

An Di:

"Không chỉ quận. Tôi kiểm tra nhóm kín. Tân Phú, Gò Vấp, quận 7, Thủ Đức. Mất điện đồng loạt. Điện thoại sáng đồng loạt. Tên khác nhau."

Rồi:

"Toàn thành phố."

Mười hai giờ bốn mươi lăm. Khải quay lại căn hộ.

Cầu thang tối, leo bằng trí nhớ và ánh sáng xanh từ điện thoại. Vào phòng, mở laptop (pin còn 62%), kết nối mạng di động. Diễn đàn ẩn vẫn hoạt động, máy chủ không đặt tại Việt Nam nên không bị ảnh hưởng bởi mất điện.

Trang chủ diễn đàn. Bài đăng mới, ghim đầu, ký tên ADMIN. Không nội dung. Chỉ một danh sách.

Đang tải.

Khải nhìn danh sách hiện dần, từng dòng một, như thể hệ thống đang cân nhắc từng cái tên trước khi công bố. Mỗi dòng: tên, tuổi, quận, và một ô trống ở cột cuối (trạng thái, chưa điền).

Mười tên. Ba mươi. Năm mươi. Bảy mươi. Tám mươi.

Chín mươi.

Một trăm.

Danh sách dừng ở một trăm. Đồng hồ đếm ngược xuất hiện phía trên: 22:00:00. Hai mươi hai giờ.

Một trăm người. Hai mươi hai giờ. Và bên dưới, một dòng chữ nhỏ:

"Các bạn đã chọn."

Khải cuộn danh sách. Đọc từng tên. Hầu hết là người lạ, tuổi từ mười tám đến sáu mươi, rải khắp thành phố và các tỉnh lân cận. Không quy luật rõ ràng ở lần đọc đầu tiên.

Anh cuộn đến dòng bảy mươi ba.

Tên: Minh Tâm. Tuổi: 22. Quận: Gò Vấp.

Khải dừng. Ngón tay trên bàn di chuột đứng yên. Ánh sáng xanh từ màn hình laptop chiếu lên mặt anh trong phòng tối, và trong khoảnh khắc đó, anh không thấy gì ngoài hai chữ.

Minh Tâm.

Bạn thân cũ của em gái anh.

Anh nhìn cái tên. Nhìn lâu hơn cần thiết. Lâu hơn bất kỳ cái tên nào khác trong danh sách.

Rồi anh đóng laptop. Ngồi trong bóng tối. Bên ngoài cửa sổ, thành phố vẫn mất điện, và hàng triệu màn hình điện thoại vẫn sáng, mỗi cái một tên, mỗi tên một lời hứa mà không ai xin.

Ch.57/97
1.498 từ