Người Xem Thứ 10.000
An Di ra video thứ ba lúc sáu giờ chiều. Tiêu đề: "KÊNH 24H — SỰ THẬT VỀ PHÒNG CHAT (Phần 3)". Lần này cô không chỉ phân tích, mà dựng lại cảnh trong phòng chat bằng diễn viên, minh họa cách bình luận chạy trên nền đen, giọng đọc lại những dòng bình luận thật với hiệu ứng biến dạng. Hai triệu lượt xem trong bốn giờ. Từ khóa #24H lên xu hướng trên ba nền tảng. TikTok tràn ngập video phản ứng, người ta thử dựng lại giao diện "24H" bằng hiệu ứng, quay cảnh mình ngồi trước màn hình đen với đồng hồ đếm ngược giả, chú thích "đêm nay mình sẽ thức xem có thật không".
Khải nhìn con số hai triệu và biết đêm nay sẽ khác.
Mười một giờ bốn mươi lăm phút. Mười lăm phút trước khi phát sóng, Khải mở trình duyệt. Không cần đợi tab tự bật. Anh đã đánh dấu trang archive lưu giao diện diễn đàn ẩn, nơi đôi khi phòng chat "24H" xuất hiện trước giờ phát. Đúng như dự đoán, phòng chat đêm nay đã mở, đếm người: 6.214. Chưa đến nửa đêm mà đã hơn sáu nghìn.
Bình thường, con số này dao động quanh ba đến bốn nghìn lúc bắt đầu, tăng dần trong hai giờ đầu, đạt đỉnh khoảng mười hai đến mười lăm nghìn trước khi nạn nhân chết. Nhưng sáu nghìn trước giờ phát, gấp đôi mọi đêm trước, nghĩa là video An Di đã kéo một lượng người xem mới vào hệ thống: người tò mò, người muốn kiểm chứng, người đến xem cho biết.
0:00. Đồng hồ đếm ngược bắt đầu.
Tên xuất hiện: Vũ Trọng Nghĩa — 42 tuổi.
Phòng chat bùng lên. Bảy nghìn. Tám nghìn. Tám nghìn năm trăm. Con số nhảy từng trăm, như đồng hồ đếm tiền ở trạm xăng. Bình luận trôi nhanh đến mức Khải không đọc kịp. Anh chụp ba ảnh liên tiếp, mỗi ảnh lưu được vài chục dòng.
"Ai đây?"
"Tìm đi"
"Vũ Trọng Nghĩa, Sài Gòn, kiểm tra Facebook"
Hai phút sau, ai đó đào được: Vũ Trọng Nghĩa, bốn mươi hai tuổi, quản lý kho hàng tại công ty vận chuyển ở quận Bình Tân. Ảnh đại diện: đứng trước xe tải, mặc áo công ty, cười. Hai đứa con, vợ dạy mẫu giáo. Trang cá nhân để chế độ công khai, bất kỳ ai cũng xem được bài đăng, ảnh gia đình, đoạn video sinh nhật con gái.
Phòng chat chuyển sang giai đoạn hai: gợi ý. Nhanh hơn mọi đêm trước, như đám đông đã thuần thục quy trình.
"Quản lý kho à, tai nạn lao động"
"Xe nâng đè"
"Bốn hai tuổi, tim mạch rồi"
"Đang đi ca đêm không? Kiểu ngủ gật trên xe"
"Nhà ở Bình Tân, đường lớn, xe container"
Khải đọc từng dòng. Gợi ý chính xác hơn đêm đầu tiên. Người xem không còn đoán mù mà dùng thông tin vừa đào được để suy luận. Họ biết nạn nhân làm gì, ở đâu, đi ca mấy giờ, đường nào hay đi. Họ đang thiết kế cái chết dựa trên dữ liệu thật, bằng giọng bình thường, bằng biểu tượng cười, bằng sự thản nhiên của người chơi trò đoán chữ.
9.302 người xem.
Khải mở bảng tính, ghi nhanh: "Đêm 8, viewer trước 0:00: 6.214, sau 15 phút: 9.302. Tên: Vũ Trọng Nghĩa, 42, quản lý kho, Bình Tân. Bình luận chủ đạo: tai nạn lao động / tim mạch / giao thông đêm."
9.612.
9.847.
Anh nhìn con số tăng. Mỗi giây thêm vài chục, không phải từ từ mà theo nhịp, như nhịp tim đang tăng tốc. Phòng chat nhanh đến mức chữ chồng lên chữ, dòng nuốt dòng.
9.923.
9.988.
Khải nắm chặt mép bàn.
10.000.
Đồng hồ đếm ngược chuyển màu. Trắng thành đỏ, không phải đỏ dần mà đổi ngay lập tức, như ai bật công tắc. Cùng lúc, tiếng nhiễu sóng (tiếng nền mà Khải đã quen đến mức gần như không nghe thấy nữa) tăng gấp đôi tần số. Từ rì rào thành ù ù, từ ù ù thành tiếng rung ở ngưỡng nghe, rung trong màng nhĩ, rung trong xương hàm.
Phòng chat đóng băng. Một giây. Toàn bộ mười nghìn người im lặng, không phải tự giác mà vì hệ thống tạm khóa phòng chat. Một giây trống. Không bình luận. Không biểu tượng. Không gì cả.
Rồi bùng lên.
"CHUYỂN ĐỎ RỒI!"
"10K!"
"Xong rồi."
"Xem đi, bắt đầu rồi"
"F"
"F"
"F"
Hàng trăm chữ "F", kiểu tưởng niệm mỉa mai của văn hóa mạng, vỗ vai người chết bằng một phím bấm. Khải nhìn dòng chữ F trôi như mưa trên nền đen và nhớ, nhớ rõ, phòng chat năm năm trước, đêm Huyền Chi chết. Cùng giọng điệu. Cùng sự thản nhiên. Cùng kiểu cười trước bi kịch của người lạ rồi lướt sang tab khác.
Anh chụp màn hình. Tay run nhưng ảnh rõ.
Trên màn hình, livestream thay đổi.
Trước đó, "24H" chỉ hiện tên và đồng hồ, giao diện tối giản, không hình ảnh. Nhưng khi người xem chạm mười nghìn, màn hình mở rộng. Một dải thông tin chạy dưới tên nạn nhân, dữ liệu thời gian thực, cập nhật liên tục.
Vị trí GPS: 10.7321, 106.6102. Khải mở Google Maps trên tab khác. Tọa độ chỉ khu vực Bình Tân, gần một cụm kho hàng trên đường Kinh Dương Vương.
Nhịp tim: 82 bpm. Tăng. 84. 86.
Khải nhìn con số nhịp tim và bàn tay nắm chặt chuột. Dữ liệu từ đâu: đồng hồ thông minh, vòng đeo tay theo dõi sức khỏe, hay thiết bị nào đó mà nạn nhân đang đeo mà không biết đang phát sóng.
Lộ trình di chuyển: một đường nét đứt trên bản đồ nhỏ, từ kho hàng ra đường lớn, rẽ trái, hướng về phía cầu vượt. Nạn nhân đang lái xe. Về nhà sau ca đêm.
Phòng chat biến thành phòng theo dõi. Mười nghìn người ngồi trước màn hình, nhìn một chấm đỏ di chuyển trên bản đồ, đọc nhịp tim của một người đàn ông bốn mươi hai tuổi đang lái xe trên đường Kinh Dương Vương lúc nửa đêm. Và bình luận.
"Nhịp tim tăng kìa"
"Sắp rồi"
"Xe tải hay xe container?"
"F"
Khải muốn đóng tab. Muốn tắt màn hình, rút phích cắm, bỏ đi. Nhưng anh không đóng, vì đóng nghĩa là không biết chuyện gì xảy ra, và không biết nghĩa là giống đúng năm năm trước. Giống đúng đêm anh không đọc tin nhắn Huyền Chi.
Anh ngồi đó. Nhìn.
Nhịp tim: 91. 94. 97.
GPS di chuyển chậm lại. Xe dừng: đèn đỏ, hoặc kẹt xe, hoặc nạn nhân cảm thấy gì đó.
103.
Rồi nhịp tim rơi. 97. 89. 72. 58.
Bình luận nổ.
"Rồi rồi rồi"
"Tim!"
"Đúng kiểu đột quỵ"
"F"
GPS dừng hẳn. Tọa độ không đổi, xe đứng yên giữa đường Kinh Dương Vương, hướng về phía cầu vượt An Lạc. Nhịp tim: 41. 33. 22.
Khải không chớp mắt. Nhìn con số rơi từng nhịp, từng nhịp, như đếm ngược từ cuộc đời xuống số 0.
0 bpm.
Phòng chat im một giây. Rồi:
"Xong."
"GG"
"Bao lâu vậy? 47 phút?"
"Nhanh nhất từ trước đến giờ"
Khải nhìn đồng hồ trong góc màn hình: 0:47. Bốn mươi bảy phút sau khi tên xuất hiện. Nhanh nhất từ trước đến giờ. Các đêm trước, nạn nhân chết trong khoảng hai mươi ba đến hai mươi bốn giờ sau khi tên hiện. Đêm nay, bốn mươi bảy phút.
Ngưỡng mười nghìn không chỉ thay đổi giao diện. Nó thay đổi tốc độ.
Màn hình đen. Đồng hồ dừng. Tên Vũ Trọng Nghĩa nhạt dần, chữ tan vào nền. Phòng chat vẫn chạy nhưng không có tên mới xuất hiện. Mọi đêm trước, sau khi nạn nhân chết, kênh "24H" hiện tên tiếp theo trong vòng vài phút. Đêm nay không.
Thay vào đó, giữa màn hình, một dòng chữ hiện lên. Không phải tên. Không phải đồng hồ. Chữ trắng trên nền đen, phông chữ lớn hơn bình thường, căn giữa.
"Đủ người rồi."
Không ký tên. Nhưng Khải biết đó là ADMIN, vì không có ai khác có quyền viết lên giao diện, và vì câu đó mang cùng giọng lạnh, cùng sự thản nhiên thuật toán, cùng cảm giác rằng người viết không coi cái chết là kết thúc mà coi nó là dữ liệu.
"Đủ người rồi."
Đủ người xem. Đủ dữ liệu. Đủ bình luận. Đủ sự chú ý.
Livestream tắt. Không phải kết thúc từ từ, tắt ngay, như rút phích. Màn hình đen, tiếng nhiễu dừng, phòng chat biến mất. Tab trình duyệt tự đóng, lịch sử không ghi nhận trang nào được truy cập. Giống mọi đêm trước, nhưng sớm hơn. Sớm hơn nhiều.
Khải ngồi trước màn hình tối. Tay vẫn nắm mép bàn, ngón tay trắng bệch ở đốt. Trong căn hộ im lặng, tiếng thành phố bên ngoài nghe xa hơn bình thường. Xe cứu thương ở đâu đó trên đường Kinh Dương Vương, có lẽ, đang chạy đến tọa độ mà mười nghìn người vừa nhìn thấy trên màn hình.
Anh mở bảng tính. Thêm dòng cuối cùng cho đêm nay.
"Đêm 8. Viewer đạt 10.000, đồng hồ chuyển đỏ, dữ liệu thời gian thực (GPS, nhịp tim) xuất hiện. Nạn nhân chết sau 47 phút (thay vì 23-24 giờ). Ngưỡng 10.000 = tốc độ giết tăng. ADMIN: 'Đủ người rồi.' Stream tắt sớm, không hiện tên tiếp theo. Test đã pass."
Anh lưu. Đóng bảng tính. Rồi mở lại, nhìn dòng cuối cùng anh vừa viết, và thêm một dòng nữa, không phải dữ liệu, không phải phân tích. Chỉ là một câu hỏi mà anh không biết trả lời:
"Nếu không ai xem, ông ấy có chết không?"