Còn 24 Giờ
Đồng hồ: 23:56:42.
Phòng chat không ngừng. Mười bốn nghìn đã thành mười sáu nghìn, mười sáu nghìn đang nhích lên mười bảy. Khải ngồi trước laptop, ánh xanh từ bốn màn hình hắt lên mặt, và đọc.
Bình luận chạy từ dưới lên, mỗi giây vài chục dòng. Phần lớn là tiếng ồn: biểu tượng, chữ viết tắt, câu một từ. Nhưng xen giữa, như mảnh kim loại lẫn trong cát, là những bình luận có nội dung. Ai đó đã dựng trang tổng hợp trên một diễn đàn ẩn danh, gom toàn bộ thông tin công khai về Lâm Khải vào một bài viết duy nhất: tên thật, tuổi, địa chỉ khu vực (chưa chính xác đến số nhà nhưng đúng quận), nghề nghiệp, danh sách khách hàng, ảnh đại diện cũ. Bài viết được chia sẻ vào phòng chat và trong mười phút, mười bảy nghìn người biết anh là ai.
Khải không ngạc nhiên. Anh đã chứng kiến điều này xảy ra với năm nạn nhân trước. Quy trình luôn giống nhau: tên xuất hiện, đám đông đào thông tin, xây dựng hồ sơ, rồi bắt đầu gợi ý. Sự khác biệt duy nhất là lần này, người bị đào là anh.
Anh mở bảng tính ngoại tuyến. Gõ tiếp vào dòng đêm chín:
"00:03, Phòng chat dựng hồ sơ hoàn chỉnh trong 10 phút. Thông tin chính xác 80-90%. Chưa có số nhà. Bình luận chuyển sang giai đoạn gợi ý."
Viết xong, anh dừng lại nhìn dòng chữ. Anh đang ghi chép về cái chết của chính mình bằng cùng ngôn ngữ anh dùng cho những người lạ. Cùng font chữ. Cùng cỡ. Cùng khoảng cách giữa các cột. Phần "cách chết" vẫn để trống, nhưng phòng chat đang viết hộ anh.
"Editor video, chắc suốt ngày ngồi máy tính, đột quỵ não" "Nhà cũ Bình Thạnh, chập điện" "Trầm cảm chắc, nhìn mặt biết" "Kiểu lao từ ban công, tầng mấy đây?"
Anh đọc dòng cuối. Tầng năm. Anh ở tầng năm. Ai đó trong phòng chat đã biết, hoặc đoán đúng.
"Tầng 5 thì rơi chết chắc" "Giống con nhỏ Trương Bảo Ngọc hả"
Giống Bảo Ngọc. Cô rơi từ tầng năm, ban công căn hộ quận hai, hai chai vang cạn trên bàn dù cô không uống rượu. Khải nhớ đêm đó, nhớ dòng bình luận chạy trên phòng chat: "Ngã từ cao chắc nhanh hơn." Bình luận mang avatar tài khoản cũ của anh, đăng trước khi Bảo Ngọc rơi.
Bây giờ, phòng chat đang gợi ý điều tương tự cho anh. Anh lấy điện thoại Hoàng Minh, mở camera, chụp ba ảnh liên tiếp của phòng chat. Tay không run. Anh đã quen với việc lưu bằng chứng mà không có ai để gửi.
Không giờ ba mươi phút. Đồng hồ: 23:30:00.
Bình luận bắt đầu phân chia thành hai luồng. Một luồng tiếp tục gợi ý cách chết, cụ thể và tàn nhẫn hơn theo từng phút: "Chập điện lúc tắm", "Gas rò rỉ, nhà cũ mà", "Xe tải khi qua đường". Luồng kia, mới hơn và đông hơn, bắt đầu xây dựng câu chuyện: tại sao Lâm Khải bị chọn.
Ai đó viết một bài phân tích dài ngay trong phòng chat, giọng bình tĩnh đến lạnh, cấu trúc rõ ràng như bài báo:
"Mọi nạn nhân đều có liên quan đến một bi kịch online. Nguyễn Hoàng Minh từng bình luận vô cảm dưới video tự sát của người lạ. Trương Bảo Ngọc review đồ uống trên kênh nhưng từng share video nhạy cảm không che mặt. Phạm Đức Huy là dev, code bot spam cho hãng quảng cáo nhắm vào trẻ vị thành niên."
Khải dừng đọc. Thông tin về ba nạn nhân, một số anh biết là đúng, một số anh không có cách kiểm chứng. Nhưng sự chính xác không quan trọng bằng cấu trúc: ai đó đang dựng một luận điểm, và mười bảy nghìn người đang đọc.
Bài phân tích tiếp:
"Lâm Khải thì? Em gái hắn, Lâm Huyền Chi, 16 tuổi, chết vì livestream bạo lực học đường năm 2021. Và hắn đã làm gì? Không làm gì. Bận render video. Tin nhắn cầu cứu của em gái nằm trên điện thoại hai tiếng mà không đọc. Đó là tội. Không phải tội giết người. Tội của kẻ đứng nhìn."
Hai trăm lượt thả tim trong ba mươi giây.
Khải đọc lại đoạn phân tích. Từng câu. Câu cuối đúng hoàn toàn. Không phải vì người viết biết anh, mà vì sự thật thì ai cũng có thể đoán ra nếu ghép đủ mảnh. Em gái chết. Anh còn sống. Khoảng cách giữa hai sự kiện đó đủ để bất kỳ ai ngồi trước màn hình lúc nửa đêm cũng kết luận được: anh có lỗi.
Và anh có lỗi thật.
Anh nhớ đêm đó. Tháng ba năm hai mươi hai mươi mốt. Anh ngồi đúng chiếc ghế này, đúng góc phòng này, ba màn hình sáng, thanh tiến trình xuất video đang chạy ở sáu mươi bảy phần trăm. Thông báo từ em gái bật lên ở góc phải: "Huyền Chi gửi tin nhắn." Anh nhìn. Rồi gạt đi. Không phải vì không quan tâm. Vì sáu mươi bảy phần trăm, và nếu mở ứng dụng khác lúc này thì máy sẽ lag, và khách hàng đang chờ, và Huyền Chi hay nhắn tin vặt lúc khuya. Anh gạt thông báo và quay lại nhìn thanh tiến trình.
Sáu mươi tám. Sáu mươi chín. Bảy mươi.
Hai tiếng sau, khi video xuất xong và anh mở tin nhắn, ba chữ nằm trên màn hình: "Anh ơi, giúp em." Trạng thái: đã gửi lúc 22:14. Đã đọc lúc 00:27. Huyền Chi chết lúc 23:03.
Bốn mươi chín phút. Anh có bốn mươi chín phút mà anh đã dùng để nhìn thanh tiến trình từ sáu mươi bảy đến một trăm phần trăm.
Anh chưa bao giờ kể điều này cho ai. Không phải vì sợ bị phán xét. Vì nói ra không thay đổi được gì. Cô vẫn chết. Anh vẫn sống. Và khoảng cách bốn mươi chín phút đó vẫn nằm đó, không ngắn đi, không dài ra, cố định như vết nứt trên kính.
Bây giờ, mười bảy nghìn người biết.
Một giờ mười lăm phút sáng. Đồng hồ: 22:45:00.
Phòng chat đã chuyển hẳn sang Huyền Chi. Không còn là chuyện của Khải nữa mà là chuyện của em gái anh, được mổ xẻ dưới ánh sáng xanh của mười tám nghìn màn hình.
Ai đó tìm được ảnh cũ trên một trang lưu trữ: Huyền Chi trong đồng phục, buộc đuôi ngựa, cười. Ảnh bị cắt xén, ghép cạnh ảnh Khải, thêm chú thích: "Anh em chung số phận?" Ai đó khác tìm được bài báo cũ về vụ bạo lực học đường, tên trường bị che nhưng chi tiết đủ để xác định. Ai đó khác nữa đăng một đoạn video ngắn, hai mươi giây, trích từ bản ghi livestream năm đó: Huyền Chi chạy qua hành lang, tóc đuôi ngựa bay, đồng phục nhàu. Hai mươi giây cuối cùng của cô trước khi camera mất tín hiệu.
Khải nhìn video trên phòng chat. Hai mươi giây. Mắt anh không chớp. Anh đã xem đoạn này một lần, bốn năm trước, và thề không xem lại. Bây giờ, mười tám nghìn người đang xem cùng anh, và anh không thể tắt.
Bình luận dưới video:
"Nhỏ quá, 16 thôi" "Sao không ai cứu?" "Anh trai không cứu" "Karma rồi" "Content thế này mới đỉnh" "F cho em gái"
"F"
"F"
Hàng trăm chữ "F", giống hệt đêm Vũ Trọng Nghĩa chết. Giống hệt phòng chat năm năm trước. Cùng giọng điệu. Cùng sự thản nhiên. Cùng khoảng cách giữa người xem và người chết: một màn hình.
Khải không gõ vào phòng chat. Không giải thích, không biện minh, không kể về bốn mươi chín phút và thanh tiến trình. Giải thích với mười tám nghìn người lạ giống đổ nước vào lửa dầu: cháy to hơn, lan nhanh hơn, và cuối cùng chẳng dập được gì.
Anh ghi vào bảng tính:
"01:15, Phòng chat phân tích quá khứ nạn nhân. Tìm được ảnh + video 20s Huyền Chi. Đào bài báo cũ. Liên kết anh-em. Bình luận chuyển từ 'gợi ý cách chết' sang 'lý do bị chọn'. Kết luận phổ biến: 'Tội của kẻ đứng nhìn.'"
Hai giờ sáng. Đồng hồ: 22:00:00. Hai mươi hai giờ còn lại.
Phòng chat chậm lại. Không phải vì người xem rời đi mà vì một dòng chữ mới xuất hiện trên giao diện, phía trên phòng chat, phía dưới tên Khải. Dòng chữ đỏ, được ghim, phông lớn hơn mọi bình luận khác. Không phải của người xem.
"Anh ta sẽ chết vì chính em gái mình."
Ký tên: ADMIN.
Phòng chat im hai giây. Im tuyệt đối, không một dòng bình luận, không một biểu tượng, lần đầu tiên trong bốn giờ kể từ khi tên Khải xuất hiện. Hai giây trống giữa mười tám nghìn người.
Rồi nổ.
"ADMIN LÊN TIẾNG" "CHẾT VÌ EM GÁI?" "Em gái chết rồi mà? Kiểu gì?" "Ma à?" "Không, hệ thống" "Hệ thống dùng dữ liệu em gái để giết anh trai" "DARK"
Và lượt thả tim. Không phải vài chục mà hàng nghìn, biểu tượng trái tim đỏ trôi lên từ dưới màn hình như bong bóng trong nước, dày đến mức che mất dòng bình luận phía sau. Mười tám nghìn người bấm trái tim cho câu dự đoán cách anh chết. Trái tim cho cái chết. Biểu tượng yêu thương dùng để tán thưởng sự hủy diệt. Ngôn ngữ mạng đã làm được điều mà tiếng Việt ngoài đời không bao giờ làm: biến "thích" và "chết" thành cùng một cử chỉ.
Khải nhìn dòng chữ đỏ. Đọc lại.
"Anh ta sẽ chết vì chính em gái mình."
Huyền Chi đã chết năm năm. SIM đã hủy. Số điện thoại đã thu hồi. Tài khoản mạng xã hội đã xóa. Cô không còn tồn tại trong bất kỳ hệ thống nào mà Khải biết.
Nhưng ADMIN nói "em gái mình" ở thì hiện tại. Không phải "em gái đã chết." Không phải "em gái từng có." Em gái mình. Như thể cô vẫn ở đâu đó. Trong hệ thống. Trong dữ liệu. Trong thứ gì đó mà Khải chưa nhìn thấy nhưng ADMIN nhìn thấy rõ.
Anh nhớ đến video 847MB tự xuất hiện trong máy anh ba đêm trước. Huyền Chi đứng trong lớp học tối, nhìn thẳng camera, nói "Anh đừng xem." Cô biết ai sẽ xem. Cô biết trước khi chết.
ADMIN không chỉ biết Huyền Chi. ADMIN còn giữ cô.
Anh mở bảng tính. Ghi dòng cuối cùng cho đêm nay:
"02:00, ADMIN ghim bình luận: 'Anh ta sẽ chết vì chính em gái mình.' Heart react 2.000+ trong 30 giây. Ghi chú: ADMIN dùng thì hiện tại khi nhắc Huyền Chi. Cô đã chết 5 năm. Tại sao hiện tại? Giả thuyết: dữ liệu Huyền Chi vẫn tồn tại trong hệ thống, không phải hồ sơ lưu trữ mà là thứ gì đó đang hoạt động."
Anh lưu. Đóng bảng tính. Rồi ngả lưng vào ghế, nhìn lên trần nhà. Trần trắng, ánh xanh từ bốn màn hình chiếu lên tạo thành những mảng sáng chồng chéo, nhấp nháy khi phòng chat cuộn. Trần nhà của căn hộ tầng năm mà phòng chat vừa gợi ý anh nhảy xuống.
Đồng hồ chạy. 21:58:33. 21:58:32.
Hai mươi hai giờ nữa. Và mười tám nghìn người đang viết kịch bản.
Khải nhắm mắt. Không ngủ, chỉ nhắm, vì nếu mở mắt thì anh sẽ nhìn thấy tên mình trên bốn màn hình, và dưới tên mình là dòng chữ đỏ của ADMIN, và dưới dòng chữ đỏ là hàng nghìn trái tim đỏ trôi lên cho cái chết của anh.
Trong bóng tối sau mi mắt, anh nghe tiếng nhiễu sóng rè nhẹ từ mọi thiết bị, nghe đồng hồ kim tích tắc trên tường, nghe tiếng thành phố bên ngoài bắt đầu thưa dần khi đêm sâu hơn. Và giữa những âm thanh đó, rất nhỏ, anh nghe, hoặc tưởng mình nghe, giọng của Huyền Chi, ba chữ cũ, ba chữ mà anh không đọc kịp:
Anh ơi, giúp em.
Không phải tiếng thật. Không phải loa phát. Chỉ là ký ức, hoặc tiếng nhiễu sóng mà bộ não mệt mỏi ghép thành lời. Anh biết điều đó. Nhưng anh vẫn mở mắt, nhìn quanh căn phòng, nhìn bốn màn hình sáng, tìm thứ gì đó không có ở đây.
Đồng hồ: 21:52:07.
Phòng chat vẫn chạy. Trái tim đỏ vẫn trôi. Tên anh vẫn nằm giữa màn hình, trắng trên nền đen, sáng hơn mọi thứ khác trong căn phòng.