Cái Chết Đầu Tiên
Phần mềm quay màn hình chạy được ba phút rồi treo.
Khải tắt, mở lại, bấm ghi hình lần thứ hai. Lần này nó chạy được bốn mươi giây trước khi toàn bộ khung hình chuyển sang nhiễu trắng – không phải đen, không phải lỗi codec quen thuộc mà anh gặp hàng trăm lần khi edit video. Nhiễu trắng thuần, loại nhiễu của tivi mất sóng, hạt nhỏ li ti chạy loạn trên nền xám. Anh kiểm tra tập tin xuất ra: 41 giây, 0 byte hình ảnh hợp lệ, chỉ còn âm thanh – và âm thanh đó cũng chỉ là tiếng xì xì đều đặn, như ai đó thổi vào micro từ rất xa.
Lần thứ ba, Khải đổi phần mềm. Dùng OBS thay vì công cụ mặc định. Chỉnh bitrate, đổi codec, thử ghi từng phần màn hình thay vì toàn bộ. Kết quả giống nhau. Tập tin có dung lượng, có thời lượng, nhưng khi mở ra chỉ có nhiễu. Anh thử chụp màn hình – được. Nhưng ảnh chụp không có nội dung kênh "24H". Chỉ có nền đen và một vùng trắng nhòe ở giữa, như thể máy ảnh lấy nét vào một thứ không tồn tại trong không gian pixel.
Anh ngồi lại, nhìn tập tin nằm trên desktop. Sáu tập tin ghi hình, tổng dung lượng gần 300 megabyte, không chứa gì ngoài nhiễu. Anh là người chỉnh sửa video chuyên nghiệp – không phải loại chuyên nghiệp có studio và nhân viên, nhưng đủ để hiểu rằng điều này không bình thường. Codec lỗi cho ra khối màu vuông. Card màn hình lỗi cho ra sọc xanh sọc đỏ. Phần mềm xung đột cho ra đen xì hoặc đơ khung hình. Không có lỗi phần cứng hay phần mềm nào cho ra nhiễu trắng đồng nhất trên toàn bộ khung hình trong khi âm thanh vẫn ghi được.
Trừ khi nội dung đó không được thiết kế để ghi lại.
Khải xóa cả sáu tập tin. Không phải vì sợ – vì chúng vô dụng.
Trương Bảo Ngọc chết lúc 23:41, đêm ngày 3 tháng 10.
Khải không biết ngay. Anh biết vào sáng hôm sau, khi mở điện thoại và thấy một bài đăng từ trang tin địa phương mà anh theo dõi. Tiêu đề ngắn, không khác gì hàng chục tin tức tai nạn mỗi ngày ở thành phố này:
"Cô gái 28 tuổi tử vong do ngã từ ban công căn hộ tầng 5, nghi do sử dụng rượu bia."
Anh bấm vào. Bài viết dài hơn tin vắn về Nguyễn Hoàng Minh – có ảnh khu chung cư, có lời hàng xóm, có kết luận sơ bộ của cảnh sát. Trương Bảo Ngọc, nữ, 28 tuổi, sống một mình tại căn hộ tầng 5 ở quận 2. Được phát hiện vào khoảng 0 giờ 15 khi bảo vệ tòa nhà nghe tiếng va đập. Thi thể nằm ở sân trong, phía dưới ban công phòng ngủ. Cửa ban công mở. Trên bàn phòng khách có hai chai rượu vang đã cạn.
Hai chai rượu vang.
Khải đặt điện thoại xuống. Anh mở laptop, vào kênh YouTube của Bảo Ngọc. Video mới nhất – đăng hai ngày trước cái chết – là review nước ép cần tây kết hợp gừng. Trong video, cô nói: "Mình bỏ đồ uống có cồn từ hai năm rồi. Không phải vì lý do sức khỏe gì ghê gớm, chỉ là mình thấy không cần." Giọng trong, nhẹ, kiểu người quen nói trước camera.
Anh lướt xuống phần bình luận. Một bình luận cũ từ ba tháng trước, dưới video khác, cô trả lời một người hỏi về rượu vang đỏ: "Mình không uống rượu nhé, nên không review được dòng này đâu. Sorry mọi người!"
Khải đọc dòng đó hai lần.
Cô không uống rượu. Anh biết điều này vì đã edit bốn video cho cô, ba tháng trước. Trong kịch bản cô gửi qua, có một đoạn ghi chú ở lề: "Không quay cảnh uống bia/rượu – không phù hợp brand." Anh nhớ dòng ghi chú đó vì nó nằm ngay cạnh một cái mặt cười mà cô thêm vào cuối mỗi câu. Một chi tiết nhỏ, loại chi tiết mà bộ não chỉ giữ lại vì nó gắn với một thói quen lặp lại.
Bảo Ngọc không uống rượu. Nhưng trên bàn cô có hai chai rượu vang cạn.
Khải không gọi cảnh sát. Anh sẽ nói gì – rằng anh biết một người chỉ qua việc chỉnh sửa video, rằng anh biết cô không uống rượu vì đọc kịch bản cô viết? Không ai sẽ nghe. Và nếu nghe, họ sẽ hỏi tại sao anh quan tâm đến cái chết của một khách hàng cũ đến mức phân tích hiện trường. Câu trả lời thật – vì một kênh livestream không có địa chỉ đã hiện tên cô hai mươi bốn giờ trước – sẽ đưa anh từ "nhân chứng" sang "đối tượng cần theo dõi" trong vòng một phút.
Anh đóng trang tin tức. Mở một tab mới.
Trên mạng, cụm từ "kênh tiên tri" bắt đầu lan.
Khải tìm thấy nó ở nhiều nơi cùng lúc – không phải vì nó nổi bật, mà vì anh đang tìm. Một bài đăng trên diễn đàn công nghệ, tiêu đề "Ai biết gì về 24H livestream?", sáu bình luận, hai trong số đó bị xóa. Một chuỗi bình luận trên nhóm Facebook chuyện kỳ bí, hai mươi ba người tham gia, nửa bảo fake, nửa kể đã xem. Một tài khoản Twitter đăng ba dòng:
"Đã 3 đêm liên tiếp. 3 tên. 3 người chết. Tôi không biết cái này là gì nhưng tôi không xem nữa."
Bài đăng có mười bốn lượt thích và không bình luận nào.
Khải đọc hết. Từng bài, từng dòng. Phần lớn người viết dùng giọng nửa đùa nửa thật – kiểu giọng của những người muốn kể một chuyện kỳ lạ nhưng không muốn bị coi là mê tín. Vài người mô tả đúng những gì anh đã thấy: nền đen, đồng hồ trắng, phòng chat chạy nhanh, không URL, tab tự mở. Một người viết rằng đã thử ghi hình bằng điện thoại – quay thẳng vào màn hình máy tính – nhưng tập tin xuất ra chỉ có tiếng nhiễu và vài khung hình tối. Giống hệt kết quả của Khải.
Không ai có đường dẫn. Không ai biết kênh phát trên nền tảng nào. Không ai biết ADMIN là ai hay là gì. Kênh xuất hiện lúc 0:00, chạy đúng hai mươi bốn giờ, rồi biến mất. Giống một chương trình phát sóng bằng tần số mà chỉ một số máy thu nhận được – ngoại trừ ở đây, máy thu là trình duyệt, và tần số là thứ gì đó không ai giải thích được.
Điều khiến Khải dừng lại lâu nhất không phải nội dung các bài viết. Mà là phần bình luận bên dưới. Cách người ta phản ứng trước ba cái chết liên tiếp trùng khớp với ba cái tên trên livestream – không phải hoảng sợ, không phải tức giận, không phải đòi điều tra. Phản ứng phổ biến nhất là tò mò. "Đêm nay phát không?", "Cho link đi", "Lần sau quay lại cho xem với". Một người viết: "Nếu có thật thì đây là nội dung hay nhất internet từ trước đến giờ."
Khải đọc dòng đó và không ngạc nhiên. Anh đã từng thấy phản ứng này. Năm năm trước, khi video của Huyền Chi bị phát tán, bình luận nhiều nhất không phải "tội nghiệp" hay "báo cảnh sát". Bình luận nhiều nhất là "Cho link".
Anh đóng tất cả các tab.
Bảng tính mở ra trên màn hình giữa.
Khải không dùng Excel – anh dùng Google Sheets vì quen, vì miễn phí, vì không cần tải gì thêm. Tay anh di chuột tạo cột, gõ tiêu đề, căn chỉnh độ rộng – thao tác tự động, giống như khi anh dựng trình tự cho một dự án video mới. Bàn tay quen xếp dữ liệu theo trình tự, quen gán nhãn màu, quen tạo cấu trúc từ thứ hỗn loạn.
Cột A: Tên nạn nhân. Cột B: Tuổi. Cột C: Nghề nghiệp. Cột D: Thời gian tên xuất hiện trên 24H. Cột E: Thời gian tử vong. Cột F: Cách chết. Cột G: Số người xem lúc bắt đầu. Cột H: Ghi chú.
Hai dòng đầu tiên:
Khải gõ dòng ghi chú cuối cùng bằng chữ nghiêng. Không phải để nhấn mạnh. Mà vì anh không biết phải làm gì với thông tin đó ngoài việc ghi lại.
Anh nhìn bảng tính. Hai dòng. Hai người chết. Một người anh không biết, một người anh biết sơ qua bốn video chỉnh sửa và vài tin nhắn trao đổi công việc. Nếu anh là cảnh sát, anh sẽ tìm mối liên hệ giữa hai nạn nhân – tuổi, nghề nghiệp, khu vực sống, bạn bè chung. Nhưng anh không phải cảnh sát, và hai người này không có gì chung ngoài việc tên họ từng xuất hiện trên một kênh livestream mà không ai chứng minh được là có thật.
Anh thêm một cột mới. Cột I: Liên kết khác. Để trống.
Mình đang làm gì.
Câu hỏi thoáng qua nhưng không dừng lại đủ lâu để anh trả lời. Tay anh vẫn gõ, căn chỉnh, tô màu tiêu đề cột. Một phần trong anh biết rằng hành động này vô nghĩa – hai dòng dữ liệu không đủ để phân tích bất cứ điều gì, và anh cũng không có công cụ hay quyền hạn gì để điều tra. Nhưng một phần khác – phần đã từng cắt ghép hàng nghìn giờ video, đã quen tìm khoảnh khắc đúng trong đống thước phim hỗn loạn – phần đó nói rằng dữ liệu là thứ duy nhất không nói dối.
Anh lưu bảng tính. Đặt tên: "24H". Không chia sẻ cho ai.
23:56. Đêm ngày 4 tháng 10, 2025.
Khải ngồi trước ba màn hình, đợi.
Đêm nay anh không dọn bàn như đêm trước. Lon cà phê rỗng nằm cạnh lon mới chưa mở. Điện thoại úp mặt xuống bàn – ba tin nhắn Zalo chưa đọc, hai từ khách cũ hỏi tiến độ, một từ nhóm freelance thông báo đơn hàng mới. Anh sẽ trả lời sau. Hoặc không.
Thanh render trên màn hình trái chạy ở sáu mươi phần trăm – một video quảng cáo cho tiệm mì ở Tân Phú, ba mươi giây, hiệu ứng zoom sản phẩm, trả hai trăm năm mươi nghìn. Máy tính gồng, quạt kêu ù ù, hơi nóng tỏa ra từ thùng máy. Nhưng Khải không nhìn thanh render. Mắt anh dán vào đồng hồ hệ thống ở góc phải màn hình giữa.
23:58.
Anh không biết mình đang chờ gì. Hay đúng hơn – anh biết, nhưng không muốn thừa nhận. Hai đêm liền, tab tự mở lúc 0:00. Hai đêm liền, một cái tên xuất hiện. Hai đêm liền, người mang cái tên đó chết trước khi đồng hồ về 0. Nếu đêm nay lặp lại, thì đây không phải trùng hợp. Và nếu không phải trùng hợp, thì anh không biết nó là gì.
23:59.
Tiếng quạt tản nhiệt. Tiếng nước nhỏ giọt từ máy lạnh. Tiếng xe máy chạy ngoài đường, thưa dần.
0:00.
Tab mở. Cùng ký hiệu 24H. Cùng nền đen. Cùng đồng hồ trắng. Cùng tiếng nhiễu sóng nhỏ phát từ loa, loại âm thanh mà tai quen dần rồi quên, nhưng cơ thể thì không – cơ thể Khải hơi cứng lại mỗi khi nghe nó, như phản xạ của một người đã từng bị giật mình quá nhiều lần.
Tên mới hiện giữa màn hình.
Khải không nhận ra tên. Không phải khách hàng cũ, không phải ai anh từng biết. Chỉ là một cái tên – họ, tên đệm, tên – và con số 24:00:00 bên dưới.
Anh nhìn sang góc trái, nơi hiển thị số người xem.
12.614.
Khải nhìn con số đó mười giây. Đêm đầu tiên: 4.237. Đêm thứ hai: 5.800. Đêm thứ ba: 12.614. Gần gấp ba đêm đầu. Và phòng chat – phòng chat chạy nhanh đến mức anh không thể đọc từng dòng nữa. Bình luận chồng lên bình luận, cuộn liên tục, như thác nước. Anh chỉ bắt được vài mảnh:
"Đêm qua đúng nốt. Con bé YouTuber chết thật."
"Ba trên ba. Kênh này là thật."
"Đêm nay ai?"
"Search tên đi. Ai search ra rồi share link Facebook."
Khải mở bảng tính. Thêm dòng thứ ba. Gõ tên, gõ thời gian xuất hiện, gõ số người xem. Các cột còn lại – tuổi, nghề nghiệp, cách chết, thời gian tử vong – để trống. Chưa có gì để điền. Người này vẫn đang sống. Đồng hồ vẫn đang chạy. Hai mươi bốn giờ.
Anh nhìn lại phòng chat. Giữa dòng bình luận chảy không ngừng, một dòng chữ khác xuất hiện – không phải bình luận thường, mà là dòng chữ hệ thống, nền xám nhạt, nằm giữa phòng chat như một thông báo:
"Cái chết chỉ là kết quả cuối cùng của lựa chọn."
Ký hiệu người gửi: ADMIN.
Khải đọc dòng đó. Rồi anh nhìn con số 12.614 ở góc trái. Con số nhảy lên 12.780 trong khi anh đang nhìn. Mỗi giây, thêm người. Mỗi giây, phòng chat chạy nhanh hơn.
Anh lưu bảng tính. Đóng tab "24H". Tắt hai màn hình phụ.
Nằm xuống giường, mắt mở, nhìn vệt ẩm trên trần nhà. Tiếng nhiễu sóng đã tắt nhưng vẫn vang trong đầu, nhỏ và đều, như tiếng thở của một thứ gì đó rất kiên nhẫn đang nằm phía sau bức tường.
Mười hai nghìn người.
Đêm đầu tiên, bốn nghìn. Đêm thứ hai, gần sáu nghìn. Đêm thứ ba, mười hai nghìn. Tốc độ tăng không phải cộng dồn – nó nhân lên. Mỗi cái chết được xác nhận, mỗi bài viết trên diễn đàn, mỗi lần ai đó kể cho ai đó rằng "có kênh livestream tiên tri chết người" – tất cả đều đổ thêm người vào. Và mỗi người đổ vào lại kể cho người khác.
Cái gì xảy ra khi con số đó đạt một trăm nghìn.
Câu hỏi hình thành trong đầu Khải rõ ràng và lạnh, không phải vì anh sợ, mà vì anh đã từng nhìn thấy cơ chế này. Năm năm trước, video của Huyền Chi có ba trăm lượt xem trong giờ đầu tiên. Mười hai giờ sau, nó có năm mươi nghìn. Hai mươi bốn giờ sau, khi cô đã chết, nó có ba trăm nghìn. Cùng một cơ chế. Cùng một đường cong. Chỉ khác ở chỗ lần này, người ta không xem lại video – người ta xem trực tiếp.
Khải nằm yên cho đến khi trời sáng. Không ngủ được, nhưng cũng không mở điện thoại. Lần đầu tiên trong nhiều tháng, anh không doomscroll.
Không phải vì ý chí. Mà vì anh sợ nếu mở điện thoại, tab sẽ tự mở thêm lần nữa.