Kênh Livestream Dự Đoán Người Chết
Chương 7: Cái Tên Bị Xóa
Chương 7

Cái Tên Bị Xóa

Khải nộp đơn yêu cầu thông tin lúc tám giờ sáng, trực tuyến, mẫu chuẩn của cổng dịch vụ công, mục "người nhà xin sao chép hồ sơ vụ việc đã kết thúc điều tra". Anh điền tên đầy đủ của Huyền Chi, số chứng minh nhân dân, ngày chết, đơn vị thụ lý: công an quận 1, TP.HCM. Phần "lý do yêu cầu", anh ghi: "Cần bản sao hồ sơ phục vụ thủ tục bảo hiểm còn tồn đọng."

Không phải sự thật. Nhưng đó là lý do duy nhất không tạo câu hỏi ngược.

Hồ sơ gửi về qua email sau hai ngày. Bốn mươi bảy trang, định dạng PDF, dấu đỏ "Bản sao — Không giá trị pháp lý" ở góc mỗi trang. Khải tải về, mở trên màn hình giữa.

Trên màn hình trái, anh mở bản gốc. Không phải bản giấy, mà là ảnh chụp bộ hồ sơ mà mẹ anh giữ trong ngăn kéo tủ đầu giường từ năm năm trước. Anh đã chụp lại toàn bộ ba mươi chín trang bằng điện thoại hồi đầu năm, khi mẹ nhập viện lần thứ hai và anh phải dọn nhà. Lúc đó chụp để lưu, không có mục đích. Bây giờ có.

So sánh mất bốn tiếng.

Hai bản hồ sơ giống nhau ở ba mươi sáu trong bốn mươi bảy trang. Phần khác biệt nằm ở ba điểm.

Một: thời gian ghi nhận tử vong. Bản mẹ anh giữ ghi 21:30. Bản mới ghi 22:17. Lệch bốn mươi bảy phút.

Hai: tên nhân chứng. Bản cũ có hai tên: Trương Minh Hoàng và Nguyễn Thị Bích Ngọc, đều là giáo viên trường Nguyễn Du. Bản mới cũng có hai tên, nhưng Trương Minh Hoàng bị thay bằng Lê Văn Đạt, ghi chú "bảo vệ trường".

Ba: phần mô tả hiện trường, mục "Thiết bị điện tử tại hiện trường". Bản cũ liệt kê: "01 điện thoại di động (Samsung Galaxy A52, màn hình nứt), 01 máy tính bảng (iPad Gen 8, đang phát livestream qua ứng dụng không xác định), 01 loa bluetooth (đang phát)." Bản mới, cùng mục đó, để trống. Trắng hoàn toàn. Không ghi "không có", không ghi "N/A". Trống như chưa ai điền.

Khải nhìn hai bản hồ sơ đặt cạnh nhau. Bốn mươi bảy phút. Một nhân chứng bị thay. Và mục thiết bị điện tử bị xóa trắng, cái mục ghi rõ ràng rằng tại hiện trường nơi em gái anh chết, có một chiếc máy tính bảng đang phát livestream.

Đang phát livestream qua ứng dụng không xác định.

Anh đọc lại câu đó trong bản cũ. Đọc ba lần. Năm năm trước, chi tiết này nằm trong bộ hồ sơ mà mẹ anh nhận, anh đã cầm trên tay, lật qua từng trang, và không nhớ. Không phải vì nó không quan trọng, mà vì lúc đó mọi thứ đều quan trọng và không gì quan trọng cùng lúc. Em gái vừa chết. Mẹ vừa ngất. Anh hai mươi hai tuổi, đứng trong hành lang bệnh viện, cầm xấp giấy mà không đọc nổi một dòng.

Bây giờ anh đọc được. Và dòng quan trọng nhất đã bị xóa khỏi bản mới.

Quán cà phê ở đường Nguyễn Đình Chiểu, quận 3. Bốn giờ chiều ngày mười tháng mười. Trần Vũ ngồi đối diện Khải, hai tách cà phê đen giữa bàn, cả hai chưa uống.

Khải đặt hai bản hồ sơ lên bàn (bản in từ ảnh chụp của mẹ và bản PDF từ cổng dịch vụ công). Lật đến trang mô tả hiện trường, đánh dấu ba điểm khác biệt bằng bút đỏ.

Trần Vũ đọc. Không vội. Ông lật từng trang, ngón tay theo dòng chữ, mắt dừng lâu ở mục "thiết bị điện tử". Rồi lật sang bản mới, nhìn khoảng trống. Lật lại bản cũ. Lật sang bản mới.

Im lặng kéo dài gần hai phút. Tiếng xay cà phê từ quầy bar vọng đến, tiếng muỗng khuấy ly, tiếng nhạc nhẹ từ loa trần.

— Hồ sơ bị chỉnh là chuyện xảy ra, Trần Vũ nói.

Giọng ông không thay đổi, vẫn trầm đều như mỗi lần nói về dữ liệu.

— Nhưng xảy ra sau năm năm thì không bình thường.

Khải không đáp. Đợi.

— Thời gian chết lệch bốn mươi bảy phút, có thể giải thích bằng sai sót hành chính, ghi nhầm giữa lúc phát hiện và lúc xác nhận. Nhân chứng thay đổi, cũng giải thích được, nếu người gốc rút lời khai hoặc không liên lạc được khi sao chép hồ sơ.

Ông dừng. Nhấp một ngụm cà phê.

— Nhưng mục thiết bị điện tử bị xóa trắng, không phải sửa, không phải ghi đè, mà xóa, thì không có lý do hành chính nào giải thích được.

— Máy tính bảng đang phát livestream, Khải nói. Tại hiện trường.

Trần Vũ nhìn anh. Không gật, không lắc. Mắt ông có cái nhìn mà Khải đã thấy ở lần gặp đầu tiên: nhìn của người biết nhiều hơn họ nói, nhưng nói ít vì biết rằng nói không thay đổi được gì.

— Cậu đang đào sâu vào vụ em gái mình.

Không phải câu hỏi.

— Tên cô ấy có trong danh sách, Khải nói. Danh sách mà tôi tìm thấy trên archive, liên kết với diễn đàn ẩn, cùng hệ thống với kênh "24H". Hơn hai trăm tên từ năm 2020 đến nay. Huyền Chi là người thứ mười bảy.

Trần Vũ đặt tách cà phê xuống. Chậm. Tay ông không run, nhưng cách ông đặt tách xuống đĩa, nhẹ hơn cần thiết, là cách của người đang kiểm soát phản ứng.

— Cậu có bản sao danh sách đó không?

Khải lấy điện thoại, mở bảng tính, xoay màn hình về phía ông. Hai trăm hai mươi ba dòng, nhập thủ công, mỗi dòng một tên, một ngày, một từ "hoàn thành". Trần Vũ cuộn chậm. Dừng ở dòng mười bảy. Khải thấy mắt ông dừng, dù ông không nói gì. Rồi cuộn tiếp, xuống cuối.

— Bốn vụ tôi điều tra, ông nói. Đều nằm trong đây.

Ông rút sổ tay từ túi ngực, lật đến trang đánh dấu bằng kẹp giấy. So sánh bốn cái tên trong sổ với danh sách trên điện thoại Khải. Khớp cả bốn: tên, ngày, vị trí trong chuỗi thời gian.

— Danh sách này bao gồm vụ của em gái cậu.

Ông nhìn lên.

— Vụ đó không phải vụ tôi thụ lý. Nhưng nếu nó nằm trong cùng hệ thống...

Ông không nói hết câu. Không cần.

— Tôi cần biết thêm về mục thiết bị điện tử, Khải nói. Tại sao nó bị xóa. Ai xóa. Và chiếc máy tính bảng đó giờ ở đâu.

Trần Vũ gấp sổ. Nhét bút vào gáy. Nhìn Khải, lâu, không phải để đánh giá mà để cân nhắc.

— Tôi sẽ kiểm tra. Nhưng cậu nghe tôi nói.

Ông nghiêng người về phía trước, giọng hạ nửa tông.

— Đừng đào sâu. Không phải vì tôi sợ cho cậu, vì cậu đang đi vào chỗ mà luật pháp chưa có tên gọi. Hồ sơ bị sửa sau năm năm nghĩa là có người đang dọn dẹp. Và người dọn dẹp luôn biết mình đang dọn gì.

Khải nhìn ông. Mắt anh không chớp.

— Tôi hiểu.

Trần Vũ đứng dậy, để lại ba mươi nghìn trên bàn cho hai ly cà phê. Ông đi ra cửa, dừng lại, quay nửa người.

— Danh sách đó. Đừng để trên máy có kết nối mạng.

Rồi ông đi. Cửa kính đóng lại, tiếng chuông leng keng nhỏ.

Mười một giờ bốn mươi bảy phút đêm. Khải ngồi trước ba màn hình, đang viết email cho một khách hàng cũ về đơn hàng chỉnh sửa video đã quá hạn ba ngày. Anh không xuất được gì trong tuần qua, bảng tính "24H" và hai trăm cái tên đã nuốt hết thời gian. Nhưng tiền thuê nhà không đợi, và khách hàng này trả trước.

Anh gõ xong dòng cuối: "Gửi bản nháp trước ngày 12, bản hoàn chỉnh ngày 15", rồi bấm gửi. Nhìn đồng hồ: 23:52. Tám phút nữa.

Khải tắt email, mở thư mục Tải về để dọn dẹp. Dọn dẹp là thói quen khi cần bình tĩnh, giống người khác rửa bát hay quét nhà. Anh xóa mấy tập tin rác, sắp xếp lại thư mục dự án, và đang kéo một tệp vào thùng rác thì dừng lại.

Một tập tin mà anh không tải.

Tên: dãy mười sáu ký tự ngẫu nhiên, toàn số và chữ cái viết thường, không khoảng cách. Đuôi .mkv. Dung lượng: 847 megabyte.

Khải không tải tập tin này. Anh không truy cập trang nào có thể tự tải, không có cửa sổ nào bật quảng cáo, không có liên kết nào anh bấm nhầm. Và dung lượng 847 megabyte, quá lớn để tải nền mà anh không nhận ra.

Anh nhấp chuột phải, chọn "Thuộc tính". Ngày tạo: 10/10/2025, 00:00:00. Đúng nửa đêm. Đúng giờ kênh "24H" phát sóng.

Khải nhìn đồng hồ trên tường. 23:55. Năm phút nữa.

Anh kiểm tra nhật ký hệ thống. Mở cửa sổ dòng lệnh (chữ trắng trên nền đen), gõ lệnh xem hoạt động ghi đĩa trong hai mươi bốn giờ qua. Kết quả: một lần ghi 847 megabyte vào thư mục Tải về, lúc 00:00:00, từ một tiến trình không có tên. Không có nguồn mạng nào liên quan. Tập tin được ghi trực tiếp vào ổ cứng, như thể nó tự xuất hiện.

Tập tin nặng 847 megabyte. Đuôi .mkv, định dạng video. Anh kéo con trỏ lên biểu tượng, và trình phát hiện hình thu nhỏ tự động: một khung hình mờ, thiếu sáng, hạt nhiễu dày. Nhưng Khải nhận ra. Anh làm video đủ lâu để đọc được hình ảnh qua nhiễu.

Lớp học. Ban đêm. Đèn huỳnh quang nhấp nháy ở góc trần. Bàn ghế xếp gọn sang một bên. Và giữa phòng, trên bức tường phía sau bảng, ánh sáng xanh từ một màn hình lớn (bảng tương tác hoặc máy chiếu) chiếu xuống sàn.

Trong ánh sáng đó, có bóng người. Nhiều bóng. Ngồi quay lưng về phía ống kính.

Khải nhìn hình thu nhỏ. Rồi nhìn đồng hồ: 23:58. Hai phút.

Anh không mở tập tin. Chưa. Nhưng anh cũng không xóa nó.

Hai phút nữa, thẻ sẽ tự mở. Đêm thứ bảy. Và trong thư mục Tải về, một video sáu năm tuổi vừa tự xuất hiện trong máy tính của anh, đúng lúc anh bắt đầu hỏi đúng câu hỏi.

ADMIN không chỉ biết An Di đang điều tra. Nó biết Khải cũng đang đào.

Và nó muốn anh xem.

Ch.7/97
1.738 từ