Kênh Livestream Dự Đoán Người Chết
Chương 14: Người Hàng Xóm Không Tồn Tại
Chương 14

Người Hàng Xóm Không Tồn Tại

Tiếng gõ dừng lúc ba giờ hai mươi bảy. Im lặng kéo dài mười lăm phút, đủ để Khải đếm từng phút trên đồng hồ kim và nghe nhịp tim mình chậm lại từ tám mươi xuống sáu mươi lăm.

Ba giờ bốn mươi hai. Anh đứng trước cửa chính, tay phải cầm dao bếp, tay trái đặt trên khóa xích an toàn. Trần Vũ dặn đừng ra khỏi nhà. Đừng mở cửa cho ai. Nhưng Trần Vũ không biết rằng căn hộ bên cạnh, căn hộ của Nguyễn Hoàng Minh, nạn nhân đầu tiên anh chứng kiến trên stream, vừa gõ tường suốt mười lăm phút bằng nhịp máy móc.

Và Trần Vũ không biết rằng Khải đã nhìn thấy tên mình trên màn hình hai lần.

Anh gỡ xích. Kéo tủ giày sang bên. Mở khóa chính. Mở cửa.

Hành lang tầng năm, ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy. Bóng đèn cuối hành lang đã chết, để lại một vùng tối phía cầu thang bộ. Không khí có mùi ẩm mốc nhẹ của tòa nhà cũ, mùi quen thuộc mà ba năm sống ở đây Khải đã ngừng nhận ra, giờ lại rõ vì anh đã ở trong nhà ba ngày liên tục.

Cửa căn hộ 504 hé mở. Khe hở rộng bằng hai ngón tay. Không có ánh sáng bên trong, chỉ có bóng tối đặc quánh và, khi Khải đứng gần hơn, mùi. Không phải mùi phân hủy, không phải mùi xác chết (Hoàng Minh chết trên đường, không phải trong nhà). Mùi bụi và thời gian. Mùi của không gian có người ở rồi đột ngột không còn ai.

Anh đẩy cửa bằng mũi dao. Cánh cửa mở ra chậm, bản lề kêu nhẹ.

Căn hộ 504 giống hệt căn hộ 505 của Khải: một phòng ngủ, một phòng khách liền bếp, một nhà tắm. Cùng diện tích, cùng bố cục, cùng hướng cửa sổ. Nhưng sự giống nhau dừng ở cấu trúc. Đồ đạc khác: giày dép xếp hàng ngay ngắn ở cửa (hai đôi, một giày da đi làm, một dép lào), ly nước trên bàn cà phê (nước cạn, cặn trắng đọng đáy), laptop mở trên sofa (tắt, bụi phủ bàn phím). Như thể chủ nhân vừa bước ra ngoài mua đồ ăn sáng và sẽ quay lại bất cứ lúc nào.

Nhưng chủ nhân đã chết mười bảy ngày trước, trên đường Nguyễn Hữu Cảnh, lúc mười hai giờ mười ba phút sáng, vì tai nạn giao thông. Tên trên stream: Nguyễn Hoàng Minh. Nạn nhân số một.

Khải bước vào, bước chậm, áp lưng vào tường, quét mắt quanh phòng. Không ai. Không tiếng gõ. Không tiếng nhiễu. Chỉ im lặng và mùi bụi.

Anh kiểm tra phòng ngủ. Giường gấp gọn, chăn gối vuông vắn, kiểu người sống một mình có thói quen. Bàn đêm: cốc nước, sạc điện thoại, đồng hồ báo thức (kim, không điện tử). Tủ quần áo: áo sơ mi trắng, quần tây, đồng phục nhân viên ngân hàng. Khải biết Hoàng Minh ba mươi bốn tuổi, nhân viên ngân hàng, sống một mình. Biết từ bảng tính, không phải từ đời thực. Ba năm ở cạnh nhau, họ chưa bao giờ nói chuyện quá câu chào.

Nhà tắm. Khăn mặt treo trên móc, bàn chải đánh răng trong cốc nhựa, dầu gội đầu còn nửa chai. Mọi thứ vẫn ở đúng vị trí cuối cùng của chúng trước khi chủ nhân bước ra cửa và không quay lại.

Không có dấu vết cảnh sát điều tra. Không có băng niêm phong. Không có gì cho thấy bất kỳ ai từ nhà chức trách đã bước chân vào đây sau khi Hoàng Minh chết. Cái chết của anh ta được kết luận là tai nạn giao thông, hồ sơ đóng, và căn hộ nằm đó chờ gia đình đến nhận đồ. Nhưng Hoàng Minh sống một mình, không ai đăng ký liên hệ khẩn cấp tại tòa nhà, và quản lý chung cư chưa tìm được người thân.

Khải bước vào phòng ngủ lần nữa. Lần này anh nhìn kỹ hơn, nhìn không phải đồ đạc mà nhìn tường. Bức tường đối diện giường, bức tường chung với phòng ngủ anh, bức tường vừa gõ suốt mười lăm phút.

Tường trắng. Sơn cũ, vài vết ố nhỏ. Bình thường. Anh bước lại gần, đưa tay sờ bề mặt. Lạnh, nhẵn, không rung. Không có gì bất thường.

Rồi anh nhìn lên. Phía trên đầu giường, nơi ánh sáng từ đèn hành lang lọt qua cửa phòng ngủ không chiếu tới, một mảng tối. Anh giơ điện thoại Hoàng Minh lên, bật đèn pin.

Chữ viết trên tường.

Bằng bút dạ đỏ, nét chữ run, viết ở độ cao ngang đầu người đứng trên giường. Chữ lớn, mỗi chữ rộng bằng bàn tay, nghiêng về bên phải:

"ĐỪNG ĐỂ HỌ XEM HẾT."

Khải đứng trên giường Hoàng Minh, đèn pin chiếu thẳng vào dòng chữ. Nét bút dạ đậm ở đầu nét, nhạt dần ở cuối, kiểu viết nhanh, viết gấp, viết trong bóng tối. Xung quanh dòng chữ, vẽ bằng cùng loại bút: những vòng tròn nhỏ. Hàng chục vòng tròn, mỗi vòng có một chấm ở giữa. Mắt. Hàng chục con mắt vẽ nguệch ngoạc xung quanh dòng chữ, nhìn ra mọi hướng.

Nguyễn Hoàng Minh đã biết.

Không biết tất cả. Nhưng biết đủ để viết lên tường phòng ngủ, ở nơi không ai nhìn thấy trừ khi đứng trên giường và chiếu đèn lên. Biết đủ để vẽ mắt, hàng chục con mắt, biểu tượng của thứ đang nhìn anh ta qua mọi thiết bị, mọi camera, mọi màn hình.

Đừng để họ xem hết.

Khải chụp ảnh. Ba tấm: toàn cảnh, cận dòng chữ, cận những con mắt. Rồi anh ngồi xuống giường Hoàng Minh, nhìn dòng chữ trong ánh đèn pin, và nghĩ.

Đừng để họ xem hết. "Họ" là ai: người xem. Mười nghìn, hai mươi nghìn, có thể nhiều hơn. "Xem hết" nghĩa là gì: xem hết hai mươi tư giờ. Hoàng Minh chết sau hai mươi ba giờ năm mươi bảy phút kể từ khi tên xuất hiện, gần đúng hai mươi bốn giờ. Nếu "xem hết" có nghĩa là đám đông duy trì sự chú ý suốt toàn bộ đồng hồ đếm ngược thì lời cảnh báo ngụ ý: khi viewer xem hết 24 giờ, cái chết hoàn thành.

Khải mở bảng tính trên điện thoại Hoàng Minh (anh đã tải bản sao vào bộ nhớ máy). Kiểm tra lại dữ liệu: mỗi nạn nhân đều chết trong khoảng hai mươi ba đến hai mươi bốn giờ kể từ khi tên xuất hiện, trừ Vũ Trọng Nghĩa (chết sau bốn mươi bảy phút khi viewer vượt mười nghìn). Nhưng Nghĩa là ngoại lệ: ngưỡng mười nghìn tăng tốc mọi thứ. Với bốn nạn nhân trước, quy trình mất gần đúng hai mươi bốn giờ. Gần đúng, nhưng không bao giờ quá.

Nếu không ai xem, ông ấy có chết không?

Câu hỏi anh viết ở cuối bảng tính đêm Vũ Trọng Nghĩa chết. Bây giờ, dòng chữ trên tường Hoàng Minh cho gợi ý: có thể không. Có thể đám đông không chỉ là khán giả mà là điều kiện. Có thể cái chết cần người xem như lửa cần oxy. Tắt oxy, lửa tắt.

Nhưng làm sao tắt hai mươi nghìn người xem.

Anh ghi vào bảng tính: "03:50, Căn hộ 504 (Hoàng Minh). Dòng chữ trên tường phòng ngủ: 'ĐỪNG ĐỂ HỌ XEM HẾT.' Bút dạ đỏ, nét run, viết cao trên tường (phải đứng trên giường). Xung quanh: hàng chục mắt vẽ nguệch ngoạc. Ghi chú: nạn nhân đầu tiên hiểu một phần cơ chế, viewer xem hết = cái chết hoàn thành. Câu hỏi: nếu ngắt sự chú ý, countdown có dừng không?"

Anh cất điện thoại. Đứng dậy khỏi giường. Đèn pin tắt, dòng chữ biến mất trong bóng tối, nhưng hàng chục con mắt đỏ vẫn ở đó, nhìn anh, dù anh không nhìn thấy chúng.

Khi anh quay ra hành lang, cửa căn hộ 505 (nhà anh) đã đóng.

Anh không đóng cửa khi ra. Anh để mở, khóa xích tháo, tủ giày kéo sang bên. Cửa lúc anh rời đi: mở rộng.

Bây giờ: đóng. Chốt xích gài. Từ bên trong.

Khải đứng trước cửa nhà mình, nhìn khe sáng dưới cánh cửa. Ánh xanh từ laptop chiếu ra hành lang, nhấp nháy theo nhịp bình luận cuộn trên phòng chat. Từ bên trong vọng ra tiếng nhiễu sóng, tiếng quen thuộc của kênh "24H", nhỏ nhưng rõ ràng.

Không ai vào căn hộ anh. Không có ai ở đây ngoài anh. Nhưng cửa đóng từ bên trong, và tiếng nhiễu sóng vang trong căn phòng trống.

Anh đặt tay lên tay nắm cửa. Kim loại lạnh. Xoay. Cửa không mở. Chốt xích gài chặt.

Khải nhìn khe hở phía trên cánh cửa. Anh nhớ rằng chốt xích an toàn này anh lắp hai năm trước, mua trên mạng, giao trong hộp bìa, lắp bằng tuốc nơ vít Phillips đầu nhỏ. Bốn con ốc. Anh lắp bằng tay mình. Và bây giờ, chốt đó gài từ bên trong, ngăn anh vào nhà mình.

Anh đứng giữa hành lang tầng năm, giữa hai căn hộ: 504 bên trái (cửa hé mở, bên trong có dòng chữ đỏ và hàng chục con mắt), 505 bên phải (cửa đóng chặt từ bên trong, tiếng nhiễu sóng vọng ra). Đèn huỳnh quang nhấp nháy. Bóng đèn cuối hành lang vẫn chết. Tay anh nắm chặt cán dao bếp.

Đồng hồ trên stream (anh không nhìn thấy, nhưng anh biết): khoảng 20:10:00.

Hơn hai mươi giờ nữa. Và anh đang đứng ngoài nhà mình.

Ch.14/97
1.631 từ